Chương 69

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dân mạng theo dõi qua màn hình không khỏi bình luận:
[Ôi chao, cái tên lắm mưu nhiều kế này, Viên Viên ngây thơ nhà ta cứ thế đã bị anh ta lừa đi hẹn hò buổi thứ hai rồi.]
[Sau này lúc tặng quà, tôi nhất định phải gửi cho con trai tôi hướng dẫn yêu đương, tốt nhất là cho con trai đi học một khóa yêu đương, không thể để nó bị lừa dễ dàng như vậy.]
[Lần tiếp theo hai người đi chơi cũng phát sóng trực tiếp được không? Nếu không mẹ không yên lòng.]
[Con trai yêu đương mấy người bận tâm làm gì? Làm fan thì nên rộng lượng một chút, đừng can thiệp vào chuyện yêu đương của bọn nhỏ, phải để chúng tự do.]
[Cô mới là bà bà ấy chứ! Làm gì có chuyện không có ai là fan vợ? Chỉ là chúng tôi chua không nói nên lời thôi.]
[Fan bạn gái cũng chua không nói nên lời.]
[Fan em gái đã biến thành chanh tinh.]
[Fan chị gái chua đến chảy nước mắt.]
...
Người quay phim đang vác máy quay cũng thầm nghĩ, mình cũng chua đến chảy nước mắt. Đợi được nghỉ, anh ta cũng sẽ dẫn vợ đến công viên giải trí chơi! Anh ta muốn bù đắp lại tất cả "cơm chó" bị nhét đầy mồm hôm nay.
Khi Cố Ngạn và Thang Tam Viên đi đến gần cổng, Cố Ngạn thấy máy gắp thú bông cách đó không xa, đột nhiên nói: "Đợi em một lát."
Anh nói xong thì đi mua xu chơi game, rồi đến máy gắp thú bông.
Thang Tam Viên ngớ người một lát, vội vàng đi theo. Bên trong máy gắp này toàn là thỏ bông, con nào cũng đáng yêu. Cậu chăm chú nhìn qua tấm kính, càng nhìn càng thích.
Thật sự rất muốn... Thang Tam Viên đầy mong đợi nhìn Cố Ngạn.
Cố Ngạn không kìm được cười, sau đó tập trung vào máy gắp thú bông. Đầu tiên anh điều khiển cần gạt thử gắp vài lần, nhưng đúng như dự đoán, chẳng gắp được con nào.
Cố Ngạn thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về phía Thang Tam Viên: "Anh Tiểu Tam cổ vũ em một chút được không?" Thật ra anh muốn một nụ hôn may mắn hơn, nhưng lại sợ làm chú thỏ nhỏ này sợ hãi.
Thang Tam Viên chớp mắt, suy nghĩ một lát, sau đó tháo băng đô tai thỏ đang đeo trên đầu mình, đội lên đầu anh, nói rất nghiêm túc: "Thỏ sẽ mang lại may mắn đó."
Cố Ngạn khẽ cong môi, nghiêm túc gật đầu nhẹ, quay đầu một lần nữa cầm lấy cần gạt máy gắp thú bông.
Lần này Cố Ngạn giống như đã nắm bắt được quy luật. Dưới ánh mắt chăm chú của Thang Tam Viên, cuối cùng anh cũng gắp được con thỏ đầu tiên. Sau đó việc gắp thú bông thuận lợi hơn rất nhiều.
Thang Tam Viên nhìn thấy anh gắp một con, hai con, ...ba con.
Vậy mà gắp được ba con, Thang Tam Viên thấy vậy không khỏi hâm mộ. Cậu cũng rất muốn gắp, đáng tiếc là kỹ năng gắp thú của cậu không tốt lắm. Trước kia từng chơi vài lần, lần nào cũng không gắp được.
Cố Ngạn đột nhiên dừng tay, buông cần gạt ra, thay vào đó đứng thẳng người, ra vẻ không muốn tiếp tục nữa.
