Chương 72: Đến gặp ông

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 72: Đến gặp ông

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Tam Viên nghe Cố Ngạn kể, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ đau lòng. Cậu nhìn gia đình bốn người hạnh phúc trong bức vẽ, dường như không hề có chút đau khổ nào.
Thấy cậu như vậy, khóe miệng Cố Ngạn khẽ cong lên đầy dịu dàng, anh xoa đầu cậu nói: "Mọi chuyện đã qua rồi. Lát nữa khi gặp ông, cố gắng đừng nhắc đến chuyện của cha mẹ em, để ông không phải đau lòng thêm."
Thang Tam Viên vội vàng gật đầu nhẹ, đáp: "Anh biết rồi."
Cậu nghĩ một lát rồi nói: "Em đừng quá đau lòng."
"Ừm..." Cố Ngạn mỉm cười dịu dàng, vươn tay ra: "Vào thôi."
Thang Tam Viên hiểu rõ thân phận hiện tại của mình là bạn trai "giả" của Cố Ngạn, trước mặt ông Cố phải thể hiện sự thân mật một chút, vì vậy cậu không nghĩ nhiều mà đưa tay nắm lấy bàn tay Cố Ngạn.
Cố Ngạn cầm tay cậu, siết chặt rồi tự nhiên dẫn cậu đi vào.
Lâu đài cổ được trang trí rất sang trọng và tao nhã, đồ đạc trong nhà đều rất có giá trị, nhưng tổng thể phong cách lại có phần nghiêm túc và trầm lặng.
Ông Cố ngồi trên ghế sofa, tư thế nghiêm chỉnh, khuôn mặt nghiêm nghị.
Cố Ngạn nắm tay Thang Tam Viên đi tới, nhỏ giọng nói: "Ông nội, chúng con đến rồi ạ."
Ông Cố ngẩng đầu lên, Thang Tam Viên nhìn thấy khuôn mặt ông. Ông trông có vẻ già hơn người trong bức ảnh một chút, tóc chải gọn gàng, không một sợi rối bời. Khuôn mặt ông mang theo vẻ uy nghiêm của người có địa vị cao lâu năm, ngũ quan đoan chính, khuôn mặt hiền hậu. Lông mày rậm có chút giống Cố Ngạn, ánh mắt uy nghiêm có phần nghiêm khắc, nhưng khóe miệng lại cong lên vẻ dịu dàng.
Thang Tam Viên quan sát thì càng thấy Cố Ngạn giống mẹ của anh, không có nhiều nét giống ông nội và cha.
Cố Ngạn cúi đầu dịu dàng giới thiệu với Thang Tam Viên: "Đây là ông của em."
Dưới ánh nhìn của ông Cố, Thang Tam Viên có chút lo lắng chào hỏi: "Con chào ông ạ."
Ông Cố hiền hậu mỉm cười với cậu: "Cháu đừng căng thẳng, lại đây ngồi đi, cứ gọi ông nội như Ngạn Ngạn là được rồi."
Thang Tam Viên ngoan ngoãn gật đầu, cẩn thận đi qua ngồi bên cạnh ông. Không hiểu sao cậu lại có cảm giác như đi gặp phụ huynh, khiến cậu không khỏi có chút xấu hổ.
Cố Ngạn ngồi bên cạnh cậu, nắm lấy tay cậu, như tiếp thêm dũng khí cho cậu.
Thang Tam Viên hít sâu một hơi, đưa từng món quà đã chuẩn bị cho ông Cố.
Ông Cố nghe nói lá trà là của Thang Bá Đặc, không khỏi bật cười nói: "Ta nghe nói cái tên nhóc Thang Bá Đặc đó gần đây thích uống trà, không ngờ lại là thật. Ta phải cẩn thận nếm thử lá trà của nhóc đó, xem rốt cuộc hương vị thế nào."
Tên nhóc kia... Thang Tam Viên nhìn bộ râu bạc trắng của ông Cố, lặng lẽ thu lại ánh mắt kinh ngạc. Có lẽ trong mắt ông Cố, Thang Bá Đặc chỉ là một đứa trẻ con mà thôi.
Ông Cố mỉm cười, quay đầu phân phó quản gia: "Mau đi pha một ấm trà mang đến đây cho tôi nếm thử."
"Vâng." Quản gia cười tủm tỉm nhận lấy lá trà, xoay người đi vào bếp pha trà.
