Chương 3: Nếu cậu nghĩ tôi dơ bẩn, hãy bán tôi đi.

Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên

Chương 3: Nếu cậu nghĩ tôi dơ bẩn, hãy bán tôi đi.

Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Làm chuyện đó không? Cậu có thể quyết định số lần, tôi sẽ báo đáp.”
Alpha trước mặt có vóc dáng hoàn hảo, đường nét quyến rũ. Omega lâu lắm rồi anh mới thấy một thân hình đẹp đến thế. Anh đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Cậu… cậu… cậu mặc quần áo vào đi! Cho dù tôi cứu cậu thì cũng đâu cần phải lấy thân báo đáp.”
Không ngờ lại bị từ chối, Alpha hơi thất thần: “Vậy phải làm sao đây?”
“Làm cái gì mà làm chứ! Tôi tự nguyện cứu cậu, ai cần cậu báo đáp đâu. Mà ngay cả nếu có báo đáp thì cũng không phải dùng cách này! Ai dạy cậu cái kiểu suy nghĩ lung tung này vậy?”
Lại nhớ đến câu mình từng đùa với Alpha về việc chuốc thuốc, Omega vội vàng đính chính: “Lúc trước tôi đùa thôi, tôi thật sự không muốn cậu làm thế đâu! Đừng hiểu lầm tôi mà.”
Alpha im lặng, nhìn chằm chằm Omega một lúc lâu, sau đó nói: “Nếu cậu lo tôi sẽ phản kháng, có thể trói hoặc bịt mắt tôi.”
Những gì Alpha nói đều là thật, nhưng Omega lại hiểu theo một hướng khác: “Không phải chứ, người cá nào cũng có sở thích quái dị như thế này sao?”
Alpha đâu phải là bạn trai anh. Ai lại bẩn thỉu đến mức lên giường với con cá mình chăm sóc chứ?
Omega không nói ra suy nghĩ trong lòng, nhưng biểu cảm trên mặt đã tố cáo anh: “Tôi nói rồi, tôi sẽ không ngủ với cậu đâu.”
Anh không hiểu vì sao vẻ mặt của Alpha lại đầy sự tổn thương, cho đến khi người nọ thì thầm đầy xấu hổ: “Nếu cậu nghĩ tôi dơ bẩn thì có thể bán tôi đi.”
Cuộc đối thoại này vượt ngoài sức tưởng tượng của Omega. Anh sốc đến mức á khẩu, Alpha lại không hề có ý định dừng lại: “Đuôi cá đã được dưỡng tốt rồi, có thể bán được ít nhất sáu con số. Cậu cầm số tiền đó có thể thuê một căn nhà lớn hơn.”
“Bán? Bán như nào? Bán ở đâu?” Omega hỏi theo bản năng.
Anh cảm giác nếu biết được câu trả lời, anh sẽ càng hiểu rõ chàng cá nhỏ hơn.
“Chợ đen. Cả người lẫn người cá đều có. Đuôi cá càng đẹp thì giá càng cao.” Alpha nói với gương mặt vô cảm.
“Không thể nào, ai lại đi mua bán người với người cá chứ! Phạm pháp đó! Mua về làm gì? Đây là buôn người bất hợp pháp đó.”
Ánh mắt Alpha đờ đẫn, hờ hững đáp lại: “Chơi thôi.”
Tất cả những hình ảnh đen tối trong phim ảnh, tiểu thuyết dần hiện lên trong đầu Omega. Ban đầu anh vô cùng kinh ngạc, cuối cùng đọng lại chỉ là sự đau lòng và buồn bã.
Nếu như trước đây anh còn tò mò về quá khứ của Alpha, thì giờ đây, anh chỉ muốn xóa sạch những ký ức đó đi. Anh không muốn biết ai đã tổn thương Alpha, cũng không muốn Alpha nhớ về điều đó. Tốt nhất là quên sạch đi!
Anh cầm lấy bộ quần áo Alpha để ở góc phòng tắm, nhét vào tay cậu ta: “Mặc đồ vào đi.”
Lần này Alpha không né tránh nữa, cũng không nói lời nào, lẳng lặng mặc quần áo ngay trước mặt anh. Cậu ta thành thật đứng yên một góc, dáng vẻ mặc anh tùy ý xử trí.
Omega đánh giá Alpha một lượt rồi mở miệng: “Ngày mai là cuối tuần, chúng ta đi mua quần áo nhé? Mấy bộ đồ này cậu mặc không vừa, chắc cũng chẳng thoải mái chút nào.”
Không ngờ cuộc đối thoại giữa hai người lại chuyển sang chủ đề quần áo, Alpha nhíu mày: “Chuyện ban nãy vẫn chưa giải quyết xong mà.”
“Cá nhỏ, tôi không biết người cá các cậu nghĩ gì về việc này, nhưng con người chúng tôi chỉ lên giường với người mình yêu thôi…”
Nói được một nửa, Omega bỗng nhớ lại bạn trai cũ từng cắm sừng anh, lên giường với một Omega nhỏ khác: “Vậy đó cũng là tình yêu sao?”
