Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 47: Đánh nhau
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cậu đồng ý lời cầu hôn của Chu Trạch rồi?" Lê Xán ngồi trong xe, khí lạnh quanh người anh vẫn chưa tan, buốt giá như băng đâm thẳng về phía Thang Nhị Viên.
Thang Nhị Viên cũng toát ra vẻ lạnh lùng, không trả lời mà hỏi lại: "Cậu cầu hôn Lí Tâm Nhiên rồi?"
"...Không."
"...Không."
Cả hai im lặng một lúc, rồi gần như đồng thanh trả lời.
Vẻ lạnh lùng trên người Lê Xán dịu bớt đi một chút, anh nhỏ giọng giải thích: "Tôi và Tâm Nhiên đến bàn chuyện công việc làm phim với mẹ tôi."
Thang Nhị Viên vuốt vuốt lọn tóc, vờ như không quan tâm mà nói: "Chu Trạch nói mẹ cậu ta sức khỏe không tốt, muốn gặp tôi nên cùng ăn một bữa cơm."
Thang Nhị Viên dừng lại một chút, nói: "Cậu giúp tôi tra một chút, mẹ của Chu Trạch có thật sự bị bệnh nặng hay không."
Thang Nhị Viên không muốn nghi ngờ người mình ngưỡng mộ bấy lâu, nhưng lại không thể không hoài nghi lời giải thích của Chu Trạch.
"Được." Lê Xán không hỏi nhiều, chỉ gật đầu, lái xe đưa Thang Nhị Viên về nhà an toàn.
Khi Thang Nhị Viên ra khỏi xe, Lê Xán đột nhiên kéo cậu trở lại xe, cắn nhẹ lên môi cậu.
Lê Xán hơi dùng sức, dù môi không rách nhưng Thang Nhị Viên cảm thấy hơi đau nhói.
Khi Thang Nhị Viên muốn đẩy anh ra, nụ hôn của anh bỗng trở nên dịu dàng, anh khẽ liếm môi cậu, trêu chọc cậu.
Thang Nhị Viên dần chìm đắm trong nụ hôn này, đầu óc quay cuồng, trong tâm trí chỉ còn một ý nghĩ mơ hồ – cậu lại không thể kiềm chế được mà hôn Lê Xán.
Cậu thích Chu Trạch, thế nhưng khi đối mặt với Chu Trạch, cậu lại vô cùng tỉnh táo.
Cậu và Lê Xán chỉ là bạn tình, vậy mà trước mặt Lê Xán, cậu lại hết lần này đến lần khác mất kiểm soát.
Dần dần, cậu không còn cách nào suy nghĩ được nữa, bởi vì nụ hôn của Lê Xán quá sâu, cậu chỉ còn cảm nhận được hơi thở và nhịp tim của mình.
...
Thang Nhị Viên vẽ xong bản thiết kế, cậu thấy chán nản liền xoay người trên ghế, cầm bình tưới nước tưới hoa. Nhìn những bông hồng xanh tốt nở rộ dưới ánh mặt trời, cậu không khỏi mỉm cười, sau đó lại chán nản quay về bàn, xoay bút trên tay. Cậu nghĩ ngợi một lát rồi gửi tin nhắn cho Thang Tam Viên: "Đang làm gì đấy?"
Thang Tam Viên: "Đang đợi cảnh quay, chán quá, Tiểu Viên Tử, mau đến giải cứu anh."
"Ồ, đến mang niềm vui tới ngay đây." Thang Nhị Viên khẽ cười đáp lại, cầm chìa khóa xe vừa ngâm nga bài hát vừa lên đường.
Sau vài lần gặp gỡ, Thang Nhị Viên cảm thấy Lí Tâm Nhiên cũng không đáng ghét như cậu vẫn tưởng, ngược lại còn khá thú vị. Giờ đây, những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu lại chạy đến đoàn phim, vừa thăm em trai vừa tiện thể trêu chọc Lí Tâm Nhiên.