Thế nhưng xu chơi game của anh vẫn chưa dùng hết. Thang Tam Viên không kìm được chỉ vào một con thỏ con ở góc bên trong, mím môi nói: "Con này đáng yêu lắm..."
Nếu gắp được con này, liệu có thể chia cho cậu một con không nhỉ...
Cố Ngạn hướng cậu vẫy tay, dịu dàng nhìn cậu cười: "Anh lại đây tự gắp đi."
Thang Tam Viên lắc đầu: "Anh gắp không được đâu." Trước kia cậu đều gắp qua rất nhiều lần, không có một lần nào gắp được.
"Không sao đâu, em dạy cho anh." Cố Ngạn kéo cậu lại, để cậu đứng trước mặt mình, ôm lấy cậu từ phía sau, cằm đặt lên vai cậu, tay nắm lấy tay cậu điều khiển cần gạt.
Thang Tam Viên cảm giác hơi thở nóng bỏng của Cố Ngạn phả vào tai cậu, vành tai bất giác đỏ ửng, có chút căng thẳng rụt rụt ngón tay, sau đó mới tập trung nhìn vào máy gắp thú bông.
Cố Ngạn cầm tay cậu lắc cần điều khiển, di chuyển về phía con thỏ mà cậu vừa nói tới. Thang Tam Viên hồi hộp nhìn chằm chằm vào bên trong. Cần gạt hạ xuống, Cố Ngạn khống chế phương hướng rất tốt, con thỏ được nhấc lên một cách chính xác, từng chút một di chuyển ra đến lối ra.
Thang Tam Viên không khỏi nín thở, chăm chú nhìn vào bên trong không rời mắt. Đáng tiếc, lúc con thỏ gần đến lối ra thì lại rớt xuống.
Thang Tam Viên không khỏi kêu lên đầy tiếc nuối.
Cố Ngạn không biểu hiện gì thêm, vẫn tập trung nhìn chằm chằm vào bên trong, nắm tay cậu di chuyển lần nữa. Lần này con thỏ cuối cùng cũng được gắp chính xác đến lối ra và lăn ra ngoài.
Thang Tam Viên lấy con thỏ ra, vui sướng nhảy dựng lên, quay người vui vẻ ôm lấy Cố Ngạn, khen anh không ngớt lời: "Em thật giỏi!"
Đây là lần đầu tiên cậu thành công gắp được thú bông, mặc dù không thể thiếu sự giúp đỡ của Cố Ngạn, nhưng cậu vẫn hào hứng lạ thường.
Cố Ngạn ôm Thang Tam Viên mỉm cười, cảm thấy khi giành giải cũng không có cảm giác thành tựu như bây giờ. Được Thang Tam Viên ôm như thế này, anh cảm thấy dường như mình đã làm được một điều gì đó rất vĩ đại.
Sau khi Thang Tam Viên buông anh ra, Cố Ngạn liền đặt tất cả thỏ trong tay mình vào lòng Thang Tam Viên.
Thang Tam Viên ngớ người một lát, sau đó ngẩng đầu với đôi mắt sáng ngời, khó tin hỏi: "Tất cả đều cho anh sao?"
Cố Ngạn khẽ gật đầu, sờ vào chiếc băng đô tai thỏ trên đầu mình, nói: "Nhờ có băng đô thỏ may mắn của anh Tiểu Tam, em mới có thể gắp được những con thỏ này, nên tất cả đều tặng cho anh."
"Em không giữ lại vài con sao?" Thang Tam Viên có chút bối rối sờ vào đám thỏ bông trong tay. Những năm này, để duy trì hình tượng Beta trưởng thành, sau khi lớn lên, ngoài đồ ngủ, đã rất lâu rồi cậu không mua những đồ vật liên quan đến thỏ. Giờ đây ôm những con thỏ bông này trên tay, đối với cậu là một sức hút rất lớn.
