Chương 5: Mê cung địa ngục

Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới

Chương 5: Mê cung địa ngục

Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trở về chung cư, Tạ Vân Phàm bật máy tính rồi lên mạng tìm phần mềm.
Ngôn ngữ lập trình ở thế giới này giống như những gì cậu học ở kiếp trước, giúp cậu tiết kiệm rất nhiều thời gian và công sức.
Có một phần mềm hỗ trợ phát triển game gọi là "Nhà sản xuất game", có thể lập trình trò chơi, dựng cảnh, mô hình nhân vật, cấp độ, cốt truyện và các thông tin khác, đồng thời kiểm tra tiến độ của từng dự án bất cứ lúc nào, tương tự như một "trợ lý quản lý game", giúp dễ dàng nắm bắt tình hình dự án.
Tạ Vân Phàm bấm vào phần đăng ký tài khoản, sau đó đặt tên là "Thuyền buồm nhỏ".
Điều bất ngờ là các nhà thiết kế game có thể liên kết với website "Tộc game mobile", theo dõi số lượt tải xuống, doanh thu và các dữ liệu thời gian thực khác, vô cùng tiện lợi.
Tộc game mobile cung cấp quyền truy cập vào "Thư viện tài liệu công cộng".
Ví dụ, những cảnh thông thường như bầu trời, sa mạc, bãi cỏ có thể nhập trực tiếp vào công cụ tạo cảnh để chỉnh sửa; các mô hình như thỏ, chó, mèo đều có thể trực tiếp sử dụng; tiếng nước chảy, tiếng gió hay tiếng sét đánh có đầy đủ trong thư viện.
Thậm chí còn có một số mẫu trò chơi như tile-matching hoặc parkour, chỉ cần trực tiếp nhập mẫu có sẵn rồi thay thế cảnh/nhân vật, như vậy có thể tự mình tạo một trò chơi mới.
Đây là những tài liệu cơ bản nhất.
Thư viện tài liệu đi kèm với phần mềm khá phong phú nhưng cũng có những hạn chế rõ ràng... không có phong cách riêng biệt, tất cả đều na ná nhau, người chơi chỉ cần nhìn là biết ngay bạn dùng tài nguyên miễn phí.
Nếu Tạ Vân Phàm chỉ muốn tạo ra một trò chơi giải trí đơn thuần thì sử dụng tài nguyên ở đây là được.
Nhưng thứ cậu muốn làm là "Mê cung địa ngục".
Tài nguyên trong thư viện vốn không có khung cảnh nào phù hợp với ý tưởng của cậu. Cho nên, cậu bắt buộc phải tìm một game artist để minh họa những khung cảnh đầu tiên của mê cung 18 tầng địa ngục.
Trong thư viện nhân vật có rất nhiều mô hình làm sẵn, bao gồm phong cách hiện thực, khoa học viễn tưởng, cyber, chibi... Tuy nhiên, phong cách cổ trang mà cậu mong muốn lại không có, vì vậy cậu chỉ đành bỏ tiền để đặt làm nhân vật riêng.
Âm thanh, nhạc nền, tốt nhất nên tìm phòng thu âm để sản xuất. Âm nhạc phù hợp với khung cảnh có thể khiến người chơi "thấy tận mắt, sờ tận tay", tăng cảm giác trải nghiệm.
Đội ngũ cũ của Tạ Vân Phàm sở hữu rất nhiều game artist, game designer tài năng. Để sản xuất một trò chơi cỡ lớn thì không thể thiếu một đội ngũ xuất sắc được.
Bây giờ cậu không có người giúp đỡ nên phải tự mình làm rất nhiều việc.
Thiết kế và viết code là chuyên môn của cậu, cậu có thể một mình hoàn thành các tầng mê cung, lĩnh vực cần bỏ tiền là vẽ cảnh, dựng nhân vật và nhạc nền.
Dù sao ngân sách cho trò chơi offline này không quá lớn, là trò chơi đầu tiên của cậu ở thế giới này, Tạ Vân Phàm không muốn làm nó một cách sơ sài. Cậu muốn nó phải thật tinh tế, mọi khía cạnh đều cần được đầu tư kỹ lưỡng.
Người chơi sẽ dễ dàng nhận ra liệu trò chơi có được làm chỉn chu hay không.