"Ông Cố, con còn một món quà nữa, vì con thấy rất thích nên đã mua tặng ông." Thang Tam Viên dừng lại một chút, có chút khẩn trương đưa ra con thỏ mà mình đã chuẩn bị. Cậu lo lắng ông Cố sẽ không thích món đồ ngây thơ như vậy.
"Ồ?" Ông Cố cảm thấy hứng thú nhận lấy hộp và mở ra. Khi ông nhìn thấy con thỏ bên trong, không kìm được bật cười, trong mắt tràn đầy ý cười vui vẻ.
Với nét mặt hiền từ, ông cầm con thỏ trong tay, nhìn nó thật kỹ, vuốt ve rồi nói: "Con thỏ này rất đáng yêu, ta rất thích."
Ông Cố cười như vậy, sự nghiêm khắc trên gương mặt ông giãn ra, trông rất hiền lành. Thang Tam Viên không khỏi thả lỏng người, không còn căng thẳng như vừa rồi nữa, cậu cười nói: "Ông thích là tốt rồi ạ."
Ông Cố đứng dậy, đi tới kệ trưng bày ở đại sảnh, bỏ một món đồ trưng bày đắt tiền trên giá xuống, tự tay đặt con thỏ vào giữa. Xem ra ông rất coi trọng con thỏ này.
Chú thỏ trắng sứ trông có vẻ nổi bật giữa những món đồ cổ, nhưng lại rất sinh động và thú vị. Nó làm cho căn phòng khách vốn trầm mặc trở nên năng động hơn một chút, không còn vẻ vô hồn như trước, giống như thổi luồng sinh khí vào mặt nước phẳng lặng.
Thang Tam Viên nhìn món đồ cổ bị thay thế, vội xua tay: "Ông ơi, ông cứ để tạm chỗ nào cũng được ạ." Một vị trí quan trọng như vậy mà lại đặt con thỏ đó, cậu cảm thấy thật ngại, chưa kể đây là phòng khách. Nếu có khách đến thăm, sẽ nhìn thấy con thỏ ngay lập tức.
Ông Cố lắc đầu, chững chạc nói: "Đồ vật cháu dâu tương lai tặng, đương nhiên ta phải đặt ở nơi dễ thấy chứ. Chờ đến lúc mấy ông già kia đến thăm ta, ta còn muốn khoe với bọn họ xem, huống chi con thỏ này thật đáng yêu, tốt hơn nhiều so với mấy món đồ cổ xưa kia. Ngày ngày ta nhìn thấy con thỏ này, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn nhiều."
Lỗ tai Thang Tam Viên nóng lên. Mặc dù cậu biết quan hệ của cậu và Cố Ngạn là giả, nhưng nghe thấy ông Cố tự nhiên gọi cậu "cháu dâu tương lai" như vậy, cậu vẫn không khỏi có chút ngượng ngùng. Cậu đứng thẳng lên, bối rối nói: "...Con, con đi nhà vệ sinh một chút."
"Em đưa anh đi." Cố Ngạn đứng lên nói.
Thang Tam Viên càng thêm xấu hổ, cảm thấy ông Cố nhìn cậu và Cố Ngạn có chút ám muội, vội xua tay: "Không cần không cần, em nói cho anh biết nó ở chỗ nào là được rồi."
Nếu như "người bạn trai" như cậu và Cố Ngạn cùng đi vệ sinh với nhau, không biết mọi người sẽ nghĩ gì nữa đây.
Cố Ngạn nhìn vẻ hốt hoảng của cậu, đành phải chỉ hướng nhà vệ sinh cho cậu. Thang Tam Viên lập tức gật đầu lia lịa, bước nhanh như chạy trốn.
Ông Cố nhìn cháu dâu chạy đi như một chú thỏ nhỏ, không khỏi mỉm cười: "Cháu bé thật là đáng yêu."
Ông ngồi xuống ghế sofa, nhìn Cố Ngạn, cười nói: "Con có mắt nhìn đấy."
Khóe miệng Cố Ngạn khẽ cong lên: "Người cháu thích đương nhiên đáng yêu rồi."
Ông Cố cười một tiếng, nháy mắt với cháu trai mình, có ý trêu chọc: "Còn chưa theo đuổi được sao?"
Cố Ngạn khẽ mấp máy khóe môi: "...Nhanh thôi ạ."