Cố Ngạn lắc đầu: "Em cũng lười cầm. Nếu anh Tiểu Tam không chịu lấy, em cũng chỉ có thể vứt đi. Coi như anh Tiểu Tam giúp em một chút, được không?"
Thang Tam Viên lập tức khéo hiểu lòng người, khẽ gật đầu: "Được được được...." Thỏ bông đáng yêu như vậy đương nhiên không thể vứt đi.
Thang Tam Viên ôm thỏ bông trong tay, vừa nhấm nháp kẹo, khóe miệng cậu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không khỏi cong lên.
Không ngờ đến công viên giải trí một chuyến, cậu liền biến thành đại gia thỏ bông! Còn chuyện gì vui hơn thế này sao? Cố Ngạn đúng là người tốt mà!
Thang Tam Viên vừa nhỏ giọng vui vẻ ngâm nga một bài hát, cuối cùng cũng hài lòng rời khỏi công viên giải trí.
Khi họ trở lại biệt thự, Thái Khả Khả và Nhạc Lạc Phong đã chuẩn bị xong nồi lẩu thịnh soạn. Trong phòng khách có một chiếc bàn dài với nhiều nguyên liệu khác nhau được xếp chồng chất chỉnh tề trên đó, ở giữa là nồi lẩu đầy ắp nước dùng, nhưng vì đang chờ Cố Ngạn và Thang Tam Viên nên chưa bật bếp.
Mọi người thấy họ thì lập tức vây quanh. Hai mắt Thái Khả Khả sáng rực, lập tức đứng bật dậy khỏi ghế sô pha.
Vừa rồi cậu ta chuẩn bị nguyên liệu lẩu quá hăng say, quên mất chuyện "xào CP". Mãi đến khi người đại diện gửi tin nhắn nhắc nhở, cậu ta mới nhớ ra, vội vàng giả vờ vẻ mặt bi thương vì tình, lo lắng không thôi. Thế nhưng tâm trí cậu ta đều dồn vào nồi lẩu, thực tế có chút vội vàng. Bây giờ thấy Cố Ngạn và Thang Tam Viên cuối cùng cũng trở về, không cần phải diễn nữa, cậu ta không kìm được thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ta thay đổi sang biểu cảm sắp khóc, thốt ra lời kịch đã chuẩn bị sẵn: "Anh Tam Viên, mọi người... ở công viên giải trí có chơi vui không? Anh có nhớ em không?"
"Vui vẻ chứ." Thang Tam Viên không để ý lắm, khẽ gật đầu, tự động bỏ qua câu nói thứ hai của cậu ta.
Vẻ mặt Thái Khả Khả nhăn nhó một chút, anh không thể khéo léo hơn được sao?
Cậu ta im lặng một lát, nhìn vào thỏ bông trong tay Thang Tam Viên, cố gắng cười: "Anh Tam Viên, thỏ bông này mua cho em sao? Đáng yêu thật." Nơi này đông người như vậy, còn có fan hâm mộ đang xem trực tiếp, cậu ta không tin Thang Tam Viên có nhiều thỏ bông thế mà lại không biết xấu hổ từ chối đưa cho cậu ta.
Thang Tam Viên lập tức ôm chặt thỏ bông, dáng vẻ đề phòng nhìn về phía cậu ta: "Không phải cho cậu đâu."
Thái Khả Khả ngây người: "..." Anh ta thật sự không biết xấu hổ mà từ chối.
Không phải chỉ là một con thỏ bông bình thường thôi mà, sao lại như thể cướp đi người trong lòng của anh ta vậy. Thái Khả Khả cảm thấy rất đau lòng.
Quý Mai đi tới liếc nhìn: "Tất cả có bốn con, ở đây chúng ta vừa đủ bốn người, chẳng lẽ là mua cho mỗi người một con sao?"
Quý Mai nói xong liền đưa tay lấy con thỏ trong lòng Thang Tam Viên, khiến Thang Tam Viên vội vàng ôm thỏ lùi lại phía sau. Mặc dù Cố Ngạn gắp nhiều thỏ bông cho cậu như vậy, nhưng cậu cũng không muốn đưa cho người khác.
