Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 153: Bữa tối dưới ánh nến
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Thang Lục Viên mở nắp chai cho Hạ Thừa Lãng, cậu trả lại chai nước cho hắn, sau đó quay đầu lại tiếp tục tập trung thảo luận về tình huống của bệnh nhân với Tôn Dư Minh.
Hạ Thừa Lãng ngửa đầu uống vài ngụm nước, cảm thấy như uống phải giấm, trong lòng càng thêm chua xót.
Hạ Thừa Lãng yên tĩnh được một lúc, lát sau, Thang Lục Viên cảm thấy cánh tay mình lại bị huých một cái, cậu đành bất lực quay đầu nhìn Hạ Thừa Lãng.
"Anh lại cảm thấy thèm thuốc lá." Hạ Thừa Lãng nhìn cậu, nói với vẻ mặt đáng thương.
Thang Lục Viên cúi đầu lấy một cây kẹo mút từ trong ngăn kéo ra ném cho hắn, đây là cậu chuẩn bị cho Hạ Thừa Lãng, không ngờ nhanh như vậy đã phải dùng. Cậu nghĩ một lúc, cảm thấy nếu có thời gian, cậu vẫn nên chuẩn bị một ít kẹo cai thuốc cho Hạ Thừa Lãng.
Sau khi Hạ Thừa Lãng cầm lấy cây kẹo mút, hắn dùng sức kéo vỏ kẹo vài lần, dùng hành động thực tế để chứng minh thế nào là không thể xé được vỏ kẹo, sau đó ngẩng đầu nói với Thang Lục Viên: "Tay anh đau, em bóc vỏ kẹo giúp anh đi."
Thang Lục Viên nhìn thoáng qua tay hắn, ngoan ngoãn cầm lấy cây kẹo mút, bóc vỏ rồi trả lại cho hắn.
Tôn Dư Minh ngồi một bên ngớ người nhìn toàn bộ quá trình, không nhịn được nhìn thoáng qua Hạ Thừa Lãng với ánh mắt đầy ẩn ý.
Hắn đứng lên, cất hồ sơ bệnh án đi rồi nói: "Lục Viên, cũng sắp đến giờ vào làm rồi, dù sao hướng nghiên cứu của chúng ta cũng gần giống nhau, phần còn lại anh mang về tự nghiên cứu nốt là được. Anh quay về làm việc trước đây."
Thang Lục Viên khẽ gật đầu, "Được ạ, đàn anh."
Cuối cùng Hạ Thừa Lãng cũng đuổi được tình địch đi, hắn ngậm cây kẹo mút trong miệng cảm thấy đắc ý, liếc nhìn Tôn Dư Minh đầy kiêu ngạo, sau đó cắn cây kẹo mút tạo ra một tiếng rắc rắc.
Tôn Dư Minh đi ngang qua hắn, suy nghĩ một lúc, vẫn không nhịn được vỗ vai hắn, nói ra lời từ tận đáy lòng: "Người anh em, vẫn là cậu lợi hại."
Sau khi Tôn Dư Minh rời đi, Hạ Thừa Lãng cẩn thận nhấm nháp lời nói của tình địch, không khỏi cảm thấy đắc ý, hếch cằm. Có thể khiến tình địch phải bái phục nhanh đến thế, quả nhiên hắn rất lợi hại. Chỉ cần theo đuổi được vợ, bất cứ cách nào hắn cũng có thể dùng.
Thang Lục Viên nhìn thời gian, chờ Hạ Thừa Lãng ăn xong cây kẹo mút, cậu liền đích thân đưa Hạ Thừa Lãng đi tiêm vắc-xin phòng dại, sau đó đuổi Hạ Thừa Lãng ra khỏi bệnh viện.
Sau khi Hạ Thừa Lãng về nước thì vẫn luôn ở bên cạnh cậu, cả ngày không chịu làm việc đàng hoàng, một mình Thịnh Sầm bận đến tối mắt tối mũi. Hắn tức giận trực tiếp gọi điện thoại cho cậu, nhờ cậu thúc giục Hạ Thừa Lãng nhanh chóng hoàn thành công việc.
Hạ Thừa Lãng nghe thấy Thang Lục Viên đuổi hắn đi, cứ lề mề không chịu rời đi, "Anh bị thương, anh muốn nghỉ ngơi vài ngày."
"Nhưng em phải làm việc." Thang Lục Viên cho hai tay vào túi, đứng nhìn hắn, "Hơn nữa tay của anh cũng không bị thương đến mức cần phải nghỉ ngơi."
Hạ Thừa Lãng không cam lòng, thương lượng với cậu: "Vậy... Em hôn anh một cái đi, em hôn anh một cái, anh sẽ đi ngay."
Thang Lục Viên bình thản nhìn hắn, quay người trực tiếp đóng cửa nhốt hắn ở ngoài.
