Chương 61

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người lần lượt thay quần áo đi hái củ sen, chỉ có Cố Ngạn và Thang Tam Viên là nhàn rỗi.
Bữa tối chưa cần chuẩn bị ngay, Cố Ngạn nằm phơi nắng trên ghế, lười biếng gối đầu lên tay.
Thang Tam Viên chạy đi chơi với chú chó, Thái Khả Khả nói không sai, quả thật cậu rất thích động vật nhỏ.
Cậu nghe đạo diễn nói tên chú chó trong sân là Bé Ngốc, nó đã được Thái Khả Khả tắm rửa sạch sẽ, bộ lông nâu óng mượt dưới nắng trông rất hoạt bát đáng yêu, cậu vừa nhìn đã thích.
Thang Tam Viên cho Bé Ngốc một chút đồ ăn vặt dành cho chó, không lâu sau, nó đã trở nên thân thiết với cậu, cứ quấn quýt bên cậu.
Bị nó trêu chọc, Thang Tam Viên không khỏi cười khanh khách. Bé Ngốc quẫy đuôi, xông tới muốn liếm Thang Tam Viên, cậu cười lớn né tránh nhưng vẫn bị nó đẩy ngã nhào xuống đất.
Thang Tam Viên đột nhiên dừng lại, cậu xoa đầu Bé Ngốc trấn an, sau đó ngẩng đầu nhìn quanh, luôn cảm thấy có một ánh mắt đang dõi theo mình.
Mỗi người trong đoàn làm phim đều đang làm việc riêng, có vẻ ai cũng bận rộn, không có ai nhìn cậu cả.
Cố Ngạn đeo kính râm nằm trên ghế tựa ở bậc thềm, xung quanh anh tỏa ra vẻ lạnh lùng. Thang Tam Viên không thấy rõ nét mặt của anh, nhưng chắc là anh đang ngủ.
Có lẽ chỉ là ảo giác, Thang Tam Viên thu lại tầm mắt, tiếp tục chơi đùa với Bé Ngốc.
Dưới cặp kính râm, Cố Ngạn khẽ híp mắt, ánh nhìn ấm áp, khóe môi lại khẽ cong lên.
Mãi đến khi trời tối dần, Thang Tam Viên mới lưu luyến rời xa Bé Ngốc, vào nhà tắm rửa, sau đó giúp Cố Ngạn nấu cơm... À, thật ra là nếm thử.
Thang Tam Viên ăn hết món này đến món khác, phát hiện ra những món Cố Ngạn làm đều là món cậu thích. Cậu không biết liệu đây có phải là trùng hợp hay không. Cẩn thận nhớ lại, đồ ăn Cố Ngạn làm buổi trưa hình như cũng là món cậu thích. Xem ra không phải trùng hợp rồi. Cố Ngạn quả thật nấu những món này vì cậu.
Cậu không khỏi có chút cảm động, không thể không nói... Cố Ngạn đã rất nỗ lực vì việc "xào CP"!
Cậu cũng phải cố gắng hơn mới được.
Thang Tam Viên cúi đầu suy tư một lát, rồi đứng lên bắt chước dáng vẻ lúc trước của Cố Ngạn, gắp một con tôm cuộn phô mai vừa ra lò đưa tới miệng Cố Ngạn, mặt cậu hơi đỏ, nói: "Anh nếm thử đi..."
Cố Ngạn khựng lại, nhìn Thang Tam Viên một lúc, sau đó há miệng ăn tôm cuộn phô mai, liếm khóe môi, cười nói: "Ngọt thật."
Thang Tam Viên ngạc nhiên, món tôm này không phải vị phô mai sao? Sao lại ngọt được?
[Mọi người mau đến xem, Viên Viên bị trêu chọc mà không hay biết, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, dáng vẻ ngây thơ thật sự quá đáng yêu!!! Thật muốn bỏ cậu ấy vào túi cướp đi!]
[Hu hu hu, bị ngược cẩu, đây có phải là hương vị tình yêu trong truyền thuyết không vậy? Ghen tị quá đi! Hôm nay cũng là yêu tinh chanh.]
