Chương 62: Bị phát hiện

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 62: Bị phát hiện

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa tối kết thúc trong bầu không khí im lặng đầy quỷ dị của Thái Khả Khả. Thang Tam Viên và Cố Ngạn cùng nhau quay về phòng.
Thái Khả Khả nhìn bóng lưng hai người cùng rời đi, tức đến đỏ bừng cả mắt.
Sau khi tắm xong, Cố Ngạn vừa lau tóc vừa bước ra, trên người mặc chiếc áo phông cổ rộng, phía dưới là quần đùi thoải mái. Trang phục mặc nhà hết sức bình thường, nhưng khi anh mặc vào lại toát lên vẻ thời trang. Cơ thể Cố Ngạn còn vương hơi nước, dáng vẻ có chút lười biếng, lồng ngực ẩn hiện, phô bày sự gợi cảm mê hoặc.
Thang Tam Viên nuốt nước bọt, không khỏi cảm thấy may mắn. May mà đang quay trực tiếp, Cố Ngạn không mặc áo choàng tắm bước ra ngoài. Nếu không, đây chắc chắn sẽ là một thử thách cực lớn đối với Omega, lát nữa cậu quyết định phải uống hai viên ức chế mới được.
Lúc cậu cầm áo ngủ vào phòng tắm, có chút chần chừ. Cậu thích động vật nhỏ, trong số đó lại thích thỏ nhất. Vì ngày thường cậu sợ dùng đồ vật hình thỏ sẽ trông hơi ngây thơ, nên cậu đành phải ở nơi không ai nhìn thấy để thỏa thích thể hiện tình yêu của mình dành cho thỏ. Ví dụ như áo ngủ, gần như tất cả áo ngủ của cậu đều liên quan đến thỏ. Lần này vì tham gia chương trình, cậu chỉ chọn những bộ đơn giản nhất, không có tai thỏ, cũng không có đuôi lông nhung, chỉ có áo ngủ in hình chú thỏ trước ngực.
Thế nhưng lúc này, khi nhìn bộ đồ ngủ đơn giản, trưởng thành của Cố Ngạn, cậu không khỏi cảm thấy chiếc áo ngủ in hình thỏ của mình quá trẻ con. Cậu chần chừ hồi lâu, thừa lúc Cố Ngạn không để ý, cẩn thận cầm áo ngủ đi vào phòng tắm. Sau khi tắm xong, cậu lại cầm chiếc áo ngủ hình thỏ, do dự một lát rồi mới mặc vào.
Cố Ngạn đang cúi đầu sáng tác nhạc, nghe tiếng cửa phòng tắm mở, anh thờ ơ ngẩng đầu lên, rồi bất ngờ không kịp trở tay khi ánh mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mắt.
Hai má Thang Tam Viên ửng hồng ẩm ướt. Vì là mùa hè, chiếc quần ngủ trên người cậu rất ngắn, để lộ đôi chân trắng nõn thon dài cùng cổ chân mảnh khảnh. Trước ngực cậu là một chú thỏ đáng yêu trắng như tuyết.
Cố Ngạn bình tĩnh nhìn chú thỏ trắng kia một lúc, sau đó ánh mắt dần hướng lên trên, bắt gặp đôi mắt ẩm ướt của Thang Tam Viên, trong veo dễ thương như chú thỏ con. Vì vừa tắm xong, đôi mắt bị hơi nước làm cho hơi ửng đỏ.
Cố Ngạn trừng lớn hai mắt, sau đó dứt khoát đứng bật dậy, động tác nhanh nhẹn cầm khăn mặt che camera lại.
Phòng phát sóng trực tiếp thấy bị che liền kêu gào:
[A a a, Cố Ngạn cũng cho chúng tôi nhìn Viên Viên sau khi tắm với đi mà!]
[Cố Ngạn, làm sao cậu có thể giữ làm của riêng hả, cậu phải biết chia sẻ chứ!]
[Aizz, không nghĩ tới khi Ngạn Ngạn gặp đối tượng ngưỡng mộ trong lòng, cũng sẽ ăn dấm cùng chiếm hữu mười phần, tôi còn lo lắng thái độ tránh xa người khác ngàn dặm này của Cố Ngạn sẽ không tìm được người yêu, xem ra tôi phí công quan tâm rồi.]
