Nhân Lúc Say Hôn Em - Tam Nguyệt Đồ Đằng
Chương 64: Văn phòng chốn riêng tư
Nhân Lúc Say Hôn Em - Tam Nguyệt Đồ Đằng thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sao em lại đến đây thế?" Cố Nhược ôm eo Khương Tân Nhiễm, giọng cô vang bên tai nàng, nghe thấy sự khàn đặc, hơi thở không được đều.
Khương Tân Nhiễm đặt hai tay lên vai cô, nghiêng mặt dụi vào vành tai nàng, hai người thân mật vô cùng, ngực áp sát nhau, dễ dàng cảm nhận nhịp tim nàng nhanh bất thường và nhiệt độ cao.
Khương Tân Nhiễm đứng nơi tối tăm, không thấy được Khương Tân Nhiễm, môi cô nhếch lên kiêu ngạo, phẩy phẩy mũi, hơi thở thổi vào gáy Cố Nhược.
Ánh mắt Cố Nhược càng sâu hơn.
Nếu cô cố ý trêu chọc cô, đương nhiên muốn trò đùa này kéo dài.
Khương Tân Nhiễm há miệng cắn vào dái tai Cố Nhược, răng cọ xát lên tai cô, cố ý hạ giọng xuống, tiếng động như bong bóng cùng hơi thở cô len vào lỗ tai nàng: "Dám trêu chị à? Chị cũng muốn trêu cô."
"Nhược Nhược, chị có sợ không?" Cô hạ giọng, lực rung mạnh, nói vào lỗ tai nàng, trái tim Cố Nhược đã rung động mạnh, cô cũng cười nhẹ: "Ai đưa em đến đây?"
Khương Tân Nhiễm tràn đầy căng thẳng, tưởng Cố Nhược muốn gây rối, vội vàng nói: "Không có ai, tự em lẻn đến."
Thật ra, Cố Nhược cũng biết, người có quyền trên tầng cao nhất công ty không nhiều, quen biết Khương Tân Nhiễm càng ít, lại biết mối quan hệ giữa cô với Cố Nhược, chỉ có thể là trợ lý.
Làm sao Cố Nhược lại gây rắc rối với mình, cô còn phải cảm ơn hắn nữa, nếu không làm sao tưởng tượng được lúc này lại gặp Khương Tân Nhiễm, hơn nữa cô lại chủ động đến cửa.
Khương Tân Nhiễm như gặp địch thủ, Cố Nhược không hỏi nữa, nhân lúc cô ngơ ngác, ôm cô bế lên.
Khương Tân Nhiễm kinh ngạc thốt lên, nhanh tay bám vào vai cô, cảnh vật trước mắt quay cuồng chưa kịp định thần, đã thấy mình bị Cố Nhược ôm ngồi lên đùi cô trên ghế da.
Ghế đủ rộng, chất lượng tốt, hai người ngồi vẫn vững vàng.
Khương Tân Nhiễm lần đầu ngồi ghế tổng giám đốc, tim đập thình thịch, bất an muốn xuống, nhưng Cố Nhược như cái kìm sắt ôm chặt eo cô, không thể thoát ra.
"Chị mau thả em ra." Khương Tân Nhiễm đẩy nhẹ cô, khó chịu nói: "Em không dám ngồi chỗ này."
Cố Nhược nhướn mày, trêu chọc hỏi: "Sao lại không dám?"
"Vị trí này có thể tùy tiện ngồi à? Cả công ty chỉ có chị có tư cách ngồi. Mau thả em xuống, nhỡ có người vào thì sao."
Cố Nhược nhịn cười, ôm chân cô, xoay người cô lại, chuyển thành tư thế ngồi đối diện, siết chặt vòng tay kéo cô sát mình hơn, để toàn bộ người Khương Tân Nhiễm gọn trong lòng cô, sau đó vùi đầu vào vai cô, nhỏ giọng: "Sai rồi, còn người khác có tư cách ngồi."
Hôm nay Khương Tân Nhiễm mặc áo len cao cổ nhung dày màu trắng nhạt, rộng rãi và thoáng khí. Khi Cố Nhược nói, hơi nóng cô thở ra xuyên qua lớp vải, khiến vai cô ngứa, Khương Tân Nhiễm nắm chặt ngón tay cô, bả vai vô thức co lại hỏi: "Ai?"
