Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 68: Vòng quay mặt trời
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Tam Viên và Cố Ngạn tiếp tục làm theo nhiệm vụ mà tổ chương trình đưa ra, đi tàu lượn siêu tốc, vào mê cung, chèo thuyền... Đến khi họ hoàn thành từng nhiệm vụ một thì trời đã chập choạng tối.
Thang Tam Viên luôn nhớ rõ trách nhiệm tạo CP, nên suốt hành trình đều phối hợp với Cố Ngạn. Chẳng những chơi vui vẻ mà còn có chút mệt mỏi.
Cậu cùng Cố Ngạn ngồi nghỉ ngơi trên ghế dài ở công viên giải trí, tay cầm trà sữa, thỉnh thoảng nhấp một ngụm. Người quay phim ngồi ở ghế dài đối diện họ, một tay cầm trà sữa, một tay kiên trì quay phim không ngừng nghỉ.
Hoàng hôn mùa hè, gió mát thổi tới từng cơn, Thang Tam Viên cắn ống hút, thoải mái nheo mắt, ngẩng đầu thong dong thưởng thức phong cảnh.
Mặt trời lặn, bầu trời nhuộm một sắc đỏ rực. Người ở công viên không những không giảm mà ngược lại còn đông hơn, ngày càng nhiều người đến xem buổi biểu diễn buổi tối, dần dần trở nên náo nhiệt.
Cách đó không xa là vòng quay mặt trời đang sáng đèn, thoạt nhìn vừa rực rỡ vừa thơ mộng. Thang Tam Viên không khỏi ngắm nhìn nhiều hơn, từ trước đến giờ cậu cũng chưa từng ngồi vòng quay mặt trời. Giờ nhìn thấy như vậy, cậu bỗng nhiên có chút háo hức.
Cố Ngạn uống hết cà phê trong tay, ném vào thùng rác bên cạnh. Vừa quay đầu lại thì thấy Thang Tam Viên đang nhìn chằm chằm về một hướng. Anh thuận theo ánh mắt của Thang Tam Viên nhìn sang, vòng quay mặt trời đang chuyển động chậm rãi, rất nhiều đôi tình nhân đang vai kề vai đi về phía đó.
Ánh mắt Cố Ngạn khẽ dao động, quay đầu nhìn người quay phim đang cần mẫn, nói: "Tôi cùng Tiểu Tam huynh đi ngồi vòng quay mặt trời. Anh quay phim lâu như vậy rồi cũng vất vả, anh không cần đi cùng chúng tôi, ở đây chờ chúng tôi là được rồi."
Thang Tam Viên vui vẻ quay đầu nhìn Cố Ngạn. Tại sao mỗi lần cậu muốn làm gì, còn chưa nói ra, Cố Ngạn đã biết, cứ như thể anh có thuật đọc tâm vậy.
Người quay phim nghe Cố Ngạn nói, cảm động xoa mồ hôi trên trán: "Không sao, tôi có thể tiếp tục!" Mặc dù anh ta cầm máy móc nặng nề đi theo họ đến trưa đúng thật là rất mệt mỏi, nhưng anh ta là một người quay phim chuyên nghiệp, muốn kiên trì đến cùng.
Ánh mắt Cố Ngạn hơi trầm xuống, liếc anh ta một cái, nói thẳng thừng: "Nội dung quay phim đã đủ để biên tập rồi. Anh ngồi nghỉ ngơi ở đây đi, chúng tôi sẽ sớm quay lại thôi."
Anh vừa nói xong, không để người quay phim kịp phản đối, liền nắm lấy tay Thang Tam Viên đứng lên.
Thang Tam Viên cẩn thận đặt quả bóng bay hình thỏ vào tay người quay phim, dặn dò anh ta giữ cẩn thận.
Người quay phim cầm bóng bay trong tay, nhìn bóng lưng hai người đang đi xa, cuối cùng nhận ra mình bị ghét bỏ: "..." Có vẻ như không cẩn thận đã bị vận mệnh an bài trở thành kẻ phá đám bị mọi người ghét bỏ rồi...
Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn đi đến dưới vòng quay. Bởi vì có rất nhiều người ngồi trên đu quay, nên họ đã xếp hàng chờ một lúc. Hai người đều đeo khẩu trang, trời đã tối dần, ngược lại không ai nhận ra thân phận của họ. Chung quanh có rất nhiều người xếp hàng đều là các cặp đôi. Họ tay trong tay, thỉnh thoảng thì thầm to nhỏ, hoặc là hôn nhau, xung quanh tất cả đều là bong bóng hồng phấn lãng mạn.
Thang Tam Viên đắm chìm trong bầu không khí tình tứ này, không khỏi đỏ mặt, cúi đầu không dám nhìn lung tung nữa. Cậu chợt nhớ tới cảnh cậu nắm tay Cố Ngạn trong nhà ma, trong mắt của người khác có phải cũng giống những đôi tình nhân kia không... Cậu vội lắc đầu xua đi những suy nghĩ đó, nhưng mặt cậu lại càng đỏ hơn.
"Tiểu Tam huynh, huynh đang nghĩ gì vậy, sao mặt lại đỏ ửng lên thế?" Cố Ngạn bỗng nhiên cúi đầu xuống, ánh mắt bình tĩnh nhìn cậu.
Thang Tam Viên giật mình, vội đưa tay sờ lên gò má đang nóng bừng của mình, lắp bắp nói: "Không, không có đâu... không có đỏ..."
Ánh mắt của cậu chột dạ đảo mắt, đưa tay chỉ vào phía trước: "Đến lượt chúng ta rồi."
Phía trước vừa lúc đến lượt cậu cùng Cố Ngạn, cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm, kéo Cố Ngạn bước vào trong.
Cố Ngạn không kìm được cười lên, không tiếp tục hỏi thêm, cùng cậu đi vào vòng quay, ngồi xuống.
Cửa vòng quay đóng lại, trong không gian kín chỉ có hai người bọn họ. Cuối cùng cũng không có người quay phim, Thang Tam Viên không khỏi hào hứng. Mặc dù cậu đã quen với máy quay, nhưng cứ quay phim mãi như vậy cũng có nhiều chỗ không thoải mái. Hiện tại đã yên tĩnh lại, còn được ngồi trên vòng quay mặt trời mà mong chờ đã lâu, cậu không khỏi bắt đầu vui vẻ, trái ngó phải nhìn, cuối cùng bất giác mỉm cười với Cố Ngạn đang ngồi đối diện.
Cố Ngạn cười đáp lại, trong mắt đều là những tia sáng dịu dàng.
Vòng quay mặt trời bắt đầu quay chậm rãi. Thang Tam Viên không hề sợ độ cao, trái lại còn thích thú nhìn mặt đất và mọi người dần lùi xa. Cách đó không xa, người quay phim cầm bóng bay cũng ngày càng nhỏ, cho đến khi không thể nhìn thấy rõ ràng nữa.
Vừa bắt đầu còn tốt, vòng quay quay rất ổn định, nhưng càng lên cao gần đỉnh, vòng quay bắt đầu vang lên tiếng kẽo kẹt của bộ phận vận hành.
Nụ cười trên môi Thang Tam Viên dần cứng lại. Nỗi sợ hãi từ trong nhà ma vẫn còn vương vấn, cậu còn nghe thấy âm thanh kẽo kẹt, cảm giác hoảng sợ lại trỗi dậy. Cậu có chút sợ hãi nắm chặt tay vịn.
Loại tiếng kẽo kẹt kia càng lúc càng lớn, cậu sợ đến mức không dám cử động. Đôi mắt nhìn chằm chằm Cố Ngạn đối diện, cứ như thể nhìn Cố Ngạn sẽ giúp cậu yên tâm hơn một chút.
"Lại đây." Cố Ngạn nhận thấy điều bất ổn, dang rộng vòng tay, ngay sau đó... một chú thỏ nhỏ đang sợ hãi đã lao vào lòng anh.
Anh khẽ cong môi cười, ôm chặt cậu.
