Chương 2: Cậu có muốn không? Số lần tùy cậu quyết định.

Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên

Chương 2: Cậu có muốn không? Số lần tùy cậu quyết định.

Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Omega phải mất vài ngày để xác nhận rằng Alpha thực sự rất sợ bóng tối, và cực kỳ ghét tiếp xúc thân thể với người khác.
Một chuyện đơn giản như vậy mà phải mất nhiều ngày mới xác nhận được, chỉ vì Alpha tuy hiểu hết lời anh nói nhưng lại không chịu hé môi nửa lời. Mọi thứ đều do Omega tự suy đoán, rồi từng chút một thử nghiệm.
Ở nhờ nhà anh gần một tuần, Alpha vẫn từ chối cho anh biết tên.
“Rốt cuộc cậu tên gì vậy?” Omega không biết mệt mỏi mà tiếp tục hỏi. “Nếu cậu nhất quyết không nói, thế thì tôi gọi cậu là cá nhỏ nhé?”
Alpha hoàn toàn phớt lờ anh.
“Không nói thì thôi vậy. Vậy từ nay về sau, cậu chính là cá nhỏ.” Omega bật cười, tiếp tục hỏi, “Cậu bị thương nặng như vậy liệu có bị mất trí nhớ không? Cậu còn nhớ đường về nhà không? Đột nhiên biến mất như thế, người nhà cậu chắc lo lắng lắm.”
Phần lớn thời gian Alpha đều giữ thái độ thờ ơ với những lời Omega nói, nhưng lúc này lại kích động đến mức ném bay phần ăn khuya mà Omega vừa mang đến. Bánh quy và sữa bò văng vãi khắp sàn nhà.
Thấy vậy, Omega liền hiểu chủ đề “gia đình” là một chủ đề cấm kỵ. Ánh mắt nhìn Alpha càng thêm cảm thông: Chắc chắn tuổi thơ cậu ấy không mấy vui vẻ, quan hệ gia đình cũng chẳng tốt đẹp gì…
“Được rồi, cậu không muốn nói thì tôi cũng không nhắc nữa. Nhưng từ nay về sau không được mất bình tĩnh như thế nữa đâu đấy. Nhìn xem, văng đầy sàn thế này ai mà dọn được?” Omega chỉ vào đống lộn xộn trên sàn phòng tắm, bất lực nói: “Cậu tự dọn đi, tôi đi lấy đồ ăn mới cho cậu. Được không?”
Alpha cúi đầu như thể nhận lỗi, nhẹ nhàng gật một cái.
Ước chừng Alpha đã dọn dẹp xong, Omega mới thò đầu vào xem: “Chúng ta ra ngoài ăn chung nhé? Cứ ăn mãi trong phòng tắm, cậu không thấy chật chội à?”
Phần lớn thời gian Alpha đều giữ nguyên hình dạng người cá, thỉnh thoảng mới biến thành chân người. Omega tìm cho Alpha một số bộ quần áo thường ngày, để sẵn trong phòng tắm, để khi cần có thể lấy mặc ngay.
Khi lục tìm quần áo của bạn trai cũ trong tủ đồ, Omega cười khổ: Không ngờ đồ cũ trước đây tiếc không nỡ vứt bỏ, bây giờ lại có ích. Cũng chẳng biết gã ta đang vui vẻ trên giường với bé O nào rồi không?
Alpha vẫn khịt mũi ngửi như thường lệ, cắn một miếng bánh quy nhỏ, nhấp một ngụm sữa. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, hắn mới yên tâm ăn tiếp.
Omega nhìn Alpha mà dở khóc dở cười nói: “Tôi bỏ gì vào đồ ăn được hả? Tôi và cậu không thù không oán, hại cậu làm gì cơ chứ?”
Alpha làm ngơ, Omega vẫn tiếp tục đùa: “Cùng lắm tôi sẽ chuốc thuốc cậu thôi, cậu đẹp trai quá mà. Tôi sẽ khiến cậu yêu tôi đến chết đi sống lại, haha!”
Một câu nói đùa vô tâm lại khiến sắc mặt Alpha tái nhợt hẳn.
Thân hình cao lớn hơn mét tám run rẩy nhè nhẹ, chật vật vứt luôn miếng bánh quy đang cầm trên tay. Omega còn chưa kịp hiểu mình đã nói sai điều gì, Alpha đã loạng choạng chạy vào phòng tắm để trốn tránh.
Lại vô tình giẫm trúng “mìn” của Alpha, Omega vội vàng chạy đến gõ cửa xin lỗi: “Không phải, tôi nói đùa thôi! Tôi xin lỗi, đừng giận mà, tôi thật sự không bỏ thuốc gì đâu! Tôi hứa từ nay sẽ không nói lung tung như thế nữa.”
Bên trong vẫn không có hồi âm. Omega thở dài nói: “Haiz, Alpha này còn dễ giận hơn cả Omega như anh nữa chứ!”
Nhưng nghĩ lại thì hắn là do anh nhặt về mà, anh phải chiều chuộng hắn chứ. Chưa kể là do anh phát ngôn vô lý trước.
Đã dỗ thì dỗ cho trót vậy.
