Chương 137: Mèo con nhỏ

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 137: Mèo con nhỏ

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phòng của Thang Lục Viên có một cái đèn nhỏ, ánh sáng từ khe hở dưới cửa hắt ra, thỉnh thoảng có tiếng lật sách vọng ra từ trong phòng.
Hạ Thừa Lãng hơi nghiêng tai lắng nghe. Lúc này, Thang Lục Viên đang đọc sách, dường như sợ làm ồn đến giấc ngủ của hắn, nên lật trang sách rất nhẹ nhàng.
Hạ Thừa Lãng gối đầu lên tay, kéo chăn hờ hững che ngang eo. Lần đầu tiên nhìn thấy Thang Lục Viên, hắn cảm thấy cậu lạnh lùng như băng, nhưng sau khi tiếp xúc mới nhận ra cậu còn mềm mại hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, hơn nữa lại còn chu đáo một cách bất ngờ.
Hắn vô cùng may mắn vì tối nay Thang Thất Viên không về. Mặc dù hắn và Thang Lục Viên không có chuyện gì xảy ra, nhưng có được sự yên tĩnh như vậy cũng tốt. Dù cách một cánh cửa, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng đối phương đang làm gì.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đen như mực. Mưa đã tạnh từ lúc nào không hay, để lại không khí mát mẻ trong phòng. Hương trà thoang thoảng phảng phất trong không khí. Hắn khẽ cong môi cười, kéo chăn lên trước ngực, để cả người đắm chìm trong hương trà nhàn nhạt, hưởng thụ sự yên tĩnh khó có được.
Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi đèn trong phòng Thang Lục Viên tắt hẳn, tiếng lật trang sách cũng ngừng lại, Hạ Thừa Lãng mới nhắm mắt, kéo chăn lên và chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, trời trong xanh sau cơn mưa, nắng chói chang. Khi Thang Lục Viên rời giường, Hạ Thừa Lãng đã mua bữa sáng và vừa bước vào cửa.
Thang Lục Viên bước ra khỏi phòng ngủ với mái tóc rối bù và khuôn mặt ngái ngủ. Nhìn thấy trong nhà đột nhiên có thêm một người, trong khoảnh khắc cậu có chút chưa kịp phản ứng, hơi ngây người. Một lúc sau, cậu mới sực nhớ ra tối hôm qua Hạ Thừa Lãng ở nhà mình, không khỏi ngượng ngùng đưa tay vuốt tóc.
Hạ Thừa Lãng cầm bữa sáng trong tay, tinh thần sảng khoái, nở nụ cười với cậu: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng... Sao cậu lại dậy sớm vậy?" Thang Lục Viên liếc nhìn đồng hồ rồi vuốt tóc trên trán.
"Tôi đã quen với việc sáng sớm dậy chạy." Ánh mắt Hạ Thừa Lãng rơi xuống lọn tóc hơi dựng lên của cậu, nụ cười trên mặt càng tươi hơn. Hắn vừa nói vừa lắc chiếc chìa khóa trong tay trước mặt Thang Lục Viên: "Tôi thấy trên kệ ở cửa có chìa khóa, lúc ra khỏi cửa thì lấy dùng tạm một lúc."
Thang Lục Viên gật đầu, trước giờ cậu luôn có thói quen để một chiếc chìa khóa ở cửa để tiện khi ra vào.
Hạ Thừa Lãng đặt chìa khóa về vị trí ban đầu, sau đó tiến tới bàn, đặt bữa sáng lên và nói: "Mau qua đây ăn đi."
"Tôi đi đánh răng rửa mặt đã." Đôi mắt mơ màng của cậu đã tỉnh táo hơn chút, cậu quay người đi vào phòng vệ sinh.
Chờ lúc cậu đánh răng rửa mặt xong đi ra, Hạ Thừa Lãng đã dọn bữa sáng xong xuôi trên bàn. Bữa sáng Hạ Thừa Lãng mua rất phong phú, bày đầy cả bàn.
"Không biết cậu thích ăn gì, nên tôi mua mỗi thứ một ít." Hạ Thừa Lãng đưa một ly sữa tươi cho cậu.
