Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 63: Phát đường
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi đèn tắt, Thang Tam Viên nằm trên giường trằn trọc không ngủ được. Không gian xa lạ, lại đối diện với một Alpha cũng xa lạ, càng khiến cậu cảm thấy hơi khó chịu và có một sự căng thẳng không tên.
"Không ngủ được à?" Giọng Cố Ngạn vang lên trong bóng đêm.
"Ừm..." Thang Tam Viên nhỏ giọng đáp, nằm yên không nhúc nhích, sợ xoay người sẽ làm phiền Cố Ngạn nghỉ ngơi.
Hình như Cố Ngạn ngồi dậy, sau đó có tiếng sột soạt. Một lát sau, Cố Ngạn lại nói: "Để em đàn một bài cho anh nghe nhé."
"Hả?" Thang Tam Viên hơi sửng sốt, xoay người nhìn về phía anh.
Cố Ngạn không bật đèn, nhưng ánh trăng đêm nay rất sáng. Xuyên qua ánh trăng, Thang Tam Viên có thể thấy bóng dáng anh. Anh đang ngồi trên giường, trên tay cầm cây đàn ghi-ta. Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt anh, phủ lên một lớp ánh sáng trắng dịu nhẹ. Khóe miệng anh hình như hơi cong lên, ngón tay nhẹ nhàng gảy đàn.
Giọng nói trầm thấp của Cố Ngạn trong đêm nghe có vẻ lười biếng và quyến rũ: "Không phải em đã đồng ý đàn ghi-ta cho anh nghe sao?"
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng gảy đàn, tiếng ghi-ta ngân nga như suối chảy. Bờ môi mỏng của anh khẽ mở, khẽ ngâm nga một bài dân ca, giọng hát trầm thấp du dương.
Thang Tam Viên chớp mắt nhìn anh. Giọng Cố Ngạn thật êm tai, trầm ấm và dịu dàng. Nghe anh vừa đàn vừa hát những bài hát như thế này, Thang Tam Viên có thể cảm nhận được thứ tình cảm không nói nên lời ẩn chứa trong tiếng hát của anh. Không biết người mà Cố Ngạn đang nghĩ đến trong lòng là ai, vậy mà Thang Tam Viên lại sinh lòng ghen tị đôi chút. Người được Cố Ngạn yêu thích đến mức này hẳn phải rất hạnh phúc.
Thang Tam Viên nhìn bóng dáng mơ hồ của Cố Ngạn, không hiểu sao lại cảm thấy an tâm, dần dần đắm chìm vào giọng ca của anh, nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Cố Ngạn gảy nốt nhạc cuối cùng, động tác ngừng lại. Anh cẩn thận từng chút một đặt cây ghi-ta xuống, sau đó nhìn về phía Thang Tam Viên mà mỉm cười thầm.
Ánh nắng sáng sớm chiếu vào trong phòng, Thang Tam Viên mở to mắt, uể oải vò đầu, khẽ chớp mắt. Ý thức dần dần tỉnh táo trở lại, đêm qua cậu vậy mà ngủ thiếp đi khi nghe giọng hát của Cố Ngạn, thật sự là một sự xa xỉ lớn.
Cậu ngồi dậy, nhìn về phía đối diện. Chỗ Cố Ngạn nằm trống không, cây ghi-ta yên lặng nằm bên giường anh. Trong phòng vệ sinh có tiếng nước chảy ào ào vọng ra, có vẻ như Cố Ngạn đang tắm.
Tiếng nước ngừng lại, Cố Ngạn đẩy cửa phòng vệ sinh ra ngoài. Nhìn thấy Thang Tam Viên vẫn còn ngái ngủ ngồi trên giường, anh không nhịn được bật cười: "Anh dậy rồi à?"
Gương mặt Cố Ngạn tràn đầy sức sống. Thang Tam Viên gật đầu, cũng không nhịn được cong môi cười theo anh.
Cố Ngạn không kìm được bước tới, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt ửng hồng của cậu, ngón tay khẽ lướt qua gò má: "Đêm qua anh ngủ ngon chứ?"
Thang Tam Viên gật đầu, cảm nhận được hơi lạnh từ tay anh, không khỏi nhíu mày lại: "Em tắm bằng nước lạnh sao?"
Cố Ngạn rụt ngón tay lại: "Ừm."
"Em thấy nóng lắm sao?" Thang Tam Viên chớp mắt. Mặc dù bây giờ thời tiết nóng bức, nhưng sáng sớm vẫn rất mát mẻ, Cố Ngạn tắm nước lạnh vào buổi sáng chắc sẽ lạnh lắm.