Ông Cố cười: "Yêu thầm người ta lâu thế rồi, nhanh nhẹn lên một chút. Ta vẫn chờ được uống trà của cháu dâu đấy."
Ông nhìn tòa lâu đài trống vắng, bỗng nhiên có chút buồn vu vơ nói: "Nơi này đã thật lâu không có sự náo nhiệt."
Ánh mắt Cố Ngạn tối sầm lại, nhìn căn nhà trống vắng, trầm mặc một hồi.
Ông Cố thở dài một hơi. Hôm nay cháu dâu đến nhà là chuyện tốt, ông cũng không thể cứ mãi nghĩ đến chuyện không vui. Ông cười nói: "Chờ có thời gian ta muốn hẹn Thang Bá Đặc uống trà mới được. Thời trẻ ta cho hắn uống trà, hắn cứ nốc ừng ực như uống nước lọc vậy, chẳng biết thưởng trà gì cả. Không ngờ bây giờ hắn cũng thích uống trà, chờ ta gặp mặt hắn, ta phải kiểm tra hắn thật kỹ mới được."
"Được." Cố Ngạn mỉm cười nói: "Ông nghỉ ngơi một lát đi, con sẽ đưa cháu dâu tương lai của ông đi dạo quanh lâu đài một vòng."
Ông Cố không nhịn được cười một tiếng, hiểu ý mà nói: "Đi đi, lão già này không làm chậm trễ mấy đứa trẻ các con yêu đương. Lúc ăn cơm nhớ quay lại là được rồi."
Cố Ngạn gật đầu, đi tìm Thang Tam Viên.
Thang Tam Viên từ trong phòng vệ sinh ra, nhìn thấy Cố Ngạn đang chờ ở cửa thì ngạc nhiên hỏi: "Tại sao em lại ra đây rồi?" Cậu chột dạ liếc nhanh về phía phòng khách, Cố Ngạn đến phòng vệ sinh tìm cậu, ông Cố sẽ không nghĩ nhiều chứ.
"Em dẫn anh đi xem cái này." Cố Ngạn cười bí ẩn với cậu, đưa tay ra nắm lấy tay cậu.
Thang Tam Viên nhìn bàn tay anh đưa đến ngơ ngác một lát. Nơi này không có ông Cố, cũng muốn tiếp tục diễn kịch sao? Tuy nhiên cậu không hỏi nhiều, trong lòng nghĩ Cố Ngạn có thể lo lắng quản gia hoặc đám người hầu sẽ báo cáo tình hình của hai người cho ông Cố. Dù sao cậu và Cố Ngạn, nắm tay cũng đã nắm rồi, ôm cũng đã ôm rồi, cũng không ngại nắm thêm lần nữa.
Cố Ngạn dẫn cậu đi thẳng đến sân sau của lâu đài cổ. Sân sau vẫn rộng rãi như cũ, nơi đó cỏ xanh như tấm thảm, sắc hoa rực rỡ, trong không khí thoang thoảng mùi hương của hoa. Có vài vật thể màu trắng đang chạy quanh trên bãi cỏ xanh.
Thang Tam Viên càng đến gần, càng có thể thấy rõ ràng những vật thể màu trắng trên bãi cỏ. Đầu tiên cậu kinh ngạc nhìn một lượt, sau đó hai mắt dần dần mở to, vui mừng nhưng không dám chắc chắn, chỉ vào những đốm trắng trên bãi cỏ, kích động nói: "Cái kia là, là..."
Cố Ngạn mỉm cười nhìn cậu, cho cậu câu trả lời khẳng định: "Là thỏ."
Thang Tam Viên không khỏi reo lên một tiếng nho nhỏ, lập tức buông tay Cố Ngạn, chạy về phía mấy con thỏ kia. Cậu chạy đến gần chỗ thỏ con rồi mới dừng lại, cẩn thận không dám quấy rầy chúng. Thỏ rất nhát, nếu lao tới sẽ khiến chúng sợ hãi.
Cậu kiềm chế sự kích động trong lòng, nhẹ nhàng đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh thỏ con, nhìn chằm chằm vào những chú thỏ nhỏ màu trắng như tuyết. Mỗi chú thỏ đều tròn trịa đáng yêu, cậu nhìn không rời mắt. Duỗi ngón tay ra giữa không trung đếm, tổng cộng có đến năm con.