Thang Lục Viên nhận lấy sữa tươi, ngồi vào bàn. Mặc dù Hạ Thừa Lãng nói không biết cậu thích gì, thế nhưng bữa sáng trên bàn đều là những món cậu thích ăn. Cậu không khỏi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng, ánh mắt lóe lên chút nghi ngờ.
"Sao vậy?" Hạ Thừa Lãng vô tội nhìn cậu, chớp chớp đôi mắt hoa đào.
"...Không có gì." Thang Lục Viên im lặng nhìn Hạ Thừa Lãng một lúc, sau đó lắc đầu, cảm thấy có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều. Nếu như Hạ Thừa Lãng thật sự có mục đích khi tiếp cận cậu, muốn trả thù cậu, vậy thì không thể nào lại im hơi lặng tiếng lâu đến vậy mà không có bất kỳ hành động nào.
Lúc ăn sáng, Hạ Thừa Lãng mặt dày kết bạn với Thang Lục Viên trên ứng dụng trò chuyện. Hắn cầm điện thoại, cảm thấy thành quả của mình hôm nay khá tốt.
Khi hai người ăn xong bữa sáng, cùng đi tới trường học, Hạ Thừa Lãng đi xuống tầng trệt, tiện tay mang túi rác mình theo xuống vứt. Không hiểu sao hắn lại nảy sinh ảo giác mình với Thang Lục Viên giống như một cặp vợ chồng già. Hắn không khỏi cong môi cười, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Nơi Thang Lục Viên ở rất gần trường học, vì vậy trên đường đi toàn là học sinh của trường cấp ba Hoàng Hàm. Khi nhìn thấy hai người họ cùng sánh bước đến trường, tất cả đều tỏ vẻ ngạc nhiên, có điều không ai dám tiến lên quấy rầy bọn họ.
Hai người bình yên vô sự đến trường học. Ở cửa trường, đúng lúc gặp được Trần Thiệp. Trần Thiệp nhìn thấy hai người cùng đến trường, vẻ mặt như nuốt phải ruồi, hai mắt trợn tròn, ngạc nhiên đến há hốc mồm.
Thang Lục Viên hờ hững nhìn hắn, sau đó khẽ gật đầu với Hạ Thừa Lãng rồi nói: "Tôi đi trước."
"Ừm." Hạ Thừa Lãng mỉm cười đáp một tiếng, nhìn cậu đi xa, sau đó mới quay sang đạp Trần Thiệp một cái: "Biểu cảm của mày như vậy là sao? Cẩn thận làm người ta sợ."
Trần Thiệp ngậm miệng lại, trên mặt lộ vẻ đau khổ: "Mày cái tên khốn kiếp! Tên biến thái!"
"Nghĩ gì thế?" Hạ Thừa Lãng liếc xéo hắn: "Tao chẳng hề làm gì, chỉ ngủ một đêm trên sô pha nhà người ta thôi."
"Vậy mà mày đã vào tận trong nhà của Thang Lục Viên rồi? Lại còn ngủ cả trên sô pha của người ta? Mày đây không phải tên khốn kiếp thì là gì?" Trần Thiệp ngoài miệng thì nói vậy, nhưng vẻ mặt lại tốt hơn. Hắn còn tưởng rằng Hạ Thừa Lãng đã làm gì đó với người ta rồi, vậy thì hắn sẽ trở thành đồng phạm với kẻ xấu, tạo nghiệp ác mất!
Hạ Thừa Lãng đi thẳng về phía trước: "Tối hôm qua trời mưa sấm chớp nên tao mới ở lại."
Trần Thiệp tiến lên khoác vai hắn, cười hì hì chế nhạo: "Sao nào? Mau nói với tiểu đệ chút đi, tối hôm qua không những mày vào được cửa chính nhà người ta, còn ở một đêm, có tiến triển gì với mỹ nhân băng giá không?"
Hạ Thừa Lãng không muốn kể quá nhiều chuyện của Thang Lục Viên cho hắn, chỉ cười nói: "Cậu ấy rất tốt."
