Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới
Chương 4: Trò chơi đầu tiên
Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Vân Phàm đến công ty môi giới bất động sản.
Cậu định thuê một căn chung cư gần trường làm văn phòng tạm thời, tiện cho việc đi học trên trường. Hơn nữa, vào những lúc rảnh rỗi, cậu có thể ở chung cư phát triển game. Mà nếu ra ở riêng, anh cả có về cũng khó mà quản lý được cậu, vậy là cậu sẽ tự do hơn nhiều.
Tất nhiên căn hộ một người chỉ là tạm thời, khi nào tài chính dư dả, quy mô studio mở rộng, lúc đó thuê một tòa văn phòng rộng rãi cũng chưa muộn.
Tạ Vân Phàm đi theo người môi giới xem qua nhiều căn, cuối cùng quyết định chọn một căn loft cách trường học mười phút di chuyển.
Cửa sổ kính sát đất cao hơn năm mét mang lại ánh sáng rất tốt, có thể làm việc dưới tầng, nghỉ ngơi và ngủ ở tầng trên, nội thất và đồ gia dụng đầy đủ, chỉ cần mua thêm máy tính cấu hình cao là có thể xách vali vào ở ngay.
Tạ Vân Phàm ký hợp đồng thuê nhà xong xuôi liền đến thành phố điện tử, bỏ ra hàng vạn tệ mua một chiếc máy tính hiệu năng cao và có hai màn hình HD.
Sau khi chuyển "thiết bị" làm game vào nhà mới, Tạ Vân Phàm cầm hồ sơ chuẩn bị sẵn đến Cục Quản lý Công thương đăng ký kinh doanh.
2h30 chiều, Cục Công thương mới làm việc.
Trước quầy tiếp nhận hồ sơ có rất nhiều người đứng xếp hàng. Tạ Vân Phàm lấy số rồi đến khu vực chờ ngồi, cầm điện thoại mở thư mục trò chơi.
Bộ nhớ điện thoại cậu có 2TB, dung lượng thoải mái nên cậu dứt khoát tải hết top 10 trò chơi trong bảng xếp hạng, hy vọng có thể nghiên cứu thị hiếu chơi game ở thế giới này.
Trước mắt, game mobile số 1 trong top doanh thu là "Wild Crisis".
Đây là trò chơi kinh điển của thể loại "Battle Royale", 100 người chơi được thả xuống các hòn đảo sa mạc với địa hình khác nhau, trang bị súng ống đạn dược rơi ngẫu nhiên, ai sống đến cuối cùng sẽ là người chiến thắng.
Tạ Vân Phàm mở "Wild Crisis", vừa chơi vừa quan sát.
Khung cảnh trong game u ám, xám xịt, tạo cảm giác căng thẳng tột độ cho người chơi. Môi trường được thể hiện vô cùng chân thực, mô hình nhân vật được xây dựng xuất sắc, hệ thống súng ống thiết kế khá tốt, phong cách đồ họa chân thực, vũ khí không có quá nhiều hiệu ứng đặc biệt, cảm giác thao tác trôi chảy mượt mà.
Tiếc quá, bạn bị [Sát thủ số một] headshot!
Thôi rồi, bạn bị [Anh trai cần thêm điểm] giết chết!
Chết tiệt! Bạn giẫm phải mìn do [Đậu Đậu yêu tớ không] chôn, nổ banh xác.
Người chơi đã chết không cần phải ngồi đợi, có thể thoát ván và bắt đầu ván mới.
Trò chơi này giành được vị trí số một trong bảng xếp hạng doanh thu, thiết kế cũng khá đặc sắc, giống với những game sinh tồn ở thế giới của cậu, thu hút một lượng người chơi ổn định.
Là một nhà thiết kế game, Tạ Vân Phàm càng chú ý đến những khía cạnh chuyên môn hơn như đồ họa game, hệ thống bạn bè và hình thức chiến đấu. Dù bị kẻ thù headshot cậu cũng không bận tâm, tiếp tục vào ván kế tiếp.