Từ lúc biết Alpha sợ bóng tối, Omega đã mua mấy chiếc đèn bàn nhỏ xinh xắn đặt trong phòng tắm, ban đêm bật lên sẽ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, vừa đẹp mắt lại không chói.
Đặt đèn trước cửa phòng tắm, Omega nhẹ giọng nhắc nhở: “Cá nhỏ, đèn nhỏ của cậu đã sạc đầy rồi đó. Tôi để trước cửa nha.”
Một lúc sau, Alpha vươn tay từ bên trong ra, kéo hết mấy chiếc đèn hình cá đáng yêu vào, không thèm liếc nhìn anh một cái.
Biết mình lại lỡ chạm vào nỗi đau của Alpha, Omega hết sức cẩn thận hối lỗi. Anh mua cho hắn bánh bao sô cô la và sữa sô cô la mà hắn yêu thích.
Alpha chưa từng nói hắn thích sô cô la, nhưng Omega đã nhận ra. Mỗi lần cho hắn ăn đồ ăn có vị sô cô la, hắn đều ăn ngon miệng hơn hẳn.
“Cá nhỏ, ra ăn sáng đi. Tôi đã mua bánh bao và sữa bò sô cô la mà cậu thích rồi.” Omega cố gắng dùng đồ ăn ngon dụ dỗ Alpha, nhưng lại thất bại.
Người cá trong phòng tắm vẫn im như thóc, suýt chút nữa khiến Omega chán nản muốn chết: Đều do cái miệng lẻo mép của mình! Khó khăn lắm mới khiến Alpha chịu ăn cùng mình, giờ lại dọa người ta chạy mất.
Dỗ dành thế nào cũng không hiệu quả, Omega đành nằm ườn bên mép bồn tắm, đáng thương nhìn Alpha nói: “Tôi thề là tôi chưa bao giờ có ý định chuốc thuốc cậu! Nếu có thì tôi sẽ bị trời đánh chết, già rồi cũng không ai thèm nhặt xác tôi luôn!”
Alpha liếc anh một cái, cúi đầu tiếp tục chăm chú rửa sạch chiếc đuôi cá của mình.
“Tôi đưa cậu dùi cui điện luôn nhé. Nếu ngày nào đó tôi có ý đồ xấu, cậu cứ sốc điện tôi một phát. Không cần khách sáo đâu!” Omega đưa dùi cui điện cho Alpha, hoàn toàn không nghĩ đến rằng với thân hình của hắn, nếu hắn thật sự không muốn, một Omega nhỏ bé như anh cũng chẳng làm được gì.
Alpha không nói gì, đưa tay ra nhưng không phải để nhận dùi cui, mà là cầm lấy bánh bao nhân sô cô la rồi nhét thẳng vào miệng.
Omega vui mừng khôn xiết: “Cá nhỏ, cậu tha thứ cho tôi rồi đúng không?”
Alpha không phản ứng.
“Đưa tay ra nào!” Omega cao hứng đến mức nói một câu như ra lệnh.
Alpha trước tiên nhìn anh đầy cảnh giác, sau đó mới chậm rãi đưa tay phải ra.
“Tôi cho cậu nhiều sô cô la lắm nè, coi như quà xin lỗi nhé.” Omega nhét đủ loại sô cô la vào lòng bàn tay Alpha.
Hai mắt Alpha sáng rực lên, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng. Chỉ có đuôi cá vẫy nhẹ vào mặt nước, biểu lộ rằng tâm trạng hắn đang rất tốt.
Nhìn người cá mình chăm sóc hiếm khi vui vẻ đến thế, Omega bỗng cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng.
Anh chỉ là một người đàn ông bình thường, không giàu có nhưng cũng chẳng đến mức nghèo khổ. Nuôi thêm một người cá Alpha sẽ không làm anh phá sản, nhưng tiền bạc cũng sẽ trở nên eo hẹp hơn một chút.
Nhưng anh thấy rất vui.
Ngoại trừ tình trạng thảm hại của Alpha lúc mới gặp, những ngày tháng sống cùng nhau khiến anh nhận ra rằng cuộc sống trước đây của hắn cũng chẳng mấy tốt đẹp. Vì thế hiện tại, nếu anh đã nhặt hắn về, anh muốn bù đắp cho hắn bằng mọi thứ mình có.
“Cá nhỏ vui lắm hả?” Omega mỉm cười, định đưa tay sờ đuôi cá của Alpha, ngay lập tức bị một cú quẫy nước không khách khí khiến nước văng đầy mặt.
Chậc, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Omega chăm sóc Alpha một tháng, chiếc đuôi cá vốn chi chít sẹo của Alpha nay đã lấy lại được vẻ bóng bẩy, đẹp đến mức Omega không tiếc lời khen ngợi.
Ngày Alpha hoàn toàn bình phục, lần đầu tiên Omega nghe thấy hắn mở miệng nói chuyện.
Tạm thời cất đuôi đi, xuất hiện dưới hình dạng con người, Alpha thuần thục mặc quần áo, mặt vô cảm hỏi: “Cậu có muốn không? Số lần tùy cậu quyết định.”