Cậu quen đường lái xe đến đoàn làm phim. Khi đỗ xe xong, cậu phát hiện một nhóm người trong đoàn đang vây quanh một chỗ, hai người đang la lối cãi vã, có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó. Lí Tâm Nhiên đứng giữa đám đông, một gã đàn ông cao to mập mạp không ngừng xô đẩy y, Vương Nãi Thanh thì đứng chắn phía sau Lí Tâm Nhiên, mặt đỏ bừng.
Thang Nhị Viên cau mày, nhìn xung quanh không thấy Thang Tam Viên, cậu túm lấy trợ lý của Thang Tam Viên hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Trợ lý thấy cậu liền không ngừng than thở: "Đây là phó đạo diễn của đoàn phim bên cạnh. Hôm nay hai đoàn phim cùng thuê một bãi quay, một bên quay buổi sáng, một bên quay buổi chiều. Đoàn phim kia đáng lẽ phải quay xong trong sáng nay, thế nhưng lại chậm trễ thời gian, không thể hoàn thành đúng hạn. Bọn họ đến tìm đạo diễn Lí thương lượng xem có thể hoãn lại hai tiếng không, đạo diễn Lí vốn hiền lành nên đã đồng ý cho họ dùng bãi quay thêm hai tiếng nữa."
Trợ lý dừng lại một chút, tức giận nói tiếp: "Nhưng giờ đã quá hai tiếng rồi mà bọn họ vẫn chưa quay xong. Nếu cứ tiếp tục chậm trễ thế này, trời sẽ tối. Cảnh quay hôm nay cần là cảnh ban ngày, nếu trời tối thì coi như mất công thuê, mà muốn thuê lại bãi này thì phải mười mấy ngày sau. Đạo diễn Lí lo lắng không kịp tiến độ nên ôn hòa yêu cầu bọn họ nhường lại, nhưng bọn họ lại lấy cớ lúc sáng đã nói mượn thêm thời gian, nhất quyết không chịu nhường, khăng khăng phải quay xong mới thôi. Đạo diễn Lí lại đi thuyết phục thì đối phương bắt đầu chửi bới. Đây không phải là ức hiếp đạo diễn của chúng ta là người mới sao? Hôm nay vì cảnh quay này cần ít nhân viên, không có nhiều người đến, đa số đều là phụ nữ hoặc Omega, nên đối phương mới bắt nạt chúng ta như vậy."
Thang Nhị Viên nghe càng lúc càng nhíu mày chặt hơn. Tính cách của Lí Tâm Nhiên đúng là quá mềm yếu rồi. Cậu không khỏi có chút lo lắng hỏi: "Tam Viên đâu?"
Trợ lý thở hổn hển, mới nói: "Ngay trước khi hai bên chưa kịp ẩu đả, Cố Ngạn đột nhiên đến, cậu ấy và Cố Ngạn không biết đã đi đâu rồi."
Thang Nhị Viên gật đầu, vậy là Thang Tam Viên không gặp nguy hiểm gì. Cậu lấy điện thoại ra gọi cho Lê Xán. Mấy ngày nay cậu không hề liên lạc với Lê Xán, không hiểu sao, chỉ cần nghĩ đến nụ hôn kia là cậu lại thấy hiếm khi ngượng ngùng.
Tuy nhiên, tình huống bây giờ đặc biệt, không thể ngượng ngùng nữa. Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, Thang Nhị Viên không đợi Lê Xán lên tiếng, vội vàng nói: "Lí Tâm Nhiên bị người ta ức hiếp, cậu mau đến đây làm anh hùng cứu mỹ nhân đi."
Lê Xán nghe thấy tiếng ồn ào bên phía Thang Nhị Viên, tiếng chửi bới không ngớt, lập tức đưa tay ra hiệu tạm dừng cuộc họp, sau đó vội vã bước ra ngoài văn phòng, giọng nói đầy lo lắng: "Bây giờ cậu đang ở đâu? Ở đoàn làm phim à? Đã xảy ra chuyện gì rồi?"
Thang Nhị Viên nhanh chóng kể lại cho anh nghe những gì cậu vừa biết một cách vắn tắt.
