Chương 71: Gặp mặt

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 71: Gặp mặt

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Thang Tam Viên đi xuống lầu, Yến Tần Dã đã ngồi chỉnh tề trên ghế sofa uống trà cùng Thang Bá Đặc. Tư thế pha trà của hắn vô cùng chuẩn mực, tỉ mỉ hệt như con người hắn vậy. Khí chất lạnh lùng, xa cách, nhưng đối với Thang Bá Đặc lại hết sức cung kính.
Mấy năm nay, mặc dù mối quan hệ giữa Yến Tần Dã và Thang Tứ Viên luôn là bao nuôi, hắn vẫn thường xuyên lui tới Thang gia. Người như hắn, dù nhìn qua khó gần, nhưng lại có mối quan hệ khá tốt với mọi người trong gia đình họ Thang. Nếu không phải ai cũng biết rõ mối quan hệ thực sự giữa hắn và Thang Tứ Viên, chắc chắn họ sẽ coi hắn là bạn đời của Thang Tứ Viên.
Khi Thang Bá Đặc biết Thang Tứ Viên đã bắt đầu bao nuôi Yến Tần Dã từ cấp 3, ông đã tức đến mức suýt chút nữa là lần đầu tiên trong đời ra tay đánh con trai mình.
Khi ấy, mọi chuyện ồn ào rối ren, chính Yến Tần Dã đã đứng ra che chắn cho Thang Tứ Viên, mới ngăn được cơn thịnh nộ của Thang Bá Đặc. Cho đến bây giờ, Thang Bá Đặc vẫn thường mắng Thang Tứ Viên là đã làm nhục con nhà người ta.
Mỗi khi nhắc đến chuyện này, Thang Bá Đặc đều vô cùng tức giận. Mỗi lần nhìn thấy Yến Tần Dã, ông lại áy náy khôn nguôi, hận không thể coi Yến Tần Dã như con trai ruột mà yêu thương.
Mà Thang Tứ Viên đối với lời của Thang Bá Đặc luôn là nước đổ đầu vịt, cho đến nay vẫn không coi đó là vấn đề gì, tiếp tục làm theo ý mình và duy trì mối quan hệ bao dưỡng với Yến Tần Dã.
Sau khi Thang Tam Viên đi xuống lầu, cậu chào hỏi Yến Tần Dã một cách đơn giản rồi ngồi xuống cạnh hắn và trò chuyện vài câu.
Yến Tần Dã thường xuyên lui tới, không ai trong Thang gia coi hắn là người ngoài. Mọi người đều đối xử rất tự nhiên, thậm chí còn có cảm giác như hắn đã là một phần của gia đình họ Thang.
Chỉ tiếc, Thang Tứ Viên vẫn luôn liên tục nhấn mạnh, mối quan hệ của bọn họ chỉ là bao nuôi, mọi người không nên nghĩ quá nhiều.
Yến Tần Dã nhìn cậu hỏi: "Gần đây anh xem tin tức giải trí, có một ngôi sao tên là Thái Khả Khả luôn lợi dụng anh để xào cp, có cần anh gửi cho cậu ta một văn bản pháp lý để cảnh cáo cậu ta một chút không?"
Thang Tam Viên vội vàng xua tay: "Không cần đâu, em đã có cách giải quyết rồi."
Bình thường, những vụ án mà Yến Tần Dã thụ lý đều là án lớn. Chuyện nhỏ nhặt thế này, cậu làm sao có thể không biết ngại mà làm phiền hắn được.
Yến Tần Dã uống một ngụm trà nói: "Nếu cần thì liên hệ với anh."
Thang Tam Viên vội vàng gật đầu: "Được."
Cậu không khỏi nghĩ bụng, Yến Tần Dã nếu không phải vì Thang Tứ Viên, sao lại phải đối xử tốt với người nhà họ Thang như vậy chứ. Trong lòng cậu thở dài một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài tìm Thang Tứ Viên.
Thang Tứ Viên đang ở trong sân tưới hoa, miệng ngân nga bài hát. Có vẻ như việc Yến Tần Dã xuất hiện ở Thang gia chẳng có gì bất thường đối với hắn, như thể mọi người đều đã quen với sự có mặt của hắn.
Thang Tam Viên đi tới. Khu vườn hoa này là do cả gia đình họ cùng nhau trồng, trồng đủ loại hoa khác nhau, về cơ bản mùa nào cũng có hoa khoe sắc. Mỗi người trong gia đình họ Thang đều rất coi trọng. Khi về nhà, chỉ cần có thời gian là cậu sẽ thường xuyên tự tay chăm sóc khu vườn này.
