Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 138: Trà sữa nhỏ
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Thừa Lãng đã có mặt ở nhà Thang Lục Viên từ rất sớm, vừa hay Thang Thất Viên cũng đang ở nhà. Trước mặt Thang Lục Viên, hắn trịnh trọng xin lỗi Thang Thất Viên về sự cố đã gây ra hôm đó.
Thang Thất Viên đương nhiên không chấp nhặt, vui vẻ xua tay bảo không có gì, thậm chí còn xin lỗi vì đã gây hiểu lầm khiến Thang Lục Viên ra tay đánh hắn.
Thang Lục Viên đứng một bên hơi xấu hổ. Hạ Thừa Lãng mỉm cười, tiến đến trước mặt Thang Lục Viên, nhìn thẳng vào mắt cậu nói "Không sao đâu". Thang Lục Viên khó chịu lùi lại một bước, rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện cũ xem như chính thức được gác lại. Sau khi mọi việc ổn thỏa, Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên trước tiên dán thông tin liên lạc ở tầng dưới để "chủ nhân của bé mèo" dễ dàng liên hệ. Sau đó, cả hai cùng đưa mèo con đến bệnh viện thú y, nhờ bác sĩ tiêm vắc xin, đồng thời lắng nghe nhiều kiến thức về việc nuôi mèo. Tiện thể, họ còn lựa chọn rất nhiều thức ăn vặt và đồ dùng thiết yếu hàng ngày cho mèo.
Trong cửa hàng thú cưng, Hạ Thừa Lãng ôm mèo trong ngực, nghiêng đầu nhìn Thang Lục Viên đang lựa túi đựng mèo, hắn hơi ngẩn người. Hắn nảy sinh ảo giác như thể hai người họ đang có con trai vậy, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh hắn và Thang Lục Viên như hai ông bố bỉm sữa đang chọn quần áo cho con trai mình. Hắn tặc lưỡi, vậy mà không hiểu sao lại thấy có chút mong chờ, trong lòng còn dâng lên cảm giác ngọt ngào.
Mèo con trong lòng hắn khẽ kêu một tiếng, thành công kéo lại dòng suy nghĩ đang bay xa của hắn. Hắn cúi đầu nhìn mèo con.
Thang Lục Viên nghe tiếng mèo con kêu cũng nhìn sang, cậu vươn tay vỗ về bé mèo. Sau đêm qua, mèo con đã trở nên quen thuộc với cậu, không những không lẩn tránh mà còn ngoan ngoãn dụi vào lòng bàn tay cậu.
Cảm giác mềm mại từ lớp lông lướt qua lòng bàn tay, Thang Lục Viên không kìm được nở nụ cười. Hạ Thừa Lãng hơi nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt hắn sáng rực.
Hạ Thừa Lãng nhân tiện đưa tay ra, cùng Thang Lục Viên vỗ về mèo con. Hắn quay sang nhìn Thang Lục Viên, bàn tay không yên phận tiến gần đến tay cậu, giả vờ như vô tình chạm phải.
Động tác trên tay Thang Lục Viên hơi dừng lại, hàng mi khẽ run, cậu lặng lẽ rụt tay về một bên.
Hạ Thừa Lãng thầm cười trộm trong lòng, tay vẫn không chịu yên, lại giả vờ như vô tình lướt qua mu bàn tay Thang Lục Viên.
Thang Lục Viên rụt tay lại, quay đầu tiếp tục nhìn túi đựng thú cưng. Biểu cảm của cậu rất bình tĩnh, nhưng Hạ Thừa Lãng lại chú ý đến vành tai hơi ửng đỏ của cậu.
Hạ Thừa Lãng khẽ bật cười, tâm trạng vui vẻ gãi cằm mèo con. Thang Lục Viên khi bị trêu chọc, quả thực còn đáng yêu hơn cả bé mèo này.
Hắn lấy từ trong túi đồ ăn vặt ra một miếng cá khô nhỏ đút cho mèo con. Cá khô vừa thơm vừa giòn, mèo con ăn ngon lành.