Do dự một lúc, anh sửa lời: “Thực ra, cũng có người cho rằng tình dục và tình yêu tách rời, nhưng không phải tôi. Tóm lại, chừng nào chúng ta chưa xác định mối quan hệ, tôi sẽ không ngủ với cậu.”
Dừng lại một chút, anh nhấn mạnh: “Còn nữa, cậu hoàn toàn không hề dơ bẩn. Tôi sẽ không bao giờ bán cậu đâu, đừng nghĩ lung tung nữa.”
Chàng cá nhỏ của anh sạch sẽ và đẹp đẽ nhất thế giới! Dơ bẩn cái gì mà dơ bẩn chứ!
Alpha lại trở về trạng thái ít lời như vàng. Omega cứ thao thao bất tuyệt không ngừng, cuối cùng cười cười chốt hạ: “Thế nhé, mai chúng ta đi mua quần áo, tiện thể mua thêm một bộ sofa giường. Nếu sau này cậu muốn thì có thể ngủ trong phòng tôi, dọn luôn cả đèn cá nhỏ của cậu vào đó, nhé?”
Hôm sau, Omega lần đầu tiên đưa Alpha ra ngoài. Omega hệt như một người mẹ dắt con đi chơi, lo lắng hơn Alpha rất nhiều.
“Nếu cậu thấy không thoải mái thì báo tôi ngay nhé, chúng ta về nhà ngay lập tức, được không?”
“Cậu xuất hiện trong dạng người lâu quá thì có bị mất nước không? Chân cậu có đau không?”
“Theo sát tôi, đừng để bị lạc!”
Sau cùng, Alpha bất đắc dĩ mới cất tiếng nói: “Tôi đâu phải trẻ con ba tuổi.”
“Cậu có tự dưng hóa thành bọt biển rồi bốc hơi mất không nhỉ?” Omega thực sự rất lo. Dù sao anh cũng chưa từng nuôi người cá bao giờ, ai biết được có làm gì bất cẩn rồi lỡ làm mất chàng cá nhỏ hay không.
Alpha trừng mắt nhìn anh ấy, lại nghe Omega nói tiếp: “Đừng lén lút biến mất nhé, tôi sẽ buồn lắm đấy.”
Rõ ràng không hề hào phóng với bản thân, nhưng khi Omega đến trung tâm thương mại, mỗi món đồ anh ấy đều chỉ liếc mắt một cái là mua ngay không chút do dự, chẳng hề tiếc nuối ví tiền của mình.
Không thể tiếp tục chứng kiến cảnh “ví tiền” của Omega cứ thế chảy máu, Alpha từ chối thử thêm quần áo: “Đủ rồi, tôi không thử nữa.”
“Nhưng nó đẹp mà!” Omega hiện rõ vẻ tiếc nuối trên mặt.
Trước đây, bạn trai cũ luôn phàn nàn về gu ăn mặc của mình. Nhưng giờ đây, Alpha ngoan ngoãn để anh phối đồ, anh không kìm được lòng!
Sau một loạt những câu “cuối cùng”, hai người mang theo vài túi quần áo đến khu vực nội thất.
Omega chọn một chiếc sofa giường màu kaki. Anh vừa định quẹt thẻ thì đã bị Alpha ngăn lại: “Không cần, tôi ngủ trong bồn tắm là được rồi.”
Chiếc sofa này quá đắt, chỉ cần nhìn giá cậu ta đã muốn quay lưng bỏ đi.
Đừng nói Omega, ngay cả nhân viên quầy thu ngân cũng tròn mắt ngạc nhiên: “Gì thế, cuộc trò chuyện kích thích gì đây? Dạo này các cặp đôi cãi nhau đều phải ngủ trong bồn tắm nếu thua sao?”
“Không phải như cô nghĩ đâu…” Omega cười gượng gạo đầy xấu hổ, lúng túng xua tay, sau đó ra hiệu cho Alpha im lặng: “Tôi nói tôi có tiền mà, cậu đừng lo!”
“Phí lắm.”
“Mua giường cho cá nhỏ của tôi thì phí gì chứ.”
“Tôi không cần.”
“Nhưng tôi không thể ngày nào cũng nhìn cậu co ro ngủ trong bồn tắm mãi được!”
“Tôi quen rồi, ngủ đâu cũng như nhau thôi.”
“Quen cũng kệ, dù sao cũng không thoải mái.”
“Cậu mua tôi cũng không ngủ trên đó đâu.”
“Má, cậu thật là…”
Omega không cãi lại được, cuối cùng tung ra chiêu cuối cùng: “Mua sofa giường hoặc ngủ chung với tôi, cậu chọn một cái đi!”
Omega sớm đã nhận ra, Alpha đôi khi rất ngốc nghếch. Rõ ràng giây trước có đánh chết cũng không chịu, nhưng chỉ cần đổi thành câu hỏi lựa chọn, cậu ta sẽ dễ dàng mắc câu.
Chỉ là lần này, câu trả lời của Alpha lại nằm ngoài dự đoán của Omega.
Chàng tiên cá xinh đẹp, cao lớn sau khi bị mắng có chút ấm ức, cắn môi dưới, kiên quyết giữ vững quan điểm: “Dù sao cũng không mua.”
Omega vốn tưởng rằng mình sẽ thắng chắc chắn, nghe xong thì sửng sốt: “Hả? Không mua thật sao?”
Nghĩa là cậu sẵn sàng ngủ chung giường với tôi à?
Hả?
Hả?!?!