Thang Tam Viên đi qua cầm lấy bình tưới, cùng Thang Tứ Viên tưới hoa, tiện tay nhặt bỏ những bông hoa khô.
Vừa tưới cây, cậu vừa tiện miệng hỏi: "Tại sao em lại không ra đón Yến Tần Dã?"
Thang Tứ Viên nhẹ nhàng mím môi, nói: "Anh ta đang nói chuyện với baba. Không phải bàn luận về chính trị thì cũng là bàn về các vụ án. Em ở đó chẳng những không chen lời được mà ba lớn còn nhân cơ hội mắng em một trận, nên em không ra đâu."
Thang Bá Đặc mỗi lần nhìn thấy Yến Tần Dã cùng Thang Tứ Viên lại khiển trách vài câu về mối quan hệ của họ.
Thang Tam Viên hơi nhíu mày, không kìm được mà nói: "Với địa vị của Yến Tần Dã bây giờ, liệu anh ấy có còn bằng lòng tiếp tục mối quan hệ bao nuôi này không?"
"Vì sao lại không bằng lòng?" Thang Tứ Viên không chút do dự hỏi lại, dường như không hề cảm thấy chuyện này có vấn đề gì.
Thang Tam Viên im lặng một lúc, hỏi hắn: "Thế nhưng hai người bây giờ thì khác gì so với những cặp đôi đã kết hôn khác?"
Thang Tứ Viên nghe vậy thì dừng việc tưới cây, cúi đầu suy nghĩ, rồi nói một cách lơ đễnh: "Khác nhau đó là em sẽ không sinh con cho anh ta."
Thang Tam Viên nhất thời á khẩu, thật sự không thể hiểu nổi mối quan hệ của hai người này. Cầm lấy bình tưới, xoay người đi tưới những bồn hoa phía sau. Vừa quay đầu lại, cậu đã thấy khuôn mặt lạnh lùng của Yến Tần Dã, đang đứng cách họ không xa, rõ ràng là đã nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi của họ.
Thang Tam Viên không khỏi rùng mình. Cậu quay đầu nhìn về phía Thang Tứ Viên vẫn hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, thầm liếc cho hắn một ánh mắt tự cầu phúc.
...
Thoáng chốc đã đến lúc phải đến Cố gia. Thang Tam Viên cảm thấy không thể tay không mà đến, dù sao cũng là lần đầu gặp mặt, cần phải coi trọng một chút. Thế nhưng cậu suy đi nghĩ lại mãi, cũng không biết nên biếu quà gì cho ông của Cố Ngạn thì tốt, đành phải chạy đến hỏi Nguyên Thu, xin ý kiến của ông.
Nguyên Thu cùng Thang Bá Đặc đang xem xét địa điểm du lịch tiếp theo của họ. Hai người đọc tạp chí du lịch trên tay, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu.
Thang Tam Viên đi tới, ngồi xuống bên cạnh Nguyên Thu, hỏi: "Ba ba, ba nói thử xem, nếu là đi thăm hỏi trưởng bối, biếu quà gì thì hợp?"
Nguyên Thu đặt tạp chí du lịch xuống, suy nghĩ nghiêm túc, nói: "Biếu trà đi, vừa hay gần đây ba lớn của con có được một lô trà mới rất ngon, con cầm một ít đi biếu đi."
Mắt Thang Tam Viên sáng rỡ. Thang Bá Đặc từ trước đến nay đều rất thích uống trà, những thuộc hạ trước kia của ông, nay đã làm việc ở khắp nơi, bọn họ biết ông yêu trà, luôn chọn lựa những loại trà ngon để gửi tặng ông. Vì vậy trà của ông chắc chắn sẽ ngon hơn nhiều so với bên ngoài.
Thang Tam Viên nhìn về phía Thang Bá Đặc hỏi: "Có thể không, ba lớn? Nếu như con lấy trà đi tặng người, có đủ trà cho ba uống không?"
Con trai mình cần, Thang Bá Đặc hiển nhiên rất sẵn lòng, hào phóng nói: "Cầm đi đi, ba còn nhiều trà lắm, uống không hết đâu."
Thang Tam Viên cười vui vẻ, giọng nói ngọt ngào cảm ơn: "Cảm ơn ba ba và ba lớn."