Cố Ngạn muốn nói rồi lại thôi, liếc nhìn đôi chân trắng nõn thon dài của cậu, rồi lại nhìn đôi mắt trong veo và thuần khiết thêm vài lần, mấp máy môi nói: "...Đã quen rồi."
"Vẫn nên hạn chế tắm nước lạnh thì tốt hơn." Thang Tam Viên từ trước đến nay đều sợ lạnh, trước giờ không dám tắm nước lạnh, nên không nhịn được khuyên nhủ một câu.
Cố Ngạn liếc nhìn xương quai xanh tinh xảo của cậu, khẽ gật đầu rồi quay mặt sang chỗ khác: "Sẽ cố gắng hết sức."
Thang Tam Viên không nói thêm gì nữa. Trải qua việc ở chung ngày hôm qua, cậu cảm thấy Cố Ngạn không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, đặc biệt là đêm qua anh còn hát dỗ cậu ngủ. Trong lòng cậu bất giác cảm thấy gần gũi hơn vài phần, nghĩ rằng cũng nên báo đáp Cố Ngạn một chút, dù sao hôm qua Cố Ngạn vẫn luôn giúp đỡ cậu.
"Anh sấy tóc cho em nhé?" Thang Tam Viên nhìn mái tóc ướt đẫm của Cố Ngạn.
Bàn tay Cố Ngạn đang cầm khăn lau tóc khựng lại: "...Được."
Trước tiên, Thang Tam Viên đi vào phòng tắm nhanh chóng rửa mặt, sau đó lấy máy sấy tóc ra để sấy tóc cho Cố Ngạn.
Động tác của cậu còn chưa bắt đầu, bên ngoài đã có tiếng gõ cửa vọng vào, là giọng nói của phó đạo diễn: "Thầy Cố, thầy Thang, xin hãy mở camera lên, buổi phát sóng trực tiếp sắp bắt đầu rồi ạ."
Cố Ngạn hờ hững đáp lời, sau đó nhìn về phía Thang Tam Viên: "Anh đi thay áo ngủ đi."
Thang Tam Viên kéo vạt áo mình, quả nhiên Cố Ngạn cũng cảm thấy áo ngủ của cậu quá trẻ con, không thể để người hâm mộ nhìn thấy.
Thang Tam Viên ngoan ngoãn khẽ gật đầu, vào phòng tắm thay bộ quần áo định mặc hôm nay.
Cố Ngạn thật là một người tốt, không những phối hợp 'xào CP' với cậu, còn lo lắng áo ngủ trẻ con của cậu sẽ ảnh hưởng đến hình tượng, nhắc nhở cậu thay quần áo.
Chờ cậu thay quần áo xong ra ngoài, Cố Ngạn xoa xoa đầu mềm mại của cậu một cái, rồi mới thỏa mãn đi bật máy quay.
Thang Tam Viên lần nữa cầm máy sấy tóc lên sấy tóc cho Cố Ngạn. Tóc của Cố Ngạn hơi cứng nhưng đặc biệt mượt mà, mang theo mùi hương nhẹ nhàng, sảng khoái. Thang Tam Viên không nhịn được dùng ngón tay mình luồn qua từng lọn tóc đen nhánh của Cố Ngạn vài lần, sau đó mới tiếp tục chuyên tâm sấy tóc cho anh.
Đạo diễn bật máy quay phát sóng trực tiếp, khán giả đã chờ sẵn trong phòng livestream từ sớm, nhìn thấy cảnh này không khỏi hò hét ầm ĩ:
[A a a! Sáng sớm đã có kẹo ngọt để ăn rồi, sữa bò buổi sáng hôm nay ngọt lịm!]
[Tui cũng muốn sấy tóc cho chồng Ngạn Ngạn, tui ghen tị quá! Buông anh ấy ra, nhường anh ấy cho tôi!]
[Nhà đối thủ... kia là nhà đối thủ... Aizz, mọi người vui vẻ là được rồi.]
[Tôi xem "Khả Viên" còn có thể làm ra được những màn ngọt ngào nào nữa. Viên Viên đã từng sấy tóc cho Khả Khả nhà các người chưa? Có khi một sợi tóc cũng chưa từng chạm vào nhỉ!]
[Đây mới là siêu ngọt, tôi đã xem đây là một chương trình hẹn hò rồi. Hôm nay lại xem người khác yêu đương, tôi biến thành yêu tinh chanh, thấy chua quá đi mất.]
....
Fan CP của "Khả Viên" bắt đầu một ngày mới trong sự im lặng, nhưng sự chú ý của CP "Tam Cố" ngày càng lớn, fan ngày càng tích cực hơn, nhàn rỗi không có việc gì làm liền vui vẻ đi 'gặm đường'.
