Chương 70: Hát ru ngủ

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 70: Hát ru ngủ

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đã khuya, mọi người cuối cùng cũng chia tay nhau để lên phòng nghỉ ngơi. Sau bữa sáng ngày mai, đợt quay chương trình này sẽ kết thúc, đợt tiếp theo sẽ diễn ra sau nửa tháng nữa.
Đêm đó, trước khi ngủ, Cố Ngạn lại đàn cho Thang Tam Viên nghe một ca khúc mới. Giai điệu vẫn êm tai như mọi khi, giọng hát ấm áp, truyền cảm như sinh ra để cất lên lời ca, khiến những hình ảnh đáng sợ còn vương vấn trong tâm trí Thang Tam Viên dường như cũng tan biến theo tiếng nhạc. Ban đầu, cậu cứ nghĩ đêm nay mình sẽ khó ngủ, nhưng không ngờ khi nghe tiếng đàn guitar của Cố Ngạn, đầu vừa chạm gối đã cảm thấy buồn ngủ rũ rượi.
Thế nhưng, cậu vẫn cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ, đợi Cố Ngạn nằm xuống. Sau khi chờ đợi một lúc, xác định Cố Ngạn đã ngủ say và không còn động tĩnh gì, Thang Tam Viên mới chậm rãi ngồi dậy, từ từ đưa tay kéo chú thỏ nhỏ đặt trên đầu giường vào trong chăn.
Cậu ngừng lại một lát, thấy Cố Ngạn không hề phản ứng, quả thật đã ngủ say. Mạnh dạn hơn một chút, cậu lại vươn tay, lần lượt kéo thêm chú thỏ nhỏ thứ hai, thứ ba, thứ tư vào trong chăn để ôm.
Ôm những chú thỏ bông vào lòng, cậu mỉm cười mãn nguyện.
Trong sự tĩnh lặng, giọng nói của Cố Ngạn bỗng vang lên, mang theo ý cười: “Em cũng muốn ôm thỏ nhỏ đi ngủ.”
Thang Tam Viên đang cuộn mình trong chăn bỗng cứng đờ người. Bị phát hiện rồi...
Cậu không khỏi có chút chán nản, một lát sau liền từ bỏ sự giằng co, thử hỏi: “Vậy anh cho em một chú thỏ nhé?”
Giọng Cố Ngạn phiêu du trong màn đêm: “Không cần, thứ em muốn là một con thỏ lớn, mấy con này quá nhỏ.”
“Thế nhưng mấy con thỏ này đều rất nhỏ.” Trong bóng đêm, Thang Tam Viên chớp mắt phản bác.
Cố Ngạn không trả lời nữa, chỉ khẽ cười rồi nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, anh ngủ ngon…”
Thang Tam Viên nằm trong chăn khẽ gật đầu, nhưng chợt nhớ ra Cố Ngạn không nhìn thấy, liền nhẹ nhàng lên tiếng: “Ngủ ngon.”
Giọng cậu mang theo vẻ mềm mại của người sắp chìm vào giấc ngủ. Cố Ngạn không khỏi mỉm cười, rồi nhắm mắt lại.
Một đêm không mộng mị, khi Cố Ngạn mở mắt lần nữa, trời đã sáng. Anh vuốt mái tóc bù xù ngồi dậy, ngẩng đầu liền thấy Thang Tam Viên đang mặc bộ đồ ngủ hình thỏ, nằm giữa một đống thỏ bông, gương mặt trắng nõn dưới nắng sớm trông có vẻ non nớt đáng yêu.
Cố Ngạn lặng lẽ nhìn cậu một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười dịu dàng, trong mắt ánh lên tia sáng.
Tia nắng mặt trời chiếu vào mặt Thang Tam Viên, cậu khẽ nhíu mày tránh né. Đôi chân trắng nõn lộ ra ngoài từ trong chăn, lọt vào tầm mắt Cố Ngạn. Động tác xoay người khiến cổ áo cậu hơi mở rộng, để lộ xương quai xanh tinh xảo. Thang Tam Viên vẫn vô tư cọ xát trên gối hết lần này đến lần khác.
