Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 60: Cưng chiều
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Mị cũng muốn ăn cánh gà chiên do Ngạn Ngạn làm, đôi tay Ngạn Ngạn đã tạo ra biết bao ca khúc đứng đầu bảng xếp hạng đó! Dùng đôi tay ấy làm đồ ăn, chắc chắn là mỹ vị trần gian khó sánh. Thang Tam Viên kiếp trước hẳn đã cứu vớt cả vũ trụ mới được ăn món này đầu tiên.]
[Mị thấy hoảng quá, thần tượng của mị với nhà đối diện có quan hệ tốt như vậy, sau này đến lúc bình chọn thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải xé nhau ra sao?]
[Yếu ớt đưa ra một đề nghị: Hay là đến lúc bình chọn thì hai bên hợp tác cùng có lợi?]
[Lầu trên nói cái gì thế? Đối thủ mãi mãi là đối thủ, không thể thay đổi được. Sau khi tham gia chương trình, Ngạn Ngạn nhà tôi vẫn sẽ một mình bước đi trên con đường trải đầy hoa, đến lúc bình chọn tuyệt đối không nương tay!]
[A... Sau khi tham gia chương trình xong, Viên Viên nhà chúng tôi cũng sẽ tiếp tục xinh đẹp một mình, không cần cặp đôi nào hết, hứ!]
... Phần bình luận trực tiếp vô cùng sôi nổi. Thang Tam Viên đã gặm hết hai cái cánh gà chiên, cảm thấy hơi no bụng, động tác của cậu vô thức chậm lại, ánh mắt từ từ chuyển sang Cố Ngạn.
Bóng lưng Cố Ngạn trông rắn rỏi, đáng tin cậy. Chiếc tạp dề càng làm nổi bật vòng eo thon gọn của anh, đôi chân thẳng tắp, dài miên man. Ánh mắt anh hơi rũ xuống, một bên mặt bị ánh sáng ngược phủ lên, động tác nấu ăn không nhanh không chậm, tựa mây trôi nước chảy, đẹp mắt vô cùng. Thang Tam Viên thầm nghĩ, lúc anh ấy gảy đàn guitar chắc chắn còn đẹp hơn nhiều.
Cửa bếp đột nhiên mở ra, Thang Tam Viên giật mình, vội vàng thu ánh mắt lại. Vừa nãy cậu cứ thế ngẩn người nhìn Cố Ngạn mà không hề hay biết.
Quý Mai bước vào. Cô định dọn dẹp chút bãi chiến trường Thái Khả Khả vừa gây ra trong bếp, nhưng khi nhìn thấy cánh gà chiên bày trên bàn, hai mắt cô sáng rỡ. Cô đã đói từ lâu, chỉ là cố gắng nhịn để giữ hình tượng.
Giờ phút này, món ngon ở ngay trước mắt, cô không thể kiềm chế được nữa, liền tiến lên cầm một cái cánh gà lên gặm. Đương nhiên, trước khi ăn cô vẫn không quên quay lưng về phía ống kính rồi ngồi xuống.
Cố Ngạn vừa cho rau vào chảo xào, vừa liếc nhìn cô một cái, giọng điệu lạnh nhạt: "Đó là món tôi chiên cho Thang Tam Viên ăn."
Quý Mai khẽ hừ một tiếng, tăng tốc độ gặm cánh gà, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Năm đó cậu từ chối không cho tôi vào nhà, không mở cửa cho tôi, hại tôi bị cảm sốt, tôi còn chẳng chấp nhặt với cậu. Giờ ngay cả chút cánh gà cậu cũng không nỡ cho! Thật không hiểu sao năm đó tôi lại coi trọng cậu!"
Giọng cô rất nhỏ, người xem không nghe thấy gì, nhưng Thang Tam Viên ngồi cạnh lại nghe rõ mồn một.
Thang Tam Viên: "..." Hình như cậu vừa biết được một chuyện không nên biết thì phải.