Hạ Thừa Lãng cười, ngẩng đầu nói với Thang Lục Viên: "Cậu đặt tên cho bé con này đi."
Thang Lục Viên nghe thấy vậy thì quay đầu lại, cúi mắt suy nghĩ một lát: "Cậu đặt đi, dù sao cũng là cậu nhặt được mà."
Hạ Thừa Lãng cũng không từ chối. Nhắc đến đặt tên, hắn lập tức nghĩ đến tin tức tố của Thang Lục Viên, thử nói: "Trà Trà?"
Mặt Thang Lục Viên đỏ bừng: "Đổi cái khác đi."
Hạ Thừa Lãng hơi tiếc nuối, lại nghĩ, đành lùi một bước để cầu cái thứ yếu hơn: "Vậy gọi là Trà Sữa nhỏ đi."
"Trà Sữa nhỏ..." Thang Lục Viên không biết ý đồ thâm sâu của Hạ Thừa Lãng, lần này không phản đối nữa, gật đầu đồng ý.
Hai người tay xách nách mang một đống đồ, mua đủ mọi thứ cần thiết cho Trà Sữa nhỏ xong mới về nhà. Nơi này cách nhà Thang Lục Viên cũng không xa, nên họ không đi xe mà chọn đi bộ, coi như đi dạo.
Đi được vài bước, Hạ Thừa Lãng rất tự nhiên đặt Trà Sữa nhỏ vào lồng ngực Thang Lục Viên, rồi xách tất cả đồ còn lại trên tay.
Thang Lục Viên nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu: "Cậu cầm nổi không đấy?"
"..." Suýt nữa thì Hạ Thừa Lãng quên mất mình là một Omega yếu đuối đến mức nắp chai cũng không vặn được. Hắn đứng hình, quyết định giữ lại chút thể diện cho mình: "Hôm đó là do tôi bị các Alpha bao vây nên mới yếu ớt như vậy, bình thường tôi khỏe lắm."
Thang Lục Viên bán tín bán nghi, nhưng không muốn đặt Trà Sữa nhỏ đang ôm trong ngực xuống, vì vậy gật đầu nói: "Nếu cậu mệt thì nói cho tôi."
Hạ Thừa Lãng khẽ gật đầu, chuyện nhỏ thế này đương nhiên hắn sẽ không mệt.
Hai người vai kề vai đi qua góc phố, đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào lớn. Cùng ngẩng đầu nhìn, liền thấy Thịnh Sầm đang dẫn đầu một đám người, có vẻ sắp đánh nhau.
Thịnh Sầm ngậm điếu thuốc trong miệng, hai tay đút túi. Hắn trông chẳng giống hoàng tử chút nào, ngược lại càng giống một đại ca xã hội đen hơn.
Đương nhiên Thang Lục Viên sẽ không can thiệp vào chuyện của Thịnh Sầm. Cậu chỉ nhìn rồi quay người đi, nhưng vừa đi được hai bước, đột nhiên nhớ ra Hạ Thừa Lãng là em họ của Thịnh Sầm, cậu không khỏi dừng bước nhìn sang Hạ Thừa Lãng.
Thoạt nhìn, vẻ mặt Hạ Thừa Lãng vẫn rất thong dong, không hề có ý định muốn qua đó. Cậu không khỏi thắc mắc hỏi: "Cậu không qua đó sao?"
Thịnh Sầm là anh họ Hạ Thừa Lãng. Nếu Hạ Thừa Lãng muốn qua hỗ trợ, cậu đi cùng với Hạ Thừa Lãng, đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Không qua đâu, chắc là anh họ tôi có thể xử lý được." Hạ Thừa Lãng lắc đầu. Hiện tại hắn là một Omega, nếu lúc đánh nhau mà quá kích động không cẩn thận bại lộ thân phận thì gay to. Hơn nữa, cũng chỉ là mấy tên vô danh tiểu tốt, một mình anh họ hắn cũng có thể xử lý, hắn hoàn toàn không lo anh họ hắn sẽ chịu thiệt thòi.
