Chương 139: Ước mơ của Lục Viên

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 139: Ước mơ của Lục Viên

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Thừa Lãng tan học sớm mười phút, đến chỗ bà Vương bán trà sữa trước cổng trường để mua hai cốc.
Trần Thiệp ra ngoài cùng hắn, đối với chuyện này đã không còn ngạc nhiên. Hắn biết hiện tại mỗi ngày Hạ Thừa Lãng tan học đều đến nhà Thang Lục Viên làm bài tập, nên không hỏi nhiều, chỉ vẫy tay với Hạ Thừa Lãng rồi tự mình đến sân vận động. Kỳ thi đại học ngày càng đến gần, hắn quyết định thi vào trường cảnh sát nên đã bắt đầu luyện tập sớm.
Hạ Thừa Lãng nghiêng người dựa vào quầy trà sữa. Mấy ngày nay hắn liên tục mua trà sữa nên bà Vương đã quen mặt hắn. Sau khi làm xong trà sữa, bà mỉm cười hỏi: "Lại mua cho Lục Viên à?"
Hạ Thừa Lãng nhận lấy trà sữa mỉm cười, "Dạ."
"Chàng trai, Lục Viên là một đứa bé tốt, cháu phải đối xử với nó thật tử tế nhé." Bà Vương hiền hòa dặn dò Hạ Thừa Lãng.
"Bà Vương, bà yên tâm." Hạ Thừa Lãng nở một nụ cười rạng rỡ, đáp lại không chút do dự.
Chuông tan học vang lên từ lúc nào không hay, học sinh nối nhau bước ra ngoài, tất cả đều mặc đồng phục, tràn đầy sức sống. Mỗi lần như vậy, bà Vương đều nở nụ cười hiền hậu. Hạ Thừa Lãng từng nghe Thang Lục Viên kể, con trai bà Vương trước đây là giáo viên trong trường, sau này vì cứu một học sinh mà gặp tai nạn xe rồi qua đời. Từ đó, bà Vương đến cổng trường bán trà sữa, và các học sinh đều rất quý mến bà.
Hiện tại vừa tan học, quầy hàng của bà Vương đã đông nghịt người. Bà Vương lần lượt hỏi từng người muốn vị gì. Với những khách quen như Thang Lục Viên, bà không cần hỏi cũng nhớ rõ. Dù đã già, bà vẫn coi lũ nhóc này như con cháu mình vậy.
Thang Lục Viên đeo ba lô đi tới, trước tiên chào bà Vương, sau đó nhận cốc trà sữa Hạ Thừa Lãng đưa, uống một ngụm rồi khẽ hỏi: "Cậu nói chuyện gì với bà Vương vậy?"
Hạ Thừa Lãng khẽ nhếch môi, ghé sát bên Thang Lục Viên thì thầm: "Bà Vương bảo tôi phải đối xử với cậu thật tốt."
Hơi thở phả vào tai Thang Lục Viên khiến tai cậu ửng đỏ, "Tôi đi giải thích với bà Vương."
Bà Vương cho rằng Hạ Thừa Lãng là Alpha, nhìn thấy bọn họ thân thiết như vậy nên đã hiểu lầm mối quan hệ của họ.
Hạ Thừa Lãng vươn tay túm lấy ba lô của cậu, kéo cậu đi về, bất mãn lẩm bẩm: "Cậu giải thích cái gì chứ, người già thấy cậu có bạn trai thì vui lắm, cậu cứ để bà Vương vui một chút thì có sao đâu."
"Bạn trai cái gì chứ..." Thang Lục Viên lẩm bẩm một tiếng. Cậu quay đầu nhìn về phía quầy hàng đông nghịt người, bà Vương đang ngẩng đầu mỉm cười với cậu, rồi chỉ Hạ Thừa Lãng, giơ ngón tay cái ra hiệu tán thưởng.
Thang Lục Viên ngẩn ra, nhìn nụ cười trên mặt bà Vương thì cũng mỉm cười đáp lại. Cậu quay đầu giật lại ba lô từ tay Hạ Thừa Lãng, vuốt ve ba lô, nói: "Vậy lần sau tôi sẽ giải thích vậy."