Bảo sao lúc đầu Quý Mai nhìn thấy Cố Ngạn lại tức giận đến thế. Hóa ra người mặc áo ngủ gợi cảm bị Cố Ngạn từ chối trong truyền thuyết chính là Quý Mai? Quý Mai liếc nhìn Thang Tam Viên đang kinh hãi, rồi ý vị thâm trường nói nhỏ: "Cậu ta lòng dạ đen tối vô biên, cậu lúc nào cũng nhớ phải tránh xa cậu ta một chút, đừng để bị cậu ta 'ăn' lúc nào không hay."
"Nếu lát nữa cô còn muốn ăn cơm trưa, thì bây giờ hãy ngậm miệng lại." Giọng nói lạnh lùng của Cố Ngạn truyền đến.
Lưng Quý Mai cứng đờ, cô nhanh chóng im lặng, rồi lại nhanh chóng ăn thêm một cái cánh gà, sau đó cầm vội một cái cho em gái mình, nháy mắt với Thang Tam Viên mấy cái rồi chạy ra ngoài.
Thang Tam Viên: "..."
Cố Ngạn đặt đĩa salad trái cây trước mặt Thang Tam Viên, rồi cầm đi cái đĩa đã bị Quý Mai quét sạch.
Thang Tam Viên cảm thấy mình cứ ngồi ăn như vậy cũng không ổn lắm, muốn phụ giúp, nên xua tay từ chối: "Em không ăn nữa đâu, để em giúp anh nấu cơm."
Cố Ngạn nhìn đĩa salad trái cây, thản nhiên nói: "Em giúp anh nếm thử mùi vị một chút."
"... Được rồi." Thế là Thang Tam Viên lại ngồi xuống nếm thử. Cố Ngạn cứ làm xong một món, lại bưng đến trước mặt cậu, cậu tiếp tục nếm một chút, cuối cùng đều cảm thấy món nào cũng cực kỳ ngon miệng.
Thang Tam Viên không để ý, nhưng phần bình luận dần dần cảm thấy có chút không đúng:
[Mọi người có phát hiện không, Cố Ngạn cưng chiều Thang Tam Viên quá trời luôn, chỉ cho cậu ấy bóc tỏi, rồi còn đút cho ăn nữa chứ.]
[Cố Ngạn nói là để Thang Tam Viên tới giúp, rõ ràng là không nỡ để cậu ấy làm việc, chỉ tìm cớ để cậu ấy ở lại bếp ăn trước thôi mà.]
[Viên Viên ăn đáng yêu ghê, tôi cũng muốn đút cho cậu ấy.]
[Cảm ơn nhà đối diện đã cho Viên Viên ăn, cậu ấy gầy quá, nhà đối diện có thể nuôi cậu ấy béo lên một chút thì tốt biết mấy.]
[Ngạn Ngạn nấu cơm đẹp trai nhất, chồng của mị quả nhiên rất tuyệt, Ngạn Ngạn, em muốn sinh con cho anh!]
[Lầu trên mơ à, tỉnh đi, đó là chồng của tôi mới đúng.]
....
Cố Ngạn làm vài món ăn đơn giản, thêm một tô canh, rồi bắt đầu bữa ăn.
Thang Tam Viên cuối cùng cũng có việc để làm, hí hửng giúp anh bưng thức ăn lên bàn.
Mọi người đã sớm đói lả, liên tục gọi nhau vào ăn cơm. Nhạc Lạc Phong vì được ăn cơm thần tượng mình làm nên là người đến đầu tiên. Chỉ có Thái Khả Khả chậm rãi bước vào... Bộ dạng cậu ta vô cùng chật vật, quần áo trên người ướt sũng dính chặt vào người, vừa đen vừa bẩn.
Cả khuôn mặt cậu ta đều sa sầm, cả người bực bội muốn phát điên. Bộ quần áo hôm nay cậu ta mặc hoàn toàn mới, đặc biệt chuẩn bị cho chương trình, đáng tiếc lại bị con chó kia vẩy nước làm hỏng hết.
Cậu ta vốn không thích động vật nhỏ, lúc này lại càng ghét hơn. Chỉ vì đang quay trực tiếp, không thể nổi giận, nên đành giả vờ thích chó, trong lòng đang cực kỳ nén giận.
Cậu ta vừa nhìn thấy Thang Tam Viên liền lập tức nghẹn ngào, muốn nhào vào cậu ấy: "Anh Tam Viên, con chó kia bắt nạt em."