Sau khi Thang Tam Viên không chút do dự lao vào lòng Cố Ngạn, cậu nhắm mắt lại, ôm chặt lấy eo Cố Ngạn. Dù sao nơi này không có ống kính, không có fan hâm mộ, cậu có thể giải tỏa hết nỗi sợ hãi của mình ra. Về phần Cố Ngạn, Cố Ngạn chẳng những đã biết bí mật của cậu, còn nhiều lần thấy bộ dạng nhát gan của cậu, không cần phải cố gắng che giấu Cố Ngạn bất cứ điều gì nữa.
Không biết có phải vì hôm nay ôm hơi nhiều hay không, Thang Tam Viên vô thức cảm thấy thân thiết hơn với anh.
Cậu ôm chặt Cố Ngạn như thế này, trong lòng cảm thấy có cảm giác an toàn vô cùng. Trong mũi đều là mùi hương nhẹ nhàng, dễ chịu của anh, loại mùi này không hiểu sao khiến cậu cảm thấy an tâm, nỗi sợ hãi dần tan biến.
Cậu mới quen Cố Ngạn hai ngày, vậy mà liền tin tưởng anh như vậy, chính cậu cũng thấy ngạc nhiên. Mà đối với việc tiếp xúc thân thể với anh, cậu cũng không cảm thấy khó chịu. Rất ít người từng tiếp xúc với cậu trước đây cho cậu cảm giác như vậy.
Trong lòng của cậu không khỏi cảm thấy may mắn, cũng may mắn là ban đầu cậu đã chọn tạo CP với Cố Ngạn. Nếu là với người khác, chắc chắn cậu sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Cố Ngạn cười xoa đầu và ôm cậu, nhỏ giọng nói: "Huynh mở mắt ra nhìn bên ngoài đi."
Thang Tam Viên lắc đầu, không chịu mở mắt ra. Tiếng kẽo kẹt bên tai cũng không dừng lại, cậu vẫn còn có chút sợ hãi. Tiếng kẽo kẹt trong nhà ma ám chồng lên tiếng kẽo kẹt hiện tại khiến cậu rùng mình.
Cố Ngạn cười, nhẹ giọng dỗ dành cậu: "Cảnh bên ngoài rất đẹp, huynh mở mắt ra nhìn một chút đi."
Thang Tam Viên không chịu nổi sự cám dỗ, đầu tiên mắt hé mở một khe nhỏ. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, lập tức mở to mắt, không kìm được thốt lên một tiếng cảm thán nhỏ trong miệng.
Vòng quay mặt trời đã lên cao, có thể nhìn thấy toàn cảnh bên ngoài. Trời đã tối hẳn, đèn đường bên ngoài cũng mới được bật lên, những ánh đèn lấp lánh như dải ngân hà bất tận. Từ xa, pháo hoa rực rỡ đủ màu sắc bung nở trên nền trời, rồi tan biến như những cơn mưa mùa hạ.
"Đẹp quá......." Thang Tam Viên nhìn cảnh đẹp phía ngoài, không kìm được mà lẩm bẩm.
Cậu dần quên đi nỗi sợ hãi ban nãy, bị cảnh đẹp ngoài cửa sổ thu hút, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm pháo hoa bên ngoài. Thì ra vòng đu quay thật sự đẹp như lời đồn.
Cậu nhìn pháo hoa, mà Cố Ngạn lại nhìn cậu. Những vệt sáng pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt trong trẻo của cậu. Ánh mắt Cố Ngạn sâu thẳm, không kìm được ôm cậu chặt hơn. Môi anh khẽ mấp máy, cuối cùng lại chẳng nói gì, chỉ như vô tình chạm nhẹ vào vành tai trắng nõn của cậu.
Thang Tam Viên không hề hay biết gì, đôi mắt chăm chú nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ, tràn đầy phấn khích.
Người quay phim đứng dưới vòng quay mặt trời, đưa tay đập một con muỗi đang bay trước mặt, sau đó nhìn hai người nói sẽ quay lại sớm nhưng họ lại đi một vòng rồi lại thêm một vòng nữa, không hề có dấu hiệu sẽ xuống chút nào.
Người quay phim: ".." Có người yêu thì hay lắm sao? Anh ta cũng muốn về nhà thăm vợ.
Mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp chỉ có thể nhìn thấy vòng quay mặt trời không ngừng di chuyển, cùng người quay phim đang lẳng lặng chờ đợi, nhưng trên khu bình luận vẫn náo nhiệt như thường:
[Tớ lo Viên Viên bị ăn sạch trên đu quay quá.]
[Viên Viên ơi, con phải cố gắng lên nhé, đừng để bị sói xám ăn thịt! Má má lo quá, hai đứa mau xuống đi!]
[Ngạn Ngạn cứ yên tâm theo đuổi, CP của cậu chúng tôi sẽ gánh vác! Video, hình ảnh đều đã chuẩn bị kỹ càng, chúng tôi chắc chắn sẽ chăm chỉ để phát triển đội quân CP của cậu.]
[Mấy người thật đáng ghét, ai cũng muốn cướp Viên Viên của chúng tôi đi, Cố Ngạn có người yêu mấy người sẽ không ghen tị sao?]
[Người yêu thì sớm muộn gì cũng sẽ có, cũng không thể để sau này chúng ta con cái đề huề, mà lại để Ngạn Ngạn cô đơn cả đời được? Huống hồ Ngạn Ngạn của chúng tôi từ trước đến nay đều lạnh nhạt, xa cách với người khác, khó khăn lắm mới gặp được người cậu ấy thích, chúng tôi đương nhiên đồng ý.]
[Số trời đã định rồi, con trai muốn yêu đương, chúng tôi còn biết làm sao, chỉ có thể chúc phúc thôi.]
[....Hiện tại fan hâm mộ đều "Phật hệ" (*) thế này sao?]
(*): Dễ tính, không đặt nặng yêu cầu, sao cũng được, "mười tám cũng ừ, mười tư cũng gật"
...
Cố Ngạn cùng Thang Tam Viên chơi hồi lâu mới xuống khỏi vòng đu quay. Hội fan mẹ của Viên Viên lo lắng không nguôi, soi kỹ Thang Tam Viên. Vẫn ổn, quần áo không xộc xệch, môi cũng không sưng, trên cổ cũng không có dấu hôn, trừ gương mặt hơi đỏ thì mọi thứ đều ổn. Cuối cùng, các mẹ cũng yên lòng.
Cố Ngạn cùng Thang Tam Viên còn phải trở về ăn bữa tối do Thái Khả Khả và Nhạc Lạc Phong đã chuẩn bị, vì vậy họ không thể ở lại đây quá lâu, họ phải chuẩn bị về.
Thang Tam Viên nhìn quầy hàng ven đường, nói với Cố Ngạn: "Chúng ta mua chút quà mang về cho họ đi?" Dù sao trong đống khách mời cũng chỉ có hai người bọn họ đi chơi, cứ trở về tay không như vậy cũng không hay lắm, có lẽ nên mang cho họ một ít quà.
Cố Ngạn gật đầu, đi theo Thang Tam Viên. Hai người đứng trước gian hàng chọn lựa trong chốc lát, chọn cho hai chị em Quý Mai và Quý Lê hai con thú bông, cho Nhạc Lạc Phong cùng Thái Khả Khả hai cái móc chìa khóa, cuối cùng còn mua cho mỗi người một cái kẹo mút cầu vồng lớn.
Mua xong quà, hai người không còn lý do gì để chậm trễ nữa, đành phải đi bộ đến cổng khu vui chơi. Thang Tam Viên tiếc nuối khôn nguôi, kỳ thật cậu vẫn muốn ở lại xem buổi biểu diễn tối nay một lát, buổi tối công viên được chiếu sáng rực rỡ trông rất thú vị.
Cố Ngạn bóc kẹo đưa đến miệng cậu, giả vờ như vô tình nói: "Lần sau em lại cùng anh đến chơi nhé."
Mắt Thang Tam Viên sáng lên, lập tức khẽ gật đầu. Nếu sau này Cố Ngạn còn có thể cùng cậu đến nữa thì tốt quá, dù sao hôm nay cậu và Cố Ngạn chơi cùng nhau rất vui vẻ.
Khóe môi Cố Ngạn không khỏi nở nụ cười.
Thang Tam Viên cầm cây kẹo mút liếm láp, tràn đầy mong chờ cho lần đến công viên tiếp theo.