Bà Vương vui vẻ như vậy, cậu cũng không biết nên mở lời thế nào.
Hạ Thừa Lãng cầm lấy ba lô của cậu, tự nhiên đeo lên vai mình, buột miệng nói: "Ngày mai tôi có một trận thi đấu bóng rổ, cậu đến xem tôi thi đấu đi."
Thang Lục Viên ngẩng đầu nhìn hắn. Đội bóng rổ có rất nhiều người là Alpha, Thang Lục Viên không khỏi có chút lo lắng, "Có ổn không vậy?"
"Yên tâm, tôi đã tham gia rất nhiều trận thi đấu như vậy rồi, không có vấn đề gì." Giọng Hạ Thừa Lãng hơi trầm. Một lời nói dối sẽ phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy, nhưng bây giờ mỗi lần hắn nói dối Thang Lục Viên, trong lòng hắn lại thấy khó chịu, xen lẫn chút sợ hãi.
"Vậy thì tốt rồi." Thang Lục Viên gật đầu.
"Vậy cậu có đến xem tôi thi đấu không? Nếu cậu không đến, tôi sẽ đến tận lớp tìm cậu đấy."
Giọng Hạ Thừa Lãng có vẻ bá đạo, nhưng biểu cảm lại giống hệt một đứa trẻ không được ăn kẹo vậy. Thang Lục Viên không nhịn được cười mà nói: "Được, tôi sẽ đi."
Lúc hai người nói chuyện, lúc nào không hay đã đi đến nhà Thang Lục Viên. Trà sữa nhỏ nghe tiếng liền chạy ra đón. Nó đã lớn hơn một chút, được Thang Lục Viên nuôi nên hơi mập ra. Không biết có phải vì còn nhỏ hay không, nó không kiêu ngạo như những con mèo khác, mà ngược lại còn cực kỳ quấn quýt Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng ngồi xổm xuống vuốt ve Trà sữa nhỏ, quen thuộc bước vào nhà, thay đôi dép lê của mình, đặt ba lô của mình và Thang Lục Viên xuống, đảo mắt nhìn quanh phòng rồi hỏi: "Tiểu Thất chưa về à, lại bị anh họ tôi bắt cóc rồi sao?"
"Ừm." Thang Lục Viên rửa một đĩa hoa quả mang ra cho hắn. Hắn thích ăn hoa quả, tan học mỗi ngày đều phải ăn mấy quả mới chịu.
Hạ Thừa Lãng vui vẻ nhận lấy đĩa trái cây, đầu tiên bóc một quả măng cụt đút vào miệng Thang Lục Viên. Thang Lục Viên chỉ ăn một miếng rồi không ăn nữa, vội vàng ngồi xổm xuống ôm Trà sữa nhỏ.
Hạ Thừa Lãng bất mãn vì Thang Lục Viên không để ý đến mình, bỏ phần măng cụt còn lại vào miệng, xích lại gần Trà sữa nhỏ, cầm lấy bàn chân nhỏ của nó vẫy vẫy, hơi ghen tị nói: "Nghe nói mỗi lần ăn một quả măng cụt, thì sẽ có một con mèo mất đi một cái móng vuốt..."
Trà sữa nhỏ không hiểu hắn nói gì, chẳng những không sợ, ngược lại còn dùng bàn chân nhỏ túm lấy tay hắn liếm liếm.
Thang Lục Viên đẩy tay hắn ra, trừng mắt nhìn hắn một cái: "Cậu đừng dọa nó."
"Nó có hiểu gì đâu." Hạ Thừa Lãng bĩu môi, trơ mắt nhìn Trà sữa nhỏ chiếm cứ lòng Thang Lục Viên, còn không sợ hãi mà lăn lộn trong lòng cậu. Hắn tức giận bóc thêm một quả măng cụt khác ăn.
Mãi đến khi cả đĩa trái cây bị "quét sạch", Hạ Thừa Lãng mới phủi tay bắt đầu làm bài tập.
