Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 140: Đắp mặt nạ
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngón tay Hạ Thừa Lãng khẽ vuốt ve đuôi Trà sữa nhỏ, mỉm cười. Thang Lục Viên đã cố gắng đến vậy, không có lý do gì lại không thể thành công, hắn tin tưởng cậu.
"Cậu có ước mơ gì không?" Thang Lục Viên đột nhiên hỏi. Cậu ôm Trà sữa nhỏ khỏi lòng Hạ Thừa Lãng, không cho hắn tiếp tục trêu chọc cái đuôi của nó nữa.
"Ước mơ?" Hạ Thừa Lãng nhíu mày, khóe môi khẽ nhếch vẻ thờ ơ, "Không có."
Trà sữa nhỏ nằm trong lòng Thang Lục Viên ngáp một cái, đôi mắt ngập nước. Thang Lục Viên vỗ về nó, nhẹ nhàng đặt lên chiếc đệm bên cạnh.
Trà sữa nhỏ tự động tìm một chỗ êm ái trên đệm rồi nằm xuống. Thang Lục Viên cong môi, khẽ chạm vào tai nó, rồi tiếp tục hỏi Hạ Thừa Lãng: "Vậy cậu có chuyện gì mà luôn muốn làm hoặc hy vọng sẽ làm được không?"
Nghe câu hỏi của cậu, ánh mắt Hạ Thừa Lãng trầm xuống, không rõ vì nghĩ đến điều gì, nụ cười ngông nghênh nơi khóe môi cũng dần phai nhạt. Hắn suy nghĩ một lát, rồi điềm đạm trả lời: "Hy vọng Hạ gia ngày càng phát triển."
Thang Lục Viên hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn hiện lên vẻ nặng nề và trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi. Thang Lục Viên thoáng kinh ngạc, nhưng sau khi suy nghĩ lại, cậu thấy điều đó cũng không có gì khó hiểu.
Hạ Thừa Lãng khác với cậu. Những đứa trẻ nhà Thang gia đều được hai ba ba bảo vệ rất tốt, không có gánh nặng gì, có thể tự do theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng từ nhỏ Hạ Thừa Lãng đã không có cha mẹ, hắn luôn là người thừa kế của Hạ gia, là chủ nhân tương lai, trên vai hắn gánh vác tương lai của cả gia tộc.
Những điều này nghe có vẻ hơi nặng nề so với lứa tuổi hiện tại của họ. Nhưng liệu có phải Hạ Thừa Lãng đã sớm hiểu được và bắt đầu gánh vác những trách nhiệm ấy từ rất sớm rồi không?
Thang Lục Viên im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng, giọng điệu nghiêm túc: "Tôi tin là sẽ như vậy. Ít nhất, tôi tin tưởng cậu có thể làm được."
Vẻ lạnh lùng trong mắt Hạ Thừa Lãng tan biến, dần trở nên tĩnh lặng. Khóe miệng hắn bất giác cong lên. Thang Lục Viên tin tưởng hắn, giống như hắn tin tưởng Thang Lục Viên vậy. Cả hai đều sẽ thành công.
Gió chiều tối se lạnh, nhẹ nhàng thổi qua ô cửa sổ vào trong nhà. Chẳng biết Trà sữa nhỏ đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cơ thể nhỏ nhắn bông xù khẽ phập phồng theo từng nhịp thở.
Giọng nói của hai người cũng nhỏ dần. Thang Lục Viên đi tới đóng cửa sổ lại, không khí nặng nề ban nãy dần tan biến theo gió, không còn sót lại chút nào.
Hạ Thừa Lãng cất sách bài tập vào ba lô, nhưng hắn vẫn chưa muốn rời đi. Hắn mặt dày nói: "Tôi thấy da mình hôm nay hơi khô, tôi đắp mặt nạ xong rồi về được không?"
Thang Lục Viên gật đầu, đứng dậy mở tủ, lấy chiếc mặt nạ bên trong ra đưa cho Hạ Thừa Lãng.