Thanh niên ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại liếc sang cậu.
Thấy cậu thua liên tục, thanh niên không kìm được bèn nhỏ giọng hỏi: "Anh trai, anh mới chơi game ạ? Anh cần em kéo không?"
Tạ Vân Phàm ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt đang cười.
Thanh niên khoảng 24, 25 tuổi, quầng thâm mắt đen sì, râu ria không cạo, trông khá rệu rã, mái tóc xoăn màu hạt dẻ bù xù như tổ quạ.
Tạ Vân Phàm nghi ngờ nói: "Cậu muốn kéo tôi?"
Thanh niên nhiệt tình giới thiệu bản thân: "Em là dân cày thuê chuyên nghiệp. Chơi một game chỉ tốn 10 tệ, mua gói tháng còn được ưu đãi thêm, dễ dàng giúp anh đạt 2000 điểm mỗi mùa."
Tạ Vân Phàm: "..."
Thanh niên cười tủm tỉm: "Anh thua bốn ván liên tục rồi. Thế nào? Có muốn trải nghiệm cảm giác được kéo lên rank cao không?"
Tạ Vân Phàm chưa kịp trả lời thì cách đó không xa đã vang lên một giọng con gái: "Tiểu Hồ, chúng tôi đến rồi, mang theo cả hồ sơ."
"Đây cho anh!" Thanh niên cầm lấy xấp giấy tờ trên ghế, đi được hai bước bèn quay đầu đưa cho Tạ Vân Phàm một tấm danh thiếp, nói: "Nếu anh cần người chơi cùng thì cứ liên hệ em bất cứ lúc nào. Khách hàng mới giảm giá 20%."
Tạ Vân Phàm cúi đầu nhìn thì thấy trên danh thiếp ghi: Game Studio New Dream, chuyên cày thuê kéo rank, đáp ứng mọi yêu cầu của khách hàng, chữ ký: XiaoHu7437.
Tạ Vân Phàm dở khóc dở cười.
Vừa nãy cậu chơi game một cách lơ là, anh bạn này trùng hợp là chuyên gia kéo thuê, thấy cậu thua liên tục nên tưởng cậu là người mới, tính chào mời dịch vụ, lấy tiền giúp cậu lên rank.
Khả năng cảm nhận game của những người cày thuê này cực kỳ cao, dù sao họ cũng kiếm sống từ chúng, những game mới có tiềm năng họ đều có thể nắm bắt cơ hội ngay lập tức.
Nghĩ tới đây, Tạ Vân Phàm tiện thể kết bạn với nick Wechat trên danh thiếp.
Đối phương nhanh chóng gửi tin nhắn: "Chào sếp! Anh cần kéo rank không?"
Tạ Vân Phàm hỏi: "Phòng làm việc của cậu chỉ nhận kéo "Wild Crisis" thôi hả?"
Bên kia đáp: "Không phải vậy đâu ạ. Phòng làm việc của chúng tôi có rất nhiều pro player, hầu như game nào cũng nhận. Từ phó bản, trồng trọt, nuôi thú cưng, sếp muốn cày game nào cũng có thể đặt riêng."
Pro player? Nghiệp vụ lại còn rất đa dạng nữa.
Tạ Vân Phàm cân nhắc một lát rồi gõ chữ trả lời: "Được rồi, sau này nếu cần tôi sẽ gọi cho cậu sau."
Đối phương lập tức gửi lại một biểu tượng cảm xúc ôm.
Mới gặp mặt lần đầu mà thằng nhóc này đã có thể mặt dày chào hàng dịch vụ của mình, quả là một tay ngoại giao cừ khôi.
Pro player biết rất rõ về nhiều loại game khác nhau, vì vậy mà có thể nhanh chóng đánh giá game đó có thú vị hay không.