Nụ cười nơi khóe miệng Cố Ngạn dần chuyển thành nụ cười khổ, anh bất lực thở dài, đứng dậy lao vào phòng tắm. Xem ra hôm nay lại là một ngày phải tắm nước lạnh rồi.
Cố Ngạn tắm rửa xong, đợi cho khí lạnh trên cơ thể tan đi, không để Thang Tam Viên phát hiện mình lại tắm nước lạnh, anh mới ra ngoài gọi cậu dậy.
Khi hai người xuống tầng, tổ chương trình đã chuẩn bị bữa sáng tươm tất. Hai nhóm còn lại vẫn chưa xuống.
Hai người đi đến bàn ngồi xuống, chào hỏi những người hâm mộ đã chờ đợi từ sớm trong buổi phát sóng trực tiếp.
Đám fan hâm mộ nhìn thấy hai người cùng nhau xuất hiện trên màn hình, liền vui vẻ điên cuồng làm náo loạn khu bình luận.
Chị em Quý Mai, Quý Lê từ trên tầng đi xuống. Hai cô gái, một người quyến rũ, một người ngọt ngào, không khỏi khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Thang Tam Viên không khỏi mỉm cười với hai người: “Chào buổi sáng…”
“Chào buổi sáng.” Quý Lê đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào.
Quý Mai nghịch lọn tóc xoăn bên tai, nháy mắt đầy tình ý với Thang Tam Viên.
Thang Tam Viên nở nụ cười, còn vẻ mặt Cố Ngạn thì tối sầm lại, anh ngẩng đầu lặng lẽ trừng Quý Mai một cái.
Quý Mai không chút do dự trừng mắt đáp trả, ánh mắt của hai người giao nhau tóe lửa trong không khí. Đúng lúc này, Nhạc Lạc Phong cùng Thái Khả Khả cũng đi xuống, cả hai mới thu lại ánh mắt.
Nhạc Lạc Phong xách vali của hắn và Thái Khả Khả trên tay, lảo đảo đi xuống tầng dưới.
Thái Khả Khả lại yếu ớt nói từ phía sau hắn: “Lạc Lạc, cậu vất vả quá rồi, cảm ơn cậu nhé. Là do người tôi yếu ớt, không xách nổi, may mà có cậu…”
Nhạc Lạc Phong không chịu nổi giọng điệu của cậu ta, liền cố gắng tăng tốc bước chân xuống tầng, hì hục xách vali xuống dưới. Trong vali của Thái Khả Khả đựng rất nhiều đồ trang điểm cùng các loại bình sứ chai lọ, dù là hắn cầm cũng thấy hơi nặng. Khi đã xách vali xuống đến tầng dưới, hắn không khỏi dừng bước lau mồ hôi trên trán.
Thang Tam Viên lặng lẽ nhìn Nhạc Lạc Phong bằng ánh mắt đồng tình.
Nhạc Lạc Phong: “…” Tại sao hắn lại thấy sự đồng cảm trong ánh mắt của anh Tam Viên vậy? Bọn họ ăn sáng xong, kết bạn với nhau, sau khi tạm biệt thì mỗi người đi một hướng.
Khi Cố Ngạn cùng Thang Tam Viên đi ra, Lâm Đại Thiên và Điền Đại Địa đã đứng ở cổng chờ sẵn.
Lâm Đại Thiên thấy Thang Tam Viên liền lập tức lao tới, quan sát cậu từ trên xuống dưới, sau đó từ tận đáy lòng nói lời cảm ơn với Cố Ngạn: “Ngài Cố, may nhờ có anh, lượng fan CP của hai người ngày càng tăng. Cứ tiếp tục như vậy thì ngày bước tới danh hiệu CP mạnh nhất không còn xa nữa, ngăn chặn CP “Khả Viên” tuyệt đối không thành vấn đề, nhất định không thành vấn đề, thật sự cảm ơn anh rất nhiều!”
Cố Ngạn khẽ nói: “Không cần khách khí, đây đều là việc tôi nên làm.”
Điền Đại Địa liếc nhìn Lâm Đại Thiên và Thang Tam Viên với ánh mắt khó nói hết, cuối cùng tiến lên xách hành lý của Cố Ngạn và Thang Tam Viên, đặt vào xe của mỗi người họ.