[Vì sao live stream của người khác đều gây cười, còn mở của hai vị này thì toàn là bong bóng màu hồng vậy, đây chẳng lẽ là chương trình hẹn hò sao?]
[Fan couple "Khả Viên" đâu hết rồi? Đây mới thực sự là đường, hiểu không?]
[Ồ... Lầu trên thì hiểu cái gì, đây là vì Tam Viên bảo vệ Khả Khả, mới cố ý "xào CP" với người khác, đánh lạc hướng, đây là có ý tốt.]
[Đúng vậy, mấy người không thấy Khả Khả vừa nói trong chương trình phát sóng trực tiếp rằng cậu ấy muốn tìm củ sen lớn nhất, to nhất mang về cho Tam Viên ăn sao? Lặng lẽ âm thầm mới chính là đường, còn những thứ bày ra trước mặt đều là giả, chỉ vì hiệu ứng chương trình mà thôi.]
[Lầu trên có độc sao? "Khả Viên" của mấy người mới là giả, có thể đừng lừa mình dối người nữa được không.]
Trong phần bình luận thì ầm ĩ, những người khác cuối cùng cũng hái củ sen mang về. Ai nấy đều mang theo giỏ tre, người thì mệt mỏi, người thì lấm lem bùn đất. Nhìn thấy một bàn đầy ắp đồ ăn, họ mới lên tinh thần, nhảy cẫng lên hoan hô và bắt đầu nịnh nọt Cố Ngạn.
Còn gì tuyệt vời hơn khi trải qua một ngày vất vả, sau khi về nhà được ăn những món ăn nóng hổi!
Họ thiếu điều muốn òa khóc, từng người một nóng lòng chạy lên lầu tắm rửa, cố gắng xuống ăn càng nhanh càng tốt.
Thái Khả Khả đang mang giỏ tre, mặc dù muốn vội vàng đi tắm ngay, nhưng không quên công việc "xào CP" cao cả của mình. Cậu ta đặt giỏ trúc xuống, như dâng vật quý, đưa củ sen tới trước mặt Thang Tam Viên: "Anh Tam Viên, đây là thứ em đặc biệt lấy cho anh, củ này rất lớn, nhất định ăn ngon."
Cố Ngạn nhàn nhạt liếc nhìn củ sen trong tay cậu ta, khẽ bật cười một tiếng.
Thái Khả Khả không khỏi chột dạ: "Cậu cười cái gì?"
Cố Ngạn cong môi, ngẩng đầu nhìn cậu ta, giọng điệu không nhanh không chậm: "Anh Tiểu Tam bị dị ứng củ sen, cậu không biết sao?"
Thang Tam Viên có chút ngạc nhiên nhìn Cố Ngạn, chuyện cậu bị dị ứng chưa từng nói ra bên ngoài, cơ bản chỉ có người thân cận mới biết, vậy mà Cố Ngạn lại biết? Động tác của Thái Khả Khả bỗng nhiên cứng đờ, tay cầm củ sen muốn tiếp tục giơ lên cũng không được mà muốn rút lại cũng không xong. Cậu ta ngoài mặt mạnh mẽ nhưng trong lòng yếu ớt nhìn Cố Ngạn, sau đó quay đầu nhìn về phía Thang Tam Viên để xác nhận: "Anh Tam Viên, cậu ta nói thật sao?"
Thang Tam Viên thu lại ánh mắt, lạnh lùng gật đầu với Thái Khả Khả: "Ừm, tôi không thể ăn củ sen, sẽ nổi mẩn đỏ."
Thái Khả Khả lúng túng đặt củ sen lại vào trong giỏ tre. Xế chiều hôm nay, cậu ta còn nói trên sóng trực tiếp rằng Thang Tam Viên thích ăn củ sen nhất, nên mới muốn hái củ sen cho Thang Tam Viên, vậy mà kết quả hiện tại... còn gì mất mặt hơn nữa chứ?
Trong khu bình luận trực tiếp cũng sớm đầy những lời châm chọc, chê cười, còn fan CP "Khả Viên" lại im như thóc, chỉ có thể nằm im nghe lời chế nhạo.
[Chậc chậc, tự làm mất mặt, đổi trắng thay đen, Thái Khả Khả có chút liêm sỉ được không?]
