Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 141: Chơi bóng
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Thừa Lãng cố gắng chịu đựng hai mươi phút, sau đó vội vàng gỡ mặt nạ, chạy khỏi nhà Thang Lục Viên nhanh như cắt.
... Giờ mà đi giải thích với huynh trưởng, chắc vẫn còn kịp chứ?
Thang Thất Viên trong phòng nghe tiếng mở cửa, định ra chào tạm biệt Hạ Thừa Lãng, nhưng chỉ kịp thấy bóng lưng hắn, không khỏi đứng ở cửa cảm thán: "Bạn học Hạ lại vội vàng chạy về nhà học bài như vậy, quả nhiên là một thiếu niên tốt yêu việc học, trân trọng từng phút từng giây mới thật sự là cách để không lãng phí thời gian! Giá như bạn học Thịnh cũng có thể học theo cậu ấy một chút thì hay biết mấy."
"Vậy thì còn phải dựa vào đệ tiếp tục cố gắng." Thang Lục Viên cười, không muốn làm mất đi sự tích cực của đệ đệ, đi tới cất đống mặt nạ còn lại vào trong ngăn tủ.
Thang Thất Viên đi tới ngăn cậu lại, nói: "Huynh, huynh đưa đống mặt nạ kia cho đệ xem một chút. Sau khi nghe bạn học Hạ chỉ bảo, đệ cảm thấy cậu ấy nói rất có lý, đệ muốn nghiên cứu thành phần của mặt nạ xem sao, để biết liệu nó có thực sự tốt cho làn da như vậy không."
Thang Lục Viên biết đệ ấy từ trước đến giờ luôn khao khát học hỏi đủ mọi kiến thức, nên không nói nhiều mà lập tức đưa mặt nạ cho đệ ấy, dặn dò một câu: "Đừng nghiên cứu khuya quá, nhớ đi ngủ sớm một chút."
Cậu nói xong thì trực tiếp đi vào phòng tắm rửa. Tắm xong ra, cậu thấy Thang Thất Viên vẫn còn đang nghiên cứu mặt nạ, ngồi trên ghế sô pha nhìn chằm chằm vào hộp mặt nạ với vẻ mặt khó hiểu. Cậu vừa cầm chiếc máy sấy tóc mà Hạ Thừa Lãng mua lần trước, vừa hỏi: "Sao thế?"
Thang Thất Viên ngẩng đầu, "Huynh, vừa nãy lúc đệ nhìn bạn học Hạ đắp mặt nạ đã cảm thấy hơi kỳ lạ, nên đệ đã xem hướng dẫn sử dụng ở mặt sau hộp mặt nạ."
Thang Lục Viên cắm dây máy sấy tóc vào ổ điện, hơi nhướng mày. Vừa rồi cậu quên đọc hướng dẫn, nhưng dù sao Hạ Thừa Lãng thường xuyên đắp mặt nạ, chắc chắn không cần đọc hướng dẫn cũng biết cách dùng.
Thang Thất Viên nói tiếp: "Hướng dẫn nói rằng lúc đắp mặt phải bỏ cái lớp lưới kia đi, nhưng huynh à, sao vừa nãy bạn học Hạ lại đắp cả hai lớp vậy?"
Thang Lục Viên dừng động tác, khẽ cau mày, im lặng một lát rồi nói: "... Có lẽ là cậu ấy không biết."
"Hả? Không phải bạn học Hạ thường xuyên đắp mặt nạ sao? Sao ngay cả vấn đề đơn giản như vậy cậu ấy cũng không biết? Đệ cảm thấy cậu ấy làm như vậy nhất định phải có nguyên nhân." Thang Thất Viên cảm thấy hơi kinh ngạc, cậu cầm điện thoại di động lên tiếp tục tìm kiếm, dường như muốn tìm ra nguyên nhân Hạ Thừa Lãng đắp hai lớp mặt nạ.
Thang Lục Viên không nói gì, cậu bật máy sấy tóc, tiếng gió thổi ầm ầm bên tai. Cậu không khỏi có chút suy nghĩ, nhưng lại nhanh chóng gạt bỏ chúng đi, tập trung sấy tóc.