Lâm Đại Thiên cảm động không thôi, vỗ vỗ vai hắn: “Đại Địa, cũng cảm ơn anh rất nhiều!”
Điền Đại Địa: “…” Thật ngại quá.
Thang Tam Viên vẫy tay tạm biệt Cố Ngạn, Cố Ngạn đột nhiên hỏi: “Gần đây anh có thời gian không?”
Thang Tam Viên cũng không rõ lịch trình tiếp theo của mình, vì vậy cậu quay đầu nhìn Lâm Đại Thiên.
Lâm Đại Thiên lật cuốn lịch trình và nói: “Ba ngày sau Tam Viên không có lịch trình gì.”
Cố Ngạn gật đầu, nói với Thang Tam Viên: “Ba ngày sau, anh có thể cùng em đi thăm ông được không?”
Đây là chuyện đã nói từ trước, Thang Tam Viên đã sớm chuẩn bị tinh thần, thế là cậu khẽ gật đầu, không chút do dự đồng ý: “Được, đến lúc đó gặp.”
Cố Ngạn mỉm cười xoa đầu cậu, tự mình mở cửa xe cho cậu, sau đó mới ngồi vào xe của mình.
Điền Đại Địa ngồi vào ghế tài xế, không vội vàng khởi động xe, mà nhường đường cho xe của Thang Tam Viên và Lâm Đại Thiên đi trước.
Lâm Đại Thiên vừa lái xe vừa liếc nhìn chiếc xe của họ trong gương chiếu hậu, không khỏi xúc động nói: “Điền Đại Địa thật đúng là người tốt.”
Thang Tam Viên gật đầu, có chút tán đồng: “Cố Ngạn cũng là người tốt.”
Thang Tam Viên để Lâm Đại Thiên trực tiếp đưa cậu về Thang gia. Thang Bá Đặc có việc ra ngoài không có ở nhà, chỉ có Nguyên Thu ở nhà.
Khi Thang Tam Viên trở lại phòng mình, cậu phát hiện trên bàn có thêm rất nhiều sách. Cậu lấy ra xem, lần lượt là: “Hướng dẫn cách yêu của tuổi mới lớn”, “EQ trong tình yêu: phòng ngừa bị lừa gạt”, “Bàn về chỉ số thông minh khi yêu đương”, “Đáp án dành cho tất cả vấn đề yêu đương”… và nhiều cuốn khác nữa.
Thang Tam Viên nghi ngờ các huynh đệ của mình đã để sách nhầm phòng, vội vàng đi tìm Nguyên Thu hỏi: “Ba ba, sách trên bàn con là ai để nhầm vị trí sao?”
“…” Nguyên Thu nhìn cậu với ánh mắt phức tạp: “Những cuốn sách đó là ba mua cho con đọc đấy.”
Thang Tam Viên sững sờ: “Hả? Tự nhiên mua sách cho con làm gì vậy ạ?”
Nguyên Thu một mặt muốn nói lại thôi, ánh mắt yêu thương nói với cậu: “Con có thời gian thì xem qua đi, học tập cho giỏi một chút.”
Học tập cái gì cơ?
Thang Tam Viên còn chưa kịp hỏi, Thang Bá Đặc đã đi vào từ ngoài cửa, phía sau là Thang Nhị Viên cùng Thang Tứ Viên.
Thang Bá Đặc thấy Thang Tam Viên đứng trong phòng, lập tức chạy tới, nắm chặt bả vai cậu, quan sát tỉ mỉ từ trước ra sau, không ngừng đặt câu hỏi: “Tam Viên à, có ai bắt nạt con không? Nếu có thì mau nói cho ba, ba giúp con tìm hắn tính sổ!”
“Không có đâu ạ…” Thang Tam Viên kinh ngạc nhìn về phía ba mình, rồi lại nhìn Thang Nhị Viên cùng Thang Tứ Viên đứng sau lưng ba cậu, mặt tràn đầy dấu chấm hỏi.
Thang Tứ Viên lắc đầu thở dài, Thang Nhị Viên nhìn hắn với ánh mắt đồng tình.
“…” Thang Tam Viên cảm thấy dáng vẻ của bọn họ rất giống với cái cách cậu nhìn Nhạc Lạc Phong hôm nay.