Thang Lục Viên cũng lưu luyến đặt mèo con xuống, ngồi đối diện Hạ Thừa Lãng làm bài tập. Tốc độ làm bài tập của cậu rất nhanh, chỉ một lát sau đã làm xong.
Ngược lại với cậu, tốc độ làm bài của Hạ Thừa Lãng luôn rất "chậm", không thể làm xong trước khi trời tối. Dù có làm xong, hắn cũng sẽ lề mề đợi đến khi trời tối hẳn mới chịu rời đi. Thang Lục Viên đã quen với tốc độ này của hắn, lười không muốn giục.
Như mọi ngày, Thang Lục Viên hơi quay đầu nhìn vào sách bài tập của Hạ Thừa Lãng, hỏi: "Có chỗ nào không hiểu không?"
Hạ Thừa Lãng lấy ra tập hợp những câu hỏi sai đã chuẩn bị từ trước, "Mấy câu này tôi không biết làm."
Thang Lục Viên nhận lấy tập câu hỏi sai nhìn một chút, sau đó khẽ giảng bài cho Hạ Thừa Lãng. Thời điểm cậu giảng bài luôn rất chi tiết, giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng, không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Cậu giảng một hồi, sau đó ngẩng đầu hỏi: "Nghe có hiểu không?"
"Hả?" Hạ Thừa Lãng đang chăm chú nhìn hàng mi của cậu, có chút mất tập trung, vội vàng đáp: "Có hiểu..."
Thang Lục Viên gật đầu, nhìn vào đề và tiếp tục giải thích câu hỏi tiếp theo.
Hạ Thừa Lãng cúi đầu nhìn cậu. Vì ở rất gần, hắn có thể ngửi thấy mùi hương trà nhàn nhạt trên người Thang Lục Viên. Hàng mi của Thang Lục Viên rất dài, đôi mắt xếch lên trông thật đáng yêu, đôi môi với độ dày vừa phải thỉnh thoảng khép mở, chắc chắn khi hôn sẽ rất ngọt ngào.
Thang Lục Viên thỉnh thoảng lại hỏi hắn có hiểu bài không, hắn luôn mất tập trung "Ừm" một tiếng. Ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt Thang Lục Viên, không cách nào rời đi được, dường như mọi thứ thuộc về Thang Lục Viên đều hợp ý hắn, càng nhìn hắn càng thấy yêu thích.
Thang Lục Viên giải thích hết tất cả các câu hỏi sai mới dừng lại, cầm cốc lên uống một ngụm nước.
Nhìn cậu giảng bài đến khô cả họng, Hạ Thừa Lãng có chút đau lòng, giật lại tập câu hỏi sai: "Tôi đã hiểu hết rồi."
Thang Lục Viên khẽ nhíu mày, "Sao hôm nay lại hiểu bài nhanh thế?"
Trước kia, Hạ Thừa Lãng thường bắt cậu phải giải thích lại thêm lần nữa mới chịu thôi.
Hạ Thừa Lãng cất tập đề đi, cười nói: "Cậu dạy tôi lâu như vậy, tôi cũng phải có chút tiến bộ chứ."
"Thời gian trôi nhanh thật đấy, cũng sắp thi đại học..." Vẻ mặt Thang Lục Viên hơi trầm xuống, không khỏi có chút lo lắng. Dù thành tích của Hạ Thừa Lãng đã tiến bộ rất nhiều, nhưng với kết quả hiện tại, nếu muốn thi đậu vào một trường đại học tốt vẫn là quá khó.
Hạ Thừa Lãng mỉm cười, cũng không bận tâm, "Với thành tích của cậu thì không cần lo lắng đâu."
"Còn cậu?" Thang Lục Viên nhìn hắn hỏi.
Nụ cười trên mặt Hạ Thừa Lãng cứng đờ. Hắn hơi rũ mắt xuống, im lặng một lát, nhìn đống sách vở trên bàn, khẽ nói: "Lục Viên, cậu có muốn cùng thi vào một trường đại học với tôi không?"