[Tôi xem còn ai dám nói "Khả Viên" là chân ái, ngay cả việc Viên Viên bị dị ứng củ sen còn không biết, chẳng lẽ muốn hạ độc Viên Viên của tôi?]
[Cái gọi là "Chân ái", còn không hiểu Viên Viên bằng nhà đối thủ. Tôi còn thấy xấu hổ thay anh ta. Còn dám hút máu Viên Viên nhà tôi nữa, tôi sẽ đập anh ta nát bét như đập con muỗi vậy.]
[Nhưng làm sao Cố Ngạn biết Viên Viên bị dị ứng? Tôi là người hâm mộ của Viên Viên từ lúc Viên Viên ra mắt cũng không biết. Mà lén lút nói cho mọi người biết, tất cả các món mà Cố Ngạn nấu hôm nay đều là những món Viên Viên thích ăn đó.]
[Tôi thực sự nghi ngờ, sở dĩ Cố Ngạn chịu làm cơm là vì Viên Viên.]
[Lầu trên lại bắt đầu, nói lại lần nữa: Từ chối CP! Tất cả mọi người đều là bạn bè! Chuyện quan trọng phải nói ba lần: Chuyên chú vào nhà mình! Chuyên chú vào nhà mình! Chuyên chú vào nhà mình!]
....
Khu bình luận càng ngày càng náo nhiệt. Thái Khả Khả ngẩn người hồi lâu, cuối cùng cũng có phản ứng.
Cậu ta vội vàng cố ý nói: "Anh Tam Viên, những lần chúng ta cùng nhau ăn cơm, mỗi lần em chọn món ăn, đều phải gọi một phần gạo nếp và củ sen. Sao anh không nói với em là anh bị dị ứng với củ sen? Nếu như em sớm biết anh Tam Viên không ăn được củ sen, em nhất định cũng không ăn."
Thang Tam Viên: "..." Thái Khả Khả luôn có cách khiến mọi chuyện trở nên mập mờ, làm mọi người hiểu lầm.
Khi cậu mới quen Thái Khả Khả, còn không biết cậu ta tính tình xảo trá như vậy, chỉ coi Thái Khả Khả như một đàn em bình thường, nên cũng có vài bữa ăn cùng Thái Khả Khả.
Lúc đó, đúng thật là Thái Khả Khả có gọi gạo nếp và củ sen, nhưng trên bàn nhiều món quá, cậu ăn được món khác nên không nói là mình dị ứng với củ sen. Thế nhưng bây giờ, Thái Khả Khả lại nói mập mờ, cứ như thể vì cậu đau lòng cho Thái Khả Khả nên mới không nói ra vậy.
Nghe Thái Khả Khả nói, nhóm fan CP "Khả Viên" lập tức sôi nổi hẳn lên:
[Tam Viên ngay cả việc dị ứng đều có thể chịu đựng, đây không phải chân ái thì là gì? Quả nhiên CP của tôi là ngọt nhất!]
[Suỵt, chúng ta vụng trộm ăn đường là được rồi, chỉ có chúng ta mới hiểu "Khả Viên" ngọt ngào như thế nào, chúng ta không cần người khác thừa nhận, chứ đừng nói là công bố rộng rãi. Chúng ta phải bảo vệ "Khả Viên" để công ty không tiếp tục chèn ép bọn họ, không để bọn họ cùng khung hình.]
[Hôm nay cũng là một ngày được phát đường, cho đường đến thêm nữa đi! Khả Viên Khả Viên! Nhất định có thể viên mãn!]
[Lầu trên có thể ngậm miệng không? Có biết thế nào là tự "high" trong nhà mình thôi không?]
[Mấy người làm cụt hứng có thể im miệng không? Chúng tôi nói chuyện của chúng tôi, liên quan gì đến mấy người.]
....
Thang Tam Viên nhất thời không nói nên lời, sắc mặt lạnh lùng mở miệng giải thích: "Lúc đó tôi cũng gọi rất nhiều món ăn tôi thích, những món ăn kia đủ cho tôi ăn, nên tôi mới không nói, cậu đừng suy nghĩ nhiều."