Sau khi hoàn thành dự toán sơ bộ, Tạ Vân Phàm mở phần mềm lập trình, dựa vào lối chơi trong trí nhớ bắt đầu thiết kế khung cơ bản của trò chơi.
Cậu định thiết kế từng tầng mê cung trước, sau đó sử dụng hình thức truyền tống để kết nối 18 tầng mê cung với nhau, tạo thành mô hình 3D hoàn chỉnh.
Mê cung tầng 1 tương đối đơn giản, vừa bắt đầu thì không nên làm người chơi nản lòng. Từ tầng 2 trở đi độ khó sẽ tăng dần lên.
Sau khi vượt qua một số tầng, cách chơi mới sẽ được mở khóa, giúp người chơi duy trì cảm giác mới mẻ từ đầu tới cuối.
Tạ Vân Phàm cứ thế vùi đầu vào thiết kế game, đến tận 11 giờ đêm mới sực nhớ ra mình chưa ăn gì, thế là vội vàng mở điện thoại đặt đồ ăn.
Mỗi lần làm việc là cậu lại quên mất thời gian, ngày đêm đảo lộn là chuyện rất bình thường, tật xấu này cần phải sửa. Nếu không cậu lại đột quỵ vì mệt giống như kiếp trước, chẳng phải sẽ uổng phí sao?
Tạ Vân Phàm lưu tiến độ lại, tạm thời tắt máy, đứng dậy giãn cơ.
Đồ ăn tới, cậu dùng bữa xong, đứng trước cửa sổ suy nghĩ một lát, sau đó viết vài cách chơi vào sổ, cuối cùng đi tắm rồi đi ngủ.
...
7:30 sáng hôm sau, Tạ Vân Phàm vội vã đến trường, vào canteen ăn sáng rồi theo đoàn người tiến vào giảng đường.
Cậu là sinh viên ngành "Thiết kế game" đại học Dung Thành.
Ngành game ở dị giới phát triển mạnh mẽ, mức độ đón nhận trò chơi của mọi người rất cao, tất cả các trường đại học lớn đều mở chuyên ngành liên quan và đào tạo ra nhiều nhân tài xuất chúng.
Với tư cách là sinh viên chuyên ngành "thiết kế game", việc có thể tạo ra trò chơi mới lạ và vui nhộn sẽ không khiến người khác nghi ngờ. Tuy nhiên, Tạ Vân Phàm không chịu học hành đàng hoàng nên trượt khá nhiều môn.
Bây giờ là học kì 1 năm 3, chỉ còn một năm rưỡi nữa là cậu sẽ tốt nghiệp. Tạ Vân Phàm dự định tập trung học nốt các môn còn thiếu, những môn thi rớt phải học lại càng sớm càng tốt.
Cậu phải cầm trên tay tấm bằng đại học bằng bất cứ giá nào.
Tạ Vân Phàm lật ra sách giáo khoa nghiêm túc nghe giảng bài, thỉnh thoảng các bạn học lại nhìn cậu một cách khó hiểu, tại sao "thánh cúp tiết" tự dưng đi học vậy?
Một buổi học kết thúc nhanh chóng.
Trong giờ giải lao, một nam sinh mập mạp lại gần Tạ Vân Phàm, trêu chọc: "Vân Phàm, sao hôm nay rảnh rỗi mà đến lớp vậy?"
Nam sinh này tên là Quý Diễm, bạn cùng phòng của Tạ Vân Phàm. Trong lớp mà có chuyện gì xảy ra thì hắn lập tức nhắn cho cậu ngay, là "tình báo" số một của cậu.
Quý Diễm nhỏ giọng: "Lần trước giáo sư Trương giao bài tập, tao giúp mày nộp rồi. Sáng mai nhớ đi học, lão Tề điểm danh tính vào điểm rèn luyện đấy."
"Đã hiểu." Tạ Vân Phàm nhìn hắn, chân thành nói: "Đúng rồi, cho tao mượn vở chép bài của mày một chút đi."
Quý Diễm khẽ giật mình, hơi nghi ngờ hỏi: "Mày mượn vở làm gì?"
Tạ Vân Phàm: "Ôn bài chứ đâu, tao tính thi lại."
Bạn học xung quanh nghe thấy lời này không khỏi nhìn nhau đầy ngạc nhiên.
Sao cái tên phá phách này tự nhiên đổi nết thế?