[Từ khi gặp được Thang Tam Viên, Ngạn Ngạn đã trở nên trẻ con đến mức tôi không nhận ra được luôn rồi]
[Tôi quyết định muốn giúp Ngạn Ngạn, không thể để Cố Ngạn một mình chiến đấu giành Thang Tam Viên với tên Thái Khả Khả kia được. Tôi cũng offline đi biên tập video cho Ngạn Ngạn với Thang Tam Viên thôi, mẹ già nhất định phải giúp con trai theo đuổi được con dâu!]
[Lầu trên tỉnh táo chút đi ! Kia là nhà đối thủ đó ! Ngạn Ngạn chỉ là đang tỏ ra thân thiện với bạn cùng phòng mà thôi, không phải thích đâu, đừng có ship bừa]
[Nhưng tôi cảm thấy Ngạn Ngạn đã thể hiện rất rõ ràng, cậu ấy thích là được. Cùng lắm sau này bỏ phiếu vẫn nhà ai nhà đó tự cố gắng là được. Không nói nữa, tôi đi chỉnh ảnh cho Ngạn Ngạn đây]
[…Người qua đường có nghi ngờ, hiện tại fan hâm mộ mấy người ai cũng thoáng như vậy sao? Mấy người chẳng lẽ không phải là nên đố kị, sau đó xé xác nhau sao?]
[Xây dựng tình hữu nghị hài hòa giữa fan các nhà, ai ai cũng có trách nhiệm, những kẻ lòng dạ đen tối thừa cơ châm ngòi nổ có thể nghỉ chút đi]
….
Lâm Đại Thiên nhìn màn hình đen ngòm, cuối cùng cũng yên lòng, tắt phát sóng trực tiếp. Cố Ngạn chẳng những tạo được CP, mà còn biết giữ gìn hình tượng cho Thang Tam Viên. Đúng là một đồng đội rất tốt, hắn có chút cảm động nói với Điền Đại Địa bên cạnh: “Bữa sáng ngày mai để tôi mua.”
Điền Đại Địa nhìn hắn, không nói gì.
Sau khi che camera phát sóng trực tiếp, Cố Ngạn phải dùng hết sức lực mới miễn cưỡng rời mắt khỏi Thang Tam Viên. Anh mấp máy môi, cố gắng dùng ngữ khí bình tĩnh: “Anh tắm xong rồi à?”
Thang Tam Viên gật đầu, cảm thấy mình trước mặt Cố Ngạn dường như luôn có chút lúng túng. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì làm sao mà tạo CP được? Cậu quyết định phải nhanh chóng làm quen với Cố Ngạn.
Cậu hít sâu một hơi, đi qua chỗ Cố Ngạn, cúi đầu nhìn một chút bản nhạc của anh, ra vẻ ung dung: “Đang sáng tác bài hát sao?”
“Ừm.” Cố Ngạn đưa bản nhạc cho cậu: “Anh thấy thế nào?”
“…Cái này không hay lắm nhỉ?” Thang Tam Viên có chút chần chừ, trước khi phát hành một bài hát thì nên bảo mật, dù sao thì mối quan hệ giữa cậu và Cố Ngạn cũng không thân thiết đến mức đó.
Cố Ngạn cười, không để bụng: “Không sao đâu.”
Thang Tam Viên lúc này mới nhận lấy, ngồi xuống bên cạnh Cố Ngạn, nhỏ giọng ngâm nga theo bản nhạc. Cậu không thể không thừa nhận, ở phương diện âm nhạc, Cố Ngạn quả thật rất có tài hoa, sáng tác ra những ca khúc khiến người ta phải kinh ngạc.
Thời điểm Thang Tam Viên mới ra mắt cũng đã phát hành album. Bây giờ cậu thỉnh thoảng hát ca khúc chủ đề của phim truyền hình, nhưng không thể so sánh được với Cố Ngạn. Không phải cậu tự coi nhẹ bản thân, nhưng Cố Ngạn là một nhà âm nhạc chân chính, còn cậu nhiều lắm cũng chỉ là ca sĩ. Điều cậu thực sự yêu thích là đóng phim, vì vậy cậu không có nhiều tham vọng trong ca hát.
