Chương 152: Làm lại từ đầu

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 152: Làm lại từ đầu

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tất nhiên Trà Sữa Nhỏ không hiểu những lời Hạ Thừa Lãng nói, nó vẫn ngơ ngác chớp chớp mắt, khẽ dụi cái đầu nhỏ vào lòng bàn tay Hạ Thừa Lãng. Trên người Hạ Thừa Lãng có một mùi hương quen thuộc, dù nhiều năm rồi không ngửi thấy, nhưng Trà Sữa Nhỏ vẫn vô thức làm thân ngay với hắn.
Thang Lục Viên đứng ở cửa, nhìn thấy nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt Hạ Thừa Lãng, cậu như nín thở. Đứng đó một lúc, cậu mới cúi đầu bước tới, kéo mu bàn tay Hạ Thừa Lãng qua và sát trùng cho hắn.
"Ngày mai đến bệnh viện tiêm vắc-xin phòng bệnh."
"Được." Hạ Thừa Lãng gật đầu, không vuốt ve Trà Sữa Nhỏ nữa mà dùng tay lành cầm một quả đào lên cắn một miếng. Quả đào vừa giòn vừa ngọt, khi ăn vào miệng có hương vị thơm ngọt, mọng nước.
Thang Lục Viên cẩn thận sát trùng tay cho Hạ Thừa Lãng, nhân tiện băng bó lại vết thương trên lòng bàn tay hắn.
Thang Lục Viên cụp mắt, vẻ mặt nghiêm túc. Theo góc nhìn của Hạ Thừa Lãng, cậu còn có vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn, dường như khóe miệng còn khẽ cong lên, tạo vẻ dịu dàng.
Hạ Thừa Lãng càng thấy lòng mềm đi, hắn không nhịn được nghiêng người. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Thang Lục Viên, nhìn cậu không rời mắt.
Thang Lục Viên đang nghiêm túc cúi đầu băng bó, nhìn vết thương trên lòng bàn tay Hạ Thừa Lãng, bất giác nhíu mày. Khuôn mặt Hạ Thừa Lãng đột nhiên gần sát trước mặt cậu, cậu không khỏi chớp mắt, giật mình khi thấy Hạ Thừa Lãng sát gần như vậy.
Mấy năm nay, khuôn mặt Hạ Thừa Lãng càng trở nên sắc nét hơn, lông mày lưỡi mác, ánh mắt sáng rõ, trong mắt là sự dịu dàng vô tận.
"Lục Viên." Hạ Thừa Lãng không nhịn được khẽ gọi một tiếng.
"Ừm." Thang Lục Viên cụp mắt, cảm thấy tim đập hơi nhanh.
"Viên Viên."
"...Ừm."
"Lục Lục."
Thang Lục Viên im lặng một lúc, trả lời một cách miễn cưỡng, "Ừm."
"Thang Thang."
"..." Cuối cùng Thang Lục Viên không nhịn nổi nữa nhíu mày, lạnh lùng nói: "Con của anh tôi tên là Thang Thang."
"Ồ..." Hạ Thừa Lãng thất vọng nói.
Thang Lục Viên cố nén nhịp tim, cúi đầu buộc băng vải thành một cái nơ con bướm xinh đẹp, hỏi: "Rốt cục anh muốn làm gì?"
"Chỉ là muốn gọi tên của em thôi." Hạ Thừa Lãng nhìn Thang Lục Viên nói khẽ: "Anh muốn bù đắp lại những năm tháng mà ta đã bỏ lỡ."
Thang Lục Viên dừng tay, khẽ mím môi. Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, sao có thể bù đắp được? Nhưng tương lai mới là điều đáng trân trọng hơn.
Hạ Thừa Lãng tiếp tục gọi cậu: "Tiểu Lục?"
"Anh gọi thêm một câu nữa xem?" Thang Lục Viên lạnh lùng liếc hắn, giơ tay xoa trán vì bị hắn gọi mà đau đầu, "Nói bình thường đi."
Cuối cùng Hạ Thừa Lãng cũng bình thường trở lại, giơ bàn tay đã được băng bó xong của mình lên nhìn, càng nhìn càng thấy hài lòng. Lục Viên nhà hắn vừa xinh đẹp, hiền lành lại vừa khéo léo, nếu là Omega của hắn thì tốt biết mấy.
Trà Sữa Nhỏ từ từ nằm xuống, với ánh mắt đáng thương nhìn hai người ba đang không để ý tới mình, vươn vuốt ra cào vào chân Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng ôm nó lên đặt trên đùi mình, vuốt ve cái mặt dẹt của nó, lấy từ trong túi mấy con cá khô nhỏ mà lúc nãy mua cho nó, đút cho nó ăn mấy miếng. Trà Sữa Nhỏ rất nhanh đã bị mua chuộc, sau khi được ăn cá nhỏ đã để mặc cho Hạ Thừa Lãng sờ đuôi.