Thang Bá Đặc nghe thấy vậy, rốt cục yên tâm một chút, còn không quên căn dặn: “Mấy quyển sách ba ba con mua cho con kia, con nhất định phải đọc cho kỹ, học tập cẩn thận, có biết không?”
Thang Tam Viên ngây ngẩn khẽ gật đầu.
Thang Bá Đặc nhìn "cải trắng ngốc nghếch" nhà mình, không nén nổi đau lòng, đành phải đi pha trà uống. Chỉ có uống thêm vài chén trà mới có thể làm lắng xuống nỗi căm phẫn trong lòng ông.
Thang Bá Đặc đi pha trà, Nguyên Thu nhìn chằm chằm ông, không cho ông làm bẩn bàn. Ba người còn lại ngồi xuống sô pha. Thang Nhị Viên cùng Thang Tứ Viên mỗi người một bên, huých huých vai Thang Tam Viên: “Nói chút đi, có chuyện gì giữa em và cái cậu Cố Ngạn kia? Sau khi ba lớn xem livestream, ông ấy đã thức trắng cả đêm đấy.”
Thang Tam Viên cuối cùng cũng hiểu rõ bọn họ đang hiểu lầm chuyện gì, vội vàng giải thích: “Em với Cố Ngạn chỉ là “xào CP” thôi, cũng không phải là thật, mọi người đừng nên hiểu lầm.”
“Ồ?”
“Bọn anh chẳng tin đâu.”
Thang Tam Viên bất đắc dĩ: “Em với cậu ấy chỉ là mới quen trong chương trình thôi. Bởi vì trước đó em với Thái Khả Khả đã vướng quá nhiều thị phi, nên mới quyết định “xào CP” trong chương trình với cậu ấy. Vì thế bọn em mới cố ý thể hiện sự thân mật.”
Cậu nói xong không khỏi có chút chột dạ, kỳ thật từ giai đoạn sau của chương trình phát sóng trực tiếp, cậu đã quên mất chuyện “xào CP”, mà là thật sự thân mật hơn với Cố Ngạn.
Thang Nhị Viên cùng Thang Tứ Viên rõ ràng vẫn không tin. Thang Nhị Viên nói: “Nhưng mà từ lúc phát sóng trực tiếp, hai người rất thân mật, không hề giống dáng vẻ vừa mới gặp nhau.”
Thang Tứ Viên khẽ gật đầu: “Trông giống như một đôi vậy.”
Thang Tam Viên nhíu mày nhìn hai huynh đệ, nói với Thang Nhị Viên: “Anh cùng Lê Xán cũng rất thân mật, hai người là một đôi sao?”
Thang Nhị Viên xùy một tiếng: “Dĩ nhiên không phải, bọn anh là bạn tình.”
Thang Tam Viên nhíu mày nói với Thang Tứ Viên: “Em nữa, mới vừa rồi Yến Tần Dã đưa em về đúng không? Hai người là một cặp sao?”
Thang Tứ Viên cười: “Anh cũng không phải không biết, bọn em là quan hệ bao nuôi, anh ta chỉ là Alpha mà em bao dưỡng mà thôi.”
Thang Tam Viên nhún vai: “Cho nên trông như một đôi, cũng không nhất định là một đôi.”
Thang Nhị Viên: “…”
Thang Tứ Viên: “…”
Được rồi, bọn họ không còn lời nào để nói.
Ăn cơm tối xong, Thang Nhị Viên được Lê Xán đưa đi, không biết đi đâu hẹn hò. Thang Tam Viên cùng Thang Tứ Viên ở lại trong nhà. Khi bận rộn, họ sẽ có nơi ở riêng, nhưng lúc không bận, họ thường xuyên về nhà ở, giúp đỡ Thang Bá Đặc và Nguyên Thu. Phòng riêng của họ đều được bảo quản rất tốt.
Ban đêm, Thang Tam Viên cùng Thang Tứ Viên chui vào trong chăn xem phim kinh dị. Cả hai đều gan nhỏ, nhưng từ nhỏ đến lớn lại rất thích xem phim kinh dị.