Lúc đầu Hạ Thừa Lãng tưởng đó là mấy lát dưa chuột, không ngờ lần này lại thật sự là mặt nạ. Hắn giật mình, cầm trong tay ngắm nghía một chút, hỏi: "Cái này ở đâu ra vậy?"
Thang Lục Viên đóng tủ lại, hơi mất tự nhiên nói: "Lần trước đi ngang qua cửa hàng, tiện tay mua thôi."
"Mua cho tôi ư?" Mắt Hạ Thừa Lãng sáng rực lên.
"Ừm..." Thang Lục Viên gật đầu. Ngày đó, khi cậu đi mua sắm, đúng lúc nhìn thấy mặt nạ. Lúc ấy không hiểu sao cậu lại dừng bước, cuối cùng như bị ma xui quỷ khiến mà mua một hộp về. Sau khi mua về, hộp mặt nạ vẫn nằm yên trong ngăn tủ, chưa từng được động đến.
Hạ Thừa Lãng lấy một miếng mặt nạ ra khỏi hộp, không khỏi thầm cười một tiếng. Hắn không ngờ thật sự có ngày mình sẽ đắp mặt nạ. Bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, hắn vội hỏi: "Cậu sẽ không mua cả gương nữa chứ?"
Thang Lục Viên lắc đầu: "Tôi quên mất rồi, lần sau sẽ mua."
"Không sao không sao, quên rồi thì thôi, không cần mua." Hạ Thừa Lãng thầm cười trong lòng. May mà Thang Lục Viên quên, hắn cũng không muốn soi gương rồi đắp mặt nạ trước mặt Thang Lục Viên đâu. Như vậy chẳng những mất đi vẻ cool ngầu của Alpha, mà còn bỏ lỡ một cơ hội tốt để đến gần Thang Lục Viên.
Hắn đưa miếng mặt nạ cho Thang Lục Viên: "Hay là cậu đắp cho tôi đi, tôi không tự đắp được."
"Không phải cậu thường xuyên đắp mặt nạ sao? Sao lại không đắp được?" Thang Lục Viên không cầm lấy miếng mặt nạ, mà nghi ngờ nhìn hắn.
"Ở đây không có gương. Tôi chỉ có thể soi gương mới đắp được, không có gương thì chịu rồi." Đương nhiên Hạ Thừa Lãng lại bắt đầu giở trò. "Lục Viên tốt bụng à, cậu đắp cho tôi đi."
Thang Lục Viên bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cầm lấy miếng mặt nạ. Cậu cũng giống như Hạ Thừa Lãng, chưa bao giờ đắp mặt nạ. Hơn nữa, nhà cậu toàn đàn ông, nên không những cậu không đắp mặt nạ mà còn chưa bao giờ thấy ai đắp. Có thể nói về khoản này thì cậu dốt đặc cán mai.
Sau khi mở gói, cậu nhìn nó một lát, do dự rồi hỏi: "Sao lại có hai lớp? Đắp hết lên mặt sao?"
Hạ Thừa Lãng cũng không biết. Trong nhà chỉ có ông nội và hắn, hắn không quen dùng mặt nạ. Hắn chỉ thấy Omega của Trần Thiệp đắp qua một lần, nhưng hắn cũng không rõ Omega đó dùng loại nào.
Hắn cầm lấy hai lớp mặt nạ xem xét, một lớp mềm mềm, một lớp dạng tấm lưới. Sờ tới sờ lui đều thấy ẩm ướt, dường như cũng chẳng khác biệt là bao.
Hắn bối rối một lát. Để tránh Thang Lục Viên sinh nghi, hắn đành cố gắng giả vờ như rất hiểu biết mà nói: "Đắp hết cả hai lớp. Cứ chồng lên nhau rồi đắp như thế này, đắp như vậy sẽ có hiệu quả tốt nhất."
Thang Lục Viên không nghi ngờ hắn, gật đầu rồi lấy mặt nạ ra. Trong quá trình này, cậu cẩn thận từng li từng tí không để hai lớp mặt nạ tách rời nhau. Sau khi lấy ra cả hai, cậu mới từ từ đắp lên mặt Hạ Thừa Lãng.