Cố Ngạn nghe giai điệu phát ra từ miệng Thang Tam Viên, không khỏi nở nụ cười tươi hơn. Cửa sổ chính trong phòng bật mở, gió nhẹ khẽ thổi vào. Hương thơm mát từ người Thang Tam Viên nhẹ nhàng thoảng qua cánh mũi, đôi mắt Cố Ngạn sẫm lại, anh vô thức cúi người lại gần một chút: “Trên người anh thơm quá.”
Thang Tam Viên nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Cố Ngạn thì sững sờ, vội vàng hoảng hốt lùi lại một bước. Lúc này cậu mới sực nhớ ra vừa nãy quên không xịt thuốc ức chế.
Cậu qua quýt đáp lời, hoảng sợ đi tìm thuốc ức chế trong ba lô. Nhưng động tác của cậu quá vội vàng, tay run rẩy cầm không chắc, thuốc ức chế lăn ra đất. Trong nháy mắt Thang Tam Viên nín thở, vội vàng đuổi theo, thế nhưng thuốc ức chế lại cứ thế lăn đến bên chân Cố Ngạn mới dừng lại.
Cố Ngạn khó hiểu nhìn lọ thuốc ức chế một chút. Thang Tam Viên há miệng muốn ngăn cản, nhưng đã không kịp. Cố Ngạn xoay người nhặt cái lọ nhỏ bên chân lên.
Đợi Cố Ngạn thấy ba chữ “thuốc ức chế” rõ ràng trên cái lọ, đôi mắt anh không khỏi mở to hơn một chút, lập tức cong khóe miệng.
Thì ra là một chú thỏ trắng Omega.
“Em… Anh…” Thang Tam Viên vội vàng đi tới, tay chân lúng túng cầm lại thuốc ức chế vào trong tay, nắm thật chặt.
Cố Ngạn ngẩng đầu bình tĩnh nhìn cậu, đôi mắt thấu hiểu, bình thản. Trong giọng nói anh mang theo chút trấn an: “Yên tâm, em sẽ không nói ra ngoài.”
Thang Tam Viên thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn…”
Cậu cầm thuốc ức chế trốn vào phòng vệ sinh. Đây là lần đầu tiên bị người trong giới phát hiện mình là Omega, cậu không khỏi có chút bối rối, vội vàng gửi tin nhắn cho Lâm Đại Thiên: Ngày đầu tiên đã bại lộ thì phải làm sao bây giờ? Lâm Đại Thiên tâm linh tương thông: Chuyện cậu là Omega bị phát hiện rồi?
Thang Tam Viên: Ừm, bị Cố Ngạn phát hiện rồi. Buổi tối nếu em ngủ chung phòng với cậu ấy có vẻ không ổn lắm nhỉ?
Lâm Đại Thiên nghĩ, cảm thấy vấn đề không lớn: “Yên tâm đi, lúc trước minh tinh gợi cảm kia còn không khiến Cố Ngạn mảy may rung động. Mấy ngày nay em xịt nhiều thuốc ức chế lên là được, không có việc gì đâu.”
Thang Tam Viên nghĩ tới khuôn mặt xinh đẹp của Quý Mai, lại nghĩ tới dáng người kiêu ngạo ấy, lập tức cảm thấy lời Lâm Đại Thiên nói có lý. Một người xinh đẹp gợi cảm như vậy mà Cố Ngạn còn không động lòng, cậu càng không thể lọt vào mắt xanh của Cố Ngạn, không khỏi yên lòng hơn.
Ngoài phòng, Cố Ngạn mỉm cười nhìn chú thỏ nhỏ chạy trốn, sau đó gửi tin nhắn cho Điền Đại Địa: “Ngày mai mua một chút kẹo bơ cứng mang đến cho em.”
Điền Đại Địa: “Đã biết… cậu không thích Thang Tam Viên đâu nhỉ?”
Cố Ngạn: “Anh nói xem?”
Điền Đại Địa: “… đã hiểu.”
Điền Đại Địa đặt điện thoại xuống, liếc nhìn Lâm Đại Thiên đang rung chân bấm điện thoại bên cạnh. Aizz! Bữa sáng ngày mai hay để anh ta mua đi!
….