Lúc Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn đi xuống lầu, mọi người đang ngồi ăn sáng. Họ rất tự giác không dám mơ ước xa vời việc Cố Ngạn sẽ làm bữa sáng cho họ. Hôm qua có thể ăn bữa trưa và bữa tối do Cố Ngạn nấu, họ đã rất thỏa mãn rồi.
Thái Khả Khả đang cúi đầu gặm bánh mì, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại. Nhìn Cố Ngạn và Thang Tam Viên người trước người sau đi xuống, cậu ta không khỏi hừ một tiếng.
Ánh mắt của Cố Ngạn và Thái Khả Khả giao nhau giữa không trung, giống như những tia lửa điện tóe ra xẹt xẹt.
Thái Khả Khả dời mắt đi trước, đưa ly nước ép rau củ đã chuẩn bị sẵn cho Thang Tam Viên, nở nụ cười ngọt ngào nói: "Anh Tam Viên, đây là nước rau củ do chị Mai Mai ép. Nó không chỉ giúp giảm cân mà còn làm đẹp nữa, anh cũng uống đi."
Cố Ngạn nhìn ly nước ép với vẻ ghét bỏ: "Anh Tiểu Tam đã đủ gầy rồi, không giống như cậu phải giảm cân. Thứ màu xanh lè như vậy, cậu tự uống đi."
Cố Ngạn nháy mắt với Thang Tam Viên: "Anh Tiểu Tam, đợi em một chút, em đi chuẩn bị bữa sáng cho anh."
"…" Thang Tam Viên bây giờ nghe ba chữ 'Anh Tiểu Tam' đã có chút ám ảnh, bởi vì mỗi lần Cố Ngạn gọi như vậy, đều là như bị bạch liên hoa nhập hồn.
Thái Khả Khả quả thực muốn hất ly nước rau củ trong tay lên mặt Cố Ngạn, nhưng cậu ta cố kìm nén cơn giận, ngửa cổ uống cạn ly nước rau xanh một hơi.
Cố Ngạn đi vào nhà bếp, rất nhanh đã mang ra hai ly nước trái cây và hai tô mì hải sản.
Mì hải sản thơm phức, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Những người khác tròn mắt nhìn, không nhịn được nuốt nước bọt. Họ nhìn chiếc bánh mì khô trên tay mình, lập tức không còn hứng thú ăn nữa.
Thang Tam Viên nhận lấy tô mì của Cố Ngạn trong ánh mắt ao ước và ghen tị của mọi người.
Những người khác vội vàng cầm bánh mì rời xa bàn ăn, sợ tiếp tục ở lại đây sẽ thèm đến chảy nước miếng. Trong miệng họ cắn bánh mì khô khan, ngẩng đầu lên là món mì hải sản ngon lành đầy đủ hương vị, khiến mọi thứ trong miệng đều trở nên vô vị. Họ không nhịn được thầm hối hận trong lòng. Nếu vừa rồi đợi Cố Ngạn xuống lầu rồi mới ăn sáng thì tốt rồi, biết đâu họ cố gắng nịnh bợ, lúc Cố Ngạn nấu mì hải sản, anh ấy cũng sẽ cho họ một phần! Chỉ có Nhạc Lạc Phong không hề rời khỏi bàn ăn, ngồi bên cạnh Thang Tam Viên, ánh mắt như thiêu đốt nhìn chằm chằm gương mặt Thang Tam Viên.
Ánh mắt quá nhiệt tình khiến Thang Tam Viên khó mà làm ngơ, đành đẩy tô mì về phía Nhạc Lạc Phong: "Lạc Lạc, em nếm thử đi."
Nhạc Lạc Phong khó khăn lắc đầu, lý trí mách bảo cậu không thể ăn, nhưng ánh mắt lại vẫn dán chặt vào sợi mì không rời.
Thang Tam Viên bị cậu ta chọc cười, đưa tay lên gõ nhẹ vào đầu cậu ta một cái, cố ý giả vờ muốn lấy mì hải sản về trước mặt mình, lại hỏi lại một lần: "Em thật sự không muốn nếm thử một chút sao? Vậy để anh ăn nhé..."
Đồng tử của Nhạc Lạc Phong rung động vì sự giằng xé dữ dội. Đây là món mì hải sản do chính thần tượng làm đó, sợi mì trơn mềm vô cùng, thêm vào hải sản tươi ngon, nước dùng đậm đà, mùi hương lan tỏa khắp nơi. Thần tượng bình thường chơi đàn ghi-ta xuất sắc như vậy, nay tự xuống bếp làm bát mì hải sản này, không biết sẽ là mỹ vị nhân gian như thế nào đây? Hôm nay mà bỏ lỡ thì đời này nhất định sẽ không còn cơ hội để ăn lần nữa đâu!
