Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới
Chương 3: Khám phá mới
Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Minh Chi mở cửa bước vào, hai anh em đang trò chuyện. Dù không nghe rõ nội dung, nhưng qua biểu cảm của họ, có thể thấy mối quan hệ giữa hai người đã dịu đi rất nhiều.
Có vẻ như cuối cùng Tạ Vân Phàm cũng đã hiểu ra vấn đề.
Minh Chi mừng rỡ, tiến đến đặt hộp cơm giữ nhiệt xuống bàn và nói: "Nào, ăn chút gì đi đã, chị nấu cháo cá cho dễ tiêu rồi."
Tạ Tinh Hà khẽ ho một tiếng, hỏi: "Chị, hôm qua chị đã đưa em đến bệnh viện sao?"
Minh Chi nhìn anh, ánh mắt đầy phức tạp: "May mà chiều qua chị có việc tìm em nên mới ghé qua chung cư của em. Nếu chị không phát hiện lọ thuốc rỗng trên bàn và đưa em đến bệnh viện kịp thời, có lẽ bây giờ em đã mất mạng rồi."
Tạ Tinh Hà dời ánh mắt, khàn giọng nói: "Em nhất thời xúc động mới nghĩ quẩn, không muốn liên lụy đến mọi người..."
Minh Chi trách mắng: "Em nói gì vậy chứ. Tiền bạc có thể từ từ tìm cách, nhưng mạng sống chỉ có một thôi, sau này không được phép làm bậy nữa nghe chưa!"
"Vâng." Tạ Tinh Hà xấu hổ cúi đầu: "Khoảng thời gian này đã làm phiền chị nhiều rồi."
Chị họ Minh Chi tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng chuyên ngành kế toán. Sau khi Tạ Tinh Hà đảm nhận vị trí CEO, anh đã mời Minh Chi về Tinh Vân làm giám đốc tài chính với suy nghĩ "Để người thân quản lý sổ sách sẽ đáng tin cậy hơn".
Mấy chuyện giải thể công ty gần đây đều do cô phụ trách. Hôm qua, thật may mắn là cô có việc tìm Tạ Tinh Hà nên mới phát hiện anh đã uống hết cả lọ thuốc ngủ, đưa đi cấp cứu kịp thời, bằng không hậu quả khó mà lường được.
Tạ Tinh Hà tập trung húp cháo, còn Tạ Vân Phàm ngồi bên cạnh cũng ăn. Phải công nhận tài nấu ăn của chị họ khá tốt, cháo cô nấu vô cùng thơm ngon.
Tạ Vân Phàm ăn một bát cháo lớn đủ no bụng, rồi chủ động cất bát đũa, đi đến nói: "Chị, bác sĩ bảo tình trạng của em đã khá hơn rồi, hôm nay có thể xuất viện."
"Ừm, vậy để chị đi làm thủ tục."
...
Tài xế đã lái xe đến trước cổng bệnh viện từ sớm để đón họ.
Về đến nhà, Tạ Tinh Hà nhìn về phía Minh Chi, áy náy nói: "Chị tranh thủ tìm việc khác đi, với trình độ của chị chắc chắn có thể vào làm ở một công ty lớn, em không muốn làm chậm trễ chị nữa."
Minh Chi do dự một lát rồi nói: "Đúng là gần đây chị cũng định tìm việc mới. Tiền tiết kiệm của chị không còn nhiều, lại phải nuôi con nên không thể theo em khởi nghiệp được."
Tạ Tinh Hà vội vàng đáp: "Em hiểu mà. Chuyện công ty đã giải quyết xong, chị tìm con đường khác là đúng rồi. Em nợ chị quá nhiều, khoảng thời gian này em còn không thể trả lương cho chị nữa."
Minh Chi nhẹ nhàng vỗ tay anh: "Người một nhà mà em, đừng khách sáo như thế. Về sau nếu cần chị giúp cứ gọi cho chị nhé."
Tạ Tinh Hà khẽ gật đầu rồi tiễn cô ra về.
Sau khi chị họ rời đi, hai anh em cùng nhau vào phòng khách ngồi.
Rõ ràng tâm trạng Tạ Tinh Hà hơi sa sút, anh châm một điếu thuốc, chậm rãi rít một hơi mà không nói gì.