Cố Ngạn tiến lên một bước, gạt tay Quý Mai ra, thản nhiên nói: "Bỏ tay cô ra, đừng làm bẩn thỏ bông."
Quý Mai tức đến muốn cắn người: "Tay của cậu mới bẩn, tay tôi rõ ràng trắng nõn xinh đẹp thế này mà."
Cố Ngạn bình tĩnh liếc nhìn cô một cái rồi lấy những món quà đã mua cho mọi người ra: "Quà cho mọi người đây."
Thang Tam Viên chia quà cho mọi người, Quý Mai lúc này mới hết giận, hừ nhẹ một tiếng, hài lòng sờ thú bông trong tay mình: "Coi như mấy người còn có chút lương tâm, không nghĩ đến việc chỉ vui vẻ một mình."
Quý Lê ôm thú bông mỉm cười hạnh phúc, có thể được hai người siêu cấp đẹp trai tặng quà, quả thực là một chuyện rất vui vẻ.
Nhạc Lạc Phong được thần tượng mua quà, không kìm được nhảy cẫng lên, lập tức vội vàng chụp ảnh đăng Weibo khoe khoang, còn để Cố Ngạn ký tên ở mặt sau móc chìa khóa của mình.
Thang Tam Viên cảm thấy Nhạc Lạc Phong từ khi tham gia chương trình, như thể đã hoàn toàn quên mất trách nhiệm chuyển đổi hình tượng. Không những không thể hiện sự trưởng thành, mà còn càng ngây thơ, làm lộ rõ việc theo đuổi thần tượng. Không biết người đại diện đưa cậu đến tham gia chương trình có đau lòng không nhỉ.
Thang Tam Viên nhân lúc mọi người không chú ý, vội vàng mang đám thỏ bông về phòng, cột bóng bay thỏ vào đầu giường, lúc này mới yên tâm một chút.
Thái Khả Khả miễn cưỡng cầm giá đỡ điện thoại trên tay, có chút bối rối không biết có nên dán nó vào điện thoại hay không. Dù sao ngoài việc hai người tặng quà quá đáng ghét, giá đỡ điện thoại này rất đẹp, vứt đi thì hơi tiếc.
Trong lúc cậu ta vẫn còn bối rối, điện thoại liên tục kêu lên. Cậu ta mở ra xem, nhân viên gửi vài đường link. Cậu ta theo đường dẫn mở trang web ra, hóa ra buổi phát sóng trực tiếp của Thang Tam Viên và Cố Ngạn tại công viên giải trí đang nằm trên hot search.
Cậu ta khẽ hừ một tiếng, nhìn ảnh chụp một chút. Trong tấm ảnh có Cố Ngạn và Thang Tam Viên đứng sóng vai ăn kem ly, có hai người tay nắm tay đi nhà ma, có ảnh Cố Ngạn ôm Thang Tam Viên từ phía sau gắp thú bông... Các bức ảnh đều rất ngọt ngào, khiến người ta tức giận.
Thái Khả Khả càng xem ảnh chụp càng tức giận, mắt dán chặt vào điện thoại, sắc mặt u ám, âm thầm nghiến răng, lại bị cướp mất độ hot CP! Cậu mở bảng xếp hạng ra, độ hot CP "Khả Viên" quả nhiên xếp sau "Tam Cố".
Cậu ta tức giận hừ một tiếng, dán giá đỡ điện thoại vừa được tặng vào sau điện thoại, không dùng thì phí.
Khi Thang Tam Viên đi xuống tầng, nồi lẩu đã được bật lên, bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi thơm của thức ăn. Mọi người ngồi vây quanh cái bàn.
Cố Ngạn ngồi trên ghế, lạnh giọng chỉ huy Thái Khả Khả, bảo cậu ta cho thêm nguyên liệu vào nồi lẩu trước mặt: "Tôm viên, váng đậu, rau xanh, miến,..."