Thang Tam Viên vội vàng né tránh. Giờ trên người cậu ta toàn là nước, nếu bị cậu ta ôm một cái thì bộ quần áo của cậu cũng không thể mặc được nữa.
[Thái Khả Khả thật sự đáng ghét, rõ ràng lớn hơn Viên Viên, lại khỏe mạnh hơn mà hết lần này đến lần khác thích tỏ ra yếu đuối. Tôi lo cậu ta sẽ bổ nhào vào Viên Viên! Khiến bảo bối của tôi ngã bị thương thì cậu ta bồi thường được sao?]
[Chẳng thế thì là gì, vừa nãy tôi có xem livestream của Thái Khả Khả, lúc cậu ta tắm cho chó thì cầm vòi phun thẳng vào mặt nó, đến mức chó cũng không mở được mắt. Khó trách con chó đó nổi giận vẩy nước vào người cậu ta, đúng là đáng đời. Lại còn dám làm kẻ ác đi cáo trạng trước, không biết xấu hổ à?]
[Viên Viên đáng thương của tôi, bao giờ mới có thể thoát khỏi cái đống phiền phức này đây.]
....
Quý Mai nhíu mày nhìn Thái Khả Khả một cái, rồi cũng né sang bên cạnh, không khỏi thúc giục: "Cậu mau đi tắm rửa thay đồ đi."
Thái Khả Khả liếc nhìn đồ ăn thơm nức mũi, rồi lại nhìn qua ánh mắt ghét bỏ của mọi người, đành phải cố nhịn đói, lên tầng tắm rửa thay quần áo.
Những người khác thực sự quá đói, không chờ Thái Khả Khả mà chỉ để lại đồ ăn cho cậu ta rồi bắt đầu ăn. Ai nấy ăn như hổ đói. Nhạc Lạc Phong và Quý Lê vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon, Quý Mai thận trọng không nói gì, nhưng động tác gắp thức ăn trên tay lại rất nhanh.
Chỉ có Thang Tam Viên và Cố Ngạn ăn không nhanh không chậm. Thang Tam Viên thì đã hơi lưng bụng vì vừa nãy được Cố Ngạn cho ăn trong bếp, còn Cố Ngạn không biết là không đói hay không vội, động tác chậm rãi, khoan thai, nhìn rất vui mắt, khiến Thang Tam Viên vô thức liếc nhìn thêm vài lần.
Động tác gắp thức ăn của Cố Ngạn dừng lại, bỗng nhiên ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với cậu, sau đó khóe môi anh khẽ cong lên.
Thang Tam Viên khẽ chớp mắt, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, hai má đỏ bừng. Sao lần nào nhìn trộm Cố Ngạn cũng bị bắt gặp vậy chứ?
[Mọi người có thấy mấy hành động nhỏ của Cố Ngạn và Thang Tam Viên không? Tôi nói một câu ngọt lịm tim được không?]
[Ngửi thấy mùi tình yêu chua lè, sao người mẹ già này lại cảm thấy con trai Viên Viên của tôi sắp yêu đương rồi?]
[Cũng là fan mama, tôi cũng cảm thấy như đang nhìn thấy con trai mình mới biết yêu, trước kia chưa bao giờ thấy con trai đỏ mặt với bất kỳ ai.]
[Mấy lầu trên đội lốt fan hả? Viên Viên bị 'hút máu' chưa đủ nhiều sao? Đừng gán thêm cặp đôi cho Viên Viên nữa, cảm ơn.]
['Khả Viên' mới là chân ái, mấy người mù hết rồi sao?]
[Mấy người mới mù thì có! Viên Viên từ chối Thái Khả Khả biết bao nhiêu lần rồi, chỉ thiếu điều viết hai chữ 'ghét bỏ' lên mặt thôi. Mấy người tỉnh lại đi, đừng có đắm chìm trong ảo tưởng của mình nữa.]
[Chỉ cần thấy họ nói chuyện với nhau thì là đang yêu đương, họ chung khung hình thì là đã kết hôn, rất vừa ý tôi, không được sao? Mấy người quản chuyện trời đất đã đành, giờ còn muốn quản cả việc 'đẩy thuyền' của tôi nữa hả?]
....