Chỉ là một miếng mặt nạ mà thôi, không thể đại diện cho điều gì cả.
...
Vào ngày thi đấu bóng rổ của Hạ Thừa Lãng, đúng lúc là phiên trực nhật của Thang Lục Viên. Cậu quét dọn phòng học xong, mới vội vã đi đến sân bóng rổ. Đi được nửa đường, cậu suy nghĩ một lát, rồi rẽ vào cửa hàng gần nhất mua một chai nước khoáng, cầm trên tay.
Sau khi loanh quanh như vậy, Thang Lục Viên đến sân bóng rổ có hơi muộn. Hiện tại kỳ thi tuyển sinh đại học đang đến gần, nhưng người xem trận đấu trên khán đài cũng không ít, các chỗ ngồi đã chật kín người.
Trận đấu sắp bắt đầu, Thang Lục Viên tìm rất lâu nhưng không tìm được chỗ ngồi. Ban đầu cậu định đứng dưới gốc cây để xem, lại nhìn thấy Trần Thiệp ở phía trước khán đài đang vẫy tay gọi cậu.
Cậu do dự một lúc, rồi xuyên qua đám đông đi tới.
Trần Thiệp nhìn thấy cậu thì thở phào nhẹ nhõm, kéo cậu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: "Cậu tới rồi, nếu cậu không đến huynh Hạ sẽ nổi giận mất."
Thang Lục Viên nghe vậy ngẩng lên nhìn về phía sân bóng rổ, đúng lúc bắt gặp ánh mắt tràn ngập sự tức giận và oán trách của Hạ Thừa Lãng.
Đối mặt với sự tức giận của Hạ Thừa Lãng, Thang Lục Viên nhất thời có chút lúng túng. Hạ Thừa Lãng trừng mắt nhìn cậu một lát, rồi lại không nhịn được mà nở một nụ cười rạng rỡ với cậu.
Thang Lục Viên cũng cười đáp lại, làm động tác cổ vũ Hạ Thừa Lãng.
Nụ cười trên mặt Hạ Thừa Lãng trong nháy mắt nở rộng hơn. Mọi người trên khán đài chú ý đến ánh mắt của Hạ Thừa Lãng, đều nhìn về phía Thang Lục Viên.
Trận đấu hôm nay là trận đấu giữa đội trường cấp ba Hoàng Hàm với đội trường bên cạnh. Tất cả mọi người đều đang chăm chú theo dõi, ngay sau đó tiếng còi vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.
Bởi vì có Thang Lục Viên ngồi dưới khán đài, có thể nói trận đấu này Hạ Thừa Lãng đấu cực kỳ sung sức, không chừa chút khoảng trống nào cho đối thủ. Hắn ném rổ, úp rổ ba lần liên tục khiến khán giả phải hò reo không ngớt.
Trần Thiệp ở một bên nhìn vào sân bóng rổ, vừa kích động vỗ chân, không ngừng nói với Thang Lục Viên: "Huynh Hạ hôm nay quá mạnh, nhất định là vì có cậu tới nên cậu ta mới hưng phấn như vậy. Đã rất lâu rồi tôi mới thấy cậu ta chơi bóng rổ thoải mái đến thế."
Thang Lục Viên không nói gì, ánh mắt cậu chăm chú nhìn vào Hạ Thừa Lãng trên sân. Trán Hạ Thừa Lãng lấm tấm mồ hôi, đôi mắt tràn đầy năng lượng, động tác rê bóng vừa điêu luyện vừa phong độ.
Đội trưởng trường bên cạnh không biết có phải vì cậu liên tục ghi điểm mà trở nên nôn nóng hay không, giữa trận liền đổi một thành viên dự bị khác. Tên thành viên dự bị kia vừa mới vào sân thì động tác thô lỗ, không quan tâm gì cả mà va đụng khắp nơi, mấy lần muốn xô vào người Hạ Thừa Lãng. Trong một khoảnh khắc, hắn nhân lúc Hạ Thừa Lãng không chú ý, đưa chân ra muốn khiến Hạ Thừa Lãng vấp ngã.