Lê Xán nghe xong, trầm giọng nói: "Tôi hiểu rồi, cậu hãy tránh xa đám đông, chú ý an toàn, tôi sẽ đưa người đến ngay."
Thang Nhị Viên đáp lời rồi cúp điện thoại.
Điện thoại vừa cúp máy, trong đám đông vang lên tiếng ồ à, rồi tiếng chửi bới của cả hai bên bỗng lớn hơn.
Thang Nhị Viên ngẩng đầu nhìn, gã phó đạo diễn kia đang không ngừng xô đẩy Lí Tâm Nhiên, động tác ngày càng thô bạo, thậm chí còn dùng nắm đấm đấm vào mặt y. Thân hình gầy gò của Lí Tâm Nhiên lập tức loạng choạng ngã xuống đất.
Thang Nhị Viên biến sắc, bỏ điện thoại vào túi, gạt đám đông sang một bên rồi bước nhanh tới.
Vương Nãi Thanh thấy Lí Tâm Nhiên bị đánh, lập tức lộ vẻ mặt tức giận, lao về phía gã phó đạo diễn, nhưng bị mấy nhân viên bảo vệ của gã chặn lại, tạo thành một vòng vây.
Gã phó đạo diễn liền tóm lấy Lí Tâm Nhiên, ức hiếp một Omega nhỏ bé, vênh váo giơ chân định đạp một cái.
Thang Nhị Viên tiến lên một bước, túm lấy cổ áo hắn từ phía sau.
Gã phó đạo diễn quay lại nhìn, thấy lại là một Omega khác, lập tức nở nụ cười khinh bỉ. Hắn là một Beta, còn Omega vốn trời sinh yếu ớt, nên hắn hoàn toàn không coi trọng.
Nhưng hắn không biết Thang Nhị Viên là con trai của tướng quân. Chỉ trong chớp mắt, hắn lộ vẻ mặt khó tin, bị Thang Nhị Viên đạp một cái ngã lăn ra đất.
Thang Bá Đặc tuy chiều chuộng bảy Omega của mình, nhưng kỹ năng tự vệ của họ không hề mai một. Trừ bé út sức yếu, bảy người con của Thang gia đều không hề thua kém các Alpha bình thường, huống hồ gã phó đạo diễn này chỉ là một Beta.
Gã phó đạo diễn ngã trên mặt đất, kinh ngạc mở to hai mắt. Một Omega sao có thể có sức lực lớn đến vậy? Một lát sau, hắn mới chật vật đứng dậy, đột nhiên lao về phía Thang Nhị Viên. Bị một Omega đánh bại thật sự rất xấu hổ. Hắn nghĩ vừa rồi là do mình không chuẩn bị trước, nên nhất thời không chống đỡ kịp, bị Thang Nhị Viên lợi dụng thời cơ. Lần này hắn dốc sức lao về phía Thang Nhị Viên, chắc chắn có thể lấy lại thể diện trước mặt mọi người.
Thang Nhị Viên lách người tránh thoát, rồi lại gọn gàng quật ngã hắn. Mấy lần như vậy, gã phó đạo diễn lại bị đánh ngã xuống đất. Thang Nhị Viên mặt không đổi sắc, xông tới liên tiếp giáng đòn, đánh cho gã phó đạo diễn kêu cha gọi mẹ, nằm rạp trên mặt đất giãy giụa cầu xin tha thứ.
Vương Nãi Thanh liều mạng đối phó với mấy tên bảo an, không cho bọn chúng đến cứu gã phó đạo diễn. Nhìn Thang Nhị Viên đánh cho mặt tên kia bầm dập, dù mặt mình cũng tương tự, hắn vẫn vui vẻ hò hét vài tiếng.
Lí Tâm Nhiên thì nhìn mà trợn tròn mắt, há hốc mồm. Y là Omega, trong nhận thức từ nhỏ của y, Omega yếu ớt hơn Alpha và Beta, cần được bảo vệ. Từ trước đến nay y không hề biết Omega cũng có thể lợi hại đến vậy.