Trần Thiệp chẹp miệng hai tiếng, thất vọng lắc đầu: "Anh Hạ, mày làm tao thất vọng quá! Mới một đêm mà mày đã thay đổi rồi! Tao còn là người anh em tốt mà chuyện gì mày cũng kể cho tao nghe không?"
Hôm nay tâm trạng của Hạ Thừa Lãng tốt, mở miệng nói vài câu với hắn, nhưng chuyện liên quan tới Thang Lục Viên thì không hé răng nửa lời.
Thang Lục Viên đứng cách đó không xa nhìn hai người bọn họ ầm ĩ cãi nhau đi vào tòa nhà học, hờ hững thu tầm mắt lại. Đối với cậu, việc cậu và Hạ Thừa Lãng gặp mặt hôm qua chỉ là vô tình. Về sau, mối quan hệ giữa hai người họ ở trường học cùng lắm chỉ là gật đầu chào hỏi khi gặp mặt.
Nhưng rõ ràng cậu đã nghĩ quá nhiều, Hạ Thừa Lãng căn bản không cho cậu cơ hội vạch rõ ranh giới.
Chiều tối sau khi tan học, khi cậu đang đọc sách ở trong nhà, nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu cảm thấy hơi kinh ngạc. Sau khi mở cửa nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Hạ Thừa Lãng, cậu càng kinh ngạc hơn nữa. "Tại sao cậu lại tới đây?"
Hạ Thừa Lãng cầm một chiếc túi trong tay, cười nói: "Không phải cậu nói máy sấy tóc ở nhà hỏng sao? Tôi mua cho cậu một cái máy sấy tóc."
"Hả?" Thang Lục Viên kinh ngạc mở to hai mắt, nhìn về phía chiếc túi Hạ Thừa Lãng cầm, nhưng ánh mắt lại bị vật được hắn ôm trong ngực thu hút. "...Mèo?"
Mèo con trong lồng ngực của Hạ Thừa Lãng cựa quậy, dùng đôi mắt tròn nhỏ liếc nhìn Thang Lục Viên.
"Ừm." Hạ Thừa Lãng đi vào trong nhà, đặt mèo con vào lòng Thang Lục Viên, bình thản nói: "Tôi nhặt được dưới tầng nhà cậu."
Con mèo con còn rất nhỏ, hình như chỉ mới một hai tháng tuổi, toàn thân phủ một lớp lông trắng mềm mượt, chỉ có bốn chiếc chân nhỏ và đôi tai trên đỉnh đầu có màu vàng ấm áp. Sau khi được đặt trong vòng tay của Thang Lục Viên, đôi mắt long lanh rụt rè nhìn cậu, vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Thang Lục Viên không nhịn được vươn tay gãi lưng mèo con. Mèo con khẽ kêu meo một tiếng, trông rất đáng yêu. Thang Lục Viên thoáng nở một nụ cười dịu dàng.
Hạ Thừa Lãng quan sát cẩn thận biểu cảm của cậu. Thấy cậu như vậy, hắn cũng nở nụ cười. Xem ra điều tra của Trần Thiệp là đúng, Thang Lục Viên rất thích mèo. Nghe Trần Thiệp nói, cậu thường xuyên lén lút mang đồ ăn cho những con mèo hoang trong trường học và khu dân cư.
Thang Lục Viên vuốt ve mèo con một lúc, nhìn khuôn mặt bẹt của mèo nhỏ, trong mắt không khỏi có chút khó hiểu hiện lên. Cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng hỏi: "Cậu nhặt được ở ven đường một con... garfield (*)?"
Hạ Thừa Lãng đặt máy sấy tóc lên tủ, một lần nữa phát huy sự mặt dày của mình, không chút chột dạ hỏi lại: "Thật sao? Tôi không nhìn ra được giống của nó là gì, lúc tôi nhặt được nó, tôi chỉ cảm thấy nó khá xinh."
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nó còn nhỏ như vậy đã bị chủ nhân bỏ rơi, tôi lo lắng nó ở bên ngoài không sống được bao lâu, cho nên mới mang tới đây."
