Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên
Chương 10: Đã biết tên, cấm tìm Alpha khác
Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời nói thẳng thừng của Alpha khiến Omega có chút ngượng ngùng: “À, ừm, cũng không hẳn… chỉ là dùng pheromone nhân tạo để xoa dịu một chút thôi mà…”
Anh cứ tưởng câu nói này có thể làm Alpha bớt căng thẳng, nào ngờ lại khiến đối phương càng thêm tức giận: “Cậu thà dùng pheromone nhân tạo còn hơn nhờ tôi ư?! Alpha mà cậu tốn công nuôi dưỡng vẫn chưa chết sao? Chẳng phải lần trước cậu cũng đã cho tôi pheromone trong kỳ mẫn cảm rồi sao?”
Chà, đây là lần đầu tiên Omega thấy một Alpha vốn ít nói lại thốt ra một tràng dài như thế!
Omega một lòng muốn giấu giếm Alpha, không muốn hắn phát hiện, nhưng hóa ra điều Alpha bận tâm lại hoàn toàn khác với điều anh lo lắng.
Anh sợ Alpha sẽ nghĩ anh chẳng khác gì những kẻ đã từng giam cầm, tra tấn hắn, thèm muốn vẻ đẹp và pheromone của hắn. Nhưng điều Alpha bận tâm lại là tại sao Omega không nghĩ đến việc để hắn giúp đỡ?
“Tôi không muốn giống như những kẻ đã làm tổn thương cậu.” Dù sao hai người họ cũng chưa thân thiết đến mức đó, làm sao có thể vô tư xin pheromone được chứ.
Anh có ý muốn an ủi, nhưng Alpha vốn tự ti từ tận xương tủy lại hiểu sang một nghĩa khác: “Đúng vậy… cậu đã nói chưa xác định quan hệ thì không lên giường…”
Omega vừa định gật đầu đồng ý thì đã nghe Alpha nói tiếp: “Tôi biết tôi dơ bẩn, nhưng không cần chạm vào cậu, tôi vẫn có thể cho cậu pheromone mà…”
“Cá nhỏ!” Omega cau mày, lớn tiếng ngắt lời hắn.
Sao lại hiểu sang hướng này rồi chứ?!
Bị quát, Alpha ỉu xìu lặn sâu xuống nước, từ chối giao tiếp thêm.
Omega thở dài, quyết định nói thật lòng: “Vừa rồi tôi dùng pheromone có mùi muối biển. Sợ cậu biết sẽ không vui nên sau đó mới đổi sang mùi trầm hương.”
Alpha đang ngụp lặn trong bồn tắm, phun ra một loạt bong bóng, tiếng “ùng ục” nghe như đang hỏi: “Sao tôi lại không vui?”
Omega giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục nói: “Pheromone nhân tạo không thơm bằng cậu đâu.”
Alpha hừ một tiếng, hai mắt nhô lên khỏi mặt nước: “Tôi thế này… cậu có vừa mắt không…?”
“Tôi rất thích cá nhỏ.” Omega ghé người lên thành bồn tắm, cười toe toét với hắn. “Không chỉ trong kỳ phát tình, mà bình thường tôi cũng thích.”
Ban đầu chỉ là muốn Omega dỗ dành một chút, không ngờ lại nhận được lời bày tỏ chân thành đến thế. Alpha đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức “bùm” một tiếng, lặn mất tăm xuống dưới mặt nước.
Cảm thấy mình thật mất mặt, Alpha trốn tránh năm giây, cuối cùng vẫn ngượng ngùng ngoi lên đối diện với anh: “Vậy cậu muốn pheromone của tôi không?”
“Không vội, chừng nào cậu chắc chắn rằng cậu cũng thích tôi, lúc đó tôi mới cần.” Omega ngừng một chút. “Nếu chỉ là để trả ơn gì đó thì không cần thiết đâu.”
Alpha khẽ quẫy nhẹ đuôi cá, đáp một tiếng “Ừ”, trông có vẻ hơi ủ rũ: “Không cần lên giường, cũng không cần pheromone… vậy cậu có muốn sờ đuôi cá không?”
Ban đầu còn hơi buồn bực vì kỳ phát tình, nhưng nghe đến đây, Omega bỗng như được tiếp thêm năng lượng, hưng phấn nhảy dựng lên: “Thật sao?! Tôi sờ được thật à?! Cậu sẽ không quẫy đuôi hất ngã tôi chứ?!”
