Chương 12: Đừng bỏ tôi

Nhân Lúc Say Hôn Em - Tam Nguyệt Đồ Đằng thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xung quanh đài phun nước đông người, đây không phải chỗ để nói chuyện.
Cố Nhược giận dữ ôm lấy Khương Tân Nhiễm, ép nàng ra khỏi đám đông. Hành động hơi thô bạo nhưng khi đi qua đám đông, cô vẫn không để nàng va phải bất kỳ ai.
Khương Tân Nhiễm cảm thấy lòng xúc động.
Cố Nhược định tìm một quán cà phê yên tĩnh để trò chuyện, nhưng khi vừa ra khỏi đám đông đến gần quảng trường, Khương Tân Nhiễm đã đẩy cô ra, "Ở đây nói chuyện được rồi, nơi này dễ bắt taxi, lát nữa tôi muốn về ký túc xá."
Cố Nhược lạnh lùng nhìn cô từ trên xuống, đôi mắt dưới ánh đêm sáng lóa khiến sau gáy Khương Tân Nhiễm nổi da gà.
"Lúc nãy ồn quá, tôi không nghe rõ em nói gì." Cố Nhược nói lãnh đạm, bàn tay nắm chặt sau lưng gần như nghiền nát nhưng vẫn che giấu, giọng dịu dàng hơn, cô đưa tay vuốt qua tai Khương Tân Nhiễm, muốn gạt mấy sợi tóc nghịch ngợm sau má nàng ra, "Xe sẽ tới ngay, đợi chút tôi đưa em về. Muộn rồi, một mình em đi tôi không yên tâm."
Khương Tân Nhiễm không chịu nổi thái độ thờ ơ của Cố Nhược, nàng ngả người về sau, má nàng vô tình chạm vào ngón tay Cố Nhược khi cô định vén tóc. Tránh khỏi động tác của cô, nàng lạnh nhạt nhìn cô, nhấn mạnh: "Cố Nhược, tôi đã nói chúng ta hãy kết thúc ở đây đi."
Bàn tay Cố Nhược dừng trên không trung hai giây rồi từ từ thu lại, nghiến răng nói: "Tại sao?"
Không khí bỗng trở nên ngột ngạt, Khương Tân Nhiễm cảm thấy khó thở, nàng nuốt nước bọt khó nhọc. Nàng cảm thấy nguy hiểm nên bất giác lùi lại.
Nàng lùi nửa bước, Cố Nhược bước tới, khoảng cách giữa hai người càng gần, một chân của cô chen vào khoảng giữa hai chân nàng.
Cố Nhược nắm lấy vai Khương Tân Nhiễm khiến nàng không thể động đậy, đôi mắt cô giữa màn đêm càng tối tăm khiến lòng người bất an.
Khương Tân Nhiễm thậm chí có thể nhìn thấy mũi cô phập phồng, bên tai nàng là tiếng hít thở mang theo lửa giận.
Độ nóng kinh người khiến Khương Tân Nhiễm sợ hãi.
Lúc này, Khương Tân Nhiễm đành phải cắn răng nói tiếp. Hôm nay nàng tới đây là muốn tự mình và Cố Nhược có một kết thúc.
Khương Tân Nhiễm lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt Cố Nhược, từng chữ nói rõ ràng: "Không có lý do gì. Cô đã biệt tích mấy năm như vậy, tôi làm sao biết cô còn sống hay đã chết? Cũng không phải là không sống nổi nếu xa cô, Cố Nhược, tôi không có lý do để đợi cô..."
Bàn tay Cố Nhược nắm vai nàng mạnh đến kinh người, Khương Tân Nhiễm đau đớn, xương vai như bị nghiền nát.
Ngay cả mắt nàng cũng đau nhức, nước mắt lưng tròng, môi nàng hé mở, giọng khàn khàn: "Cố Nhược, cô làm tôi đau."
Cố Nhược nhanh chóng thu hồi lực nhưng vẫn không buông ra.
Cô không buông, Khương Tân Nhiễm cũng không thể khiến cô buông.
Mối tình đầu thuở thiếu thời, nàng đã trao cho cô những cảm xúc đầu tiên, lần đầu nắm tay, lần đầu hôn môi, lưu giữ trong tâm trí tất cả những kỷ niệm dù nhỏ bé nhất. Bao nhiêu đêm nàng trằn trọc, nương tựa vào những ký ức tươi đẹp này mà chịu đựng.
Khương Tân Nhiễm không muốn làm vấy bẩn mối tình đầu ngây thơ, cố gắng cùng Cố Nhược hảo tụ hảo tán. Nàng hít mũi, nỗ lực nở nụ cười bên miệng, giọng khàn khàn nhưng vẫn vui vẻ: "Năm đó cô không nói lời nào đã bỏ đi, chúng ta không kịp chia tay. Bây giờ cô trở về, chúng ta về lại chốn cũ, vừa vặn bù đắp lại nghi thức chia tay này, cũng có thể coi là một kết thúc viên mãn cho mối quan hệ trước đây."