Hạ Thừa Lãng không nhịn được cười, lấy mấy món đồ chơi cho mèo ra, chơi với nó một lúc. Tính cách của Trà Sữa Nhỏ vẫn giống như khi còn bé, so với những con mèo khác thì nó hơi bám người.
Thang Lục Viên cất hộp thuốc y tế đi. Vừa mới đóng nắp hộp thuốc lại, chợt nghe Hạ Thừa Lãng đột nhiên hỏi: "Thật ra em đều nghe hết những tin nhắn thoại mà mấy năm nay anh gửi cho em, đúng không?"
Sau khi rời khỏi bệnh viện hắn mới nhận ra, hắn không nhìn thấy thông báo tin nhắn chưa đọc nào trên biểu tượng ứng dụng trò chuyện, điều đó có nghĩa là tất cả những tin nhắn trong đó đều đã được Thang Lục Viên mở ra, tức là Thang Lục Viên đã xem qua tất cả những tin nhắn thoại đó.
Thang Lục Viên hơi khó thở. Đúng là cậu có nghe được tin nhắn thoại của Hạ Thừa Lãng, nhưng trong những tin nhắn thoại mà Hạ Thừa Lãng gửi trong mấy năm nay, chỉ lặp đi lặp lại hai câu "Xin lỗi" với "Anh thích em", chưa từng nói lời nào khác.
"Ừm..." Thang Lục Viên bình tĩnh đáp lại, đứng dậy để hộp thuốc y tế về chỗ cũ, chậm rãi nói: "Sao trong tin nhắn thoại anh không nói những thứ khác?"
Bàn tay đang vuốt ve Trà Sữa Nhỏ của Hạ Thừa Lãng hơi dừng lại. Hắn im lặng một lúc, bỗng nhiên cảm thấy trong miệng hơi khô, rất muốn hút một điếu thuốc.
Sở dĩ hắn chỉ nói hai câu này với Thang Lục Viên, là bởi vì ngoại trừ hai câu này, hắn không biết nên nói cái gì khác. Nói về tình hình gần đây sao? Tình hình gần đây của hắn rối như mớ bòng bong, mỗi ngày ở nước ngoài hắn đều ở trong tình trạng đấu đá triền miên, hắn không muốn làm phiền Thang Lục Viên. Nói chuyện quá khứ sao? Tất cả những gì trong quá khứ đều là những dối trá, hắn không còn mặt mũi nào để nói ra.
Cho nên hắn chỉ có thể nói một câu "Xin lỗi" khi mà hắn cảm thấy không vui, nói một câu "Anh thích em" khi hắn cảm thấy vui vẻ.
Hạ Thừa Lãng đứng dậy, lấy bao thuốc ra, rút một điếu ra kẹp trên tay, thấp giọng nói: "Anh ra ngoài hút một điếu."
Thang Lục Viên nhìn hắn, tìm một cây kẹo mút trong hộp rồi ném cho hắn, "Bỏ thuốc đi."
Hạ Thừa Lãng cầm kẹo mút, khóe miệng bất giác khẽ cong lên, mỉm cười. Thao tác dứt khoát ném bao thuốc vào trong thùng rác, không chút do dự đồng ý: "Được."
Trước đây khi hắn ở nước ngoài, bởi vì cô đơn, buồn bã nên hắn mới cần thuốc lá bầu bạn. Giờ đã không cần nữa. Hơn nữa, hắn còn là bạn đời tương lai của bác sĩ Thang, tất nhiên phải chăm sóc cơ thể mình thật tốt, lắng nghe lời bác sĩ nói, không thể để người đầy mùi thuốc, làm mất thể diện bác sĩ Thang.
Hạ Thừa Lãng bóc vỏ kẹo ra, bỏ kẹo vào miệng. Trong nháy mắt, vị ngọt của kẹo đã áp đảo vị đắng trong miệng, dường như còn có hiệu quả hơn cả việc hút thuốc. Thuốc lá chỉ có thể khiến hắn tạm thời quên đi nỗi buồn phiền, nhưng kẹo mút lại có thể khiến hắn cảm thấy vui vẻ, giống như Thang Lục Viên vậy. Chỉ cần hắn nhìn thấy Thang Lục Viên, hắn sẽ lập tức cảm thấy trong lồng ngực tràn đầy hạnh phúc.
Hắn không kìm được mỉm cười, ngẩng đầu nhìn vào mắt Thang Lục Viên, lấy hết dũng khí, nghiêm túc hỏi: "Lục Viên, chúng ta có thể bắt đầu lại không?"
