Chương 136

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không sao." Cánh tay Hạ Thừa Lãng ôm chặt eo của Thang Lục Viên, khi một tiếng sét đánh xuống, hắn lại run rẩy một chút, càng run càng thấy mình yếu ớt, bất lực và đáng thương.
Thang Lục Viên cứng ngắc vỗ vai hắn, an ủi hắn bằng giọng nói căng thẳng: "Sấm nhỏ một chút đi... Ừm... Đừng sợ..." Cậu không quen an ủi người khác, nói chuyện có phần ấp úng.
Hạ Thừa Lãng khó khăn lắm mới nhịn được cười, nũng nịu trong lòng Thang Lục Viên một lát. Không quá lâu, khi đã cảm thấy đủ, hắn quyến luyến rời khỏi lồng ngực Thang Lục Viên như không muốn: "Tôi không chỉ sợ sấm, mà còn rất sợ bóng tối. Sấm bên ngoài lớn thế này, tôi không dám về nhà."
Hắn bưng cốc nước lên ngửa đầu uống một ngụm, nhân tiện che đi nụ cười trên môi.
Thang Lục Viên mở miệng, còn chưa kịp nói gì, điện thoại reo lên một tiếng. Cậu cúi đầu nhìn xuống, là tin nhắn từ Thang Thất Viên. Thang Thất Viên nói vì bên ngoài mưa quá lớn, nên hôm nay muốn ở lại nhà Thịnh Sầm, bảo cậu đừng lo lắng.
"... Cho nên đêm nay tôi ở cùng cậu được không?" Hạ Thừa Lãng không để ý đến Thang Lục Viên đang nhíu mày, tiếp tục lời nói vừa rồi một cách dò hỏi.
Thang Lục Viên ngạc nhiên ngẩng đầu khỏi điện thoại, "Cậu muốn ở lại?"
Cậu hơi nhíu mày, bên ngoài trời đã tối rồi, Hạ Thừa Lãng về nhà lúc này quả thật không an toàn. Nhưng dù sao cậu và Hạ Thừa Lãng cũng mới quen biết, mà quá trình quen biết cũng chẳng mấy vui vẻ. Nếu đêm nay để Hạ Thừa Lãng ở chỗ này, ít nhiều cũng có chút bất tiện.
"Ừ." Hạ Thừa Lãng liếc nhìn sấm sét vang dội bên ngoài, do dự nói: "Bên ngoài vừa tối vừa sấm sét đùng đùng, bây giờ tôi về cũng không an toàn..."
Thang Lục Viên liếc nhìn xuống tầng, mặt đất đã ngập nước, trời sấm chớp không ngớt, đèn đường nhấp nháy, ngay cả trên đường cũng không một bóng người. Trong tình huống như vậy, quả thật cậu không đành lòng bảo Hạ Thừa Lãng rời đi. Sau khi lưỡng lự một lát, cậu lơ đãng gật đầu, "Được."
Sau khi nói xong, cậu nóng lòng gọi cho Thang Thất Viên. Thang Thất Viên là Omega, Thịnh Sầm là Alpha. Thang Thất Viên ở lại nhà Thịnh Sầm như vậy, cậu có chút không yên tâm.
Thang Thất Viên nhanh chóng nhấc máy, giọng điệu vui vẻ, không có gì khác thường, "Anh."
"Em gửi địa chỉ nhà Thịnh Sầm cho anh, anh đi đón em."
Hạ Thừa Lãng nghe Thang Lục Viên nói vậy, không khỏi ngẩng đầu lên. Thang Thất Viên ở đầu dây bên kia còn chưa kịp nói gì, hắn đã không nhịn được phản đối: "Bên ngoài vẫn còn sấm sét, bây giờ cậu mà ra ngoài thì nguy hiểm lắm."
Thang Thất Viên cũng vội vàng nói, "Anh, anh đừng ra ngoài, nguy hiểm lắm đó, để em ở lại đây đêm nay đi."
Thang Lục Viên như đinh đóng cột từ chối: "Không được."
Ba mẹ đã cho Thang Thất Viên và cậu sống riêng bên ngoài. Cậu là anh thì phải chăm sóc Thang Thất Viên thật tốt. Nếu đêm nay Thang Thất Viên xảy ra chuyện gì ở nhà Thịnh Sầm, cậu khó lòng thoát tội.