Cố Nhược cong môi vỗ nhẹ bả vai cô, nhẹ nhàng nói: "Phu nhân của tổng giám đốc."
"..." Lỗ tai Khương Tân Nhiễm nóng lên, mặt đỏ bừng, hốt hoảng muốn chạy, ngập ngừng nói: "Em biết mà, miệng chó không thể khạc ra ngà voi."
Cố Nhược không buông tay, cô chậm rãi khàn giọng cười, ôm cô vào lòng rồi ghé sát tai cô cầu xin: "Chị đùa thôi, Nhiễm Nhiễm, chị sai rồi."
Trọng giọng không hề có dáng vẻ nhận sai, đặc biệt là cái cười nhẹ nghe xấu xa cực kỳ, tan vào lòng Khương Tân Nhiễm khiến rung động mơ hồ lan tràn.
"Cố Nhược, chị không phải người tốt." Khương Tân Nhiễm cắn môi, nửa ngày mới nói ra.
Nhịp tim nàng đập quá nhanh, không thể bình tĩnh suy nghĩ, không nghĩ ra câu nào để trêu lại, không chọc tức được cô mà ngược lại hờn dỗi thân mật hơn, Cố Nhược nghe vậy không chỉ không khó chịu, còn ôm cô cười vui vẻ hơn, lồng ngực rung lên làm lòng Khương Tân Nhiễm cũng run rẩy, đầu ngón tay tê rần.
Tiếng cười của Cố Nhược có chút ẩn ý như tia tự hào khi ôm mỹ nhân, nhưng sự kiêu ngạo này không hề đáng ghét, ngược lại khiến lồng ngực Khương Tân Nhiễm ấm áp như dòng nước mềm chảy qua cổ họng, rất thoải mái.
Hình như từ đầu xuân tới nay, tính cách Cố Nhược đã vui vẻ hơn trước.
Cô không chỉ cười nhiều hơn, không còn vẻ u ám như lần đầu gặp lại, tính tình điềm tĩnh hơn rất nhiều.
Nghĩ lại lúc mới gặp lại, Cố Nhược gần như không để ý mong muốn của Khương Tân Nhiễm, ép nàng chấp nhận mọi thứ cô làm. Bây giờ cô luôn học cách hỏi ý kiến Khương Tân Nhiễm trước, đã thành thói quen.
Liệu năm ngoái Cố Nhược có thể cười mà không kìm nén cảm xúc như thế này không? Thật sự rất ít, gần như không bao giờ.
Lúc đó cô tuyệt vọng và cáu kỉnh, mỗi lần đến gần Khương Tân Nhiễm đều như chiến đấu với con thú bị mắc bẫy, không giống như bây giờ luôn bình tĩnh và thoải mái.
Bây giờ chính là dáng vẻ khi hai người hòa hợp ở chung. Họ không cần thận trọng hay đề phòng, cảm thấy thoải mái khi ở bên nhau, cười bất cứ khi nào muốn.
Khương Tân Nhiễm vuốt ve mái tóc dài của Cố Nhược, sự ngọt ngào trong lòng trào ra, vô thức thốt lên: "Nhược Nhược, em thật thích chị bây giờ a...""
Cố Nhược nghe vậy, trong lòng run rẩy, trái tim tan chảy vì lời nói không thể kiềm nén của nàng, muốn đem hết thảy cho nàng, ánh mắt nóng rực, lồng ngực nghẹn ngào rồi ôm cô chặt hơn.
Đó là buổi chiều đầu xuân, mặt trời chiếu sáng rực rỡ, văn phòng của Cố Nhược sáng trưng. Ánh nắng xuyên qua lớp kính rơi vào người hai người. Khương Tân Nhiễm nép vào bên cạnh Cố Nhược, cảm thấy sự ấm áp dưới ánh mặt trời cực kỳ thoải mái, mí mắt díp lại, cảm thấy hơi buồn ngủ.
Trái ngược với Khương Tân Nhiễm, Cố Nhược bởi sự mềm mại và ấm áp trong vòng tay mình mà cảm thấy hưng phấn chưa từng có, tràn đầy năng lượng, tham lam ôm lấy Khương Tân Nhiễm, dưới ánh mặt trời, cô ôm nàng vào lòng, cẩn thận nhìn nàng.