Cố Ngạn đứng tại chỗ cúi đầu nhìn bàn tay vừa bị bỏ rơi của mình, thở dài bất đắc dĩ một tiếng, lại có chút ghen tị với những con thỏ kia.
Anh đi tới ngồi xuống bên cạnh Thang Tam Viên, nhìn dáng vẻ Thang Tam Viên nhìn chằm chằm con thỏ, lại không dám đến gần, không khỏi mỉm cười, nhỏ giọng nói: "Những con thỏ này rất dạn người, anh cứ thử sờ chúng đi."
Thang Tam Viên thật sự động lòng đưa tay ra, do dự một chút rồi lại rụt ngón tay về, khẽ cuộn người lại một chút. Cậu tiếc nuối lắc đầu, thấp giọng nói: "Không được, anh sợ sẽ dính lông trắng của thỏ. Cha dị ứng với lông thỏ, đêm nay anh muốn về nhà, nếu khi về nhà không cẩn thận để lông thỏ dính vào người cha thì sẽ không tốt, như vậy cha sẽ bị bệnh."
Nếu không phải vì lý do này thì cậu đã sớm nuôi một bầy thỏ ở nhà, rồi ngày nào cũng ngồi ở nhà không làm gì cả, suốt ngày ôm ấp vuốt ve thỏ, nghĩ thôi đã cảm thấy vui vẻ.
Cố Ngạn khẽ gật đầu, sau đó nắm lấy tay cậu đặt lên người con thỏ, nói nhỏ: "Không sao, lát nữa em sẽ để quản gia chuẩn bị một bộ quần áo mới cho anh, anh tắm rửa rồi về nhà, không cần phải lo lắng lông thỏ sẽ dính vào người bác trai."
Tay Thang Tam Viên chạm vào lớp lông mềm mại của thỏ, cuối cùng không nỡ rời đi, lập tức thỏa hiệp, nghe theo lời Cố Ngạn. Con thỏ nhỏ đang ở trước mắt, không thể nào không vuốt ve, hít hà một chút.
Cậu quyến luyến không rời, cứ vuốt ve mãi không thôi. Mấy con thỏ này cũng không sợ người, chỉ liếc đôi mắt đỏ rực nhìn Thang Tam Viên một cái, liền quay đầu chuyên tâm ăn cà rốt. Miệng nhỏ khẽ động đậy, đôi tai mềm mại rũ xuống sau đầu, vẻ đáng yêu đó khiến tim cậu mềm nhũn.
Thang Tam Viên không nhịn được sờ vào đôi tai rũ xuống sau lưng thỏ. Đôi tai của nó mềm mại mịn màng, mang theo hơi ấm cơ thể của nó. Con thỏ vẫn cúi đầu ăn cà rốt, mặc cậu vuốt ve.
Cậu không nhịn được cảm thán: "Thật là ngoan ngoãn mà."
Cố Ngạn xoa mái tóc mềm như nhung của cậu, cong môi cười: "Quả thật rất ngoan."
Thang Tam Viên không chú ý rằng anh không nói con thỏ mà là nói cậu, chỉ toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm con thỏ. Nhìn một lát, cậu không nhịn được cẩn thận từng li từng tí ôm một chú thỏ trong đám đó vào lòng, tựa vào mặt nhẹ nhàng cọ xát, lông tơ trắng nõn mềm mại. Thang Tam Viên không nhịn được thở dài trong lòng, có thể ôm con thỏ không chút kiêng kỵ nào như vậy thật hạnh phúc!
Cậu không nỡ đi vào nhà, ngồi trên bãi cỏ say sưa vuốt ve lũ thỏ, chốc chốc lại xoa nựng. Cố Ngạn yên lặng ngồi bên cạnh cậu.
Hôm nay trời xanh thăm thẳm, mây rất nhạt, gió nhẹ chầm chậm thổi qua, thoảng hương hoa. Thang Tam Viên đưa tay vuốt ve chú thỏ nhỏ. Cố Ngạn ngay bên cạnh đưa tay xoa đầu cậu.
Khung cảnh này trông... rất hài hòa.
Ông Cố đứng trước cửa sổ, lại liên tục thở dài, không tự chủ được vươn tay sờ đỉnh đầu lơ thơ vài sợi tóc của mình, không nhịn được thốt lên lời cảm thán từ đáy lòng: "Người trẻ tuổi chẳng biết tiết chế gì cả. Ngạn Ngạn cứ xoa như vậy, ta thật lo lắng Tam Viên sẽ bị nó xoa đến trọc đầu mất."