Thang Bá Đặc yêu thương xoa đầu con trai, nhỏ giọng hỏi: "Muốn tặng cho vị trưởng bối nào vậy?"
Thang Tam Viên nói một cách lơ đãng: "Đưa cho ông của Cố Ngạn, ngày mai con muốn đến thăm ông Cố."
"..." Động tác của Thang Bá Đặc cứng đờ, sắc mặt ông ta trong nháy mắt trở nên đau khổ.
Đây là sắp gặp phụ huynh rồi sao? Ngày kết hôn sẽ không còn xa nữa ư?
Thang Tam Viên không phát hiện sắc mặt Thang Bá Đặc liên tục thay đổi, cuối cùng tái xanh đi. Cậu vui vẻ đứng lên. Mặc dù đã quyết định món quà là trà, nhưng quà này dù sao cũng lấy từ trong nhà, không có vẻ thành ý lắm. Cậu cảm thấy vẫn nên tự mình chọn lựa thì sẽ có thành ý hơn.
Cậu chào tạm biệt hai vị ba ba, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Thang Bá Đặc nhìn bóng lưng của cậu, vùi mặt vào vai Nguyên Thu: "Hu hu hu..."
Nguyên Thu vỗ vỗ mặt ông, nói không chút lưu tình: "Nghĩ thoáng lên, cải trắng kiểu gì cũng sẽ bị đào thôi."
"Nhưng lúc bị đào thì rất đau lòng!" Thang Bá Đặc tủi thân vô cùng.
Nguyên Thu: "Ông đã là một người ba ba trưởng thành rồi, phải kiên cường lên."
Thang Bá Đặc: "..." Không, ông muốn làm một người ba ba ngây thơ cả đời.
...
Thang Tam Viên đeo khẩu trang đội mũ đi lại trong cửa hàng bán tác phẩm nghệ thuật, nghiêm túc chọn lựa, cuối cùng dừng lại trước một tác phẩm sứ trắng hình con thỏ. Con thỏ đó toàn thân trắng như tuyết, hết sức xinh đẹp, dưới ánh đèn, nó phát ra ánh sáng ấm áp.
Thang Tam Viên rất muốn mua nó tặng cho ông của Cố Ngạn, thế nhưng cậu cảm thấy món này không ổn lắm, cậu vẫn nên chọn một tác phẩm nghệ thuật trang trọng hơn để biếu người ta.
Cậu do dự một lát, không kìm được mà nhắn tin cho Cố Ngạn: "Em nghĩ rằng anh nên chọn món quà mình thích để tặng ông, hay nên chọn một cái gì đó ý nghĩa hơn?"
Cố Ngạn nhắn lại rất nhanh: "Anh không cần phải mua quà, đến ăn cùng ông một bữa cơm là được rồi."
Thang Tam Viên kiên trì: "Anh vẫn muốn tặng, em chọn giúp anh đi."
Cố Ngạn dừng lại một lát, không tiếp tục khuyên nhủ, chỉ trả lời: "Chọn thứ anh thích là được, đồ mà anh thích, em tin ông cũng sẽ thích."
Thang Tam Viên lập tức trả lời "được", sau đó không chút do dự mua con thỏ đó. Cậu cảm thấy Cố Ngạn nói rất đúng, hiện tại cậu không rõ ông Cố thích gì, không thể chọn được món đồ ông thích, vậy thì cứ chọn theo món đồ cậu thích. Đây là tấm lòng của cậu, cậu tin rằng ông Cố sẽ cảm nhận được tấm lòng của cậu. Chờ sau này cậu biết ông Cố thích gì, sẽ lại tặng cho ông món đồ ông thích sau.
.... Thang Tam Viên vội vàng ngừng ngay suy nghĩ này. Cậu với Cố Ngạn chỉ là xào cp mà thôi, về sau có thể gặp lại ông Cố nữa hay không cũng không chắc chắn. Dù sao cậu và Cố Ngạn đang lừa dối ông Cố, nếu ông Cố biết sự thật, chắc hẳn sẽ rất thất vọng và tức giận.
Thang Tam Viên sờ vào con thỏ sứ trắng trên tay, không hiểu vì sao, nghĩ tới đây, trong lòng không kìm được mà cảm thấy có chút buồn vô cớ.
Điện thoại kêu một tiếng, đúng lúc làm gián đoạn suy nghĩ của cậu. Cậu lấy điện thoại ra nhìn, là Cố Ngạn gửi một tin nhắn: "Buổi sáng ngày mai em lái xe tới đón anh. Nếu tiện, anh gửi địa chỉ cho em nhé."