"Muốn," Thang Lục Viên đáp không chút suy nghĩ, nói xong bản thân cậu cũng giật mình.
Ngón tay Hạ Thừa Lãng khẽ chuyển động, cúi đầu, để lộ một nụ cười nhàn nhạt. Hắn ngẩng đầu nhìn Thang Lục Viên, giọng điệu vẫn thản nhiên như trước, nhưng lời nói ra lại pha lẫn sự nghiêm túc: "Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, biết đâu tôi cũng có thể thi vào cùng một trường với cậu thì sao."
Thang Lục Viên không tin điều đó là thật. Hạ Thừa Lãng muốn nâng cao thành tích trong một thời gian ngắn, ngay cả thiên tài cũng không thể làm được. Tuy nhiên, ít nhất đến lúc đó cậu có thể đăng ký một trường học gần nhà với Hạ Thừa Lãng.
Cậu mỉm cười, đẩy bài tập của Hạ Thừa Lãng ra trước mặt hắn, "Trước tiên, cậu làm xong đống bài tập này đã."
Hạ Thừa Lãng khoa trương thở dài một tiếng, cúi đầu tiếp tục làm bài tập.
Thang Lục Viên lấy một cuốn sách từ giá sách gần đó ra, lẳng lặng đọc, thỉnh thoảng cầm bút lên ghi chép.
Trà sữa nhỏ đang chơi với quả bóng len trên thảm, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn họ, khẽ kêu hai tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của hai "chủ nhân".
Hạ Thừa Lãng làm bài tập xong, ôm Trà sữa nhỏ vào lòng, cho nó ăn cá khô, ngẩng đầu nhìn bìa sách trong tay Thang Lục Viên, "Lại là sách y học à?"
"Ừm." Thang Lục Viên gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi trang sách. Mỗi khi đọc sách y học, cậu đều rất chuyên chú.
"Sau này cậu muốn học y?" Hạ Thừa Lãng lấy tay lau đi vụn nhỏ dính ở khóe miệng Trà sữa nhỏ. Hắn từng cầm sách của Thang Lục Viên lên xem qua, kiến thức trong những cuốn sách này đã vượt xa chương trình học của sinh viên năm ba Đại học Y. Có thể thấy Thang Lục Viên đã chuẩn bị từ rất lâu, tích lũy rất nhiều kiến thức về y học.
Thang Lục Viên khẽ gật đầu, sau khi đọc xong trang sách, mới ngẩng đầu nhìn hắn nói: "Tôi hy vọng mình có thể giúp Omega thoát khỏi những rắc rối về tin tức tố."
Từ nhỏ đến lớn, Thang Lục Viên vẫn luôn ấp ủ giấc mơ này. Cậu biết rất nhiều người đều cảm thấy ý nghĩ của cậu thật khó tin, thậm chí là không thể thực hiện được, bởi vì nhiều năm qua không ai có thể giải quyết được vấn đề này. Nhưng cậu vẫn cố chấp, nghiêm túc nỗ lực vì giấc mơ của mình. Chỉ là hiện tại cậu sẽ không còn như hồi bé, lớn tiếng nói ra ước mơ này, mà là âm thầm cố gắng.
Nhưng vào lúc này đây, cậu nhìn Hạ Thừa Lãng, không chút do dự nói ra.
Cậu có chút căng thẳng, cũng có chút sợ hãi. Cậu không biết Hạ Thừa Lãng có cười nhạo cậu ngây thơ và cho rằng ý nghĩ của cậu là viển vông hay không.
Hạ Thừa Lãng nhìn cậu, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng hắn không hề cười nhạo cậu như cậu nghĩ. Mà hắn nhìn cậu, giọng điệu nghiêm túc: "Tôi tin cậu nhất định sẽ thành công."
Đôi mắt Thang Lục Viên hơi mở to. Cậu cảm thấy tim mình như bị gõ nhẹ, mang theo một tiếng nổ lớn cùng sự choáng váng. Trong khoảnh khắc đó, trừ Hạ Thừa Lãng ra, cậu không còn thấy bất cứ điều gì khác.