Làn da của Khương Tân Nhiễm trắng nõn nhẵn nhụi, dưới ánh mặt trời càng thêm trong suốt và sáng ngời. Nàng nghiêng đầu dựa vào vai Cố Nhược, cổ thon dài, khoảng cách gần đến nỗi làn cô gần như trong suốt, thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu mỏng manh dưới da, Cố Nhược rất thích nhìn. Cô đặt đầu ngón tay lên đó và vẽ theo các đường nét. Cổ của Khương Tân Nhiễm rất dễ nhột nên nàng rụt đầu lại, co người về phía cô, trốn trong vòng tay cô, không thể không cười khúc khích.
Âm thanh ấy vang vọng ngọt ngào và trong trẻo nơi văn phòng vào buổi chiều.
Cố Nhược kéo rèm cửa xuống, lỗ tai cô rung động, trong lòng cũng cảm động.
Cô không khỏi cúi đầu: "Nhiễm Nhiễm, chị muốn."
"Muốn cái gì?" Khương Tân Nhiễm thấy cô nói được nửa câu, liền tò mò ngẩng đầu lên.
Cố Nhược không nói thêm gì nữa mà cúi đầu ngậm lấy môi Khương Tân Nhiễm, dùng hành động đáp lại.
Buổi chiều ấm áp, mọi thứ trở nên lười biếng, ngay cả nụ hôn của Cố Nhược cũng dịu dàng hơn bình thường. Vừa hôn cô vừa đưa tay lên vuốt ve vành tai nàng, rồi lại lưu luyến dọc theo hàm dưới thon dài của nàng.
Khương Tân Nhiễm bị nụ hôn này làm cho say mê, mở môi chủ động đáp lại Cố Nhược.
Lỗ tai nàng bị Cố Nhược làm ngứa, lực chú ý bị dồn vào góc tai và cổ nàng, không để ý đến ngón tay Cố Nhược đang lặng lẽ luồn vào vạt áo len của nàng.
...
Ánh nắng buổi chiều vẫn còn ấm áp, chiếu sáng rực rỡ hai người đang ôm chặt lấy nhau.
Cảnh bên ngoài bức tường kính rất đẹp, xa xa có những ngọn núi. Tòa nhà Cố thị cao chót vót trong mây, có tầm nhìn tuyệt đẹp, ngang bằng với những đỉnh núi vô tận. Cũng vì nguyên nhân này, tầm nhìn quá trống trải, nên luôn có một loại cảm giác căng thẳng sẽ bị phát hiện nếu làm chuyện xấu.
Trên thực tế, biện pháp an ninh của toàn bộ khuôn viên Cố thị khá đầy đủ. Không chỉ có camera giám sát trong văn phòng của Cố Nhược, ngay cả chụp ảnh cũng không được phép, cho dù máy bay không người lái muốn tiếp cận cũng sẽ bị ngăn chặn, đánh sập bởi thiết bị gây nhiễu điện từ.
Khương Tân Nhiễm ngồi trong lòng Cố Nhược, trông vẻ mặt rất nghiêm túc như thể hai người chỉ là đôi tình nhân đang yêu sâu đậm thôi. Nhưng trong góc tối khuất sau bàn làm việc, Cố Nhược đang làm chuyện xấu.
Bức tường kính rộng có khả năng phản chiếu hoàn toàn khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời mạnh vào ban ngày, giống như một tấm gương lớn và không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong.
Nhưng người bên trong lại có thể nhìn quang cảnh bên ngoài rõ mồn một.
Chính vì thế nên não bộ sẽ căng thẳng hơn, tạo ra ảo giác như đang ở nơi công cộng trước mắt người khác.
Khương Tân Nhiễm vừa xấu hổ vừa sợ hãi, toàn thân căng thẳng vì lo lắng. Nàng ngồi trên đùi Cố Nhược, trốn nhưng không trốn được, chỉ ôm lấy cổ Cố Nhược, mặt đỏ bừng, môi cắn chặt, giữa hai lông mày hiện ra ba nếp nhăn sâu, trông rất đau khổ.
Cố Nhược bình tĩnh, cúi chiếc cổ thon dài xuống hôn lên má và lông mi của Khương Tân Nhiễm, nhẹ nhàng áp môi lên làn da của Khương Tân Nhiễm, cảm nhận được sự bất an ở phần dưới cơ thể nàng. Cô quay người lại, vòng tay trái qua ôm lấy vai của Khương Tân Nhiễm khiến nàng cố gắng đè nén sự run rẩy của mình dưới lòng bàn tay cô.