Mỗi khi Cố Ngạn nói, gương mặt Thái Khả Khả bình tĩnh, máy móc cho nguyên liệu nấu ăn vào nồi, sự chịu đựng khiến người ta kinh ngạc.
Thang Tam Viên ngớ người một lát mới nhớ ra trong thẻ nhiệm vụ của chương trình có nói, đội thua cuộc phải phục vụ mọi người trong bữa ăn.
Cậu không kìm được cười, xem ra Thái Khả Khả đang bị hành hạ rồi.
Trong khu bình luận cũng đầy vui vẻ:
[Nhìn cái vẻ ăn "quả đắng" của Thái Khả Khả thật là vui vẻ đó. Trước kia toàn là cậu ta hố Viên Viên, cuối cùng cũng có người đến hố cậu ta.]
[Nhìn Cố Ngạn hành hạ cậu ta sao tôi lại thấy vui sướng thế này? Cố Ngạn cố lên! Mặc dù cậu là "nhà đối thủ", nhưng tôi vẫn cổ vũ cậu điên cuồng!!! Cứ hành hạ cậu ta đi!]
[Mấy người xây dựng niềm vui trên sự đau khổ của người khác thật hèn hạ vô sỉ! Không cắn rứt lương tâm sao?]
[Nhà mấy người không phải thích "cọ nhiệt" sao? Cố Ngạn nhà tôi đến đây để "tặng nhiệt độ" cho mấy người, tranh thủ thay chủ tử mấy người quỳ gối cảm tạ long ân đi.]
[Fan hâm mộ "Khả Viên" đâu rồi? Bị như vậy rồi, mấy người còn nuốt nổi cơm nữa không?]
[Mấy người biết gì! Tam Viên là vì muốn chuyển sự chú ý nên mới đến gần Cố Ngạn như vậy. Cậu ấy làm như thế là để bảo vệ Thái Khả Khả! Mấy người đừng nên đắc ý, Cố Ngạn nhà mấy người cùng lắm cũng chỉ là quân cờ bị lợi dụng thôi.]
[Lấy gì để cứu vớt trí thông minh của lầu trên đây. Trí tưởng tượng của cô thật phong phú, tôi không còn lời nào để nói, chỉ có thể nói một câu, cô vui vẻ là được rồi.]
...
Trong khu bình luận tranh cãi vô cùng náo nhiệt. Trong khoảng thời gian Thang Tam Viên đi xuống lầu này, Cố Ngạn lại sai Thái Khả Khả đi lấy đồ uống, thêm nước lẩu, còn pha nước chấm cho Cố Ngạn. Thái Khả Khả đều bận rộn hết mức.
Cậu nhìn thấy cảnh tượng này có chút muốn cười, thế nhưng vì đang phát trực tiếp nên chỉ có thể cố gắng nhịn, không để khóe môi cong quá rõ.
Thái Khả Khả nhìn thấy Thang Tam Viên, dừng động tác trong tay, lập tức lộ ra ánh mắt tủi thân, giọng nói nũng nịu: "Anh Tam Viên, cánh tay em đau quá, mỏi quá à! Lúc nãy em cho nguyên liệu vào nồi lẩu, suýt chút nữa bị nước nóng bắn tung tóe lên mặt, em lo lắng sẽ bị bỏng. Anh có thể giúp em được không..."
Cố Ngạn kéo Thang Tam Viên đến chỗ ngồi bên cạnh mình, hếch cằm về phía Thái Khả Khả, giọng nói không lớn không nhỏ: "Anh Tiểu Tam, anh mau tránh xa cái nồi lẩu kia một chút để cho cậu ta bỏ rau vào đi. Da anh mềm mại như vậy, không "da dày thịt béo" giống cậu ta đâu, nước nóng bắn lên sẽ khiến anh bị thương mất."
Da dày thịt béo... Khóe miệng Thái Khả Khả giật giật, cậu mới "da dày thịt béo"! Cả nhà cậu đều "da dày thịt béo"!