Tâm trạng của Thang Tam Viên lập tức tốt hơn, nhắn lại "Được", tiện thể gửi địa chỉ nhà cho Cố Ngạn.
...
Sáng hôm sau, Thang Tam Viên tinh thần phấn khởi, thu dọn đồ đạc xong xuôi liền đi xuống lầu. Quần áo chỉnh tề, gương mặt trắng nõn rạng rỡ, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ, đến bước chân đi xuống lầu cũng nhẹ nhàng hơn mấy phần.
Thang Bá Đặc nhìn mà chướng mắt, sau khi thu lại ánh mắt thì ôm chặt gói trà trong tay, nhất quyết không buông.
Nguyên Thu bất đắc dĩ lườm ông một cái, nhỏ giọng nói: "Mau bỏ gói trà ra đây."
"Không đưa, nhất quyết không đưa!" Thang Bá Đặc ôm chặt gói trà không chịu buông tay. Cố Ngạn kia chẳng những muốn đào mất cây cải trắng nhà ông, còn muốn cướp cả trà của ông! Ông hiện tại muốn rút lại những gì đã nói trước đó, một lá trà cũng không muốn cho.
Nguyên Thu tiến lên, lấy gói trà từ trong ngực ông, quay người đưa cho Thang Tam Viên: "Mau đi đi, đừng để Cố Ngạn chờ con."
Thang Tam Viên liếc nhìn Thang Bá Đặc đáng thương, do dự: "Ba lớn không sao chứ ba?"
Nguyên Thu xua tay: "Không sao đâu, không cần để ý đến ông ấy."
Quản gia đi tới nói: "Bên ngoài có một thiếu gia họ Cố muốn vào, nói là bạn của Tam thiếu gia, có cho cậu ấy vào không ạ?"
"Cố Ngạn?" Thang Tam Viên vui vẻ, vội vàng nói: "Mau cho cậu ấy vào đi ạ."
Thang Bá Đặc mặt tối sầm lại, nhưng không lên tiếng phản đối. Dù sao thì con rể sớm muộn gì cũng sẽ tới cửa, cũng không ngăn cản được.
Haizz!
Cố Ngạn mặc một bộ âu phục lịch sự, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt trầm tĩnh, tuấn tú. Sau khi bước vào, đầu tiên là mỉm cười nhìn Thang Tam Viên, sau đó đến chào hỏi Thang Bá Đặc và Nguyên Thu. Anh cầm trong tay hai hộp quà, không biết bên trong đựng gì.
Thang Tam Viên chờ bọn họ nói chuyện xong, đi tới bên cạnh anh, mặt mày hớn hở hỏi: "Sao em đến sớm vậy?"
"Em muốn sớm nhìn anh một chút." Cố Ngạn gạt một sợi tóc vương trên khóe mắt anh, ôn tồn trả lời, sự thân mật thể hiện rõ ràng.
Thang Bá Đặc nhìn thấy hết, không kìm được khẽ hừ một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Toàn lời ngon tiếng ngọt."
Nguyên Thu véo tai ông, nhỏ giọng nói: "Năm đó khi ông theo đuổi tôi, còn nói những lời hoa mỹ hơn thế này nhiều."
Nói đến chuyện yêu đương năm đó, Thang Bá Đặc không kìm được bật cười, sắc mặt cũng dịu lại. Trong mắt dành cho Cố Ngạn thêm một phần tán thưởng: "Tên nhóc này rất có phong độ năm đó của ông, cũng được đấy chứ."
Nhưng nụ cười của ông không duy trì được lâu, liền lập tức thu lại ngay. Lần đầu con rể tương lai đến nhà, phải giữ vững uy nghiêm.
Cố Ngạn lần lượt đưa quà trong tay cho Thang Bá Đặc và Nguyên Thu, cung kính: "Đây là quà cháu tặng hai bác, hi vọng hai bác thích."
"Ừm..." Thang Bá Đặc nhàn nhạt đáp lời, động tác không nhanh không chậm nhận lấy hộp quà và mở ra.
Trong hộp quà có một bộ ấm trà tử sa rất xinh đẹp và tinh xảo. Thang Bá Đặc không khỏi sáng mắt lên. Bộ ấm trà tử sa này ông đã thích từ lâu, tiếc là Nguyên Thu lại ghét việc ông có quá nhiều ấm trà, vẫn luôn không cho ông mua.