Quản gia nhìn Cố Ngạn và Thang Tam Viên phía xa, đứng phía sau an ủi ông: "Không sao đâu ạ, ngài đừng lo lắng. Tôi vừa cẩn thận quan sát một chút, tóc Thang thiếu gia đen nhánh rậm rạp, chân tóc cũng không bị cao, hơn nữa cậu ấy còn là Omega, nên chắc sẽ không bị hói đâu ạ."
Ông Cố gật đầu, cuối cùng cũng yên lòng. Gen mạnh mẽ của Alpha và Omega, rất ít khi bị hói đầu. Dù cho về già tóc cũng vẫn dày đen nhánh, đây cũng là một trong những lý do khiến nhiều người chấp nhận tìm Alpha hoặc Omega làm bạn đời.
Ông Cố không nhịn được lại giơ tay lên nhẹ nhàng sờ sờ đỉnh đầu lưa thưa tóc của mình, trong lòng bi thương than thở một tiếng: ông đúng là làm hỏng cái gen Alpha này mà.
Ông nhìn Cố Ngạn phía xa, may mắn là Cố Ngạn giống mẹ, tóc rậm rạp đen bóng, không có chút dấu hiệu hói đầu nào. Nếu không ông thực sự sẽ rất lo lắng.
Thang Tam Viên hạnh phúc vô cùng dùng gương mặt cọ cọ vào đôi tai thỏ nhỏ. Ngẩng đầu liền thấy ông Cố đứng trước cửa sổ. Cậu nhìn lại, liền thấy vẻ mặt u sầu lo lắng của ông Cố, còn thỉnh thoảng đưa tay kiểm tra đỉnh đầu. Đôi mày cau lại cùng vẻ mặt ảm đạm, dường như có chút phiền muộn.
Thang Tam Viên không khỏi sửng sốt một lát, đưa tay chọc chọc Cố Ngạn đang ở bên cạnh, hỏi: "Ông sao vậy? Có vẻ không vui lắm."
Cố Ngạn dừng động tác xoa đầu cậu lại, ngửa đầu nhìn ông Cố một cái, con ngươi khẽ động, mở miệng nói: "Có lẽ vì biểu hiện của hai chúng ta không đủ thân mật, nên ông có chút bận tâm."
Thang Tam Viên không nhịn được nhíu mày. Trong chương trình, Cố Ngạn vì phối hợp với cậu đã khuấy động nhiệt độ CP của hai người lên cao như vậy, giờ đến lượt cậu giúp Cố Ngạn, lẽ ra cũng nên làm thật tốt giúp anh. Thế nhưng xem ra ông Cố vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mối quan hệ của bọn họ, cậu không khỏi có chút áy náy, lo lắng hỏi: "Làm thế nào mới có thể để ông tin tưởng đây?"
Cố Ngạn cúi đầu trầm tư một lát, cố ý trêu chọc cậu: "Anh hôn em một cái, chắc chắn ông sẽ không tiếp tục nghi ngờ mối quan hệ của chúng ta nữa."
"Hả?" Miệng Thang Tam Viên khẽ mở ra, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.
Cố Ngạn thu trọn biểu cảm của cậu vào trong mắt, bất động thanh sắc cong môi, ra vẻ buồn bã mà nói: "Nếu anh không muốn làm thì cũng không sao cả, đừng làm khó bản thân."
Tai Thang Tam Viên đỏ lên, dừng lại một lát, ngẩng mặt lên nghiêm túc hỏi: "...Hôn như thế nào?"
Bởi vì cậu là Omega, cho nên mấy năm cậu ra mắt đến nay, Lâm Đại Thiên nghiêm khắc đề phòng chết sống, không nhận mấy cảnh quá thân mật cho cậu. Đối với kinh nghiệm hôn, cậu hoàn toàn không có, trong lúc nhất thời có chút luống cuống, không biết nên làm như thế nào.
Cố Ngạn khẽ cong khóe môi, chỉ vào má mình: "Anh hôn vào đây là được."