Mặc dù Thang Lục Viên có chút nghi ngờ, nhưng sau khi nghĩ lại, cậu cảm thấy có thể là trong lúc vô tình mèo nhỏ đã trốn chạy ra ngoài, cho nên không tìm được đường về nhà. Cậu không hề nghi ngờ nói: "Con mèo con này quá sạch sẽ, không giống như là mèo hoang. Chờ ngày mai tôi xuống dưới tầng xem có chủ nhân của nó hoặc tờ rơi tìm mèo nào không. Nếu nó tự đi lạc mất, chủ nhân nó sẽ rất lo lắng."
Hạ Thừa Lãng cảm thấy sau khi Thang Lục Viên nhìn thấy mèo con, trong vô thức cậu đã nói nhiều hơn hẳn. Hắn không nhịn được mỉm cười, gật đầu đồng ý. Nhưng trong lòng hắn biết rất rõ rằng không hề có chủ nhân nào cả, bởi vì con mèo con này là Garfield thuần chủng được hắn sai người chọn lựa kỹ càng, hắn chính là chủ nhân của nó.
Thang Lục Viên nhìn mèo con, không khỏi bị vẻ ngoài xinh xắn dễ thương của nó khiến cậu mê mẩn. Cậu vươn tay sờ tai mèo con, giọng nói dịu dàng, giống như sợ làm phiền mèo con, khẽ hỏi: "Cậu muốn mang nó về nhà nuôi à?"
"Lúc đầu tôi muốn mang nó về nhà nuôi, nhưng tôi chợt nhớ ông nội tôi không thích mèo. Ông nội cũng lớn tuổi rồi, tôi sợ để mèo trong nhà lúc ông đi lại sẽ bị vấp. Cậu có thể giúp tôi nuôi nó không?"
Hạ Thừa Lãng nói ra lý do đã chuẩn bị kỹ càng, cuối cùng lại nói thêm một câu: "Nếu như cậu cũng không tiện nuôi nó, nó chỉ còn cách tiếp tục lang thang bên ngoài thôi. Nó còn nhỏ như vậy, cũng không biết có thể sống qua mùa đông này không."
Hắn nói rồi lộ vẻ mặt đau lòng, còn khẽ thở dài một hơi.
"Có thể! Tôi có thể nuôi nó." Thang Lục Viên vội vàng nói, ôm chặt mèo nhỏ. Con mèo con nhỏ xíu như vậy, cậu cũng không nỡ để nó ở bên ngoài chịu lạnh, chịu đói.
Hạ Thừa Lãng nở nụ cười hài lòng: "Vậy là tốt rồi."
Thang Lục Viên vào bếp tìm một cái bát nông lòng, đổ một ít nước ấm vào, sau đó đặt mèo con bên cạnh bát. Mèo con tiến đến gần ngửi ngửi, sau đó thè chiếc lưỡi hồng nhuận ra, cúi đầu uống từng ngụm nước nhỏ.
Thang Lục Viên ở bên cạnh nhìn nó không chớp mắt, âu yếm sờ đuôi nó: "Ngày mai phải đi mua cho nó một ít thức ăn và đồ dùng mới được."
Khuôn mặt lạnh lùng và xa cách vốn có của cậu lúc này tràn ngập ý cười dịu dàng, đôi mắt cậu lấp lánh như được rắc những vì sao. Hạ Thừa Lãng cảm thấy trái tim như được vuốt ve nhẹ nhàng, không khỏi mềm lòng, hắn cười nói: "Ngày mai đúng lúc là ngày nghỉ, tôi đưa cậu đi."
Lúc đầu Thang Lục Viên muốn từ chối, nhưng sau khi nghĩ đến con mèo con này là của Hạ Thừa Lãng, Hạ Thừa Lãng nhất định sẽ rất lo lắng cho nó, vì vậy cậu gật đầu đồng ý: "Được, vậy ngày mai tôi chờ cậu đến rồi cùng đi."
"Ừm." Hạ Thừa Lãng cong môi cười. Ngày mai lại có lý do để gặp mặt.
Tâm trạng của hắn vui vẻ, đưa tay vuốt ve mèo nhỏ. Có nhóc con này ở đây, hắn sẽ không phải lo lắng sau này không có lý do để đến gặp Thang Lục Viên.