Hạ Thừa Lãng mím môi, thở dài, chỉ có thể miễn cưỡng rời khỏi bệnh viện. Nhóm y tá ở bàn lễ tân trốn ở một bên, nhìn thấy bóng lưng của hắn thì không khỏi ngạc nhiên.
"Đây là chủ nhân Hạ gia sao? Tuy rằng vẻ ngoài của anh ta còn đẹp trai hơn cả trên TV, nhưng tính cách lại khác xa. Trong TV anh ta vừa thâm trầm vừa lạnh lùng, thế nhưng nếu vừa rồi tôi không nghe nhầm, anh ta đang làm nũng với bác sĩ Thang ư?"
"Mấy người mau cấu tôi một cái đi, để tôi tỉnh táo lại chút. Sống đến giờ tôi mới được chứng kiến chủ nhân Hạ gia làm nũng! Tôi thật sự cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy."
"Thảo nào bao nhiêu năm nay bác sĩ Thang không yêu ai, hóa ra là đang đợi ngài Hạ đó! Tôi cứ tưởng bác sĩ Thang và bác sĩ Tôn là một đôi, nhưng nhìn ánh mắt bác sĩ Thang dành cho ngài Hạ lúc nãy, tôi biết bác sĩ Tôn hoàn toàn không có cơ hội rồi."
"Đúng vậy, bác sĩ Thang vốn luôn lạnh nhạt, chưa từng thấy anh ấy có ánh mắt dịu dàng như vậy với ai bao giờ."
"Tôi cũng muốn có một người bạn trai đẹp trai như vậy. Bản thân bác sĩ Thang cũng rất đẹp, tôi thật sự hâm mộ bọn họ. Trời ơi, ông có thể ban cho con một người đàn ông như vậy không?"
"Cô mơ đẹp quá, dù ông trời có muốn ban thì cũng sẽ ban cho tôi trước."
"Ha ha ha tôi mới đúng..."
...
Đương nhiên Hạ Thừa Lãng không nghe thấy lời nhận xét của nhóm y tá về mình. Lúc tan tầm chập tối, hắn lại trực tiếp lái xe đến bệnh viện. Suốt dọc đường hắn không kìm được nụ cười cong trên khóe môi, cảm giác đón Thang Lục Viên sau khi tan làm thật sự tuyệt vời.
Mọi người nhìn thấy hắn cũng không còn ngạc nhiên nữa, lén liếc nhìn hắn một cái, rồi che miệng cười, sau đó cúi đầu đi làm việc của mình.
"Lục Viên, chúng ta đi ăn cơm đi." Hạ Thừa Lãng gõ cửa bước vào, cao giọng nói.
Thang Lục Viên thấy hắn lại đến thì có chút bất lực, "Đêm nay em trực ca, không có thời gian ra ngoài ăn cơm."
Hạ Thừa Lãng thất vọng nhíu mày, không khỏi lo lắng cho sức khỏe của Thang Lục Viên, bất bình lên tiếng: "Em thường xuyên trực đêm như vậy sao? Như vậy không tốt cho sức khỏe đâu."
Thang Lục Viên ném cây bút từ trong túi vào ống đựng bút, lắc đầu, "Chỉ tạm thời thôi, cho đến khi thời gian thực tập kết thúc. Sau khi đổi vị trí công tác thì sẽ không cần phải như vậy nữa."
Hạ Thừa Lãng gật đầu, cuối cùng cũng yên tâm hơn chút, "Anh sẽ ở đây với em."
"Không cần, ngày mai anh còn phải đi làm, về nghỉ ngơi đi." Thang Lục Viên lắc đầu. Đúng lúc có bệnh nhân tiến vào, cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng, "Anh về trước đi, khi em xong việc sẽ gọi cho anh."
Ban đầu Hạ Thừa Lãng muốn đưa Thang Lục Viên đi ăn một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, nhưng bây giờ không thể ăn bữa tối dưới ánh nến, hắn đành bất lực thở dài. Nhìn Thang Lục Viên bận rộn, hắn không làm phiền cậu nữa, quay người ngoan ngoãn bước ra ngoài.
Sau khi Thang Lục Viên hoàn thành công việc, tiễn bệnh nhân cuối cùng đi, trời đã tối hẳn. Lúc này cậu mới để ý không biết Hạ Thừa Lãng đã rời đi từ lúc nào, cậu còn chưa kịp nói lời tạm biệt với hắn.
Cậu muốn gọi điện thoại cho Hạ Thừa Lãng hỏi hắn đã về đến nhà chưa, vừa cầm điện thoại lên, anh trai Thang Ngũ Viên đã gõ cửa bước vào. Vì một vài lý do, hôm nay Thang Ngũ Viên và đối thủ của hắn phải ở lại bệnh viện cả ngày. Vì Thang Ngũ Viên vẫn luôn giả làm Beta, nên để tránh bị đối thủ phát hiện, hắn đành phải mượn chỗ của cậu để tắm nhờ.