Tạ Vân Phàm thở dài, bất đắc dĩ giải thích: "Bây giờ năm 3 rồi, nếu không thi lại sớm sợ sau này không thể tốt nghiệp đúng hạn được, tao không muốn sau này cạp đất mà ăn đâu."
Việc tập đoàn Tinh Vân phá sản gây ra khá nhiều chấn động, trở thành chủ đề bàn tán của sinh viên những lúc nghỉ ngơi, không ít người vẫn coi Tạ Vân Phàm là trò cười.
Còn tưởng cậu ấm này sẽ tiếp tục sa đọa chứ, ai ngờ cậu ta lại thông suốt mọi chuyện rồi sao?
Quý Diễm nghe vậy, vui vẻ nói: "Mày nghĩ được vậy là tốt rồi! Để tao cho mày mượn vở ghi mấy môn trọng tâm, mày phải sắp xếp thời gian ôn tập hợp lý đấy, năm cuối có kỳ thi tốt nghiệp, mấy môn còn nợ đều có cơ hội thi bù, chỉ cần đủ điểm là lấy được bằng tốt nghiệp thôi!"
Quý Diễm là kẻ chuyên ăn vặt, hồi năm nhất cậu hay dẫn hắn đi ăn nên hắn mới sẵn sàng giúp cậu làm bài tập, che chở cho cậu.
"Cảm ơn, tao sẽ khao mày một tháng trà sữa." Tạ Vân Phàm sảng khoái nói.
"Hehehe, mày khách sáo làm gì!" Quý Diễm cười đến híp cả mắt. Dáng người hắn mập mạp, khi cười hai mắt híp thành một đường thẳng, trông khá dễ thương,
Tạ Vân Phàm vỗ vai hắn: "Về chỗ đi, tới giờ học rồi."
...
Buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Buổi chiều không có tiết, Tạ Vân Phàm đến canteen ăn cơm xong, cầm tài liệu ôn tập của Quý Diễm rồi về chung cư tiếp tục thiết kế game.
Ôn thi và thiết kế game đều không thể chần chừ, hắn phải phân bổ thời gian thật nghiêm túc. Cũng may mấy môn này khá dễ với cậu, chịu khó xem lại thì việc thi cử cũng không quá khó khăn.
Tạ Vân Phàm sắp xếp lại ghi chú rồi lần nữa bật máy tính lên.
Tối qua cậu đã hoàn thành hai tầng đầu tiên của mê cung, vì ở kiếp trước cậu đã thiết kế trò chơi này trong đầu nên toàn bộ khung sườn mê cung cũng sẽ nhanh chóng hoàn thành.
Cậu cần tìm họa sĩ càng nhanh càng tốt.
Tạ Vân Phàm mở website "Vườn họa sĩ" ra, đây là nơi quy tụ các họa sĩ trong nước. Có cả game artist chuyên nghiệp cũng như sinh viên mỹ thuật và những người đam mê hội họa nghiệp dư.
Các họa sĩ có thể trưng bày sản phẩm của mình trên trang chủ, nếu khách hàng thấy ưng ý phong cách của họa sĩ nào thì có thể trực tiếp liên hệ với đối phương trên trang web.
Khách hàng có thể tự nêu ý tưởng, định giá và tuyển họa sĩ.
Tạ Vân Phàm bấm vào phần "Họa sĩ đề cử", trên trang lập tức hiện lên rất nhiều tác phẩm, mà hầu hết đều thuộc về phong cách khoa học viễn tưởng tận thế máy móc lạnh lẽo, cyberpunk đầy màu sắc, còn có cả chibi đáng yêu, thế nhưng lại không thể tìm thấy bất kỳ một bức tranh cổ trang nào.
Trò chơi đầu tiên của cậu "Mê cung địa ngục" theo phong cách kinh dị, có thể tìm họa sĩ với phong cách tương tự rồi từ từ hướng dẫn sau.
Tạ Vân Phàm nhanh chóng lướt hết trang 1.
Đột nhiên, một họa sĩ có phong cách đặc biệt thu hút sự chú ý của cậu.
ID của họa sĩ này là "Trèo đèo lội suối", trang cá nhân hiển thị một vài khung cảnh và nhân vật.
Từ nhà tù tăm tối đẫm máu cho đến nghĩa trang đêm khuya kinh khủng, hay ma cà rồng với khuôn mặt nhợt nhạt nhe nanh... Phong cách vẽ tranh của người này rất đặc trưng, từng đường nét vô cùng chi tiết.
