Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 197: Không Như Bề Ngoài
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên ngoài cửa.
Chúng đang đến gần.
Thình thịch… Thình thịch…
Ông Jingles nở một nụ cười méo mó nhìn tôi, hai bàn tay che kín đôi mắt.
“Sao lại đi chứ? Ở lại chơi thêm một chút đi~”
Càng nghe, đầu óc tôi càng trở nên mụ mị, như thể mỗi lời hắn nói đều đang rút cạn sinh lực. Suy nghĩ rối loạn. Trước khi kịp nhận ra, tôi đã vô thức lùi lại một bước.
Gần hơn với khung cửa sổ đang mở.
Gần hơn với tiếng mưa đang dập dồn bên ngoài.
“Chơi nào…”
Giọng hắn lại vang lên.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Tatata~
Giai điệu quen thuộc ấy lại cất lên.
Tôi lùi thêm một bước, lưng giờ đã chạm vào cửa sổ.
“Ông Jingles nói~”
Tim tôi thắt lại. Tôi quay phắt người sang.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó—
“Đông cứng.”
Tôi không thể cử động. Đầu óc trống rỗng.
Khi lấy lại ý thức, tôi đã quay người lại, đối mặt với hắn.
Đối mặt với Ông Jingles.
‘Trời đất ơi—!’
Nụ cười của hắn lúc này đã giãn rộng đến mức kinh hoàng.
Rộng đến mức khiến sống lưng tôi lạnh toát.
“Ông Jingles nói~”
Giọng hắn vang vọng khắp căn phòng, xen lẫn tiếng bước chân đang tiến sát bên kia cánh cửa.
Mồ hôi chảy dài trên mặt tôi.
“…Nhìn xuống giường đi.”
“——!”
Cổ tôi tự động xoay chuyển.
‘Không!’
Tôi thoáng thấy mép bộ đồ vàng. Cố gắng cưỡng lại, nhưng vô ích.
Cơ thể tôi không nghe lời.
Và khi bộ quần áo ấy lọt trọn vào tầm nhìn—
‘Không, không nhìn nữa! Đừng mở mắt!’
Tôi tuyệt vọng vùng vẫy trong vô vọng.
Là—
“Hihihi~”
Tiếng cười đột ngột tràn ngập căn phòng. Tôi giật mình khi thấy đầu mình đã thò ra ngoài cửa sổ.
“Chúng ta chơi nhé? Anh gọi em mà, đúng không? Em muốn chơi!”
Là Mirelle. Đôi mắt cô lóe sáng trong bóng tối khi nhìn về phía tên hề đang ở trong khung hình.
“Hoạt hình~!”
Rầm—!
Ngay khi cô thốt ra câu đó, cánh cửa bật mở, vài bóng người bước vào, miệng vẫn cười toe toét.
Tôi không do dự, lập tức lao ra ngoài qua cửa sổ. Mưa tạt thẳng vào mặt, lạnh buốt, hòa cùng bóng đêm dày đặc.
Tôi triệu hồi Mirelle trước khi những Kẻ Chuột kịp nhìn thấy. Căn phòng lập tức trở nên hỗn loạn.
Trong khoảnh khắc đó, tôi sợ cô sẽ không đến kịp.
Nhưng may mắn thay, cô đã xuất hiện.
‘Nếu không, mình tiêu mất.’
Dù chưa hiểu rõ năng lực của Mirelle, tôi biết cô có thể tạm thời ngăn chặn những dị thường trong một thời gian ngắn — giống như Twisted Man trước đây, hay Ông Jingles hiện tại.
Cô không thể đánh bại chúng, nhưng có thể kéo dài thời gian.
Tôi tận dụng từng giây cô giành được, nắm lấy mép cửa sổ khi lớp bóng đen lan dọc cánh tay. Kéo mạnh một cái, tôi tụt xuống, đáp chân xuống bãi cỏ ướt.
Một ánh chớp lóe lên, soi rõ khung cửa sổ tầng trên.
Tôi đông cứng tại chỗ. Từ phía đó, nhiều gương mặt đang ép sát vào tấm kính, miệng cười ngoác đến tận mang tai, ánh mắt trống rỗng dõi theo tôi.
Dạ dày tôi quặn lại.
‘Không hề đơn giản như Nhiệm Vụ Hạng Ba…’
Bóng tối lại bao trùm, và rồi—
ẦM!
Sấm nổ.
Ướt sũng trong mưa, tôi lao nhanh về phía khu trại.
Tôi biết mình không thể chạy thoát.
Không có đường thoát nào cả.
‘Phải tìm được thằng bé! Chỉ cần gắn thẻ nó, là xong!’
Nghiến răng, tôi tăng tốc, hướng đến ô cửa sổ trống còn đang mở, rồi trèo vào bên trong.
Click!
Đóng chặt cửa sổ lại, tôi nuốt xuống cơn sợ hãi đang dâng lên.
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Khó mà nhận ra được đâu là gì.
‘Có vẻ đây là phòng trẻ con. Có thể bốn đứa trẻ cùng ở chung.’
Không khí im ắng, chỉ còn lại tiếng tim đập.
Tôi nín thở, ép tai vào cánh cửa lắng nghe.
“…”
Không có bất kỳ âm thanh nào từ bên ngoài.
Tôi hít sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Nhưng thật khó.
…Tôi không biết phải làm gì tiếp.
‘Hay để Dreamwalker và Mirelle tìm cậu bé? Nhưng nếu tìm được, mình tiếp cận kiểu gì đây?’
Tôi xem đồng hồ.
Đã muộn. Thời gian nhiệm vụ sắp hết.
Và tôi biết, nếu thất bại… điều kinh khủng nào đó chắc chắn sẽ xảy ra.
‘Phải nhanh lên.’
Nhưng làm sao?
Tôi nghiến răng, rời khỏi cánh cửa, cẩn thận dò xét quanh phòng, hy vọng tìm được chút manh mối. Nhưng chẳng có gì đáng chú ý — chỉ vài cây bút chì màu, vài món đồ chơi và những tấm ảnh.
Khi sắp tuyệt vọng, tôi dừng lại trước một chiếc bàn.
‘Cái này là…?’
Trên bàn đặt một tấm ảnh.
Tấm ảnh chụp một cậu bé cùng một người đàn ông trung niên. Nhận ra cậu bé, tim tôi khựng lại.
‘Chris.’
Tay tôi run nhẹ. Có thể…?
Đưa tấm ảnh lại gần, tôi thấy người đàn ông có đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt hốc hác, mệt mỏi đến kiệt sức.
Nhìn kỹ, ông ta hơi giống tôi.
‘Đây là cha của Chris sao? Không có gì ngạc nhiên khi ông ấy chết… Trông cứ như người đã sống trong mộ từ lâu rồi.’
Tôi cũng từng như vậy. Dù giờ đã khá hơn, nhưng cơ thể vẫn chưa phục hồi hoàn toàn.
Trong ảnh, hai cha con đứng cạnh nhau, giơ cao một khung hình — một giải thưởng, hình như là cho phim hoạt hình.
Và đây là lần đầu tiên tôi thấy Chris cười.
“…”
Tôi lật bức ảnh lại, định đặt nó xuống, thì tay khựng lại giữa chừng.
“Cái gì…?”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi tôi đưa tấm ảnh sát hơn. Ánh sáng chập chờn khiến mặt sau tấm ảnh như bị khắc bằng máu.
Những dòng chữ ngoằn ngoèo, dữ dội, hằn sâu vào tờ giấy — như thể người viết đã ấn mạnh đến mức rách cả mặt sau.
[Kẻ cắp! Cha cậu là kẻ cắp!]