Chương 67

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Tam Viên hoàn toàn không biết gì về sự phối hợp ngầm của người hâm mộ, chỉ khẽ sờ đôi tai thỏ trên đầu, hơi phấn khích ngẩng đầu hỏi Cố Ngạn: “Chúng ta chơi cái gì trước?”
Cố Ngạn liếc nhìn xung quanh, chưa kịp lên tiếng thì thợ quay phim đã mở miệng: “Tổ chương trình đã đưa ra nhiệm vụ cho các hoạt động giải trí của mọi người trong công viên.”
Thang Tam Viên ngớ người ra: “Trước đó tại sao đạo diễn lại không nói?”
Thợ quay phim im lặng, đây là nội dung kịch bản được thêm vào sau khi đạo diễn biết Cố Ngạn và Thang Tam Viên giành được vị trí thứ nhất. Anh ta nói là để tăng cơ hội tạo tin đồn cho Cố Ngạn và Thang Tam Viên, từ đó tăng sức hút cho chương trình.
Cố Ngạn nhìn thợ quay phim một chút, trong mắt không chút cảm xúc thừa thãi, giọng điệu hờ hững: “Nhiệm vụ gì?”
Thợ quay phim thở dài một tiếng, chỉ về một hướng, nói: “Nhiệm vụ thứ nhất là đi nhà ma.”
Thang Tam Viên nghe vậy thì mắt mở to, lắp bắp: “Có, có cần thiết mở đầu đã kịch tính như vậy không?”
Động vật nhỏ cậu thích nhất là thỏ, nhưng thứ cậu sợ nhất chính là quỷ.
“…Có thể đổi một cái khác không?” Cố Ngạn nhìn gương mặt nhỏ hơi tái đi của Thang Tam Viên một chút, không khỏi cau mày.
Thang Tam Viên đầy mong đợi nhìn về phía thợ quay phim, mong muốn anh ta nói có thể đổi.
Thợ quay phim bị cậu nhìn đến có chút áy náy, nhưng vẫn không chút ngần ngại lắc đầu: “Không được đâu.” Đạo diễn đã ra lệnh, hắn cũng không có cách nào.
Thang Tam Viên dở khóc dở cười, vừa rồi sao cậu lại cảm thấy đến công viên giải trí là một chuyện vui sướng nhỉ? Nơi này không chỉ có những chú thỏ nhỏ hấp dẫn cậu, mà còn có cả nơi kinh khủng như nhà ma. Nếu cậu sớm biết phải đi nhà ma thì cậu và Cố Ngạn đã cố gắng giành được vị trí thứ hai rồi, chẳng phải làm gì cả, chỉ cần nằm dài nghỉ ngơi thư thái thôi, chẳng phải tốt hơn sao!
Mặc cho Thang Tam Viên có đồng ý hay không, bọn họ chỉ có thể từng bước tiến về phía nhà ma.
Cách đó không xa là nhà ma chiếm một phần lớn diện tích công viên, những chiếc đầu lâu đen kịt trông u ám, đáng sợ nằm trên nóc nhà, hai con mắt phát ra ánh sáng đỏ. Xung quanh có vô số bộ xương chất chồng lên nhau, trông giống như một núi xương khổng lồ. Nhìn bên ngoài như vậy là đủ để biết bên trong kinh khủng đến mức nào.
Thang Tam Viên đứng từ xa nhìn đã cảm thấy khó thở, chứ đừng nói là từng bước tiến lại gần. Cậu rê từng bước một, hận không thể đi càng chậm càng tốt.
Cố Ngạn cảm thấy đôi tai thỏ trên đỉnh đầu cậu đều cụp hẳn xuống.
Khi nhân viên ở lối vào ngôi nhà ma nói những điều cần lưu ý cho họ, tâm trí Thang Tam Viên lại không khỏi bay đi đâu mất, hơi chua xót nghĩ, chờ một lát nữa, hình tượng Beta dũng cảm, không sợ hãi của cậu trong mắt người hâm mộ cũng sẽ tan biến mất.
Không được! Cậu không thể để người hâm mộ thất vọng!