Trên trang cá nhân có phần giới thiệu bản thân: "Sinh viên mỹ thuật, siêng năng chăm chỉ. Hoàn thành nhanh, dễ nói chuyện, biết tiếp thu ý kiến, khách hàng yêu quý hãy cân nhắc em nhé! Tranh cá nhân: Cảnh hoàn chỉnh 1500/bức, chân dung 1000/bức, toàn thân 1500/bức; Tranh thương mại giá x2, mua đứt giá cả thương lượng."
Với mức giá này, rõ ràng đây là họa sĩ freelance chưa có tiếng tăm.
Tuy nhiên cậu lại rất thích phong cách của hắn, chất lượng khung cảnh cũng đạt tiêu chuẩn. Trên trang cá nhân hiển thị lịch tháng 11, 12 vẫn còn trống, có thể thử hợp tác xem sao?
Tạ Vân Phàm gửi tin nhắn riêng cho hắn: "Xin chào, cậu có thời gian nhận bản thảo không?"
Lúc này, trong ký túc xá học viện mỹ thuật Dung Thành, một nam sinh ngơ ngác ngồi trước bàn.
Nam sinh tên Sở Việt, vẻ ngoài thanh tú, mặc chiếc áo len vàng kem in hoa văn kỳ lạ, mái tóc vàng hơi dài được buộc thành một bím nhỏ sau đầu.
Âm báo tin nhắn đến khiến Sở Việt tỉnh táo lại, hắn cầm điện thoại lên xem, vội vàng trả lời: "Xin chào, có chứ. Ông chủ muốn bản thảo như thế nào?"
ID của đối phương là "thuyền buồm nhỏ" trả lời: "Bản thảo cảnh game, yêu cầu độ hoàn thiện khá cao, phong cách thiên hướng kinh dị. Mua đứt bản quyền thương mại của bản thảo, cậu báo giá đi."
Tranh cảnh vật gốc, mua đứt bản thương mại! Sở Việt nghĩ thầm, đây là một mối làm ăn lớn rồi!
Tuy nhiên, hắn lại không có kinh nghiệm vẽ cảnh game gốc nên không dám ra giá quá cao, sau một hồi suy nghĩ mới ngập ngừng nói: "Mua đứt... thì 4000 một bức được không?"
"Không thành vấn đề." Đối phương vô cùng thẳng thắn: "Trước tiên cứ phác thảo thử, nếu được duyệt thì ký hợp đồng sau."
Sở Việt giật mình: "Cần phải ký hợp đồng nữa ư?"
"Ừm, tránh tình trạng tranh chấp bản quyền sau này. Tôi sẽ mua đứt bản thảo, nhưng cậu có thể giữ lại quyền tác giả. Tôi sẽ ứng trước 10% tiền thù lao cho bản phác thảo, cậu thấy sao?"
Sở Việt cảm giác như mình được miếng bánh trên trời rớt xuống.
Sinh viên đại học không có danh tiếng như hắn, phong cách lại quái dị, chỉ dám trưng bày vài bức tranh mình ưng ý, nhưng rất lâu vẫn không có ai hỏi mua.
Thỉnh thoảng một số khách hàng tìm hắn vẽ nhưng đều chỉ là bản phác thảo.
Gần đây hắn đang cân nhắc xem có nên chuyển sang thể loại khoa học viễn tưởng, Cyber phổ biến hơn, hoặc là hạ giá bản thảo... Kết quả hắn lại nhận được bản thương mại, đúng là may mắn ngoài sức tưởng tượng!
Sở Việt xoa hai tay vào nhau, kích động đáp: "Không thành vấn đề. Ông chủ, trong vòng hai ngày tôi có thể phác thảo sơ bộ cho anh, anh có thể miêu tả cảnh tượng cụ thể hơn không?"
Thuyền buồm nhỏ nói: "Khung cảnh chật hẹp tối tăm, kinh khủng, xung quanh là những bức tường treo lủng lẳng những chiếc lưỡi người. Những chiếc lưỡi vừa rút ra vẫn đang nhỏ máu."
Sở Việt: "..."
Lưỡi?
Lưỡi người bị rút ra treo trên tường, còn nhỏ máu?
Con ngươi của Sở Việt dần mở to, chẳng lẽ ông chủ này là một kẻ biến thái sao!