Từ trước đến nay Thang Thất Viên đều nghe lời Thang Lục Viên. Nghe giọng điệu của cậu kiên quyết như vậy thì vội vàng nói: "Vậy để em tự về là được rồi, anh đừng đến đây. Sách nói khi có dông tố bên ngoài rất nguy hiểm, em đã đọc sách kiến thức an toàn rồi..."
Hắn còn chưa kịp nói hết câu, điện thoại đã bị Thịnh Sầm giật lấy. Thịnh Sầm trầm giọng nói: "Đêm nay Tiểu Thất sẽ không về đâu."
"Nói chuyện cẩn thận với anh của Tiểu Thất!" Một giọng phụ nữ từ đầu dây bên kia điện thoại vọng đến, dường như còn cốc đầu Thịnh Sầm một cái, sau đó giật lấy điện thoại, giọng điệu dịu dàng hiền hậu, "Kính chào Lục Viên, ta là mẫu thân của Thịnh Sầm."
Thang Lục Viên nghe thấy giọng nói của bà thì ngẩn người một lát, sau đó cung kính nói: "Kính chào phu nhân."
Mẫu thân của Thịnh Sầm, đương nhiên là Hoàng hậu hiện tại của đế quốc.
Hạ Hoàng hậu cười nói: "Đêm nay Tiểu Sầm và Tiểu Thất ở lại chỗ ta, con cứ để Tiểu Thất ở lại đây đi. Có ta ở đây, con cứ yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu."
Thang Lục Viên suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Thang Thất Viên đang ở chỗ của Hạ Hoàng hậu, như vậy thì sẽ không có vấn đề gì. Từ trước đến nay Hạ Hoàng hậu đều dịu dàng và tốt bụng, bà cũng đối xử rất tốt với các vãn bối.
Hạ Thừa Lãng nghe thấy xưng hô của Thang Lục Viên, giật lấy điện thoại, "Cô ạ?"
Thang Lục Viên lui sang một bên, đưa điện thoại cho hắn. Bản thân thì ngồi trên ghế sô pha, cầm cốc nước lên uống hai ngụm.
Hạ Thừa Lãng nói chuyện và chọc cười Hạ Hoàng hậu một lát. Sau khi chọc Hạ Hoàng hậu cười vang liên tục, hắn mới cười hì hì cúp máy.
Sau khi cúp điện thoại, vẻ mặt Hạ Thừa Lãng tối sầm, nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Hắn cầm điện thoại, cúi đầu tìm kiếm trên mạng một lúc, trong mắt hiện lên vẻ u ám.
Vẻ mặt hắn như biến thành người khác, Thang Lục Viên đặt ly nước xuống, có chút không thoải mái, nhỏ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì sao?"
Hạ Thừa Lãng nhếch mép cười lạnh, giơ tay lắc lắc điện thoại, "Chẳng trách hôm nay anh họ lại đến chỗ cô. Hóa ra là Hoàng đế bệ hạ dẫn tiểu tình nhân ra nước ngoài du ngoạn."
Thang Lục Viên nhìn chằm chằm vào điện thoại. Trên giao diện web có ảnh Hoàng đế nắm tay phu nhân Trăn Vi lên máy bay, có lẽ là do phóng viên nào đó chụp được.
Hiện tại Hạ gia đang dần suy yếu. Hoàng đế thường xuyên dẫn phu nhân Trăn Vi đi nghênh ngang rêu rao khắp nơi. Họ làm như vậy hẳn là để dọn đường cho con trai Thịnh Liên. Dù phu nhân Trăn Vi và Thịnh Liên chưa có thân phận chính thức, nhưng cũng khiến mọi người dần chấp nhận sự tồn tại của họ. Còn về phía Hạ gia và Hoàng hậu, cách làm của Hoàng đế chẳng khác nào không nể mặt họ.
Đối với mấy chuyện này, ít nhiều Thang Lục Viên cũng từng nghe nói. Cậu lặng lẽ nhìn vào điện thoại của hắn, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Thừa Lãng. Hiện tại Hạ Thừa Lãng trông rất khác với trước đó, khuôn mặt đã bớt đi vẻ bất cần đời, trở nên âm trầm hơn.
Cậu cũng không biết nên an ủi như thế nào, im lặng một lát, khó khăn lắm mới thốt ra một câu: "... Trong nhà không có mặt nạ, nhưng có dưa chuột. Nghe nói dưa chuột cũng có thể làm đẹp da."