Thang Nhị Viên ghì chặt gã phó đạo diễn, một đấm lại tiếp một đấm, cho đến khi gã liên tục cầu xin tha thứ, Thang Nhị Viên mới buông hắn ra. Cậu đứng dậy, vung vẩy nắm đấm còn đau nhói vì đánh người. Gã phó đạo diễn không làm cậu bị thương, chỉ là da cậu mềm, lúc đánh hắn, mu bàn tay cậu bị sứt một chút da, hơi nhói.
Cậu đứng đó, từ trên cao nhìn xuống gã phó đạo diễn, lạnh lùng nói: "Xin lỗi đạo diễn Lí, sau đó lập tức rời đi."
Gã phó đạo diễn kia ôm lấy hai má, đau đớn lăn lộn trên mặt đất. Nghe lời Thang Nhị Viên nói, ánh mắt hắn đảo qua, miệng lầm bầm, một bên lại thừa lúc Thang Nhị Viên không chú ý, rất nhanh đứng dậy, dẫn theo người của mình bỏ chạy. Vừa chạy hắn vừa la lớn: "Bọn mày đừng có đắc ý! Chờ tao dẫn người quay lại trừng trị bọn mày! Xem chúng mày còn có thể liều lĩnh được bao lâu!"
Thang Nhị Viên cười lạnh một tiếng, không đuổi theo. Dù sao một lát nữa Lê Xán sẽ đến, chuyện còn lại cứ giao cho anh xử lý là được.
Vương Nãi Thanh hưng phấn bò dậy từ dưới đất, phủi đi tro bụi trên người, sau đó chạy tới nói đầy ngưỡng mộ: "Anh lợi hại quá! Đánh nhìn đúng là quá đã, anh xem bộ dạng thảm hại của hắn kìa."
Lí Tâm Nhiên vội vàng chạy tới, chân thành cảm ơn, trong mắt y lấp lánh ánh nhìn ngưỡng mộ giống như Vương Nãi Thanh: "Nhị Viên, thật sự rất cảm ơn cậu. Vừa rồi may mà có cậu. Cậu có bị thương chỗ nào không?"
Thang Nhị Viên xoay xoay bàn tay đang để sau lưng, lạnh nhạt nói: "Không sao, chỉ là vô tình gặp phải thôi. Yên tâm, tôi không bị thương."
Lí Tâm Nhiên nhớ lại chuyện vừa rồi vẫn còn chút sợ hãi, nhìn về hướng gã phó đạo diễn chạy trốn, không kìm được lo lắng nói: "Chúng ta có nên nhân lúc hắn chưa kịp dẫn người đến, mau mau chuyển sang nơi khác không? Một quyền khó địch bốn tay (*), dù cậu có lợi hại đến mấy, chúng ta cũng không thể chống lại nhiều người bên đó được."
Thang Nhị Viên lắc đầu, an ủi y: "Không có chuyện gì đâu, đợi một lát Lê Xán sẽ đến, anh ấy sẽ giải quyết. Cậu nhanh chóng quay xong cảnh này đi, kẻo lát nữa trời tối sẽ không thể quay được."
Cậu cũng không nhận ra trong giọng nói của mình toát lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lê Xán.
Lí Tâm Nhiên coi trọng nhất là việc quay phim, nhìn sắc trời đang dần tối, y lập tức gật đầu, rốt cuộc không còn để ý đến nỗi sợ hãi: "Được."
Y nói xong liền muốn lập tức đi quay.
Thang Nhị Viên bật cười kéo y lại, chỉ vào khuôn mặt đã sưng tấy của y: "Trước tiên cậu đi xử lý vết thương trên mặt mình một chút đi."
Vương Nãi Thanh nhìn thấy một bên mặt sưng đỏ của Lí Tâm Nhiên, kinh hãi kêu lên, không màng đến vết thương trên người mình, lập tức chạy ra ngoài nói: "Em đi tìm trợ lý sinh hoạt."
Lí Tâm Nhiên muốn ngăn hắn thì đã quá muộn, đành phải tạm thời từ bỏ ý nghĩ lập tức quay phim, chờ trợ lý sinh hoạt xử lý khuôn mặt sưng đỏ của mình.