Hiện tại món đồ tốt này đang bày ra trước mặt ông, ông chỉ hận không thể lập tức đi pha một bình trà uống thử ngay. Tuy nhiên ông lại kiềm chế sự nóng lòng, khẽ ho một tiếng, giả vờ bình tĩnh cất hộp quà đi: "Cũng không tệ lắm."
Cố Ngạn đưa cho Nguyên Thu một bức họa. Nguyên Thu nhìn thấy liền mỉm cười. Tranh này do họa sĩ mà ông thích vẽ ra, khó cầu được bằng nghìn vàng, không ngờ Cố Ngạn lại có thể mua được.
Thang Bá Đặc ngẩng đầu nhìn Cố Ngạn một cái, xem ra là đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đã sớm thăm dò sở thích của họ.
Tuy nhiên... Phần tâm ý này coi như có thành ý. Xem ra cậu nhóc này hẳn là nghiêm túc với thằng con trai ngốc của mình.
Ông đứng dậy, hất cằm về phía Cố Ngạn, hướng về phía phòng sách: "Đi cùng tôi."
Vẻ mặt Cố Ngạn ung dung bình tĩnh, lịch sự gật đầu, đi theo sau.
Thang Tam Viên cũng muốn đi theo, mới đi được một bước đã bị Nguyên Thu giữ chặt lại. Nguyên Thu cười nói: "Đến giúp ba treo bức tranh này lên đi."
Thang Tam Viên đành phải đồng ý, nhưng vẫn có chút bận tâm cho Cố Ngạn, không kìm được mà nhìn về phía thư phòng.
Nguyên Thu nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, không khỏi mỉm cười vỗ nhẹ vào tay anh an ủi: "Không sao đâu, ba lớn của con biết chừng mực."
"Thế nhưng con cùng Cố Ngạn chỉ là xào CP, không phải thật sự hẹn hò, ba ba có phải đang hiểu lầm gì không?" Thang Tam Viên hơi vội vàng nhìn về phía thư phòng.
".." Nguyên Thu nhìn bức họa trong tay mình một lát, ông cảm thấy con trai mình mới là người đang hiểu lầm gì đó.
Chưa nói đến Cố Ngạn đưa cho Thang Bá Đặc bộ ấm trà tử sa đó, riêng bức họa trong tay ông đã có giá trị không hề nhỏ. Huống hồ hai thứ đồ này cũng không phải là thứ có thể tùy tiện mua được ngoài đường. Nếu không phải Cố Ngạn đã sớm chuẩn bị, thì không thể nào nhanh như vậy đã mua được.
Nguyên Thu lặng lẽ liếc nhìn con trai mình, quyết định chờ khi có thời gian, lại mua cho con trai mấy bộ sách bàn luận về tình yêu cho con trai đọc.
...
Thời điểm Cố Ngạn cùng Thang Bá Đặc từ trong phòng sách đi ra, tâm trạng của Thang Bá Đặc cuối cùng cũng khá hơn một chút. Khuôn mặt không còn nghiêm nghị như trước, xem ra coi như ông đã hài lòng với Cố Ngạn. Ông xua tay ra hiệu cho hai người mau đi thăm Cố gia, đừng đi quá muộn, sau đó ông liền không kịp chờ đợi mà chạy đi pha trà.
Nguyên Thu lại đưa cho Thang Tam Viên vài món quà, bên trong có thêm mấy món đồ quý giá. Dù sao nhà Cố Ngạn đã có thành ý như vậy, họ cũng không thể thua kém được. Trước đó ông nghĩ Thang Tam Viên chỉ đơn giản là đi thăm hỏi ông Cố, hiện tại xem ra ông ấy rất coi trọng lần gặp mặt này, chỉ có Thang Tam Viên còn ngây thơ vô tri, vẫn tưởng rằng đang diễn trò.
Sau khi Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn ngồi vào trong xe, không kìm được mà hỏi: "Ba lớn nói gì với em vậy?"
"Ba lớn dặn em chăm sóc anh thật tốt." Cố Ngạn cúi người thắt dây an toàn.
"Em nói thế nào?"
Động tác Cố Ngạn dừng lại một chút, ngước mắt nhìn anh: "Em nói em sẽ chăm sóc anh thật tốt cả đời."