Không quen đối mặt với tình huống này, Alpha quay mặt đi, lặng lẽ duỗi đuôi cá rồi tựa vào thành bồn tắm.
Omega được chiều mà lo, run run vươn tay ra, nội tâm sớm đã gào thét điên cuồng: Aaa, cá nhỏ cho tôi sờ đuôi nè! Vui quá là vui! Đuôi của cá nhỏ quả nhiên rất đẹp aaa!
Khi tay anh chạm vào đuôi cá, cảm giác hưng phấn lại tăng lên một tầm cao mới: Mềm quá đi! Sờ đã quá chừng! Muốn ôm một cái!
Đuôi cá mềm mại như một mảnh lụa satin tuyệt đẹp. Màu sắc lấp lánh và hoa văn tinh tế trên đuôi tựa như kiệt tác của một nghệ nhân tài ba.
“Cá nhỏ, cậu đúng là kiệt tác của tạo hóa…” Vẻ mặt Omega si mê. “Hóa ra đuôi của cá nhỏ có tác dụng như vậy, sờ vào là hết buồn, hết đau ngay!”
Anh tò mò như một đứa trẻ, hết vuốt ve chỗ này lại chạm vào chỗ kia, từ phần đuôi xanh lam nhạt màu đến phần xương nhô lên mẫn cảm mà không hề hay biết.
“Ơ?!” Omega trợn tròn mắt nhìn đuôi cá đang nằm trong tay mình đột nhiên phát sáng. “Cá nhỏ?! Nó phát sáng kìa?!”
Chết rồi, cá nhỏ của anh có biến mất không đây! Chẳng phải trong manga anime, những sinh vật không phải con người thường phát sáng rồi tan thành tro bụi sau khi bị con người chạm vào sao? Đừng nói cá nhỏ cũng như thế chứ?!
Omega hoảng loạn, ngẩng đầu lên lại thấy Alpha cắn chặt môi dưới, khuôn mặt đỏ bừng như thể bản thân hắn cũng đang trong kỳ mẫn cảm.
Ủa?
Không phải mình mới là người đến kỳ phát tình sao?
Đuôi cá ban nãy còn lạnh lẽo giờ đã ấm dần lên. Omega ngỡ ngàng, lắp bắp: “Cá nhỏ, cậu, sao cậu tự dưng thành đèn lồng phát sáng thế này…?”
“Bình thường thôi…” Alpha bụm mặt, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Hả? Chạm vào đuôi cá sẽ khiến cậu phát sáng à? Có đau không? Có ảnh hưởng xấu tới cơ thể không?” Omega hoang mang lo rằng mình khiến Alpha khó chịu, vội vàng rụt tay lại. “Xin lỗi, tôi không biết điều này! Nếu không thoải mái, tôi sẽ không đụng nữa…”
Đều là do mình. Cá nhỏ vốn dĩ không muốn bị chạm vào chắc là vì điều này…
“Không đau, là do thoải mái nên mới vậy…”
Omega sửng sốt: Hả? Thoải mái ư? Mình lại đoán sai rồi sao?
Anh cúi xuống nhìn lại, Alpha đã cuộn tròn đuôi cá phát sáng, như đang cố che giấu vùng bụng dưới của mình, không để anh thấy hắn xấu hổ.
Omega hiểu ra, cười nhẹ. “Cá nhỏ, có phải cậu cũng rất thích tôi không?”
Alpha bị trêu thì hơi cáu, tạt nước vào người Omega: “Tôi đã nói rồi, tôi có thể cho cậu pheromone!”
“Ha ha ha, cá nhỏ đáng yêu quá đi mất!” Omega vừa cười vừa né tránh.
Trong lúc hai người đùa giỡn, Alpha bất thình lình nói: “Trì Dữ.”
Lần này, Omega hiểu ra ngay lập tức. Hóa ra cá nhỏ của anh tên là Trì Dữ.
“Tôi đã cho cậu biết tên, cậu không được phép đi tìm Alpha khác.” Alpha chống người lên, tựa vào thành bồn tắm, tiến đến gần Omega. “Tôi sẽ chăm sóc cậu.”
Omega gật đầu đồng ý: Trong nhà có người đẹp nhất rồi, còn tìm gì nữa chứ? Lỡ lại làm chàng tiên cá rơi trân châu nhỏ (khóc) sẽ phải xuống địa ngục mất.