Miếng mặt nạ rất mỏng, dù có chồng lên nhau như vậy cũng vẫn mỏng. Hạ Thừa Lãng có thể cảm nhận được đầu ngón tay mềm mại của Thang Lục Viên xuyên qua lớp mặt nạ. Ngón tay cậu nhẹ nhàng di chuyển trên mặt hắn, mát lạnh thật thoải mái. Hắn hơi muốn cười, nhưng lại sợ cười làm rớt mặt nạ, đành phải cố gắng chịu đựng.
Khi mặt nạ vừa vặn đắp đến gần mắt, Thang Lục Viên khẽ nói: "Nhắm mắt lại."
Hạ Thừa Lãng nghe lời nhắm mắt lại. Khi ở cùng Thang Lục Viên, phần lớn thời gian hắn đều rất nghe lời cậu, không phải chỉ làm cho có mà là thật tâm muốn nghe lời. Hắn muốn kiểm soát bản thân, thế nhưng hắn lại càng ngày càng tận hưởng cảm giác thoải mái khi ở bên Thang Lục Viên. Có Thang Lục Viên ở đó, dù cho đang đắp mặt nạ, hắn cũng đặc biệt cảm thấy hưởng thụ.
Có tiếng mở cửa, chắc hẳn Thang Thất Viên đã về. Hạ Thừa Lãng không mở mắt, nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi đóng lại. Sau khi người kia bước vào, hắn vẫn nhắm mắt chào hỏi: "Hi!"
"Chào cậu..." Giọng Thang Thất Viên nhanh chóng vang lên, mang theo chút kinh ngạc và nghi hoặc: "Cậu đang đắp mặt nạ sao?"
"Ừm." Hạ Thừa Lãng luôn ghi nhớ thân phận Omega hiện tại của mình. Hắn vô cùng sinh động tạo dáng tay hình hoa lan chạm vào miếng mặt nạ trên mặt: "Đắp mặt nạ rất tốt cho da. Nếu có thời gian, cậu cũng nên đắp một cái đi. Cậu xem da tôi đẹp thế này, cũng là nhờ tôi kiên trì đắp mặt nạ mỗi ngày đấy. Nếu không bận gì thì nên đắp mặt nạ nhiều hơn, rất tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần. Đặc biệt là Omega cần chú ý bảo dưỡng, nếu không sau này Alpha sẽ không thích đâu."
Đây là cái cớ mà hắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Hắn muốn dùng lý do này để ở lại và có thêm nhiều cơ hội đến gần Thang Lục Viên hơn, để hắn có thể yêu cầu Thang Lục Viên đắp mặt nạ cho hắn thêm vài lần nữa. Tốt nhất là thuyết phục Thang Lục Viên cùng đắp mặt nạ với hắn. Như vậy hắn có thể tự tay đắp mặt nạ cho Thang Lục Viên, nhân cơ hội chạm vào khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, lạnh lùng của cậu. Ẩn ý của hắn chính là: làn da của hắn đẹp thế này, Lục Viên, cậu có thích không?
Sau khi hắn nói xong, căn phòng yên tĩnh một lúc. Chưa đợi Thang Thất Viên trả lời, giọng nói của Thịnh Sầm đột nhiên vang lên: "Anh không ngờ em lại có thói quen như vậy."
Hạ Thừa Lãng giật mình. Anh họ? Giọng Thịnh Sầm trầm trầm, hắn chắc chắn không nghe lầm.
Hắn lập tức mở mắt, hơi hoảng sợ ngẩng đầu nhìn sang. Kết quả là hắn thấy Thịnh Sầm và Thang Thất Viên đang đứng cạnh nhau trước ghế sofa, chăm chú nhìn xuống miếng mặt nạ trên mặt hắn.
Vẻ mặt Thịnh Sầm như thể anh đang nhìn một vật kỳ quái nào đó, trong khi đôi mắt Thang Thất Viên tràn đầy tò mò, dường như cậu muốn tìm hiểu sâu hơn về miếng mặt nạ trên mặt hắn.