Ăn cơm xong, mọi người thoải mái nằm ườn trên ghế xoa bụng, ánh mắt nhìn Cố Ngạn đều lấp lánh đầy vẻ sùng bái.
Trong phòng ấm áp, yên tĩnh, mọi người ăn uống no đủ đều có chút buồn ngủ. Đúng lúc này, tổ chương trình đưa đến nhiệm vụ buổi chiều.
Mọi người mở thẻ nhiệm vụ: Đến vị trí được chỉ định hái một số lượng củ sen nhất định.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được, không có yêu cầu nào khác.
Quý Lê và Nhạc Lạc Phong nhìn nhau, cuối cùng Nhạc Lạc Phong nhỏ giọng lên tiếng: "Anh Ngạn, cơm tối nay cũng là anh làm được không? Chuyện hái củ sen cứ để bọn em lo, anh chỉ cần chuẩn bị bữa tối cho bọn em là được."
Hu hu hu, tại cơm thần tượng làm ngon quá mà.
Những người khác không phản đối, đều mong Cố Ngạn đồng ý, ngay cả Thái Khả Khả cũng đầy mong đợi nhìn Cố Ngạn một cái.
Cố Ngạn vẫn trầm mặc chưa quyết định, ngón tay khẽ gõ lên ghế sofa.
Quý Lê chạy vào bếp, gọt hoa quả, nịnh nọt đặt trước mặt Cố Ngạn: "Anh Ngạn, ăn trái cây đi ạ."
Nhạc Lạc Phong lấy một cốc nước ấm đặt vào tay Cố Ngạn: "Anh Ngạn, uống nước đi ạ."
Thái Khả Khả tỏ vẻ khinh bỉ trước bộ dạng ân cần của hai người kia, đáng tiếc vừa rồi cậu ta ăn quá no, bây giờ không còn sức lực, chỉ muốn cứ ngồi thoải mái như vậy.
Cố Ngạn uống một hớp nước, cuối cùng cũng mở miệng trong ánh mắt mong chờ của mọi người: "Cơm tối tôi có thể làm, nhưng tôi cần Thang Tam Viên ở lại giúp tôi."
Những người khác nhao nhao gật đầu biểu thị đồng ý. Thái Khả Khả nghe xong lập tức ngồi dậy, cũng không còn thấy vẻ lười nhác ban nãy: "Dựa vào cái gì muốn Thang Tam Viên ở lại giúp anh? Tôi muốn đi hái củ sen với Thang Tam Viên."
Nếu như Thang Tam Viên không đi hái củ sen, làm sao cậu ta nhân cơ hội 'xào CP' được.
Cố Ngạn ngước mắt nhìn thật sâu vào cậu ta: "Vậy cậu xuống bếp đi?"
Giọng Cố Ngạn rất nhẹ, nhưng Thái Khả Khả lại giật mình, lập tức im lặng, không còn phản đối. Nấu cơm đã để lại cho cậu ta bóng ma tâm lý, cậu ta không tiếp tục muốn vào phòng bếp, mà hương vị cơm Cố Ngạn rất ngon, cậu ta còn muốn ăn.
Thang Tam Viên có chút chần chừ thương lượng với Cố Ngạn: "Em không biết nấu cơm, không giúp đỡ được gì, nếu không thì em vẫn nên đi hái củ sen đi?"
Mặc dù cậu cần 'xào CP' với Cố Ngạn, nhưng vừa rồi tất cả mọi người đều bận, chỉ có cậu không hề làm gì, chỉ bóc tỏi. Nếu như buổi chiều tiếp tục như vậy, cậu có chút xấu hổ.
Cố Ngạn ung dung nhìn cậu, giọng điệu bình tĩnh: "Em có thể giúp anh."
Nhạc Lạc Phong không nhịn được hỏi: "Anh Ngạn, Thang Tam Viên có thể làm gì vậy?" Hắn luôn tò mò tại sao Cố Ngạn luôn để Thang Tam Viên giúp mình.
Mí mắt Cố Ngạn hơi nhướng lên, lãnh đạm nhìn mọi người, nói hùng hồn: "Giúp tôi ăn thử."
Đám người: "..." Bất công còn có thể rõ hơn được nữa sao?
Chúng tôi cũng có thể ăn thử mà!