Hai người đối mặt nhau, mặt Thang Tam Viên hơi đỏ lên, mất tự nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Lần sau nếu ba lớn có tìm em, em cứ nói thật. Chúng ta mặc dù muốn xào CP, nhưng không cần thiết phải lừa dối người trong nhà." Cậu lo lắng sẽ gây bất tiện cho Cố Ngạn.
Cố Ngạn thắt dây an toàn cho anh, khẽ nở nụ cười ở nơi khuất, trở lại chỗ ngồi khởi động xe.
Hai người trên đường vừa cười vừa nói, thời gian trôi qua rất nhanh. Thang Tam Viên cảm thấy chỉ chớp mắt đã đến nhà họ Cố.
Đập vào mắt Thang Tam Viên là một biệt thự rộng lớn, nhìn qua trang nghiêm và lộng lẫy, giống như một tòa lâu đài cổ kính. Lính canh cửa rất nghiêm ngặt.
Cố Ngạn lái xe thẳng vào bên trong. Quản gia cung kính mở cửa xe cho họ, mỉm cười nói với Thang Tam Viên: "Hoan nghênh Thang thiếu gia."
Thang Tam Viên gật đầu với hắn, bất giác nhìn về phía tòa lâu đài cổ kính, sinh ra vài phần hiếu kỳ về thân phận ông của Cố Ngạn, nhưng cậu chỉ nhìn một chút, liền lễ phép thu lại ánh mắt, không nhìn thêm nữa.
Cố Ngạn đỗ xe xong, dẫn anh cùng đi vào. Bên trong tòa lâu đài cổ được trang hoàng lộng lẫy, nguy nga, toát lên vẻ trang nghiêm. Ở đại sảnh treo một bức họa, là bức ảnh gia đình.
Cố Ngạn thấy Thang Tam Viên nhìn chằm chằm bức họa đó, im lặng một lát: "Bức họa này là tự tay mẹ em vẽ năm đó."
Thang Tam Viên khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào bức tranh. Chính giữa bức tranh có một ông lão đang ngồi, tuy giữa lông mày có nhiều nếp nhăn, nhưng tinh thần rất tốt, trong đôi mắt lộ rõ vẻ kiên nghị và nghiêm cẩn.
Thang Tam Viên nhìn thoáng qua đã nhận ra người trong tranh trước đây thường xuyên xuất hiện trên các bản tin chính trị. Những năm gần đây, tuy ông đã về hưu, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, nhưng vì những cống hiến to lớn của ông cho đế quốc, ngay cả Thang Bá Đặc khi nhắc đến ông cũng đều tỏ lòng kính trọng.
Thang Tam Viên không ngờ ông lại là ông của Cố Ngạn, trong nháy mắt không khỏi căng thẳng. Nhưng ánh mắt dần dần bị đứa trẻ trong tranh thu hút. Đứa bé có nét mặt giống Cố Ngạn, chỉ là trông còn rất non nớt, chỉ mới vài tuổi, lại được ông Cố bế trên tay, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu, chắc hẳn là Cố Ngạn khi còn bé.
Ánh mắt Thang Tam Viên lưu luyến nhìn khuôn mặt Cố Ngạn lúc nhỏ một lát, sau đó mới chuyển ánh mắt nhìn về một nam một nữ trong bức họa. Họ chắc hẳn là ba mẹ của Cố Ngạn. Người đàn ông trông tao nhã, người phụ nữ thì dịu dàng, hiền lành, cũng đều là những người rất dễ gần.
Thang Tam Viên không kìm được hỏi Cố Ngạn: "Ba mẹ em hôm nay cũng ở đây ạ?" Cậu không chuẩn bị quà cho bọn họ, không khỏi có chút căng thẳng, trong lòng còn dự định nhanh chóng ra ngoài mua quà.
Nghe câu hỏi của anh, khuôn mặt quản gia cứng đờ, căng thẳng liếc nhìn Cố Ngạn, cau mày nín thở, cúi mặt đứng sang một bên.
Trên mặt Cố Ngạn cũng không có quá nhiều biến đổi, chỉ là ánh mắt ảm đạm đi một chút, giọng nói bình thản: "Ba mẹ em đã qua đời rất nhiều năm rồi."
Thang Tam Viên sửng sốt một lát, vội vàng quay đầu nhìn về phía Cố Ngạn, nói lời xin lỗi: "Rất xin lỗi, anh không biết..."
Cố Ngạn lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Không sao đâu, ba mẹ em đã qua đời từ rất nhiều năm trước, em coi như là được ông nuôi lớn."