Máy quay đã tắt, cả phòng phát sóng trực tiếp trở lại yên tĩnh sau một ngày sôi động. Đạo diễn nhìn tổng số người xem trong ngày, rồi nhìn những lượt tìm kiếm hot trên Weibo, mừng đến rơi nước mắt.
Đây mới là ngày đầu tiên phát sóng trực tiếp mà đã thu về mấy cái hot search: “Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn trở thành bạn cùng phòng”, “Nhạc Lạc Phong cùng Quý Lê điên cuồng nịnh bợ”, “Thái Khả Khả hỏa thiêu phòng bếp”… Mặc kệ nội dung hot search tốt hay xấu, chỉ cần có thể thu hút nhiều người xem chương trình là được. Đạo diễn vui vẻ quyết định khui một chai bia ăn mừng.
Thái Khả Khả tức giận nằm trên giường bấm điện thoại. Hiện tại camera đã tắt, cậu ta không còn phải giả bộ nữa, cuối cùng cũng có thể không chút kiêng kỵ giải tỏa sự bực bội trong lòng.
Hot search liên quan đến cậu ta chỉ có một cái, chính là “hỏa thiêu phòng bếp”. Nhấp vào xem, ngoại trừ một số người hâm mộ cuồng nhiệt của cậu ta, những người qua đường còn lại đều đang mắng mỏ cậu ta. Thái Khả Khả nhìn mà tức giận không nguôi, nhưng lại không thể mắng chửi công khai, chỉ có thể dùng acc clone để đáp trả vài câu.
Cậu ta liên tục đáp trả mấy bình luận, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, rời khỏi hot search. Không nhịn được, cậu ta ấn vào hot search của Thang Tam Viên và Cố Ngạn, xem qua không khí bên dưới. Bọn họ chẳng những có thêm fan CP, lại còn có người thành lập một blog chính thức, lấy tên là CP “Tam Cố”. Cậu ta không nhịn được dùng acc clone báo cáo tài khoản kia. Đồng thời bình luận thêm một câu: “Chỉ có Khả Viên là chân ái, cái khác đều là gà rừng”, tâm tình mới hơi sảng khoái một chút.
Cậu ta tức giận đặt điện thoại xuống, nhìn thấy Nhạc Lạc Phong cũng đang nằm trên giường nghịch điện thoại, hai mắt cậu ta chợt sáng bừng lên.
Thang Tam Viên có thể có CP mới, cậu ta cũng có thể có! Nếu như cậu ta có thể tạo một chút CP với Nhạc Lạc Phong, tình tay tư, đề tài này sẽ có độ hot cao hơn nữa!
Cậu ta càng nghĩ càng vui vẻ, ngồi dậy chỉnh lại quần áo một chút, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng. Cậu ta xỏ dép lê đi về phía Nhạc Lạc Phong, quyết định thừa lúc không phát sóng trực tiếp để làm cho mối quan hệ tốt đẹp hơn.
Nhạc Lạc Phong đang nằm trên giường đeo tai nghe, trong miệng còn ngâm nga một khúc nhạc, không hề nghe thấy tiếng Thái Khả Khả đi tới. Mãi đến khi Thái Khả Khả vỗ vai hắn, hắn mới giật mình bỏ tai nghe xuống: “Có chuyện gì vậy, anh Thái?”
“Gọi tôi là Khả Khả là được rồi…” Thái Khả Khả xấu hổ mỉm cười, nụ cười đến mức khiến Nhạc Lạc Phong lạnh hết cả người.
Thái Khả Khả mỉm cười tới gần, đang định khoác vai Nhạc Lạc Phong, bỗng nhìn thấy màn hình điện thoại của hắn. Nụ cười trên mặt cậu ta lập tức đông cứng.
Nhạc Lạc Phong thực sự đang bỏ phiếu cho Cố Ngạn! Mà lúc cậu ta tới gần, âm thanh truyền ra từ tai nghe của Nhạc Lạc Phong rõ ràng là album mới nhất của Cố Ngạn.
Không ngờ hắn lại là một fan hâm mộ của Cố Ngạn.
Thái Khả Khả nhận đả kích quá lớn. Nhạc Lạc Phong liên tục nói mấy câu với cậu ta, nhưng cậu ta cũng không đáp lại, quay trở lại giường trong im lặng.
Đắp chăn, đi ngủ!