Kiếp trước Tạ Vân Phàm có một đội ngũ game tester vô cùng chuyên nghiệp, bao gồm hàng trăm cao thủ game online. Mỗi lần trước khi trò chơi mới chính thức thử nghiệm nội bộ, cậu luôn yêu cầu team tiến hành vô số thử nghiệm, tìm bug, đưa ra ý kiến giúp cậu dễ dàng tổng hợp và tối ưu hóa các chi tiết.
Một trò chơi không bao giờ là hoàn hảo, cần phải có đội ngũ thử nghiệm chuyên nghiệp. Tạm thời Tạ Vân Phàm chưa hiểu rõ về cậu "Tiểu Hồ" này, trước mắt cứ kết bạn, sau này có thể sẽ cần đến.
"Mời số 017 đến quầy số 4 xử lý công việc."
Vừa nghe thấy tiếng loa phát thanh gọi tên, Tạ Vân Phàm bèn cầm hồ sơ rồi tiến lên làm thủ tục đăng ký.
Sau khi nộp tất cả hồ sơ rồi bước khỏi cửa Cục Công Thương, ngoài trời bỗng dưng đổ mưa.
Mùa đông ở miền Nam, không khí ẩm ướt lạnh buốt, Tạ Vân Phàm quấn chặt áo khoác, đứng ven đường bắt taxi, nói: "Đến chung cư Song Tháp, khu Tân Hồ."
Tài xế nhanh chóng lái xe vào đường cao tốc.
Cậu lấy điện thoại ra, định tiếp tục chơi game thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là "Anh Đào". Tạ Vân Phàm nhíu mày lục lọi ký ức, rất nhanh liền nhớ ra người này là ai.
--- Hứa Đào, một trong những người bạn đại học của nguyên chủ.
Mấy hôm trước hai người còn cùng nhau đua xe trên đường núi, suýt chút nữa lao xuống vực, bị cảnh sát giao thông bắt và mắng một trận, đây cũng là lý do khiến anh trai cậu nổi giận.
Tạ Vân Phàm bắt máy và nói một cách quen thuộc: "Anh Đào, có chuyện gì thế?"
Bên tai cậu nghe thấy giọng nói trêu đùa: "Vân Phàm, tối nay bọn tao ở quán bar quẩy xuyên đêm, mày đi không?"
"Không đi đâu." Tạ Vân Phàm bất đắc dĩ thở dài: "Lần trước đua xe anh ấy biết được đã cho tao một trận ra trò, cắt luôn cả tiền tiêu vặt của tao."
"Hả?" Hứa Đào không thể tin được: "Chẳng phải anh mày luôn mạnh miệng vậy thôi nhưng lại dễ mềm lòng hả?"
"Lần này thì khác. Anh ấy quyết tâm xử lý tao đến cùng, thậm chí còn bán cả xe của tao nữa mà." Tạ Vân Phàm dừng một chút, nghiêm túc nói: "Đợt này mày đừng tìm tao nữa. Mày cũng biết rồi đấy, công ty của anh ấy xảy ra chuyện, tâm trạng không tốt, nếu tao còn không biết điều, e là anh ấy sẽ cắt đứt quan hệ với tao thật đấy."
"Nghiêm trọng thế cơ à..." Hứa Đào cười nói: "Vậy thôi. Chờ anh mày bớt giận, không còn rảnh để quản mày nữa thì nhớ ra ngoài gặp anh em chút."
"OK."
Tạ Vân Phàm không muốn lãng phí thời gian với đám bạn xấu này nữa nên chỉ có thể tìm cớ trốn khỏi những buổi tụ tập của bọn họ. Công ty nhà họ Tạ phá sản, cậu bị anh trai phạt nên dạo này không dám ra ngoài chơi cũng là điều dễ hiểu.
Sau khi cúp điện thoại, Tạ Vân Phàm nhắm mắt lại bắt đầu suy tư.
Đơn xin lập studio đã nộp xong, nhiều nhất ba ngày là xong xuôi thủ tục. Căn hộ đã thuê, máy tính cũng đã mua... Vấn đề bây giờ là trò chơi đầu tiên cậu nên làm gì?