Thang Tam Viên lập tức phối hợp khẽ gật đầu, cùng Cố Ngạn lùi ghế về phía sau, rời xa nồi lẩu đang sôi sùng sục. Hai người còn cùng giả bộ sợ hãi.
Thái Khả Khả: "..." Đôi "cẩu nam nam" cấu kết với nhau làm việc xấu!
Cậu ta không kìm được, hung hăng trừng mắt nhìn họ.
Cố Ngạn im lặng vài giây, yếu ớt tựa vào vai Thang Tam Viên: "Anh Tiểu Tam, anh nhìn xem, ánh mắt của cậu ta thật đáng sợ, em nghi ngờ mắt cậu ta bị chuột rút rồi."
Thái Khả Khả: "..." Mắt của cậu mới bị chuột rút!
Thang Tam Viên vội vàng giả vờ như quan tâm nhìn mắt Thái Khả Khả: "Có cần anh gọi xe cứu thương giúp cậu không?"
Thái Khả Khả: "...Không cần."
Xe cấp cứu cái quái gì, nụ cười trên mặt anh còn có thể lộ rõ hơn nữa không?
Thang Tam Viên gật đầu, cố nén khóe miệng đang cong lên: "Vậy thì tốt rồi."
Thái Khả Khả cúi đầu nhanh chóng cho nguyên liệu vào nồi lẩu, quyết định không thèm nhìn đôi "cẩu nam nam" đối diện! Nhắm mắt làm ngơ.
Cố Ngạn lại không buông tha cậu ta, không mặn không nhạt lên tiếng nhắc nhở: "Nhớ đừng cho thêm củ sen thái lát vào nồi của anh Tiểu Tam, tôi lo lắng cậu lại quên. Dù sao cậu không giống tôi, lúc nào cũng nhớ sở thích của anh Tiểu Tam."
"..." Thái Khả Khả không lời nào để nói, chỉ muốn đánh người.
....
Cố Ngạn bận rộn hành hạ Thái Khả Khả, Quý Mai cùng Quý Lê thì bận rộn hành hạ Nhạc Lạc Phong, chỉ huy cậu ta lúc thì bóp vai, lúc thì đấm lưng.
Cái bụng đói meo của Nhạc Lạc Phong đã xẹp lép, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi người ăn mà mình không được miếng nào. Cậu ta vội vàng liên tục cầu xin: "Hai chị gái ơi, hai người xinh đẹp lại lương thiện, là người hiền lành nhất trên thế giới này, mau cho người em này ăn một miếng đồ ăn đi."
Quý Mai gẩy tóc, từ bi chỉ vào miếng thịt bò đã chín trong nồi: "Tiểu Lạc Tử, chị đây đành ban phát lòng từ bi, để chú em ăn một miếng thịt bò nhé?"
"Dạ." Nhạc Lạc Phong lập tức cúi xuống đưa miếng thịt bò béo mập vào miệng, sau đó khoa trương chóp chép vài tiếng, hưởng thụ thở dài: "Ngon thật, cảm ơn chị! Nếu được ăn tiếp, Tiểu Lạc Tử sẽ càng vui vẻ hơn nữa!"
Quý Lê ở bên cạnh, không kìm được bật cười, chỉ vào nồi lẩu trước mặt mình: "Vậy chị để cậu ăn thịt giăm bông nhé?"
"Vâng!" Nhạc Lạc Phong lập tức hí ha hí hửng đưa đũa gắp miếng thịt giăm bông.
Thái Khả Khả lén lút nhìn bọn họ, thật ra cậu ta cũng đói không chịu được, nhưng không có ý muốn cầu xin tha thứ như Nhạc Lạc Phong, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng.
Cố Ngạn hành hạ đủ rồi, cuối cùng cũng bỏ qua cậu ta, ghét bỏ xua tay: "Cậu đi ăn cơm đi, đừng quấy rầy tôi và anh Tiểu Tam."
