Mùi Hương Khác Lạ

Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau kỳ mẫn cảm, Alpha đối xử với Omega tốt hơn hẳn trước kia, gần như anh muốn gì là được nấy. Hắn thậm chí còn chuẩn bị một bàn đầy ắp món ngon, bảo là để bồi bổ sức khỏe cho anh.
“Người có kỳ mẫn cảm là cậu chứ có phải tôi đâu. Tôi không thể ăn hết chừng này đồ ăn được.” Omega nhìn bàn ăn, vừa dở khóc dở cười.
Alpha vẫn cố chấp gắp đầy thức ăn vào bát Omega.
Alpha hiểu rõ việc liên tục tiết ra pheromone để xoa dịu người khác mệt mỏi đến nhường nào, cũng biết nó gây hại cho cơ thể ra sao.
“Cá nhỏ, cậu không cần phải áy náy hay tự trách đâu.” Omega đặt đũa xuống, giọng điệu nghiêm túc hiếm khi thấy ở anh.
Anh biết mỗi đêm Alpha đều lén lút bôi thuốc lên cổ cho mình, chỉ là anh không nói ra.
“Nó có hại cho cơ thể lắm. Hơn nữa, tôi đã nói rồi, tôi không phải người của cậu. Cậu không có nghĩa vụ…” Alpha cúi đầu lẩm bẩm, lại chẳng chịu nói rằng hắn làm những việc này vốn chẳng vì áy náy hay tự trách.
Hắn thật lòng muốn đối xử tốt với Omega.
Omega không chịu nổi cảnh tượng Alpha tự trách như vậy nữa: “Lại nữa rồi. Tuy tôi không có nghĩa vụ phải chăm sóc cậu thật, nhưng chẳng phải tôi và cá nhỏ là thân nhau nhất sao?”
Alpha cuối cùng cũng bật cười.
“Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, không tốn chút công sức nào. Đừng coi thường tôi chứ, thật ra nồng độ pheromone của tôi không thấp đâu, cũng được coi là Omega phẩm chất cao đấy. Tôi không dễ mệt như vậy đâu.” Omega lịch sự gắp một miếng thịt lớn vào bát Alpha.
Tuy nói vậy, nhưng chỉ sau một tuần kể từ hôm ra biển, Omega bước vào kỳ phát tình, cơ thể yếu ớt như một chiếc bình hoa dễ vỡ.
Ôm chặt chiếc áo thun đã phai mùi bạn trai cũ từ lâu, Omega nước mắt lưng tròng trốn trong chăn, chịu đựng cảm giác nóng bức khó chịu do cơn phát tình gây ra.
Chết tiệt, tại sao lúc này thuốc ức chế lại không có tác dụng cơ chứ? Chẳng lẽ là do trước đó anh ngửi pheromone muối biển của Alpha quá nhiều, nên cơ thể ngộ nhận Alpha là của mình, mong muốn được đối phương an ủi trong kỳ phát tình?
“Cậu có Alpha không?” Hắn chưa từng thấy Omega thân thiết với bất kỳ Alpha nào, đoán rằng anh không có bạn trai. Nhưng nghĩ lại, biết đâu đối phương có bạn tình cố định cho kỳ phát tình thì sao?
“Cá ngốc, nếu như tôi có Alpha, cậu có cửa ngủ chung giường với tôi chắc? Tôi không phải thằng khốn nạn đâu.” Omega khịt mũi mắng.
Alpha: “…”
“Người đó nói tôi quá ngoan, không thú vị, nên đi rồi.” Lúc này, Omega mới lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, tình huống khó khăn của anh đã bị vạch trần.
Trong lòng lựa chọn vạn lời đáp lại, thế nhưng Alpha lại buột miệng: “Vậy thì tìm người mới đi.”
Chẳng hạn như hắn đang có sẵn ở nhà rồi này, sẽ chẳng dễ dàng bỏ rơi anh đâu.
Omega ngẩn ra, bật cười: “Cũng phải xem có hợp mắt hay không đã chứ? Tôi đâu có đói khát đến vậy.”
Ý tứ của Alpha bị Omega hiểu sai hoàn toàn. Alpha vừa mở miệng định giải thích, nhưng Omega đã ngắt lời: “Không sao, người ta vẫn bảo tôi là Omega chất lượng cao. Kỳ phát tình cũng giống kỳ mẫn cảm của cậu thôi, hai ba hôm nữa là khỏe. Bao năm nay tôi vẫn tự mình vượt qua cả mà, không chết được đâu.”
Nói không thất vọng là giả, mà nói không có chút hy vọng gì vào Alpha cũng chẳng đúng.
Chỉ là Omega trong kỳ phát tình đã quá mệt mỏi, chẳng còn tâm trí để đi so đo với người cá hay đi xác định cảm xúc thật sự của mình với Alpha.
Từ khi chia tay bạn trai cũ, đã ba năm trôi qua… à không, tháng trước vừa tròn bốn năm.