Hạ Thừa Lãng đã nói như vậy, Thang Lục Viên đương nhiên không nói thêm gì nữa, nhưng cậu liếc nhìn xung quanh, thấy một bóng người quen thuộc phía sau đám đông.
Thang Thất Viên nấp ở góc tường phía sau Thịnh Sầm, ló nửa người ra, giọng nói trong trẻo hướng về phía Thịnh Sầm cất tiếng gọi: "Đánh nhau là không đúng!"
Thang Lục Viên cau mày, cậu lo lắng Thang Thất Viên sẽ vô tình bị thương, nhấc chân muốn đi qua đó kéo Thang Thất Viên đi. Hạ Thừa Lãng lại níu tay cậu lại, hất cằm nói: "Yên tâm, anh họ tôi sẽ bảo vệ cậu ấy, sẽ không để cậu ấy gặp chuyện gì đâu."
Ngữ khí Hạ Thừa Lãng kiên định, Thang Lục Viên vẫn nhíu mày, nhưng cũng không nhúc nhích nữa. Cậu chỉ đứng ở một bên cẩn thận quan sát tình hình, một khi bọn họ đánh nhau, cậu lập tức sẽ đi qua kéo Thang Thất Viên đi.
Cậu đợi ở chỗ cũ một lúc, cho đến khi nhìn thấy Thịnh Sầm mất kiên nhẫn đi đến góc tường, giống như diều hâu vồ gà con, xách Thang Thất Viên đi, cậu mới thả lỏng người, thở phào nhẹ nhõm.
Thịnh Sầm đi rồi, còn lại hai nhóm người đứng sững lại. Bọn họ không có thủ lĩnh, đương nhiên không thể đánh nhau được, chỉ chửi bới nhau vài câu rồi một lúc sau cũng tản đi.
Hạ Thừa Lãng mỉm cười nhìn bóng lưng của Thịnh Sầm và Thang Thất Viên. Hắn không ngờ rằng có người thực sự có thể quản được anh họ mình, không khỏi tò mò hỏi: "Em trai của cậu cứ suốt ngày lẽo đẽo theo anh họ tôi làm gì vậy?"
Nếu như Thang Thất Viên không phải một tên mọt sách ngốc nghếch luôn phản đối yêu sớm, hắn cũng bắt đầu nghi ngờ Thang Thất Viên có tình cảm với anh họ mình.
Thang Lục Viên ôm Trà Sữa nhỏ đi phía trước, lơ đãng giải thích: "Thầy giao cho em ấy nhiệm vụ, giám sát, giúp Thịnh Sầm tiến bộ trong học tập... Với tính cách của em trai tôi, thế nào cũng sẽ phụ trách rất nghiêm túc."
Hạ Thừa Lãng nghe xong lý do thì im lặng... Bạn học Thang Thất Viên thật đúng là một học sinh tương thân tương ái, đoàn kết giúp đỡ bạn bè.
"Thật sự ghen tị với anh họ mình thật đấy, tôi cũng muốn có người giúp đỡ tôi học tập." Hạ Thừa Lãng vừa nói vừa liếc nhìn Thang Lục Viên. Đáng tiếc hắn và Thang Lục Viên không cùng một lớp, nếu không thì nói không chừng thầy cũng sẽ sắp xếp Thang Lục Viên giúp đỡ cái tên "học sinh hư" là hắn học tập, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến người ta mong chờ.
"Cậu muốn học sao?" Thang Lục Viên nghiêng đầu, hơi nghi ngờ nhìn Hạ Thừa Lãng. Theo như cậu biết, Hạ Thừa Lãng và Thịnh Sầm đều là mấy kẻ không thích học hành, có thể nói là anh em "hảo hán" cấu kết làm việc xấu. Trước đó, khi Thịnh Sầm biết Tiểu Thất bị phân công đi giám sát việc học của hắn thì mặt còn đen hơn cả đáy nồi, lúc nào cũng nhăn nhó với Tiểu Thất, sao Hạ Thừa Lãng lại ghen tị chứ?