Trong nháy mắt Thang Lục Viên như ngừng thở, mở to hai mắt, lập tức căng thẳng đứng bật dậy: "Cẩn thận!"
Con ngươi Hạ Thừa Lãng hơi giãn ra, phản xạ cực nhanh tiến lên một bước, tránh được chân của tên thành viên dự bị kia. Đồng đội phía sau hắn lại không may mắn như vậy, trực tiếp bị trượt chân ngã xuống đất, kêu lên đau đớn, xem chừng là bị bong gân.
Trọng tài lập tức thổi còi, cầu thủ trường bên cạnh bị đuổi khỏi sân. Đồng đội của Hạ Thừa Lãng cũng không thể tiếp tục trận đấu và được dìu ra khỏi sân.
"Cái lũ khốn kiếp này!" Trần Thiệp cởi đồng phục ném lên ghế, cầm lấy chiếc áo thi đấu bên cạnh. Hắn cũng là cầu thủ của đội bóng rổ trường, chỉ là gần đây hắn sắp thi vào trường cảnh sát, sợ bị thương nên mới không ra sân. Không ngờ đám người ở trường bên lại làm ra chuyện như vậy.
Vẻ mặt Hạ Thừa Lãng trầm xuống, đi khỏi sân, cố nén lửa giận. Ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào đám người ở trường học bên cạnh. Vừa rồi bọn chúng muốn dùng tên cầu thủ dự bị kém nhất kia để kéo hắn ra khỏi sân, thật sự là rất ghê tởm.
"Đừng nóng giận, thi đấu cho tốt." Thang Lục Viên khuyên một câu, đưa bình nước trong tay cho hắn, cổ tay gầy gò lộ ra bên dưới ống tay áo.
Hạ Thừa Lãng thấy tâm trạng đã tốt hơn, nhận lấy bình nước, ngửa đầu uống mấy ngụm. Hắn nhíu mày nói với Thang Lục Viên: "Cậu có biết chơi bóng rổ không?"
Thang Lục Viên gật đầu: "Biết một chút."
"Muốn ra sân chơi một trận không?"
Thang Lục Viên liếc nhìn sân bóng, lắc đầu: "Tôi sợ sẽ làm vướng chân mọi người, tôi đã không chơi bóng rất lâu rồi."
Hạ Thừa Lãng cũng không quan tâm: "Không sao cả, đối phó với mấy tên tiểu nhân này rất dễ dàng, không thua được đâu. Cậu cứ coi như là đang chơi đùa trên sân là được."
Thang Lục Viên có chút do dự: "Thế nhưng tôi cũng chưa từng huấn luyện chung với các cậu, không có sự ăn ý."
Hạ Thừa Lãng cong môi: "Cậu với tôi có sự ăn ý là được rồi."
Hắn cởi áo thi đấu ném cho Thang Lục Viên, sau đó giật lấy áo thi đấu từ tay Trần Thiệp, mặc vào người mình.
Các học sinh bên cạnh nhìn thấy cảnh này liền ồ lên một trận. Một Alpha cởi áo đồng phục đưa cho một Omega, khó mà không thu hút sự chú ý.
Thang Lục Viên cầm chiếc áo đồng phục trong tay, hai má bất giác ửng hồng. Cậu do dự một lúc, sau đó cầm chiếc áo lên mặc vào: "Được!"
Trần Thiệp hoang mang đứng ở một bên: "Vậy là... Không cần tao nữa?"
Hạ Thừa Lãng ném túi của Thang Lục Viên cho hắn: "Trông đồ giúp bọn tao."
"..." Trần Thiệp yên lặng ngồi xuống, cảm thấy mình bị "cẩu lương" tấn công.
Thang Lục Viên gầy hơn Hạ Thừa Lãng, cậu mặc đồng phục của Hạ Thừa Lãng có chút rộng. Cánh tay và chân của cậu cũng quá trắng khi đứng trong đám đông. Đội trưởng của trường bên cạnh khi nhìn thấy vậy thì cười cợt: "Đệ đệ nhỏ thật là đẹp trai, có điều tay chân của nhóc nhỏ quá, huynh đây đụng vào cậu một cái thì bị thương mất. Omega thì cứ ở nhà đi, tới nơi này góp vui làm gì?"