Nhân viên công tác đọc xong những điều cần lưu ý, mở cánh cửa lớn ra, Thang Tam Viên hít một hơi thật sâu.
Thang Tam Viên, mày có thể mà!
Cậu tự cổ vũ bản thân xong, bước vào, mặc dù đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng khoảnh khắc cánh cửa lớn mở ra, tiếng nhạc kinh dị vẫn khiến cậu bất giác run rẩy. Cậu nhìn hành lang đen như mực bên trong, người cậu run lên kịch liệt, ngón tay nắm chặt quả bóng bay hình con thỏ, vì dùng sức quá mạnh mà trở nên trắng bệch.
Bước chân của cậu dừng lại, do dự không dám bước tiếp bước thứ hai, đúng lúc này một bàn tay mạnh mẽ, vững vàng nắm lấy tay cậu. Cậu căng thẳng ngẩng đầu nhìn, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Cố Ngạn, bên trong ẩn chứa dịu dàng trấn an.
Cố Ngạn an ủi nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cậu: “Đi theo em, không sao đâu.”
Thang Tam Viên vô thức gật đầu, hơi thả lỏng.
Cố Ngạn cười, nắm tay cậu, bước vào bên trong. Thang Tam Viên không để ý động tác này thân mật đến mức nào, chỉ biết nắm chặt tay anh. Xung quanh tối đen như mực, chỉ có đôi tay ấm áp của Cố Ngạn khiến cậu an tâm.
Hai người đi qua hành lang đen như mực, cuối cùng cũng đến một căn phòng u ám, ánh mắt Thang Tam Viên lo lắng quan sát xung quanh.
Ngôi nhà ma này được thiết kế giống một ngôi trường bỏ hoang, đi vài bước, họ có thể nhìn thấy một căn phòng trông như lớp học. Trên tường phủ đầy mạng nhện, trên bàn học dính đầy vết máu hình bàn tay. Phía trước có tấm bảng đen lớn, trên đó viết chữ "Chết" màu đỏ. Rõ ràng không có người nào, nhưng thỉnh thoảng lại có âm thanh cào bảng chói tai không ngừng vọng đến, như thể có giáo viên đang giảng bài ở một nơi khuất tầm nhìn vậy.
Thang Tam Viên chỉ nhìn một chút liền vội vàng dời tầm mắt đi, cậu lo lắng trong phòng học sẽ đột nhiên có thứ gì đó đáng sợ nhảy ra.
Nhưng cậu vừa dời tầm mắt đi, phía sau liền bị một bàn tay lạnh lẽo vỗ nhẹ vào lưng. Cả người cậu cứng đờ, không dám quay đầu lại, mồ hôi lạnh toát sống lưng. Cậu không biết phải làm sao, liền nghe thấy một nam sinh ở phía sau cậu nói một cách u oán: “Thầy ơi, đề này em không biết làm, thầy có thể xuống đây dạy em không?”
“A a a a a a a….” Thang Tam Viên kêu thét lên, nắm chặt tay Cố Ngạn, điên cuồng chạy về phía trước với tốc độ chưa từng thấy.
Thợ quay phim đi theo phía sau bọn họ, khó khăn lắm mới theo kịp tốc độ của hai người.
Ống kính vì chạy mà rung lắc không ngừng, bên trong khu bình luận là một tràng đau lòng.
[Tổ chương trình quá ác độc, vậy mà để Viên Viên đi vào nhà ma, không biết cậu ấy gan bé xíu sao? Trước đây có chương trình yêu cầu cậu ấy đọc truyện ma, cậu ấy đều bị dọa đến răng va vào nhau lập cập.]
[Hu hu hu, đau lòng cho Viên Viên, trước đó cậu ấy cứ nghĩ mình giấu kỹ lắm, hôm nay đã bại lộ tất cả những chuyện như thích thỏ và sợ ma. Hôm nay cũng là một ngày tiếp tục mắng tổ chương trình!]
[Không sao cả, chúng ta tiếp tục giả vờ không biết là được. Lát nữa đăng Weibo, bảo là Viên Viên vì hiệu quả chương trình, diễn cảnh sợ hãi rất giống.]
[Nhóm đại V(*) nhớ chia sẻ lại, nhất định không thể để Viên Viên biết cậu ấy đã bị lộ tẩy.]