"Em hiểu... Anh Tam Viên, anh không cần giải thích..." Thái Khả Khả ngọt ngào nói xong, tươi rói nhìn Thang Tam Viên, một dáng vẻ lặng lẽ nhưng lại chứa đầy tâm ý.
Thang Tam Viên: "..." Cậu hiểu cái gì?
Cố Ngạn ngồi bên cạnh nhìn bọn họ, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Thái Khả Khả: "Một bàn đồ ăn mà thôi, anh Tiểu Tam cũng không nghèo đến mức ngăn cản cậu gọi món mà anh ấy không ăn được, dù sao tiền bối cũng nên hào phóng một chút với hậu bối."
Cố Ngạn nói cứ như thể Thang Tam Viên đang bố thí cho Thái Khả Khả vậy. Cậu ta giận đến mức mặt đỏ bừng, không nhịn được mà tức giận trừng mắt nhìn Cố Ngạn.
Cậu ta dừng lại một chút, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nhìn Thang Tam Viên với vẻ đáng thương, nói: "Thế nhưng người ta không biết anh Tam Viên không thích ăn củ sen mà. Hôm nay người ta vì hái củ sen cho anh Tam Viên mà tay đều sưng lên, anh Tam Viên, anh nhìn nè, đau quá..."
Thang Tam Viên cúi đầu nhìn qua tay cậu ta, chỉ thấy lòng bàn tay có chút ửng đỏ, một chút cũng không thấy sưng tấy.
Dù cậu không phải vì tôi thì cũng phải đi hái củ sen theo yêu cầu của đoàn làm phim chứ!
Thang Tam Viên còn chưa kịp phản bác, lần này Cố Ngạn đã không nhịn được mà bật cười phá lên.
Tiếng cười của anh quá lớn, khó mà bỏ qua được. Bầu không khí đau khổ mà Thái Khả Khả vất vả tạo nên cũng không còn sót lại chút gì trong chốc lát.
Sắc mặt cậu ta tối sầm lại, nhìn Cố Ngạn rồi nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Cậu lại cười cái gì? Cậu có thể yên tĩnh một lát được không?"
Cố Ngạn nhìn cậu ta, chậm rãi nói: "Cậu vừa mới nói trước kia cùng ăn cơm với anh Tiểu Tam rất nhiều lần. Hai người cùng ăn nhiều lần như vậy tại sao cậu lại không phát hiện anh Tiểu Tam không ăn củ sen? Hoặc là số lần hai người cùng nhau ăn cơm quá ít, hoặc căn bản là cậu cũng không quan tâm anh Tiểu Tam, nên mới không phát hiện ra điều đó."
Sắc mặt Thái Khả Khả nhất thời tái nhợt, há miệng thật lâu không nói nên lời. Bị Cố Ngạn nói như vậy, cậu ta giải thích rằng mình thường xuyên ăn cơm cùng Thang Tam Viên cũng không đúng, mà nói không thường xuyên ăn cơm cùng Thang Tam Viên cũng không đúng. Cuối cùng cậu ta cũng biết cái gì gọi là tự vả, hết đường chối cãi!
Nhóm fan CP "Khả Viên" bi thương: Xin hãy trả lại đường cho chúng tôi!
Một viên đường ngon, Cố Ngạn cứ thế biến nó thành mảnh thủy tinh, đâm vào tim chúng tôi rồi đấy, có biết không hả???
Làm sao về sau chúng tôi có thể ăn viên đường trộn thủy tinh này nữa! Anh có phải có thù với chúng tôi không!
Thái Khả Khả miễn cưỡng giữ lại biểu cảm suýt sụp đổ, đang định giải thích vài câu, Cố Ngạn liền vẫy tay với Thang Tam Viên, lần nữa đóng vai bạch liên hoa: "Anh Tiểu Tam, anh mau tới đây, tránh xa cái người vốn không quan tâm anh kia một chút, miễn cho cậu ta lại đưa anh thứ đồ ăn kỳ quái gì đó. Nói không chừng cậu ta còn cố ý muốn hạ độc anh."
Thái Khả Khả: "..." Tôi không có! Đừng nói bậy!