Sau khi cậu đưa Thang Ngũ Viên đến chỗ tắm rửa, vội trở về mới lấy điện thoại ra. Chưa kịp bấm số, Hạ Thừa Lãng đã cầm mấy hộp đồ ăn, mỉm cười dịu dàng bước vào, giơ những hộp đồ ăn trong tay lên, nhìn cậu cười nói: "Nếu hôm nay em phải trực đêm thì chúng ta ăn tối dưới ánh nến ngay tại đây đi, dù em có phải làm việc thì cũng phải ăn cơm chứ."
Thang Lục Viên giật mình, không ngờ Hạ Thừa Lãng lại quay lại. Cậu nhìn hắn một lúc mới nhớ ra cất điện thoại đi.
Hạ Thừa Lãng đi đến trước một cái bàn trong phòng, lần lượt lấy đồ ăn trong hộp ra, sắp xếp đồ ăn lên bàn. Không biết lấy một đóa hoa hồng từ đâu ra, hắn tìm một lọ thuốc để cắm vào, đặt lên bàn. Cuối cùng hắn còn lấy ra hai ngọn nến, sau khi đốt nến thì tắt đèn trong phòng. Một bàn đầy ắp đồ ăn, thoạt nhìn thì thật sự hơi giống một bữa tối dưới ánh nến.
Trong phòng tối sầm, chỉ có ánh nến nhẹ nhàng thắp sáng cả căn phòng. Thang Lục Viên ngơ ngác nhìn toàn bộ quá trình, thấy hắn cùng lúc lấy ra nhiều đồ như vậy, không khỏi khẽ nở nụ cười vì sự trêu chọc của Hạ Thừa Lãng.
"Sao nào?" Hạ Thừa Lãng sắp xếp xong tất cả, vỗ tay, quay đầu nhìn cậu. Sau khi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt cậu, ánh mắt bất giác trở nên sâu thẳm.
Trên người Thang Lục Viên vẫn mặc chiếc áo khoác trắng, dưới ánh nến mờ ảo, phong thái lạnh lùng của cậu lại toát lên vẻ gợi cảm khó tả.
Hạ Thừa Lãng đi đến trước mặt cậu, giơ tay khẽ chạm vào khóe miệng vẫn đang tươi cười của cậu, khẽ nói: "Từ trước đến nay, anh thích nhất là nhìn thấy em cười. Trước đây, anh còn nghĩ thứ mình thích là cảm giác thành tựu khi có thể làm tan chảy một tảng băng. Hiện tại mới hiểu ra, chỉ là anh thích nhìn thấy em cười. Khi em cười, cả thế giới trong anh đều bừng sáng, mọi muộn phiền đau khổ dường như đều trở nên không còn quan trọng nữa."
Trước khi Hạ Thừa Lãng đến thì thèm thuốc lá, nên đã ăn kẹo. Lúc hắn nói chuyện, mang theo một mùi hương ngọt ngào, nhẹ nhàng chạm vào hai má Thang Lục Viên. Trái tim Thang Lục Viên bất giác đập nhanh, chớp mắt nhìn Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng nhìn cậu không chớp mắt, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi cậu. Ánh mắt nóng rực nhìn đôi môi cậu ngày càng trở nên hồng hào, chầm chậm cúi đầu.
Bây giờ là thời điểm tan ca, tiếng bước chân không ngừng vang lên ngoài hành lang. Thang Lục Viên bất giác nín thở, cậu căng thẳng vươn tay nắm lấy ống tay áo Hạ Thừa Lãng.
Cậu nhìn khuôn mặt Hạ Thừa Lãng trong nháy mắt tiến lại càng lúc càng gần, chầm chậm nhắm hai mắt lại, lông mi khẽ run rẩy vì bất an.
Khi đôi môi của hai người chạm vào nhau, cả hai đồng thời nín thở. Đôi môi của Thang Lục Viên rất mềm, hơi lạnh, đôi môi của Hạ Thừa Lãng có mùi thơm, nóng bỏng như thiêu đốt.
Thang Lục Viên vô thức nắm chặt ống tay áo Hạ Thừa Lãng, hương trà thoang thoảng trên cơ thể cậu dần dần lan tỏa khắp phòng.
Lúc này đột nhiên có tiếng gõ cửa bên ngoài phòng, giọng nói của Chu Tuyết xuyên qua cánh cửa vọng vào, "Bác sĩ Thang."
Thang Lục Viên lập tức giật mình mở choàng mắt, trong mắt hiện lên vẻ bất an. Cậu nhớ ra cửa không khóa, không khỏi hoảng hốt vươn tay muốn đẩy Hạ Thừa Lãng ra.