"Ừm!" Hạ Thừa Lãng không chút do dự gật đầu, ánh mắt mong chờ nhìn Thang Lục Viên: "Tôi cũng cần giúp đỡ."
"Nếu như cậu thật sự muốn học hành..." Dưới ánh mắt chăm chú đầy mong đợi của hắn, Thang Lục Viên chậm rãi mở miệng: "Cậu có thể thuê một gia sư."
Cậu cảm thấy cho dù Hạ gia hiện tại không còn lớn mạnh như trước, thì việc thuê gia sư cho Hạ Thừa Lãng vẫn là chuyện trong khả năng.
"..." Hạ Thừa Lãng cạn lời, cảm thấy Thang Lục Viên quả thật là người chỉ toàn đẩy câu chuyện vào ngõ cụt.
Hắn im lặng một lúc với tâm trạng phức tạp, rồi tiếp tục cố gắng, nói đầy ẩn ý: "Dạy kèm quá phức tạp, hơn nữa đều giống như đang hoàn thành nhiệm vụ vậy, căn bản không thật sự muốn giúp tôi. Nền tảng của tôi quá kém, gia sư giảng tôi đều không hiểu gì."
Hắn thở dài, đầy ghen tị nói: "Nếu có một người có thể nghiêm túc và có trách nhiệm như em trai cậu đối với anh họ tôi, sẵn sàng cùng tôi làm bài tập về nhà thì tốt biết mấy. Như vậy nếu có gì không biết tôi đều có thể tiện hỏi, hơn nữa còn có thể cải thiện sự nhiệt tình học tập của tôi."
Nếu Trần Thiệp ở đây, nhất định sốc đến mức không nói nên lời, chỉ riêng việc hai từ "học hành" có thể thoát ra từ miệng Hạ Thừa Lãng đã đủ khó tin rồi.
Thang Lục Viên cuối cùng cũng hiểu ra ý của Hạ Thừa Lãng. Cậu nghĩ tới cú đấm trong lần đầu gặp Hạ Thừa Lãng, lại nghĩ mình đang ôm Trà Sữa nhỏ trong ngực, thấy Hạ Thừa Lãng nhiệt tình học hành như vậy, cậu cảm thấy mình có thể lấy việc giúp người làm niềm vui.
"Tôi có thể giúp cậu, về sau khi tan học, cậu tới nhà tôi làm bài tập, làm xong lại về nhà, có gì không biết thì hỏi tôi."
"Thế thì tốt quá." Hạ Thừa Lãng nở nụ cười, không kịp chờ đợi cất tiếng: "Vậy bây giờ tôi đến nhà cậu làm bài tập."
"Hả? Nhanh quá không?" Thang Lục Viên hơi ngạc nhiên, cậu còn tưởng lát nữa khi Hạ Thừa Lãng mang đồ lên tầng giúp cậu xong sẽ rời đi.
"Không nhanh đâu, hiện tại tôi rất có động lực học tập, nóng lòng muốn chăm chỉ học tập, tiến bộ mỗi ngày!"
Hạ Thừa Lãng cảm thấy mình chưa bao giờ yêu thích việc học đến thế trong khoảnh khắc này. Học tập khiến người ta tiến bộ, học tập khiến người ta say mê, hắn thật là một đóa hoa đẹp của giới tinh anh trong tương lai.
Thang Lục Viên nhìn thiếu niên tích cực và chăm chỉ như vậy, cảm thấy rằng mình không thể dập tắt sự nhiệt tình của hắn, nhưng...
Thang Lục Viên khẽ ho: "Nhưng tôi đã làm xong bài tập từ tối hôm qua rồi."
Hạ Thừa Lãng: "..." Không ngờ cậu lại là học bá đến vậy, đây mới là ngày nghỉ đầu tiên, có thể tôn trọng ngày nghỉ một chút được không hả?
Thang Lục Viên im lặng vài giây, mở miệng: "Hơn nữa cậu cũng không mang sách vở, sao làm bài tập được?"
Hạ Thừa Lãng chán nản: "..."
Kế hoạch làm bài tập hôm nay hoàn toàn đổ bể.