(*) Nhóm đại V: nhóm những người được xác thực tài khoản, thường là người được nhiều người chú ý.
[…Những người qua đường muốn nói rằng, nghệ sĩ và fan của mấy người có mối quan hệ thật vi diệu.]
….
Thang Tam Viên cứ thế chạy điên cuồng cho đến khi ra khỏi phòng học, cuối cùng cũng dừng lại, dựa vào tường thở hổn hển, mới phát hiện họ đã đến một nơi trông giống nhà vệ sinh của trường học. Xung quanh nhà vệ sinh đều có ánh đèn xanh lục mờ ảo, bên tai có tiếng chuột kêu thỉnh thoảng vang vọng, còn có tiếng nước xả bồn ngắt quãng, nhưng chẳng có ai ở đây cả, những chiếc bồn cầu lại tự động xả nước từng cái một.
Vô số hình ảnh ghê rợn hiện lên trong đầu Thang Tam Viên, cậu nhắm mắt lại, nắm chặt tay Cố Ngạn, như nắm chặt cọng rơm cứu mạng. Cậu không dám mở to mắt, chỉ dám đi theo Cố Ngạn ở phía trước.
Cố Ngạn khẽ cười, nhẹ đến mức không thể nghe thấy, nắm tay cậu, từng bước tiến lên phía trước, thỉnh thoảng chú ý dưới chân cậu, nhắc nhở cậu cẩn thận.
Hai người cũng nhanh chóng ra khỏi phòng vệ sinh, tiếng nhạc kinh dị xung quanh đột ngột im bặt. Bên trong hoàn toàn yên tĩnh, vài tiếng sột soạt dần vang lên, vang lên bên tai Thang Tam Viên, khiến cậu nổi hết da gà. Đúng lúc này một tiếng nổ lớn vang lên trên đầu, Thang Tam Viên theo phản xạ mà mở choàng mắt.
Ngay lúc cậu mở mắt ra, một con “quỷ” tóc dài, có máu chảy ra từ mắt, tai, mũi, miệng rơi xuống từ trần nhà. Đôi mắt không tròng đối diện với Thang Tam Viên, bên trong cái miệng rộng không ngừng tuôn máu, chiếc lưỡi dài thượt thè ra từ trong miệng.
“…. A a a a a a a….” Sau một thoáng nghẹt thở, Thang Tam Viên lại điên cuồng gào thét, quay người lao ngay vào lòng Cố Ngạn, toàn thân run lẩy bẩy.
Bị gọi “ba ba”, Cố Ngạn liền khẽ nhếch môi. Nếu như đổi thành một tình huống khác, Thang Tam Viên gọi như vậy có lẽ sẽ hay hơn.
Bên trong miệng của con “quỷ” kia kêu thảm, còn định nhào tới hù dọa Thang Tam Viên. Cố Ngạn lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, ôm chặt Thang Tam Viên, trấn an vuốt ve sau gáy cậu, nhìn chằm chằm vào tên “quỷ” kia, giọng điệu lạnh lẽo nói: "Cút."
“Không cút! Không cút! Anh không muốn cút…” Thang Tam Viên cứ thế ôm chặt eo Cố Ngạn không buông, vùi đầu vào ngực anh, không ngừng kêu lên. Giọng nói không kìm được sự nghẹn ngào, giống như nếu Cố Ngạn đẩy cậu ra, cậu sẽ lập tức khóc òa lên vậy.
Cố Ngạn cười bất đắc dĩ một tiếng, xoa đỉnh đầu Thang Tam Viên, dịu dàng nói: “Không có bảo anh cút đâu.”
Anh nói xong lại một lần nữa lạnh lùng vô tình nhìn về phía nhân viên đóng vai quỷ.
Nhân viên công tác: “…” Tốc độ trở mặt thật nhanh.
Ánh mắt Cố Ngạn đột nhiên lạnh như băng, nhân viên công tác không khỏi khẽ rùng mình.