Thang Tam Viên nhìn gương mặt Cố Ngạn gần trong gang tấc, trái tim đập loạn xạ không theo quy luật nào. Ngón tay vô thức căng thẳng xoa xoa đôi tai thỏ. Con thỏ ngây ngô liếc nhìn cậu bằng đôi mắt đỏ hoe, sau đó dùng đôi chân ngắn ngủi nhảy ra khỏi tay cậu rồi bỏ chạy.
Thang Tam Viên nhìn cái mông thịt của con thỏ, cuối cùng lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, nhanh chóng "chụt" một cái lên má Cố Ngạn, sau đó vội vàng lui về phía sau.
Cố Ngạn cảm giác một mùi hương nhẹ nhàng ngọt ngào phả vào mặt mình. Chưa kịp phản ứng thì cảm giác mềm mại ướt át đã chạm vào khuôn mặt anh, mang theo hương vị kẹo bơ cứng, nhẹ như lông vũ.
Sau khi Cố Ngạn hết sững sờ, không kìm được mà nở nụ cười, trong mắt tràn đầy ánh sáng dịu dàng.
Gương mặt Thang Tam Viên nóng bừng, trong đầu trống rỗng ngay lập tức. Đợi đến khi nhiệt độ trên mặt hạ xuống, đầu tiên cậu nhìn về phía cửa sổ để xác nhận biểu cảm của ông Cố. Đáng tiếc ông đã rời đi, nơi cửa sổ đó trống không. Cũng không biết vừa rồi ông Cố có thấy bọn họ "hôn" không, nếu như ông Cố không thấy được chẳng phải bọn họ phí công sao? Chẳng lẽ còn phải hôn lại một lần trước mặt ông Cố sao?
Gương mặt cậu đỏ bừng, vội vàng vỗ vỗ mặt rồi đứng lên: "Chúng ta trở về đi."
"Được." Cố Ngạn đứng lên theo cậu.
Thế nhưng Thang Tam Viên nói xong lại hơi hối hận. Cậu lưu luyến liếc nhìn những con thỏ nhỏ đang chạy lung tung trên bãi cỏ, cậu chưa ôm đủ, không khỏi tiếc nuối mà nghĩ, cũng không biết về sau cậu có còn cơ hội đến đây nhìn những con thỏ này nữa không.
Cố Ngạn dường như đoán được suy nghĩ của cậu, mở miệng: "Sau này nếu anh muốn gặp chúng thì cứ đến đây bất cứ lúc nào."
"Thật sao?" Đôi mắt Thang Tam Viên lóe sáng nhìn anh.
"Ừm, nếu anh muốn ở đây cả đời cũng được."
Thang Tam Viên không để ý đến thâm ý trong lời nói của anh, chỉ cảm kích cười với anh, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.
Cố Ngạn bất đắc dĩ véo má cậu, nắm tay cậu quay trở về.
Lúc bọn họ quay lại, quản gia đã pha xong trà, ông Cố đang thưởng thức trà, xem ra hương vị rất được, ông nhấp liền mấy ngụm, chưa từng đặt chén trà xuống.
Ông nhìn thấy Cố Ngạn và Thang Tam Viên đi tới, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, nói với Thang Tam Viên: "Tam Viên, lại đây uống trà với ông nội nào. Trà này của cha con hương vị quả thật không tệ."
"Nếu như ông thích, lần sau con lại mang đến cho ông một ít." Thang Tam Viên mỉm cười đáp lại, nhưng không ngồi xuống. Cúi đầu nhìn, quả nhiên trên quần áo dính rất nhiều lông thỏ. Cậu lo lắng lông thỏ trên người sẽ làm bẩn ghế sofa, đành phải nhìn về phía Cố Ngạn xin giúp đỡ.
Cố Ngạn khẽ mỉm cười, mở miệng nói: "Ông nội, anh Tiểu Tam khoan hãy ngồi. Anh ấy muốn lên tầng tắm rửa trước, con cùng ông uống trà."
Ông Cố nghe thấy Thang Tam Viên muốn tắm rửa, liếc nhìn bọn họ một cái đầy khác thường, đặc biệt là nhìn về phía Cố Ngạn, trong ánh mắt ẩn chứa sự chỉ trích.
Thang Tam Viên: "???"
Cố Ngạn ho nhẹ một tiếng, trầm giọng giải thích: "Trên người anh Tiểu Tam dính lông thỏ, cho nên muốn đi tắm một chút."
"Ồ..." Ông Cố ngẩng đầu nhìn bọn họ, đáp một tiếng đầy ẩn ý.