"Em ăn một miếng thôi..." Nhạc Lạc Phong cuối cùng không nhịn được sự dụ dỗ, từ bỏ sự giãy giụa, nhanh chóng cầm đũa gắp mì lên, ăn ngấu nghiến.
"Hu hu hu... ngon thật, sao lại ngon đến thế này chứ, là bởi vì anh Ngạn được trời ban cho 'bàn tay vàng' hay sao?"
Bàn tay vàng là lời khen của người hâm mộ dành cho Cố Ngạn, ám chỉ âm nhạc anh tạo ra quý giá hơn vàng, những giai điệu anh gảy lên còn quý giá hơn vàng.
Nhạc Lạc Phong nói mấy lời nịnh bợ, tay lại không kìm được muốn gắp thêm một đũa nữa. Ánh mắt Cố Ngạn nhẹ nhàng lướt qua, động tác của cậu ta dừng lại, đành ngượng ngùng rụt tay về. Ánh mắt vẫn không nhịn được lưu luyến nhìn bát mì hải sản, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đêm qua em còn bình chọn cho anh nữa đó..."
Cố Ngạn từ trước đến nay vẫn rất cưng chiều người hâm mộ của mình, chỉ đành thở dài một tiếng, đưa cho cậu ta nửa bát mì của mình: "Ngoan ngoãn ăn phần của mình đi, không được lấy của anh Tiểu Tam đâu."
Nhạc Lạc Phong lập tức reo hò một tiếng, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, bưng bát mì chạy mất.
Thấy cậu ta đã lấy được nửa bát mì, Quý Lê liền cầm đũa lao tới cướp, hai người cãi nhau ầm ĩ, náo loạn cả lên.
Quý Mai và Thái Khả Khả ngồi sóng vai trên ghế sofa, cả hai đều không nói gì, mặt không biểu cảm ăn chiếc bánh mì trên tay. Quý Mai khoanh tay trước ngực, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cố Ngạn. Thái Khả Khả thỉnh thoảng lại oán giận nhìn bóng lưng Thang Tam Viên.
Thấy cảnh này, khán giả ở khu vực bình luận không khỏi thích thú:
[ Khách mời của 'Vui Vẻ Ha Ha Ha' có thể chia thành ba loại: Cố Ngạn cùng Thang Tam Viên ngọt ngào như đang yêu; Nhạc Lạc Phong cùng Quý Lê ngốc nghếch mà tham ăn; còn Quý Mai cùng Thái Khả Khả giống như hai bà vợ oán hận vậy, ha ha ha.]
[Cảm giác sắc mặt của Quý Mai cùng Thái Khả Khả xanh lè như nước rau củ sáng nay bọn họ uống vậy, vì sao lại thế? Ha ha ha ha ha.]
[Cảm giác như đang xem một vở kịch tâm lý tình cảm vậy. Quý Mai cùng Thái Khả Khả giống như chúng ta, đều là hai quả chanh tinh.]
[Không biết nhiệm vụ chương trình hôm nay là gì, nếu như Cố Ngạn còn sẵn lòng nấu cơm, chắc chắn tất cả mọi người đều sẵn lòng giúp anh ấy hoàn thành nhiệm vụ!]
[Cố Ngạn đúng là có tài nấu nướng tuyệt vời, chỉ xem livestream thôi mà tui đã chảy nước miếng rồi. Quả nhiên người thông minh làm gì cũng giỏi, tui cũng muốn nếm thử một miếng.]
[Không được, tui đi ăn cơm đây, nhìn mà đói bụng quá!!!!!]
Mì của Cố Ngạn chỉ còn lại một nửa. Thang Tam Viên sợ anh không đủ ăn nên muốn cho anh một ít mì trong bát của mình.
Cố Ngạn đưa tay giữ lấy tay cậu: "Không cần đâu, anh mau ăn đi."
Thang Tam Viên thấy anh kiên quyết, đành kéo bát mì về trước mặt mình, cúi đầu bắt đầu ăn. Vừa ăn miếng đầu tiên đã không nhịn được thốt lên lời cảm thán giống Nhạc Lạc Phong: "Ngon quá!"
Cậu không khỏi lại phải thốt lên rằng tài nấu nướng của Cố Ngạn thật giỏi! Ngay cả mì nấu qua loa cũng rất ngon.
Cố Ngạn nhìn cái cổ thon dài đang cúi xuống ăn mì của cậu, khóe miệng hơi cong lên, trong mắt mang theo ý cười không thể che giấu.
Quý Mai cùng Thái Khả Khả đồng loạt 'xùy' một tiếng, quay mặt sang chỗ khác.
Hừ, cái vị chua chát đáng ghét của tình yêu!