Thang Lục Viên như nín thở, ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Hạ Thừa Lãng trầm giọng nói: "Lần này sẽ không còn sự dối trá, sẽ không còn lời nói dối, chỉ có "thích" và "xin lỗi". Những tháng ngày về sau, cả cuộc đời này anh muốn được ở bên cạnh em, sẽ không bao giờ... rời khỏi em nữa."
Hạ Thừa Lãng nói xong, trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh, Thang Lục Viên mím môi không trả lời.
Trà Sữa Nhỏ nghịch bóng, không cẩn thận đụng phải ghế sô pha, kêu hai tiếng meo meo. Thang Lục Viên ngồi xổm xuống xoa đầu nó, bỗng nhiên mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng: "Xem biểu hiện của anh."
Thang Lục Viên nhìn Trà Sữa Nhỏ, không kìm được khẽ cong môi, trong giọng nói mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Hai mắt Hạ Thừa Lãng lập tức sáng lên, hắn nở nụ cười, vui sướng nói: "Lần này nhất định anh sẽ không khiến em cảm thấy thất vọng."
Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Thừa Lãng mang theo bữa sáng mua cho Thang Lục Viên, lái xe thẳng đến bệnh viện. Sau khi vào trong tòa nhà của bệnh viện, hắn đi nhanh như gió, dáng vẻ hăng hái chỉ thiếu một cái kính râm nữa là trông giống như một tổng giám đốc bá đạo trong phim truyền hình.
Trần Thiệp xuống lầu ăn sáng đúng lúc nhìn thấy hắn. Nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, Trần Thiệp không kìm được dừng bước, gật đầu khen ngợi không ngớt, cho hắn một nhận xét ngắn gọn: "Người đàn ông lớn tuổi quyến rũ."
Lúc Hạ Thừa Lãng mua bữa sáng cho Thang Lục Viên, cũng tiện mua luôn bữa sáng cho Trần Thiệp. Hắn ném bữa sáng cho Trần Thiệp rồi lạnh lùng trêu chọc: "Người đàn ông lớn tuổi độc thân."
Trần Thiệp cảm thấy đau lòng, "..." Sao cái tên này lại có vẻ thiếu đánh vậy?
Hạ Thừa Lãng cười tự mãn, tiếp tục đi về phía trước. Cho đến khi đến trước cửa văn phòng Thang Lục Viên mới dừng chân, chỉnh trang lại quần áo và tóc tai, nhẹ nhàng gõ cửa văn phòng của Thang Lục Viên.
Sau khi được mở cửa, hắn nhìn thấy Tôn Dư Minh đang đứng bên trong phòng, nụ cười chợt tắt.
Cái tên hồ ly tinh này mới sáng sớm đã đến quyến rũ Lục Viên nhà hắn, thật sự đáng giận. May là Lục Viên nhà hắn có ý chí vững vàng, nếu không nhiều năm như vậy cậu đã sớm bị hồ ly tinh dụ dỗ rồi.
Tôn Dư Minh nhìn thấy hắn, khẽ gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng: "Lại gặp mặt rồi."
Hạ Thừa Lãng đặt bữa sáng trước mặt Thang Lục Viên, "Em ăn sáng trước đi."
Hắn ngẩng đầu nhìn Tôn Dư Minh, cười một nụ cười chuẩn mực của người có địa vị, trầm giọng nói: "Bác sĩ Tôn, ngày hôm qua là do tôi bị kích động, thật ngại, tôi muốn gửi lời xin lỗi tới anh."
Tôn Dư Minh cười như không cười, nhìn thẳng vào hắn: "Không có việc gì, tôi là người có tấm lòng rộng lượng."
Hạ Thừa Lãng: "À..."
Thang Lục Viên lặng lẽ nhìn hai người họ, cậu khẽ cong môi. Mặc dù mùi thuốc súng giữa hai người họ hơi nồng, nhưng hôm nay Hạ Thừa Lãng cũng đã chính thức nói lời xin lỗi, cậu thấy nhẹ nhõm. Mở đồ ăn sáng ra, cắn một miếng bánh bao chiên, cầm cốc trà sữa lên uống một ngụm.
Tôn Dư Minh nhìn thấy cậu uống trà sữa, không kìm được ngạc nhiên, vẻ mặt khẽ thay đổi. Ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Thừa Lãng, trong lòng đột nhiên hiểu rõ.
Hạ Thừa Lãng hơi nhướng mày, nhìn Tôn Dư Minh, không mặn không nhạt nói: "Đúng rồi, tôi vẫn chưa cảm ơn anh mấy năm nay đã giúp tôi chăm sóc Lục Viên."
Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "giúp tôi", mỉm cười đưa tay ra với Tôn Dư Minh, "Cảm ơn anh."