Tạ Vân Phàm mở điện thoại xem giờ, nói: "Anh ơi, mai anh đến đại lý ô tô bán chiếc xe thể thao của em đi, trước tiên cứ trả khoản nợ tháng sau đã."
"... Em nghiêm túc đấy chứ?" Anh cứ tưởng lúc ở bệnh viện em trai chỉ tiện miệng nói đùa, ai ngờ cậu ấy lại làm thật.
Bảo em trai bán xe trả nợ, thực ra Tạ Tinh Hà cũng khá xấu hổ. Anh dụi tàn thuốc, lúng túng sờ mũi rồi nói nhỏ: "Em không cần trả nợ giúp anh đâu."
"Xe là bố mẹ tặng em, tiền tiết kiệm cũng là bố mẹ để lại cho em. Anh là anh ruột của em, bây giờ anh gặp khó khăn sao em có thể mặc kệ anh được?" Tạ Vân Phàm nhìn anh, ánh mắt tha thiết: "Nếu như bố mẹ dưới suối vàng mà biết, họ cũng sẽ hy vọng anh em mình đỡ đần nhau, đúng không?"
Nghe cũng có lý nhỉ? Tạ Tinh Hà chưa kịp phản bác thì đã nghe thấy em trai nói tiếp: "Thời gian này anh chịu nhiều áp lực quá rồi, hiện tại việc công ty đã kết thúc, hay là anh ra ngoài du lịch cho khuây khỏa tinh thần nhé?"
"... Khuây khỏa?" Anh thực sự không có tâm trạng đi du lịch giải sầu chút nào.
"Ừm. Ở trong nhà rất dễ để tâm vào những chuyện vụn vặt, không bằng buông bỏ ưu phiền, ra ngoài chơi một chút." Tạ Vân Phàm đề nghị: "Chờ anh điều chỉnh tâm lý xong, nói không chừng lại nảy ra ý tưởng mới, gia đình mình có thể Đông Sơn tái khởi."
Tạ Tinh Hà hoang mang nhìn về phía em trai.
Thật là kỳ lạ, sau đợt tai nạn này, cảm giác em trai bỗng dưng trưởng thành không ít. Chủ động quan tâm anh, bán xe giúp anh trả nợ, thậm chí còn đề nghị anh đi du lịch giải sầu?
Không sai, hiện tại anh không nghĩ ra biện pháp nào để trả hết món nợ kếch xù kia, cứ tiếp tục như vậy chắc anh sẽ phát điên mất. Có khi ra ngoài chơi lại mở mang đầu óc.
Tạ Tinh Hà im lặng một lát, nói: "Ừm, anh ra biển chơi mấy hôm, trở về rồi nghĩ cách sau." Anh nhìn em trai, nghiêm túc nói: "Em đến trường học hành đàng hoàng, đừng tưởng anh không ở đây là em có thể bày trò phá phách. Cuối kỳ mà để rớt hai môn nữa thì đừng trách anh đánh đòn đấy."
"Em biết rồi." Tạ Vân Phàm gãi đầu mỉm cười: "Anh cứ việc nghỉ ngơi, em sẽ ngoan ngoãn học hành."
"Ừm." Tạ Tinh Hà nửa tin nửa ngờ nhìn em trai một chút rồi xoay người đi lên lầu.
Tạ Vân Phàm khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thân là người trưởng thành, cậu thực sự không quen khi bị người khác giảng đạo.
Chỉ khi nào đẩy được vị anh trai "lo cho em trai thái quá" nhưng lại không nhạy bén trong kinh doanh đi, cậu mới có thể buông tay buông chân làm điều mình thích.
Ít nhất cậu có thể thoải mái sử dụng 300 vạn của bố mẹ. Bằng không, mỗi ngày bị anh trai bám riết không tha hỏi "sao em hay tiêu xài phung phí thế?", tự nhiên thấy đầu hơi ong ong.
...
Ngày hôm sau, Tạ Vân Phàm đến đại lý ô tô bán chiếc xe thể thao. Số tiền cậu đổi được chỉ vừa đủ để trả hết khoản vay của tháng sau. Mặc dù số tiền đó chỉ là hạt cát giữa sa mạc, nhưng ít nhất ngân hàng sẽ không đòi nợ, Tạ Tinh Hà có thể sống thoải mái qua hai tháng.
Chiều hôm đó, Tạ Vân Phàm ngay lập tức đặt vé máy bay đến đảo Nam Dương cho anh.