Mini game, game thẻ bài, game xếp hình, game casual, có rất nhiều dẫn chứng thành công.
Ví dụ "Sheep is a sheep" từng nổi tiếng một thời, là một trò chơi match-3 đơn giản, kiếm được rất nhiều tiền từ doanh thu quảng cáo. Ngoài ra còn có "Plants vs Zombie", tựa game casual đối chiến đặc biệt, giúp các nhà làm game dễ dàng đạt được tự do tài chính.
Độ khó để làm ra những dòng game này không cao, với kinh nghiệm và kỹ thuật của cậu, tầm một tuần là xong.
Nếu muốn kiếm tiền hơn nữa, cậu có thể mượn ý tưởng từ những tựa game thành công ở kiếp trước.
Tuy nhiên, cậu được sống lại một đời, còn là nhà thiết kế game với kinh nghiệm dồi dào. Không những vậy cậu đến từ thế giới khác, trong đầu còn tồn tại kho tri thức khổng lồ từ thế giới cũ.
Với điều kiện như vậy mà còn sao chép game từ thế giới cũ, dùng cách trái với lương tâm để mau chóng kiếm tiền... làm vậy cũng quá nhu nhược.
Việc này và sao chép bài thi người khác thì khác nhau ở đâu?
Một nhà thiết kế game xuất sắc phải tạo ra những trò chơi mang phong cách và ý tưởng độc đáo của mình... chứ không phải dùng lại ý tưởng của người khác.
Cậu không muốn vứt bỏ nguyên tắc của mình chỉ để kiếm tiền.
Cậu có sự kiên trì của bản thân.
Ngay từ khi chọn trở thành một nhà thiết kế game, mục tiêu mà cậu đặt cho mình là tạo ra những "trò chơi gốc" đầy thú vị. Bây giờ được sống lại, ý định ban đầu của cậu vẫn không đổi.
Đúng, năm đó...
Tạ Vân Phàm bỗng nhớ tới một trò chơi.
Đây là minigame đầu tiên mà cậu một mình thiết kế lúc tốt nghiệp đại học. Bởi vì lãnh đạo công ty cho rằng game như này "không có khả năng kiếm tiền" nên họ đã từ chối nó ngay trong cuộc họp.
Sau đó, cậu bận rộn với công việc, thời gian dành cho mình cũng ngày càng ít nên trò chơi mãi không thể hoàn thành.
Có điều hiện tại cậu có đủ cả thời gian và tài chính, chi bằng hoàn thiện trò chơi mà cậu đã lên kế hoạch hồi ấy.
Mê cung địa ngục.
Trò chơi thoát khỏi mê cung một người chơi. Lấy bối cảnh mười tám tầng địa ngục, sau đó bổ sung các chi tiết như Canh Mạnh Bà, gương luân hồi và hình phạt của phán quan để làm phong phú lối chơi.
Mê cung có tổng cộng 18 tầng. Ở chế độ dễ, sẽ mất khoảng 18 tiếng để vượt qua toàn bộ các màn một cách suôn sẻ. Đối với chế độ địa ngục, vượt ải vô cùng khó. Mỗi bước là một cái bẫy, thua là phải chơi lại từ đầu, đây chính là "tra tấn tinh thần" của người chơi.
Tuy trò chơi này được định sẵn là kén người chơi nhưng những người chơi yêu thích thử thách và theo đuổi cảm giác kích thích chắc chắn sẽ thích thể loại game sinh tồn mê cung gay cấn này.
Đối với thể loại ít phổ biến có thể phát triển theo hướng truyền miệng, vừa hay coi đây là sản phẩm để luyện tay nghề làm quen với quy trình sản xuất game ở thế giới này.
Xây dựng bối cảnh mê cung không cần nhiều kinh phí, tạo hình nhân vật cũng không cần quá phức tạp.
Tiết kiệm tiền, bớt rắc rối, hơn nữa đã có sẵn nguyên mẫu trò chơi trong đầu...
Đây không phải là lựa chọn tốt nhất của cậu vào lúc này sao?