Hai người cùng xem những hình ảnh kinh hãi trên TV, bị dọa đến không ngừng la hét, ôm chặt lấy nhau để sưởi ấm. Rõ ràng bị dọa đến không dám nhìn, nhưng vẫn run lẩy bẩy nhìn chằm chằm màn hình.
Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên rầm rầm, hai người ôm chặt lấy nhau gào thét ầm ĩ.
Thang Bá Đặc bất đắc dĩ gõ cửa lần nữa: “Là ba đây, đi ngủ sớm đi!”
Nghe thấy giọng của Thang Bá Đặc, hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đáp lời, tắt đèn, giả vờ đi ngủ. Sau khi Thang Bá Đặc rời đi, hai người tiếp tục chui vào trong chăn xem tiếp.
Đến lúc đi ngủ, cả hai bị dọa đến không dám về phòng một mình chứ đừng nói là ngủ một mình, đành phải ngủ chung với nhau.
Sau khi tắt đèn nằm một lúc, Thang Tam Viên trằn trọc không ngủ được. Cậu không phải bị ám ảnh bởi bộ phim kinh dị vừa xem, mà là thiếu vắng tiếng hát của Cố Ngạn. Cậu luôn cảm thấy thiếu thốn điều gì đó, chính cậu cũng cảm thấy thật khó tin. Rõ ràng chỉ là một thời gian ngắn ngủi chưa đến ba ngày, vậy mà cậu đã thật sự quen với mọi thứ mà Cố Ngạn mang đến cho mình.
“Không ngủ được sao?” Thang Tứ Viên nghe thấy tiếng cậu trằn trọc cựa quậy, không nhịn được hỏi một câu.
Thang Tam Viên do dự một lát, hỏi: “Em có thể hát cho anh nghe một bài không?”
Thang Tứ Viên không nhịn được bật cười, ngồi dậy nhéo cái má trắng trắng mềm mềm của Thang Tam Viên: “Ôi chao, cục cưng Tam Viên của chúng ta muốn nghe hát ru nha.”
Thang Tam Viên đẩy tay hắn ra, lẩm bẩm: “Anh là huynh trưởng của em.”
“Đúng, là huynh trưởng ra đời sớm hơn em không đến một phút đồng hồ, em hát cho anh nha.” Thang Tứ Viên nằm trở lại, khẽ cất tiếng hát.
Thang Tứ Viên hát một bài hát ru, nhưng khi âm thanh lọt vào tai, Thang Tam Viên không hề có chút buồn ngủ nào. Giọng hát của đệ đệ trong trẻo êm ả, rõ ràng rất êm tai, thế nhưng Thang Tam Viên càng nghe càng nhíu chặt lông mày, cuối cùng không nhịn được nói: “Được rồi, không cần hát nữa.”
Cậu chán nản xoa xoa lỗ tai, cảm thấy tai mình đã bị Cố Ngạn chiều hư rồi.
Thang Tứ Viên không hát cho Thang Tam Viên ngủ, mà là cho hắn buồn ngủ. Nghe thấy Thang Tam Viên nói, hắn lập tức ngậm miệng lại, một lát sau liền nghiêng người sang một bên ngủ thiếp đi trên gối.
Thang Tam Viên không ngủ được, trốn sang một bên chơi điện thoại. Cậu mở giao diện trò chuyện với Cố Ngạn. Vì mới thêm bạn, nên trong giao diện trò chuyện trống rỗng. Thang Tam Viên muốn trò chuyện với anh một lát, nhưng lại không biết mở lời thế nào, do dự nửa ngày cũng không gõ được một chữ nào.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên một tiếng, Cố Ngạn tựa như có thần giao cách cảm với cậu, gửi một tin nhắn: “Đã ngủ chưa?”
Thang Tam Viên trong lòng vui mừng, vội vàng trả lời: “Chưa ạ.”
Cố Ngạn: “Sao muộn thế này anh còn chưa ngủ?”
Thang Tam Viên: “Không ngủ được… Em đang làm gì?”
Cố Ngạn: “Em vừa mới sáng tác bài hát, mới viết xong đang chuẩn bị nghỉ ngơi.”
Thang Tam Viên chậm chạp trả lời: “Vậy em đi ngủ đi, chúc ngủ ngon.” Bản thân cậu cũng không ngủ được, nhưng Cố Ngạn bận rộn như vậy, cậu không thể trì hoãn việc nghỉ ngơi của anh.