Vẻ mặt Hạ Thừa Lãng đột nhiên trầm xuống, lập tức muốn xông tới, nhưng Thang Lục Viên lại đưa tay níu lấy cánh tay hắn. Cậu tiến lên một bước, nhìn đội trưởng đội bên kia cười lạnh một tiếng: "Nói nhảm nhiều quá."
Đội trưởng trường bên cạnh sửng sốt trong chốc lát, sau đó lập tức cười khẩy, một chút cũng không để ý tới Thang Lục Viên: "Yo! Khẩu khí của Omega nhỏ cũng thật lớn. Được rồi, vậy huynh đây liền xem cậu có thể ghi được một bàn nào không."
Vẻ mặt người của hai đội trở nên nghiêm túc, trọng tài lại thổi còi. Hạ Thừa Lãng là người đầu tiên đoạt lấy bóng rổ. Sau khi đoạt được bóng, hắn không ném rổ ngay mà trực tiếp chuyền cho Thang Lục Viên cách đó không xa.
Sau khi Thang Lục Viên bắt được bóng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cậu. Cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng, Hạ Thừa Lãng ung dung mỉm cười nhìn lại cậu.
Thang Lục Viên cong môi, nhảy lên ném bóng vào rổ, trực tiếp ghi ba điểm dưới con mắt kinh ngạc của mọi người.
Vẻ mặt đội trưởng trường bên cạnh lập tức thay đổi. Trần Thiệp là người đầu tiên hô lên: "Hay!"
Mắt Hạ Thừa Lãng sáng rực, cười rạng rỡ với Thang Lục Viên, sau đó không chút do dự giơ thẳng ngón giữa với đội trưởng của đội trường bên.
Thang Lục Viên hếch cằm với đội trưởng của trường bên cạnh: "Một."
Cậu đã ghi được một bàn.
Đội trưởng trường bên cạnh tức giận không nói nên lời, vẻ mặt âm trầm. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng rổ, không tin mình không thể đánh bại một Omega bé nhỏ.
Hạ Thừa Lãng cười lạnh một tiếng: "Tiếp tục!"
...
Hạ Thừa Lãng nói không sai. Trận đấu này, Thang Lục Viên chỉ cần có sự ăn ý với hắn là được, bởi vì gần như chỉ có hai người họ phối hợp trong cả trận đấu, những người khác không có chỗ nhúng tay vào.
Cấp ba Hoàng Hàm liên tục ghi bàn, tỷ số càng ngày càng cách biệt. Sắc mặt các cầu thủ trường bên cạnh cũng ngày càng khó coi, đặc biệt là đội trưởng của bọn họ, mặt đen thui, cuối cùng cũng không còn nói ra những lời khinh thường. Hắn chẳng thể ngờ tới một Omega tưởng chừng như gầy yếu lại chơi bóng lợi hại đến vậy, mà Omega này với Hạ Thừa Lãng lại phối hợp hoàn hảo, vô cùng ăn ý.
Điểm số của cấp ba Hoàng Hàm đã áp đảo hoàn toàn điểm của trường bên cạnh. Trường bên cạnh căn bản không có khả năng lật ngược thế cờ, bọn họ hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu. Khán giả về sau căn bản cũng chỉ còn nhìn màn trình diễn của Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên.
Hạ Thừa Lãng phối hợp với Thang Lục Viên như thể không có ai xung quanh, giống như đang chơi đùa với nhau vậy, trong mắt không nhìn thấy bất kỳ ai khác.
Cuối cùng, Hạ Thừa Lãng ôm eo Thang Lục Viên, bế cậu lên, để cậu ném cú bóng cuối cùng vào trong rổ, hoàn toàn kết thúc trận đấu. Ngay lập tức, sân vận động tràn ngập tiếng hò reo.
Trần Thiệp ngồi trong đám đông, cứ như bị lóa mắt vì sự ân ái giữa hai người họ. Hắn bĩu môi, cảm thấy phục hai người họ sát đất: "Mấy người đúng là biết cách 'phô diễn tình cảm' nhất!"