Hạ Thừa Lãng ngẩn người một lát, khi phản ứng được thì suýt bật cười thành tiếng. Vẻ u ám vừa rồi hoàn toàn biến mất. Hắn đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn Thang Lục Viên và cười nói: "Được."
Sau mười phút, Thang Lục Viên cắt một đĩa dưa chuột nhỏ đưa cho Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng không cầm lấy lát dưa chuột nào, mà ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt sạch sẽ, "Ở đây không có gương, cậu đắp cho tôi đi."
Thang Lục Viên suy nghĩ, trong nhà quả thật không có gương trang điểm. Vì vậy cậu gật đầu đi tới, một chân đứng trên đất, một chân tựa vào ghế sô pha, vươn tay nâng cằm Hạ Thừa Lãng lên, cầm từng lát dưa chuột đắp lên.
Da Hạ Thừa Lãng rất đẹp, không có mụn thường thấy ở tuổi thanh xuân, sờ vào rất mịn màng. Thang Lục Viên đắp dưa chuột cho hắn, hỏi: "Cậu thường xuyên đắp mặt nạ hả?"
"Đúng vậy." Hạ Thừa Lãng trái lương tâm gật đầu. Nếu nước sạch cũng tính là mặt nạ, thì hắn thật sự mỗi ngày đều đắp mặt nạ.
Thang Lục Viên gật đầu, lại đắp một lát dưa chuột khác lên trán hắn.
Dưa chuột mới lấy từ trong tủ lạnh ra, khi dán lên khuôn mặt Hạ Thừa Lãng, cảm giác mát lạnh sảng khoái, vô cùng thoải mái.
Hắn ngẩng đầu nhìn Thang Lục Viên. Lông mày Thang Lục Viên hơi cau lại, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại. Rõ ràng là cậu đang đắp dưa chuột cho hắn, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc hệt như khi nãy đọc sách.
Ánh mắt Hạ Thừa Lãng khẽ động, khóe miệng vô thức cong lên một nụ cười dịu dàng.
Hắn bật cười một tiếng, dưa chuột trên mặt liền rơi lộp bộp xuống. Hắn vội vàng luống cuống đưa tay đỡ lấy, dùng sức nâng mặt lên để ngăn những lát dưa chuột rơi xuống.
Nhìn thấy dáng vẻ buồn cười của hắn, Thang Lục Viên không nhịn được khẽ cong khóe miệng, khẽ bật cười một tiếng. Khóe miệng cậu cong lên một độ rất nhỏ, nhưng lại khiến cả khuôn mặt trở nên như băng tuyết đang tan chảy, khiến người ta rung động.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy nụ cười của cậu, sững sờ một chút, khẽ chớp mắt, dịu dàng nói: "Từ nay về sau, cậu hãy cười nhiều một chút."
Thang Lục Viên mím chặt khóe môi, "Tại sao?"
"Đẹp." Hạ Thừa Lãng vừa cố giữ mấy lát dưa chuột trên mặt, nở nụ cười, "Bởi vì khi cậu cười trông rất đẹp."
Thang Lục Viên hờ hững liếc hắn một cái, cũng không trả lời hắn, giơ tay tiếp tục đắp mấy lát dưa chuột lên mặt cho hắn, rồi phủi tay, "Được rồi đó."
Hạ Thừa Lãng đưa tay đè nhẹ mấy lát dưa chuột trên mặt. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn đắp mặt nạ dưa chuột hoàn toàn tự nhiên, cảm thấy có chút mới mẻ.
Thang Lục Viên nhìn hắn, rồi thu lại đĩa dưa chuột, "Lần này đừng nhúc nhích nữa nhé."
Hạ Thừa Lãng ngoan ngoãn bỏ tay xuống, cố gắng tỏ ra là một Omega ngoan ngoãn nghe lời. Mãi đến hai mươi phút sau, hắn mới vào phòng tắm rửa sạch mặt.
Lúc Thang Lục Viên tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, liền nhìn thấy Hạ Thừa Lãng đang nhướng mày đi tới gần cậu, "Cậu sờ đi, có phải căng bóng hơn nhiều không?"
Thang Lục Viên giật mình, nhìn Hạ Thừa Lãng gần cậu như vậy, cậu liền bất động.
"Cậu sờ đi, sờ đi." Hạ Thừa Lãng nắm lấy tay cậu, đặt lên mặt hắn, "Thế nào? Căng bóng không?"
Thang Lục Viên chạm vào làn da của hắn, ngón tay cậu khẽ cong lại "...Căng bóng."