Cố Ngạn không tiếp tục trả lời, Thang Tam Viên cho là anh đã ngủ, liền buồn bã đặt điện thoại xuống.
Một lát sau, điện thoại lại vang lên, là Cố Ngạn gửi cuộc gọi video. Thang Tam Viên vội vàng im lặng, quay đầu xác nhận Thang Tứ Viên vẫn đang ngủ, sau đó vội vàng tìm tai nghe đeo vào.
Video kết nối, Cố Ngạn mặc áo choàng tắm rộng rãi, cầm guitar trong tay ngồi trước màn hình. Tóc anh vẫn còn đang ướt, có lẽ là vừa tắm xong.
Thang Tam Viên nhìn lồng ngực lộ ra của anh, bên tai có chút nóng lên, nhỏ giọng nói: “Không phải em ngủ rồi sao?”
Thang Tam Viên dường như nghe thấy tiếng cựa quậy của Thang Tứ Viên phía sau, “hừm” một tiếng, lại cuộn tròn vào trong chăn.
Cố Ngạn nhìn phía sau lưng Thang Tam Viên, nhíu mày, thấp giọng hỏi: “Bên cạnh anh có người sao?”
Thang Tam Viên gật đầu: “Hôm nay anh với đệ đệ ngủ chung.”
Lông mày Cố Ngạn hơi giãn ra, không hỏi nhiều nữa, chỉ trả lời vấn đề vừa rồi của Thang Tam Viên: “Em lát nữa sẽ đi ngủ, anh ngủ đi, em hát một bài cho anh nghe.”
Thang Tam Viên không nỡ từ chối, vui mừng khẽ gật đầu, ngoan ngoãn nằm vào trong chăn, đặt điện thoại ở phía đối diện, chỉ để lộ ra một cái đầu nhỏ, nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt.
Cố Ngạn mỉm cười với cậu, ngón tay gẩy đàn. Giọng hát của Cố Ngạn truyền đến tai cậu qua tai nghe, giống như hai ngày trước anh đã hát cho cậu nghe.
Thật thần kỳ, Thang Tam Viên nghe tiếng hát của Cố Ngạn, một lát sau liền cảm thấy buồn ngủ. Cậu không nhịn được ngáp một cái, cố gắng liếc nhìn Cố Ngạn trong video, rồi dần dần nhắm mắt, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Cố Ngạn nghe tiếng hít thở đều đều trong video, dừng động tác, nhìn Thang Tam Viên mỉm cười: “Ngủ ngon… anh Tiểu Tam.”
Sáng ngày thứ hai, Thang Tam Viên tỉnh lại, phát hiện tối hôm qua mình vậy mà cứ thế ngủ thiếp đi, còn chưa kịp nói lời tạm biệt với Cố Ngạn. Cậu không khỏi bực bội vỗ nhẹ hai cái vào đầu mình.
Nhưng mà, tối hôm qua cậu ngủ rất ngon, tinh thần sảng khoái. Thang Tứ Viên ngủ bên cạnh cậu đã sớm rời giường, không biết đi đâu.
Thang Tam Viên đi dép lê vào, đi tới bên cửa sổ, mở rèm cửa ra. Ngoài cửa sổ nắng chói chang, là một ngày nắng đẹp.
Cậu hơi cúi đầu liền thấy xe của Yến Tần Dã đỗ ở cổng. Thang Tam Viên ngó xuống tầng một thì đã thấy Yến Tần Dã mặc vest, cúi đầu đi vào nhà.
Thang Tam Viên nhìn chiếc xe đơn giản mà sang trọng, lại nhìn cổ tay Yến Tần Dã đeo chiếc đồng hồ đắt tiền, nghĩ đến số tiền mà Thang Tứ Viên bao nuôi hắn hàng tháng, không khỏi nghi ngờ lời giải thích của Thang Tứ Viên.
Yến Tần Dã hiện tại là luật sư số một thủ đô, bao nhiêu danh lưu quý tộc tranh giành mời hắn hỗ trợ thưa kiện. Cậu thật sự không nghĩ rằng Yến Tần Dã cần phải được Thang Tứ Viên bao nuôi.