Tạ Tinh Hà luôn cảm thấy "em trai nóng lòng muốn tiễn mình đi", thậm chí anh còn nghi ngờ Tạ Vân Phàm bảo anh ra ngoài giải sầu là "có mưu đồ khác". Nên khi đến sân bay, anh vừa bước được một bước đã quay đầu lại dặn: "Anh đi rồi, em đừng phá phách đấy, biết chưa!"
Tạ Vân Phàm mỉm cười vẫy tay với anh: "Ngày mai em lập tức lên lớp, nếu anh không tin có thể gọi điện cho giáo viên kiểm tra đột xuất bất cứ lúc nào."
Tạ Tinh Hà hết sức bồn chồn đi qua kiểm tra an ninh, vừa lên máy bay liền nhắn Wechat cho cậu: "Anh sẽ gọi cho giáo viên của em đó, nếu em dám trốn học đánh nhau, đợi anh về xử lý em."
Tạ Vân Phàm: "..."
Có vẻ như phải rất lâu nữa thì hình tượng "em trai bao cỏ" mới thay đổi trong tâm trí của anh trai.
...
Sau khi tạm biệt anh cả, Tạ Vân Phàm bèn trở về nhà, ngồi trong thư phòng bật máy tính lên.
Cậu bấm vào trang web nổi tiếng "Tộc game mobile".
Hiện tại đây là nền tảng bên thứ ba lớn nhất cả nước. Hầu hết các game mobile đều sẽ phát hành và quảng bá trên nền tảng này, đồng thời người chơi có thể tiến hành xếp hạng và bình luận. Rất nhiều người chơi đến đây để tìm game mới, ngay cả một vài game kém phổ biến cũng có thể được tìm thấy ở đây.
Cơ chế tính điểm của nền tảng rất nghiêm ngặt, tài khoản yêu cầu sử dụng tên đăng ký bằng số điện thoại và thẻ căn cước, vì vậy việc thuê seeding để đẩy điểm là vô cùng khó khăn. Điều này cũng đảm bảo rằng xếp hạng ở "Tộc game mobile" đa phần là tiếng lòng thật sự của người chơi, tương đối công bằng và liêm chính.
Tạ Vân Phàm bấm vào bảng xếp hạng, một loạt trò chơi chói mắt lập tức hiện ra.
Trò chơi bắn súng "Wild Crisis", trò chơi âm nhạc "Rock Band", trò chơi nuôi dưỡng "Monster Garden", trò chơi phiêu lưu "Voyage Time"... và còn "Gene Mutation", "Pluto's Visitor", "Cyberpunk 74 Neighborhood"...
Sau khi nhìn sơ qua, Tạ Vân Phàm không khỏi đặt một dấu chấm hỏi trong đầu.
Trong lần tìm hiểu vội vàng lúc trước, cậu phát hiện một số trò chơi có tên kỳ lạ nhưng không để ý lắm. Tuy nhiên bây giờ nhìn lại bảng xếp hạng này, vậy mà trò chơi ở đây đều thuộc thể loại "khoa học viễn tưởng".
Đánh giá từ mô tả trò chơi, 20% bối cảnh trò chơi dựa trên thế giới thực và 80% còn lại đều là tinh tế, vùng đất hoang, ngày tận thế, không gian mạng...
Con người trong trò chơi không tuyệt chủng thì cũng đang trên đà bị tuyệt chủng.
Sang thế giới mới, cậu không hy vọng những cái tên quen thuộc sẽ xuất hiện. Chẳng qua cậu không ngờ ngay cả một cái tên mang hướng "cổ xưa" cũng không tìm thấy?
Ví dụ, tại thế giới cũ nơi mà quyền sở hữu trí tuệ (IP) không được tôn trọng, những cái tên "Tam Quốc xxx" hay "Tây Du xxx" xuất hiện tràn lan vậy mà lại biến mất không một dấu vết.
Chẳng lẽ thế giới này không phải Trung Quốc mà cậu từng sinh sống sao?
Thế nhưng mọi người xung quanh cậu đều nói tiếng Trung và không hề có bất cứ rào cản ngôn ngữ nào cả.
Tạ Vân Phàm cau mày suy nghĩ một lát, rất nhanh liền nhận ra...
Có lẽ đây là thế giới song song trong truyền thuyết, hiện tại không có trò chơi cổ phong.
Hai mắt Tạ Vân Phàm bỗng sáng rực lên.