Tôn Dư Minh cũng bắt tay hắn, mỉm cười: "Đây đều là chuyện tôi phải làm, vì Lục Viên xứng đáng."
Hai người nhìn nhau, đồng thời cười lạnh rồi buông tay nhau ra.
Tôn Dư Minh vẫn tiếp tục lấy lòng Thang Lục Viên. Hạ Thừa Lãng không vui khẽ lẩm bẩm trong lòng, ngẩng đầu nhìn Tôn Dư Minh, chẳng buồn giả vờ nữa, lạnh lùng nói: "Anh vẫn chưa đi sao? Chẳng lẽ bình thường bác sĩ cũng nhàn rỗi đến thế, không cần làm việc sao?"
Tôn Dư Minh bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Thang Lục Viên một cách tự nhiên, chậm rãi nói: "Còn chưa đến giờ làm việc. Hơn nữa, tôi đến gặp Lục Viên là vì có vấn đề trong công việc muốn thảo luận với cậu ấy. Ngược lại, ngài Hạ đây có lẽ nên đi làm rồi chứ?"
Tình địch còn ở đây, tất nhiên Hạ Thừa Lãng sẽ không rời đi. Hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tôn Dư Minh, hợp tình hợp lý nói: "Tôi đến bệnh viện tiêm vắc-xin phòng bệnh. Ngày hôm qua ở nhà Lục Viên, tay có bị Trà Sữa Nhỏ cào một chút."
Hạ Thừa Lãng quay đầu nhìn về phía Tôn Dư Minh, giơ mu bàn tay lên, cong môi hỏi: "Anh có biết Trà Sữa Nhỏ là ai không?"
Tôn Dư Minh còn chưa kịp nói chuyện, hắn đã tự hỏi rồi tự đáp: "Đó là chú mèo con mà trước đây tôi đưa cho Lục Viên, rất đáng yêu. Nếu có cơ hội anh có thể gặp nó."
Nụ cười của Tôn Dư Minh vẫn không thay đổi, nhìn vết thương của Hạ Thừa Lãng đầy ẩn ý: "Ồ, tôi đã nhìn thấy Trà Sữa Nhỏ, còn ôm nó nữa, nhưng nó không cào tôi."
Hạ Thừa Lãng rút tay về, bình tĩnh nhìn Tôn Dư Minh. Hồ ly tinh đúng là biết cách từng bước lấn tới, thật đáng ghét.
"Trước kia đàn anh từng đến nhà em lấy tài liệu, đúng lúc trời mưa nên đã ngồi lại một lát." Thang Lục Viên sợ bọn họ cãi nhau nên bình tĩnh giải thích một câu.
Hành vi khoe khoang của Hạ Thừa Lãng thật sự khá ngây thơ. Cậu không thể chịu nổi nữa, ăn nốt miếng đồ ăn sáng cuối cùng, lau tay, nhìn Tôn Dư Minh nói: "Đàn anh, tình huống của bệnh nhân vừa rồi anh nói với em là có vấn đề gì vậy ạ? "
Tôn Dư Minh mỉm cười liếc nhìn Hạ Thừa Lãng, nhún vai, cầm bệnh án trên bàn lên nói chuyện với Thang Lục Viên.
Khi Thang Lục Viên bắt đầu làm việc thì trở nên rất nghiêm túc, ngay cả một cái liếc mắt cũng không dành cho Hạ Thừa Lãng. Hạ Thừa Lãng không hiểu mấy lý thuyết y học mà họ nói, chỉ ngồi ở một bên nhìn chằm chằm bọn họ.
Một lúc lâu sau, Hạ Thừa Lãng bất mãn bĩu môi. Vậy mà Thang Lục Viên thật sự không nhìn hắn lần nào. Ngược lại, cái tên Tôn Dư Minh còn ngạo mạn liếc hắn vài cái, dấm chua trong lòng hắn không khỏi sục sôi muốn trào ra ngoài.
Hắn mím môi, nhìn chai nước trên bàn, trong lòng khẽ động.
Thang Lục Viên đang cúi đầu thảo luận về bệnh án với Tôn Dư Minh, bỗng nhiên cảm thấy vai mình bị huých một cái. Chỉ thấy ánh mắt tủi thân của Hạ Thừa Lãng đang nhìn cậu, trong tay còn cầm một chai nước.
Thang Lục Viên sửng sốt một lát, nhìn vào mắt hắn, giọng nói cũng mềm mỏng hơn: "Làm sao vậy?"
"... Không vặn được."
Thang Lục Viên im lặng một lúc, không kìm được hỏi: "Anh lại tỏ ra yếu đuối?"
Hạ Thừa Lãng: "..."
"Tay anh bị thương!"
Hạ Thừa Lãng rất tức giận, tình địch còn đang ở đây, không được phép nghi ngờ thể lực của hắn.