Khương Tân Nhiễm cố gắng mở to hai mắt, nước mắt lưng tròng, bàn tay run rẩy chỉ vào trái tim mình, "Trái tim tôi đã bị cô treo lơ lửng suốt sáu năm, quá cực khổ. Cố Nhược, giờ đã đến lúc tôi trả lại nó cho chính mình rồi."
Cố Nhược im lặng.
Cô không nói lời nào, nghe lời nói đầy nước mắt của Khương Tân Nhiễm, cô như muốn nghiến nát hàm răng của mình.
Hai mắt Khương Tân Nhiễm ươn ướt, sáng ngời, lời nói của nàng nhẹ nhưng ý chí kiên định.
Ngón tay Cố Nhược run lên vì đau đớn, một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt, khóe mắt cô đỏ bừng.
Khương Tân Nhiễm đưa tay lên lau mắt, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại cảm xúc, nàng cố gắng duy trì nụ cười trên mặt, "Sau này, cô đi đường dương quang của cô, tôi đi cầu độc mộc của tôi. Cuối cùng tôi cũng có thể buông xuống quá khứ, mở lòng mình để gặp gỡ người mới, yêu người mới..."
Đừng khóc nữa, kết thúc quá khứ, ngày mai cuộc sống sẽ có khởi đầu mới. Hôm nay là một ngày hạnh phúc, không đáng để khóc.
Thế nhưng Khương Tân Nhiễm lại cúi đầu lau nước mắt.
Con mắt Cố Nhược đỏ hoe, cô sững sờ không tin nổi, "Em nói... cái gì?"
"Tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu." Khuôn mặt Khương Tân Nhiễm nở nụ cười cứng đờ, "Tôi chưa từng có suy nghĩ này là bởi vì trong lòng tôi chưa buông xuống được, đối với người khác như vậy không công bằng. Rốt cuộc hôm nay cũng kết thúc, Cố Nhược, tôi buông xuống, đã đến lúc tôi phải tìm một người đáng tin cậy và có một mối quan hệ tốt hơn..."
"Em yêu ai?" Cố Nhược lập tức trở nên dữ tợn, cô giữ lấy cằm Khương Tân Nhiễm, ép nàng nhìn mình, giọng khàn khàn: "Ngoài tôi ra, em còn muốn yêu ai?"
Có loại quỷ mị khủng khiếp, trong đêm tối khiến người ta sợ hãi.
Cằm Khương Tân Nhiễm bị cô kìm lại không nhúc nhích được, nàng cầm nước mắt, hai mắt đỏ hoe, cố chấp nói: "Đương nhiên là tìm người thật sự xứng đáng để yêu đương."
"Không ai có thể so với tôi yêu em như vậy!"
"Âm thầm bỏ rơi tôi gọi là yêu sao?" Giọng Khương Tân Nhiễm thê lương, nước mắt nàng đảo quanh hốc mắt không kìm được mà lăn dài trên má: "Đúng vậy, vừa đi chính là sáu năm, một tin nhắn cũng không có. Tôi đi khắp nơi cũng không tìm được cô. Ban đầu tôi còn nghĩ cô đang ở đâu đó đùa tôi, chuẩn bị cho tôi bất ngờ. Sau đó tôi đi hỏi giáo viên và các bạn cùng lớp, tôi đợi ở căn nhà cô thuê một tuần, vẫn là hàng xóm của cô nói cho tôi biết cô đã chuyển đi rồi... Cô đã chuyển đi đâu? Tại sao không nói với tôi? Cố Nhược, tôi đã tìm khắp nơi nhưng tôi lại không tìm được cô..."
Khương Tân Nhiễm cuối cùng không nhịn được che mặt, khóc thút thít: "Tôi gọi điện cho cô, cô tắt máy, tin nhắn tôi gửi cho cô như đá chìm xuống biển. Thế giới rộng lớn như vậy, tôi có thể tìm được cô ở đâu? Tìm không ra, không thể làm gì khác hơn là khổ sở chờ đợi, đợi một năm không được thì đợi hai năm... Cố Nhược, nếu như cô quay lại sớm vài năm có lẽ tôi đã rất hạnh phúc cùng cô. Nhưng đã sáu năm rồi! Ngọn lửa trong lòng tôi đã sớm bị dập tắt, bụi tro cũng bị thổi bay đi rồi. Cô ngay lúc này trở về còn có ích lợi gì đây? Cô quay về để làm gì?"
Nước mắt từ giữa kẽ tay nàng không ngừng rơi xuống, rơi vào cổ tay của Cố Nhược, hơi ấm biến thành lạnh lẽo, đâm vào trong lòng Cố Nhược đau đớn.
"Cô thế này gọi là yêu? Cố Nhược, tôi đã làm sai điều gì mà phải nhận tình yêu đau khổ này của cô..."
Thân thể mỏng manh của Khương Tân Nhiễm bắt đầu run lên, trái tim Cố Nhược đều bị nước mắt của nàng đập nát, kìm nén ẩm ướt, cô ôm Khương Tân Nhiễm vào lòng: "Xin lỗi Nhiễm Nhiễm, tôi xin lỗi... Là tôi không tốt... Tôi là..." Cuống họng cô trượt lên xuống một hồi: "Tôi là một kẻ khốn nạn."