Cậu đã khám phá ra một thế giới mới!
Cổ phong là thể loại game cậu am hiểu nhất. Năm đó để làm game, cậu đã đi tham khảo rất nhiều tư liệu lịch sử, ý tưởng trong đầu giờ chất thành núi, vô vàn sáng kiến cậu vẫn chưa có thời gian để thực hiện.
Trùng hợp là thị trường game cổ trang chưa xuất hiện, cậu có thể tập trung vào lĩnh vực yêu thích của mình, bắt tay thực hiện những gì mình luôn muốn nhưng lại không thể làm được vì đủ loại lý do.
Trung Quốc năm ngàn năm văn hiến quả là một kho tàng tài liệu khổng lồ!
Cậu tin rằng mặc dù game khoa học viễn tưởng về tận thế rất phổ biến ở thế giới này, nhưng trò chơi cổ trang chắc chắn sẽ có chỗ đứng!
Bước đầu tiên là thành lập studio trò chơi của riêng mình.
Tạ Vân Phàm hạ quyết tâm, lên mạng tìm kiếm quy trình đăng ký phòng làm việc tư nhân.
Một studio cá nhân cần được Cục Quản lý Công Thương phê duyệt và cần nộp một loạt hồ sơ đăng ký. Với hiệu suất làm việc của thế giới này, trong vòng ba ngày cậu đã có thể cầm giấy phép kinh doanh trên tay.
Vốn ban đầu là 100 vạn trích từ tiền tiết kiệm, đăng ký theo hình thức "sở hữu duy nhất". Về phần có thêm cổ đông, mở rộng quy mô hay thành lập công ty hay không thì đến lúc đó lại tùy cơ ứng biến.
Tạ Vân Phàm mở phần mềm thiết kế đồ họa ra rồi tạo cho studio một cái LOGO.
Ba đường sóng đơn giản với một chiếc thuyền buồm nhỏ đáng yêu trôi nổi lềnh bềnh bên trên.
Studio Dương Phàm.
Căng buồm ra khơi, thuận buồm xuôi gió, ý nghĩa không tệ.
Đây cũng là tên cậu từng sử dụng, hy vọng nó sẽ mang lại may mắn cho cậu.
Ở thế giới gốc, sau khi tốt nghiệp đại học, cậu vào làm cho một công ty game nổi tiếng trong nước, trở thành một nhà thiết kế game nhiều năm với kinh nghiệm phong phú. Nhưng sau đó do mâu thuẫn nội bộ giữa các phe phái trong công ty, thế là cậu quyết định từ chức, mở công ty riêng, thành lập studio Dương Phàm.
Thời gian đầu studio chỉ có 3 người, về sau mở rộng thành 10, 50 người... Đến khi trò chơi do cậu phát triển lọt vào top danh sách bán chạy nhất, studio của cậu đã có hàng trăm nhân viên.
Bây giờ ở thế giới mới, cậu không có trợ lý, càng không có đội ngũ, đơn giản chỉ có một chỉ huy là cậu thôi.
Coi như bắt đầu lại từ con số không.
Tạ Vân Phàm nheo mắt lại, dựa vào lưng ghế rồi vươn vai.
Giờ khắc này cậu bỗng tìm thấy lại niềm đam mê và nhiệt huyết của những năm tháng bắt đầu khởi nghiệp.
Năm đó cậu bị lãnh đạo công ty chèn ép, tức giận đến mức phải nghỉ việc, thành lập studio cá nhân với hy vọng ăn nên làm ra.
Khoảng thời gian đó ngày nào cậu cũng tăng ca đến khuya, cả người sụt mất 20 cân. Đáng tiếc trò chơi tự sản xuất đầu tiên không kiếm được đồng nào, hơn nửa năm trời toi công bận rộn, nghèo đến mức chỉ có thể ăn mì tôm qua bữa...
Phải đến sau này studio của cậu mới dần khởi sắc.
Cậu là người từng trải qua sóng to gió lớn. Cho nên, việc anh cả Tạ Tinh Hà đền hết tài sản, thiếu ngân hàng 200 triệu, một "khởi đầu của địa ngục" như vậy cũng không ảnh hưởng đến tâm lý của cậu.
Có kinh nghiệm tích lũy ở kiếp trước, ít nhất lần này cậu có thể tránh được nhiều đoạn đường quanh co.