Lúc đầu tổ chương trình đã thương lượng trước với hắn, để hắn dọa Thang Tam Viên. Tuy nhiên bây giờ hắn do dự một chút, không chút ngần ngại cúi đầu trước thế lực tà ác, liền từ bỏ ý định tiếp tục dọa Thang Tam Viên. Dù sao ánh mắt Cố Ngạn đáng sợ quá, hắn sợ bị ăn đòn.
Hắn thu lại chiếc lưỡi dài thượt của mình, động tác thuần thục bò trở lại trần nhà, chờ đợi để dọa người tiếp theo.
Cố Ngạn đợi nhân viên ẩn mình kỹ càng, mới vỗ nhẹ sau lưng Thang Tam Viên: “Được rồi, “quỷ” đã đi rồi.”
Thang Tam Viên không dám mở to mắt, rúc vào lòng Cố Ngạn không chịu rời. Giọng nói yếu ớt thương lượng: “Chúng ta cứ như vậy mà ra ngoài đi?”
Cố Ngạn mỉm cười gật đầu, giả vờ miễn cưỡng nói: “Vậy được rồi.”
Hai người ôm nhau bước ra ngoài. Thang Tam Viên ôm chặt eo Cố Ngạn, từng bước một đi ra ngoài. Mỗi khi có “quỷ” chạy đến dọa, Cố Ngạn liền lạnh lùng trừng mắt nhìn họ, ôm chặt Thang Tam Viên vào lòng.
Cố Ngạn suốt đường “hung thần ác sát” che chở Thang Tam Viên, không ai dám tiến lên dọa Thang Tam Viên, hai người thuận lợi đi ra.
Khi đến gần cổng, Cố Ngạn bỗng dừng bước, đứng im không nhúc nhích nữa.
Thang Tam Viên nhắm mắt lại, hơi căng thẳng nắm lấy vạt áo anh hỏi: “Làm sao vậy? Sao em lại không đi nữa?”
Cố Ngạn vuốt ve sau gáy cậu, giọng điệu hơi nghiêm túc, trầm thấp nói: “Nơi này rất khủng bố, em cũng hơi sợ hãi, anh không muốn mở mắt, em sẽ bảo vệ anh.”
Thang Tam Viên lập tức nức nở ôm chặt anh hơn nữa, hận không thể hòa mình vào thân thể Cố Ngạn, cảm động nói: “Cố Ngạn em thật tốt, cảm ơn em đã bảo vệ anh…”
Thợ quay phim: “…” Lương tâm cậu không đau sao? Nhân viên công tác ở cổng nhà ma: “…” Trái tim người này thật đen tối, hắn muốn đục thủng nó.
Đám người hâm mộ trong phòng phát sóng trực tiếp cũng không nhịn được:
[…Mình giống như nhìn thấy toàn bộ quá trình thỏ Viên Viên nhà mình bị dụ.]
[Nhất định mình là tinh chanh chuyển thế, nếu không sao tôi lại chua chát đến thế? Tôi cũng rất muốn được Cố Ngạn ôm, có Cố Ngạn ở đó, nhà ma gì đó cũng chẳng đáng sợ.]
[Mình muốn lên án, Cố Ngạn nhà mấy người bắt nạt người khác.]
[…Hành vi của thần tượng, fan đừng bắt chước.]
[Mình có lý do để nghi ngờ bọn họ yêu nhau, nhưng mình lại không có bằng chứng.]
Cố Ngạn đứng đó ôm Thang Tam Viên một lúc rồi mới ôm cậu bước ra khỏi nhà ma: “Đã ra rồi, anh mở mắt đi.”
Thang Tam Viên từ từ mở mắt, đợi thích nghi với độ sáng bên ngoài, cuối cùng cậu cũng được nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài.
Cậu quay đầu liếc nhìn, xác nhận mình thực sự đã rời khỏi nhà ma tối tăm, không khỏi vui vẻ nhảy cẫng lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng nhỏ, nhìn Cố Ngạn nói: “Cố Ngạn, em đúng là một người tốt!”
Cố Ngạn khẽ mỉm cười, đưa tay chỉnh lại ngay ngắn đôi tai thỏ trên đầu cậu.
Thợ quay phim: “…” Hắn không biết cái gì hết.
Người hâm mộ: “…” Viên Viên, anh tỉnh táo lại đi mà.