Thái Khả Khả: "..." Cậu cho rằng tôi muốn ở đây nhìn đôi "cẩu nam nam" mấy người "show ân ái" sao!
Cậu ta hầm hừ tức giận đặt đũa xuống, lập tức trốn đến một bên ăn. Trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, lần thi đấu tiếp theo cậu ta tuyệt đối sẽ không thua nữa! Chờ Cố Ngạn là người xếp cuối cùng... Hừ, cậu ta đã nghĩ ra mười mấy loại phương pháp hành hạ Cố Ngạn rồi!
Tất cả mọi người mệt mỏi một ngày, nồi lẩu bốc khói nghi ngút khiến người ta thèm ăn, bữa cơm này vô cùng sôi động.
Ăn cơm xong, mọi người thoải mái ngồi trên sô pha ợ một cái, thỉnh thoảng nói vài câu chuyện phiếm, chửi rủa tổ chương trình vô lương tâm.
Đạo diễn: "..." Tôi đang xem đó.
Cố Ngạn ăn uống no nê lại hăng hái, chỉ Thái Khả Khả, nói: "Cậu đi rửa sạch hoa quả rồi mang ra đây."
Thái Khả Khả bất động, hùng hồn phản bác: "Tôi chỉ cần phục vụ cho mấy người trong lúc mấy người dùng cơm. Hiện tại bữa tối đã kết thúc, nhiệm vụ trừng phạt cũng đã xong, cậu đừng hòng tiếp tục chỉ huy tôi."
Cố Ngạn nhìn cái bàn một chút, không nhanh không chậm nói: "Thật ra tôi vẫn có thể ăn thêm chút nữa. Cậu mở nồi lẩu ra đi, tôi nói cái gì cậu cho cái đó. Nếu đồ ăn không đủ, cậu lại ra ngoài mua thêm."
Thái Khả Khả: "..." Xem như cậu lợi hại.
Cậu ta quay người yên lặng đi đến nhà bếp rửa hoa quả, rửa xì xèo dưới vòi nước.
Nhạc Lạc Phong ngồi ở trên ghế sô pha hết sức vui mừng gọi cậu ta: "Anh Thái, anh cũng làm fan hâm mộ của anh Ngạn đi. Anh nhìn xem anh Ngạn có sai bảo em đâu, đây chính là phúc lợi của fan hâm mộ đó."
Thái Khả Khả nhỏ giọng mắng vài câu, không thể nào, cả đời này cũng không thể! Cậu đừng có mà nghĩ, cái tên Cố Ngạn này rất xấu xa, chỉ có loại đồ ngốc như cậu mới có thể hâm mộ anh ta.
Nhạc Lạc Phong còn đang vui vẻ nói vài câu, Quý Mai liền ngắt ngang niềm vui của cậu: "Tiểu Lạc Tử, đi lấy nước ép mà bản cung muốn uống hôm nay ra đây."
Nhạc Lạc Phong lười nhác, ra vẻ tội nghiệp nhìn Quý Mai: "Chị Mai Mai, chị tha cho người em trai đáng yêu yếu đuối này đi."
Quý Mai cầm khăn ướt chậm rãi lau ngón tay, nghe vậy ngẩng đầu nhìn cậu ta một chút rồi nói: "Không muốn làm việc cũng được, "trèo tường" sang hâm mộ chị đi. Làm fan hâm mộ của chị, chị cũng có phúc lợi fan hâm mộ."
Nhạc Lạc Phong ghét bỏ nhìn cô một cái, không nói một lời đi vào phòng bếp ép nước rau quả.
Quý Mai ngớ người một lát mới kịp phản ứng, tức giận đến thở gấp. Quả nhiên là fan nào thần tượng nấy, fan hâm mộ Cố Ngạn cũng đáng ghét như Cố Ngạn.
Cố Ngạn ngẩng đầu nhàn nhạt nhìn cô một cái, Quý Mai lập tức run sợ.