Môi Khương Tân Nhiễm áp vào cổ họng Cố Nhược, mỗi hơi thở của nàng đều chạm vào cổ họng cô khiến trái tim Cố Nhược càng thêm nóng rát, đôi mắt dần dần đỏ lên.
Lồng ngực cô chỉ có thể phập phồng, nặng nề hít thở.
Lúc này mới vào buổi chiều, tranh thủ lúc rảnh rỗi, mọi người trong công ty đều tranh thủ ngủ bù hoặc chơi điện thoại, lẽ ra sẽ không có ai quấy rầy Cố Nhược vào thời điểm này.
Nhưng hôm nay lại có ngoại lệ.
Trên mắt của Khương Tân Nhiễm có một lớp sương mù mỏng, mặt nước lấp lánh.
Đúng lúc chuẩn bị tới, thì đột nhiên có người gõ cửa.
Khương Tân Nhiễm hoàn toàn cứng đờ, che chặt miệng, không dám phát ra tiếng động.
Cố Nhược nhận ra phản ứng của nàng, sóng mắt lưu chuyển, cô nhếch khóe miệng, hắng giọng cố ý lớn tiếng hỏi: "Ai đó?"
"Cố tổng, có văn bản cần chữ ký của ngài."
Khương Tân Nhiễm nghe thấy giọng nói rõ ràng của ai đó ngoài cửa, căng thẳng đến mức suýt khóc.
Nàng nắm lấy cánh tay của Cố Nhược, lắc đầu như đang cầu xin, ra hiệu cho cô không được để bất kỳ ai vào.
Nếu có người nhìn thấy nàng ngồi trong lòng Cố Nhược thì nhất định nàng sẽ xấu hổ đến chết, sau này nàng phải đối mặt với mọi người thế nào?
Cố Nhược thì thầm vào tai nàng để an ủi: "Yên tâm."
Vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh: "Em còn muốn không?" Ngón tay cô chuyển động.
Khương Tân Nhiễm cắn chặt hàm răng, chôn mặt vào gáy Cố Nhược, khom người, ngón tay nắm chặt bả vai Cố Nhược, đốt ngón tay cũng trở nên trắng bóc.
"Nếu như ngài đang bận thì chiều cũng được."
"Vậy thì chiều đi." Cố Nhược nói xong, cảm giác Khương Tân Nhiễm cắn lên bả vai mình, cô hơi nhíu mày, bên mép nở một nụ cười mờ nhạt.
...
Sau khi thư ký rời đi, Khương Tân Nhiễm vẫn dựa vào ngực Cố Nhược thêm một lúc lâu. Dường như toàn bộ sức lực của nàng đã bị rút hết, mồ hôi trên lưng dính chặt vào cơ thể, khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.
Nàng yếu ớt đặt tay lên vai Cố Nhược, xoay lưng mình lại. Cố Nhược đặt lòng bàn tay trái lên lưng cô, ân cần hỏi: "Em muốn tắm không?"
Khương Tân Nhiễm lười biếng cong môi, ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô, giọng nói cũng mềm nhũn, "Chị không thấy ngại sao mà còn hỏi."
Cố Nhược không những không ngại mà cô còn cũng có ý tứ tương đối tốt, sau khi Giang Hân Nhiên nói xong, cô còn cười lớn, hôn lên má cô, nói: "Nhiễm Nhiễm, sau này em nên đến đây mỗi ngày."
Khương Tân Nhiễm vừa nghe thì cổ đã tê dại, không quan tâm mình có lười biếng hay không, giật mình nhảy khỏi đùi Cố Nhược, nói: "Sắp tới giờ làm rồi, em đi đây."
Nói xong nàng liền muốn đi, nhưng vừa chuẩn bị mở cửa ra thì phía sau lại có một cánh tay vươn tới, đẩy Khương Tân Nhiễm ra sau.
Khương Tân Nhiễm thấy trong tim mình nóng lên, sau đó nàng có thể nghe thấy tiếng thở của Cố Nhược ngay bên tai mình.
Khương Tân Nhiễm bị ép vào cửa, toàn bộ lưng đều áp vào ngực Cố Nhược.
Mặt nàng nóng bừng như bị sốt.
"Nhiễm Nhiễm, từ nay về sau mỗi ngày đều đến đây nhé, có được không?"