Hạ Thừa Lãng bị dọa đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế sofa. Nếu không phải miếng mặt nạ này là do Thang Lục Viên tự tay đắp, chắc chắn hắn đã lập tức giật nó xuống rồi.
"Anh họ, sao anh lại ở đây?" Hạ Thừa Lãng cố nén xúc động muốn giật miếng mặt nạ trên mặt xuống, giọng nói tràn đầy kinh hãi hỏi.
Môi mỏng của Thịnh Sầm khẽ mấp máy, ánh mắt đầy vẻ khó nói nhìn hắn, nhìn hắn từ trên xuống dưới, như thể hôm nay mới nhận ra hắn vậy.
Thang Thất Viên đứng một bên, giọng nói nhẹ nhàng trả lời thay Thịnh Sầm: "Bạn học Thịnh đưa tôi về. Đúng lúc tôi muốn đưa sách bài tập cho cậu ấy, nên cậu ấy cùng lên tầng với tôi."
Thang Thất Viên nói xong, nhanh chóng quay lại phòng, lấy ra một cuốn sách bài tập, đưa cho Thịnh Sầm và nghiêm túc dặn dò: "Cái này cho cậu. Về nhà nhớ chăm chỉ luyện tập. Nếu có chỗ nào không hiểu thì có thể gọi điện thoại hỏi tôi. Nếu không vội, có thể đợi hôm sau đi học tôi giải cho cậu, như vậy tôi sẽ giảng giải rõ ràng và cụ thể hơn, cậu cũng có thể tăng tốc độ tiến bộ."
"Ừm." Thịnh Sầm cầm sách bài tập trong tay, quay đầu nhìn Hạ Thừa Lãng, im lặng một lát rồi nói: "Anh sẽ bảo mẹ lần sau đến gặp em thì mua một ít mặt nạ mang theo cho em. Anh cũng sẽ bảo bà nói chuyện lại với ông ngoại về chuyện giáo dục em."
Hạ Thừa Lãng cảm thấy miếng mặt nạ trên mặt mình lúc này nóng như lửa đốt. Hắn vội vàng lắp bắp giải thích: "Không phải... Anh họ... Không phải đâu, anh nghe em nói, cái này thật ra là..."
Thịnh Sầm không cho hắn cơ hội nói thêm, thẳng thừng nói với Thang Thất Viên: "Tôi đi trước đây."
"Ừm, bạn học Thịnh, cậu phải cố gắng học tập. Tôi tin tưởng cậu nhất định sẽ tiến bộ."
Thịnh Sầm nghe Thang Thất Viên nói xong, gật đầu với Thang Lục Viên, cuối cùng nhìn thật sâu vào Hạ Thừa Lãng, cầm lấy sách bài tập rồi quay người bước ra ngoài.
Aizzz, không phải... Anh họ, anh nghe em giải thích đi mà!
Hạ Thừa Lãng vươn tay cào vào khoảng không. Hắn muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng không thể đuổi theo với miếng mặt nạ trên mặt. Hắn muốn giải thích, nhưng Thang Lục Viên và Thang Thất Viên đều ở đó, không tài nào giải thích được. Đây là lần đầu tiên hắn biết thế nào là có miệng mà khó biện minh, đúng là tự gây nghiệt thì không thể sống!
Thang Lục Viên vỗ vai hắn, giúp hắn đắp lại phần mặt nạ đã bị nhô lên, nhẹ giọng an ủi: "Không sao đâu. Cậu đã nói nam giới cũng có thể đắp mặt nạ, chuyện này rất bình thường mà. Tôi tin tưởng anh họ và dì đều sẽ ủng hộ cậu."
Hạ Thừa Lãng khóc không ra nước mắt. Đàn ông đắp mặt nạ thì rất bình thường thật, thế nhưng trước kia hắn chưa từng làm cái dáng tay hoa lan này trước mặt anh họ đâu! Không, phải nói, trước giờ trong cuộc đời này hắn cũng chưa từng làm cái dáng tay hoa lan này bao giờ mà!