Hạ Thừa Lãng lại đè gáy cậu, không để cậu rời đi. Không những Hạ Thừa Lãng không chùn bước, ngược lại hắn còn chạm vào gáy cậu, khiến nụ hôn thêm sâu hơn.
Chu Tuyết lại gõ cửa, "Bác sĩ Thang, anh có ở đó không? Tôi có tài liệu muốn đưa cho anh."
Hạ Thừa Lãng dùng hai tay bế Thang Lục Viên đặt lên bàn. Hai tay Thang Lục Viên vô thức vòng qua cổ Hạ Thừa Lãng. Hạ Thừa Lãng đứng giữa hai chân cậu, ôm eo cậu, hoàn toàn giam cậu trong vòng tay mình, dịu dàng hôn lên môi cậu.
Sự hiện diện của Hạ Thừa Lãng thật sự quá mãnh liệt. Thang Lục Viên dần quên mất Chu Tuyết vẫn đang gõ cửa bên ngoài. Cậu chỉ cảm thấy xúc cảm nóng bỏng trên môi, trong đầu chỉ có Hạ Thừa Lãng.
"Bác sĩ Thang ra ngoài rồi sao..."
Chu Tuyết gõ cửa một lúc, thấy trong phòng không có ai đáp lại, mới lẩm bẩm một mình rồi rời đi. Trong hành lang trống rỗng, tiếng bước chân vang lên một lúc, sau đó dần dần biến mất.
Chu Tuyết vừa rời đi, cánh cửa bị gió thổi kẽo kẹt một tiếng, mở ra một khe hở.
Thang Lục Viên nghe thấy tiếng cửa mở, cơ thể lại trở nên căng thẳng, cứng đờ. Hạ Thừa Lãng khẽ cười một tiếng, cắn nhẹ môi dưới Thang Lục Viên, cuối cùng cũng từ từ rời khỏi môi cậu.
Thang Lục Viên mở đôi mắt ngập nước, tức giận trừng mắt nhìn hắn.
Hạ Thừa Lãng quay đầu nhìn thoáng qua hướng cửa, bàn tay xoa đầu cậu, trấn an: "Người đã đi rồi, yên tâm đi, sẽ không ai phát hiện ra đâu."
Thang Lục Viên đẩy hắn ra, cúi đầu chỉnh trang lại quần áo. Khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng giờ ửng hồng, vẻ mặt cũng trở nên bối rối một cách hiếm hoi.
Hạ Thừa Lãng lại tiến tới ôm cậu trở lại vào lòng, mỉm cười, khẽ nói: "Lục Viên, anh có thể thông qua khảo nghiệm, trở thành người yêu chính thức trước thời hạn được không?"
Hiện tại hắn vô cùng nóng lòng muốn được ở bên cạnh Thang Lục Viên, thậm chí còn muốn trực tiếp cầu hôn Thang Lục Viên, để bù đắp lại khoảng thời gian mà họ đã bỏ lỡ trong những năm qua. Dù sao năm năm trước, hắn đã coi Thang Lục Viên là bạn đời của mình cho cả cuộc đời này rồi.
"Không thể." Thang Lục Viên không chút do dự từ chối, lại đẩy hắn ra. Nghĩ đến việc vừa rồi Hạ Thừa Lãng bá đạo không cho cậu rời đi, vẫn còn chút tức giận. Nếu vừa rồi Chu Tuyết đẩy cửa đi vào, nhìn thấy hai người họ đang hôn nhau, chỉ nghĩ đến đó thôi mặt cậu lại đỏ bừng lên.
"Tại sao vậy? Anh thể hiện không tốt ư?" Hạ Thừa Lãng đột nhiên nhíu mày, hắn cúi đầu nhìn vào mắt Thang Lục Viên, vẻ mặt sốt sắng, còn lộ chút uất ức.
Thang Lục Viên nhảy xuống khỏi bàn làm việc, chạm vào đôi môi hơi sưng lên, lạnh lùng nói: "Kỹ thuật hôn của anh tệ quá..."
Hạ Thừa Lãng: "..."
Hạ Thừa Lãng chịu đả kích quá lớn, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, không nói nên lời. Hắn cứng đờ đứng tại chỗ một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn, cho đến khi Thang Lục Viên dùng nĩa gõ vào đĩa, đĩa phát ra một âm thanh lanh lảnh, hắn mới giật mình hoàn hồn. Ánh mắt nhìn Thang Lục Viên có chút ngơ ngẩn.
"Lại đây ăn cơm." Thang Lục Viên ngồi trước bàn nói.
"Há..." Hạ Thừa Lãng thất thần đi tới ngồi xuống, ngẩn người cầm dao nĩa lên. Hiện tại trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ lặp đi lặp lại không ngừng.
Lục Viên của hắn... chê bai hắn vì kỹ năng hôn kém!