Bốn năm nay, mỗi lần phát tình, Omega đều dựa vào pheromone nhân tạo cùng những món đồ chơi nhỏ để vượt qua. Nhưng lần này có Alpha trong nhà, anh thật sự không thể làm được.
Giả vờ viện cớ phải đi làm, Omega thực ra đã chuẩn bị sẵn lọ pheromone nhân tạo và những món đồ chơi nho nhỏ, định bụng ra ngoài thuê một phòng khách sạn rẻ tiền để tự giải quyết.
Alpha nghe xong tỏ vẻ nghi ngờ: “Đang đến kỳ phát tình mà còn đi làm à?”
Rõ ràng trước đó anh còn sẵn sàng xin nghỉ để chăm sóc hắn trong kỳ mẫn cảm, giờ cơ thể chính mình phát tình không thoải mái mà lại muốn đi làm?
“Đến kỳ phát tình cũng không thể nghỉ làm quá nhiều đâu.” Omega nói dối không chớp mắt. “Tôi đi đây, cậu trông nhà ngoan nhé.”
Không muốn lãng phí tiền vào loại chuyện này, Omega đã đặt trên mạng một phòng khách sạn tương đối sạch sẽ, danh tiếng khá tốt.
Có lẽ do kỳ phát tình khiến sắc mặt anh ửng đỏ, khi nhận chìa khóa từ quầy, lễ tân Beta hơi cúi người, nhỏ giọng nói: “Nếu anh cần ‘gọi món’ thì cứ báo em nhé.”
“Tôi không đói, cảm ơn…” Omega nói được nửa câu mới nhận ra ý nghĩa thực sự của từ ‘gọi món’ mà đối phương nhắc đến.
Những chuyện như đặt Alpha và Omega từ hội sở để phục vụ các giao dịch thân mật, Omega biết, nhưng anh chưa bao giờ làm vậy.
Dù hiệu quả của pheromone nhân tạo không quá tốt, Omega vẫn không buông thả bản thân, giữ vững nguyên tắc: chưa xác định quan hệ thì không nhập nhằng dây dưa, càng không lên giường.
Đảm bảo cửa phòng đã khóa kỹ, Omega lấy từ trong túi ra một lư hương. Sau khi đổ pheromone nhân tạo vào đó, anh chui vào trong chăn.
Hôm nay, anh chọn pheromone muối biển, giống với mùi hương của Alpha.
Ngày trước, khi tình cờ thấy lọ pheromone này trong trung tâm thương mại, ma xui quỷ khiến Omega mua nó về. Sau đó, anh lại chột dạ, không dám để Alpha nhìn thấy.
Anh luôn lo lắng rằng nếu Alpha biết được suy nghĩ ‘đen tối’ của mình, hắn có thể sẽ nghĩ hóa ra anh thực sự thèm khát và muốn chuốc thuốc hắn.
Alpha khó khăn lắm mới dỡ bỏ phòng bị với anh, Omega không muốn dọa hắn bỏ chạy.
Được bao bọc bởi hương muối biển, Omega dần chìm vào giấc ngủ sâu. Khi mở mắt ra lần nữa, tuy tinh thần đã khá khẩm hơn, nhưng cơ thể anh lại càng bức bối, ngọn lửa ham muốn ngày càng mạnh mẽ hơn.
Một mảnh nhão nhão dính dính, sẵn sàng đón nhận, khao khát được gần gũi.
Omega ngửa đầu cười khổ: Thật vô ích, bên cạnh mình làm gì có ai đâu.
Anh thuần thục vệ sinh và khử trùng mấy món đồ chơi cẩn thận. Có đôi lúc, Omega cảm thấy bản thân như chỉ đang làm công việc thường ngày, giải quyết theo nhu cầu cá nhân.
Vài giây sung sướng ngắn ngủi, sau đó lại cô đơn vì chẳng có người thương cạnh bên.
Làm ba, bốn lần, Omega mới đứng dậy tắm rửa, rồi thay pheromone mùi trầm hương vào trong lư hương.
Anh lại ngủ thêm một chốc. Sau khi đảm bảo trên người không còn sót mùi muối biển, cũng không lộ ra bất kỳ sơ hở nào, Omega mới về nhà.
Cửa vừa mở, Alpha lập tức bước ra: “Cậu về rồi…?”
Giây trước, Alpha còn nhiệt tình chào đón anh. Ngay giây sau, vẻ mặt hắn như bị sét đánh.
Không rõ mình lại làm gì chọc giận hắn, Omega chỉ thấy tối đó, Alpha – người đã lâu không còn phàn nàn đòi ngủ trong bồn tắm – im lặng dọn hết ‘báu vật’ của mình về đó.
Nhìn Alpha bận rộn mang hết đèn cá nhỏ và vỏ sò thả vào bồn tắm, Omega ngạc nhiên: “Sao lại dọn về thế? Ngủ trên giường không ngon à? Ban đêm chắc tôi không đá cậu đâu nhỉ?”
“Cậu tìm được Alpha mới rồi đúng không?” Mặt mũi Alpha đầy vẻ ấm ức. “Tôi ngửi thấy rồi, mùi trầm hương.”