"Nhiễm Nhiễm, hãy cho tôi một cơ hội cuối cùng, tôi yêu em, sẽ không bao giờ rời xa em nữa ..."
"Cầu xin em...."
Khương Tân Nhiễm vùi mặt vào ngực cô, dùng hai tay ôm lấy lưng cô và lắc đầu nguầy nguậy.
"Hãy giữ lấy tình yêu của cô cho người khác." Giọng nói nàng rầu rĩ, mang theo tiếng khóc nức nở nhưng lại kiên định lạ thường. "Cô rất ưu tú, không cần thiết treo cổ trên một thân cây. Sau này cô nhất định sẽ tìm được một người thật lòng yêu cô, nắm tay cô trọn đời."
Khương Tân Nhiễm nghẹn ngào nói: "Cố Nhược, tôi không cần cô nữa."
"Em không thể không cần tôi..." Tiếng nói Cố Nhược trở nên nghẹn ngào, cô ôm chặt lấy Khương Tân Nhiễm, "Nhiễm Nhiễm, trên đời này tôi chỉ yêu một mình em, trừ em ra tôi còn có thể yêu ai được nữa?"
Trái tim cô như bị xé nát bởi lời nói kiên quyết của Khương Tân Nhiễm, đau đến toàn thân không thể động đậy, buông xuống hết thảy ngụy trang, lạnh lùng, dè dặt, ngay cả tôn nghiêm cũng hạ xuống, chỉ cần Khương Tân Nhiễm đừng đi, chỉ cần Nhiễm Nhiễm của cô còn có thể yêu cô.
Có trời mới biết Cố Nhược đã hụt hẫng như thế nào khi Khương Tân Nhiễm nói rằng muốn đi tìm tình yêu mới, tất nhiên Cố Nhược biết Khương Tân Nhiễm có thể sẽ tìm được một người khác tốt hơn cô, nhưng Cố Nhược thì không thể, cô ngoại trừ Khương Tân Nhiễm ra thì không có gì cả.
Bảo bối duy nhất trong lòng cô, làm sao cam tâm chắp tay dâng cho người.
Đôi mắt Cố Nhược đỏ ngầu, mất đi lý trí.
Không thể buông tay.
Không bao giờ buông tay.
Những suy nghĩ âm u đáng sợ trong lòng theo huyết dịch tràn lên đại não, khống chế lấy Cố Nhược.
Đem nàng giấu đi.
Đem Khương Tân Nhiễm giấu đi.
Khiến cho nàng chỉ nghe và nhìn thấy bản thân mình.
Chỉ cô có thể ôm nàng, chỉ cô có thể có được nàng ấy.
Vẻ mặt Cố Nhược lộ ra quyết tuyệt được ăn cả ngã về không, đại não bị thiêu đốt đến không còn sức lực suy nghĩ, chỉ cần vừa nghĩ tới Khương Tân Nhiễm sẽ rời đi cô liền đau lòng đến lợi hại.
Một chiếc ô tô màu đen có đèn pha xa xa chạy tới, đó là xe của Cố Nhược.
Cố Nhược khuỵu gối xuống, thẳng thắn đem Khương Tân Nhiễm khiêng lên, thật nhanh hướng về chiếc xe kia đi.
"Cố Nhược cô làm gì vậy! Cô thả tôi xuống!" Khương Tân Nhiễm đánh phía sau lưng cô, hai chân không ngừng đạp loạn.
Cố Nhược không hề lay chuyển, cô hiện tại một lòng chỉ muốn giấu Khương Tân Nhiễm ở nơi không ai có thể tìm được.
"Cố Nhược, thả tôi ra! Cô dựa vào cái gì mà đối với tôi như vậy——"
Khương Tân Nhiễm điên cuồng rít lên một tiếng, cuối cùng tựa như buông tha giãy dụa, nàng bị Cố Nhược khiêng trên vai ôm mặt khóc.
Nước mắt theo khuỷu tay toàn bộ chảy vào cổ áo Cố Nhược, khiến cho trái tim Cố Nhược không khỏi run lên.
Đau đến tê tâm liệt phế.
Cô khôi phục lại sự tỉnh táo.
Cuối cùng cô cũng đặt Khương Tân Nhiễm xuống.
Khoảnh khắc hai chân Khương Tân Nhiễm chạm đất nàng liền sợ hãi tránh ra xa, cách Cố Nhược thật xa, quật cường ngước đầu, nước mắt lưng tròng, nàng cắn chặt môi cố gắng không khóc.
Nàng không biết nàng như vậy khiến người ta càng muốn bắt nạt nàng, đem nàng bắt nạt đến khóc nức nở nghẹn ngào, nhìn nàng rơi lệ cầu xin thương xót, giọng nói mềm mại ôn nhu đến có thể bấm ra nước.
Cố Nhược nhướng mày, mặt thâm trầm, lòng cô như lửa đốt.
Cuối cùng, nó chỉ biến thành một tiếng van xin khàn khàn, "Nhiễm Nhiễm, đừng không cần tôi..."
____
Tác giả