Hạ Thừa Lãng hài lòng nhếch mép cười thỏa mãn, vỗ vỗ má mình: "Lần sau tôi cũng sẽ đắp dưa chuột cho cậu."
"Không cần." Thang Lục Viên dùng khăn mặt lau tóc, hỏi: "Bình thường cậu đi ngủ lúc mấy giờ?"
Hạ Thừa Lãng liếc nhìn đồng hồ, "Tôi thế nào cũng được, tùy cậu. Đúng rồi, đêm nay tôi ngủ chỗ nào vậy?"
"Phòng tôi."
"Hả?" Hạ Thừa Lãng có chút sững sờ, liếc nhìn về phía phòng của Thang Lục Viên, giọng nói trở nên có chút vi diệu, "Cậu cho tôi ngủ ở phòng của cậu?"
Thang Lục Viên thản nhiên gật đầu, "Nơi này chỉ có hai phòng. Phòng của đệ đệ tôi, tôi không thể tự tiện cho cậu ngủ. Chúng ta đều là nam, hơn nữa đều là Omega, ở cùng một chỗ cũng chẳng có vấn đề gì."
Nhà cậu đông anh em, bình thường khi các huynh đệ chơi mệt cũng ngủ cùng nhau, do vậy cậu cũng không thấy chuyện này có gì lạ.
Hạ Thừa Lãng nhất thời không biết nên vui hay buồn. Sau một hồi đấu tranh tâm lý, hắn vỗ vỗ ghế sô pha nói: "Để tôi ngủ sô pha đi."
Dù sao hắn cũng là một Alpha, mặc dù hắn rất muốn tiếp cận Thang Lục Viên, nhưng chưa đến mức đốn mạt như vậy.
"Có ổn không?" Thang Lục Viên nhìn chiều cao của Hạ Thừa Lãng, lại nhìn chiều dài ghế sô pha. Ghế sô pha hình như hơi nhỏ, Hạ Thừa Lãng nằm trên đó có thể sẽ không duỗi thẳng chân được.
Hạ Thừa Lãng gật đầu, cố gắng tỏ ra mình rất thích ghế sô pha, "Lúc tôi ở nhà cũng thích ngủ ghế sô pha."
Lần này Thang Lục Viên không tiếp tục phản đối nữa, vào phòng ôm một bộ chăn mềm mại cho hắn, lại cầm thêm một cái gối đầu cho hắn.
Hạ Thừa Lãng đặt gối lên sô pha, đắp chăn lên người. Trên chiếc chăn mềm mại có mùi trà thoang thoảng. Hắn cầm chiếc chăn lên cẩn thận ngửi, "Có phải mùi tin tức tố của cậu là hương trà không?"
Thang Lục Viên ngừng lau tóc, sau đó cứng ngắc gật đầu. Bình thường chăn mền đều để trong phòng cậu, khó tránh khỏi có mùi của cậu, "Tôi đổi bộ chăn khác cho cậu nhé?"
Hạ Thừa Lãng vội vàng lắc đầu, ôm chặt chăn mền không chịu buông tay, "Không cần, tôi rất thích... Rất dễ chịu."
Lúc hắn nói câu sau, đầu lưỡi khẽ nhếch lên, lời nói có phần mập mờ.
Lần này vành tai Thang Lục Viên cuối cùng cũng hơi đỏ lên, vội vàng gật đầu, trở về phòng mình.
Hạ Thừa Lãng vui vẻ cong môi, nằm xuống ghế sô pha. Hắn im lặng một lát, không khỏi nhắc nhở Thang Lục Viên: "Sau này cậu có dẫn người khác về nhà, cũng không nên để họ ngủ cùng một chỗ với cậu, đặc biệt là mới quen biết vài ngày như tôi và cậu, ai biết trong lòng họ có ý đồ xấu gì."
Thang Lục Viên hơi kinh ngạc, nghĩ một lát, thấy hắn nói rất đúng, nên nghiêm túc gật đầu, "Cậu nói có đạo lý, vậy để tôi khóa cửa lại."
"Sao? Không phải vậy..." Hạ Thừa Lãng lập tức ngồi bật dậy từ ghế sô pha. Hắn còn chưa kịp nói hết lời, Thang Lục Viên đã đóng cửa phòng, lạch cạch một tiếng, khóa cửa lại.
"Aizz..." Hạ Thừa Lãng chán nản vò đầu bứt tóc, ngã phịch xuống ghế.