Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên
Kỳ mẫn cảm: Nỗi đau và vỏ sò
Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi sáng vừa cãi vã với Omega xong, đến chiều Alpha đã bắt đầu kỳ mẫn cảm đầu tiên kể từ khi được Omega mang về.
Đối với hắn, ba chữ “kỳ mẫn cảm” chưa bao giờ là điều gì tốt đẹp. Nó không chỉ là sự tra tấn về thể xác mà còn gợi nhắc hắn đến những ký ức khổ đau.
Hắn tự nhốt mình trong phòng tắm, một lần nữa trở nên im lặng như lời Omega từng nói.
Tan làm về nhà, Omega ngửi thấy mùi muối biển nồng nặc trong không khí, không nói một lời liền chạy vào phòng tắm tìm Alpha: “Cá nhỏ? Cậu đến kỳ mẫn cảm sao?”
Anh sốt ruột gõ cửa, và đúng như dự đoán, không có tiếng đáp lại.
“Đợi một chút nhé, tôi đi mua thuốc ức chế đây.” Vì ở nhà không có sẵn thuốc ức chế cho Alpha, anh thông báo một tiếng rồi vội vàng ra khỏi cửa.
Đến trước cửa tiệm thuốc, Omega mới chợt nhớ ra: Cá nhỏ của anh là người cá! Không phải con người!
Ngay cả bạn bè làm bác sĩ thú y cũng không thể đảm bảo rằng thuốc ức chế dành cho con người sẽ có tác dụng với Alpha. Dù vậy, Omega vẫn cắn răng mua cả một hộp thuốc về, cầu mong cấu tạo sinh lý của Alpha không quá khác biệt so với con người.
Trở về nhà, Omega lập tức nhận thấy pheromone hương muối biển còn nồng nặc hơn rất nhiều so với lúc anh ra ngoài. Trong phòng tắm truyền đến từng tiếng r*n r* đau đớn của Alpha.
Anh tìm chìa khóa, liều lĩnh xông thẳng vào trong. Alpha nằm trong bồn tắm, mặt tái nhợt, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.
Omega đã từng nhìn thấy một Alpha trong kỳ mẫn cảm, nhưng chưa từng thấy Alpha nào trong kỳ mẫn cảm mà cận kề cái chết đến mức này.
Lo lắng Alpha sẽ chết nếu chậm trễ một chút, Omega buộc bản thân bình tĩnh lại, yêu cầu: “Cá nhỏ, trước tiên tiêm thuốc ức chế đã nhé.”
Thuốc ức chế trong tay anh ở dạng ống tiêm, nhưng đối với Alpha, nó chính là một mũi kim tiêm đáng sợ.
Nó chẳng khác gì thứ chất gây nghiện ngày xưa đã cưỡng ép hắn bước vào kỳ mẫn cảm, khiến hắn hôn mê mặc người khác sỉ nhục.
Đuôi cá xanh biếc vung mạnh về phía Omega khi chủ nhân của nó đang hoảng sợ giãy giụa.
Omega không kịp né tránh, mũi kim tiêm vô tình cứa một vết máu dài trên chiếc đuôi cá xinh đẹp của Alpha.
“Cá nhỏ?! Cậu làm gì vậy?! Chảy máu rồi!” Omega hoảng sợ hét lên. “Đừng cử động! Nhanh tiêm thuốc ức chế đi, cậu sẽ không còn khó chịu nữa.”
Liều thuốc ức chế đầu tiên bị ném vỡ tan, anh liền lấy ra liều thứ hai, không ngờ Alpha lại trực tiếp ném vỡ chiếc đèn cá nhỏ mà mọi ngày hắn rất yêu thích.
Bị hành động của Alpha làm cho sững sờ trong chốc lát, Omega trong đầu chợt nảy ra suy nghĩ: Chẳng lẽ Alpha sợ kim tiêm? Bởi vì trước đây từng bị tổn thương bởi thứ này sao?
Ngẩng đầu lên lần nữa, nét mặt Alpha trở nên đáng sợ, đầy cảnh giác, hệt như lần đầu hai người gặp nhau, tựa như chỉ cần Omega đâm kim tiêm vào người hắn, hắn sẽ lập tức tấn công anh mà không chút do dự. Omega lập tức hiểu rõ tình hình, từ bỏ việc tiêm thuốc ức chế cho Alpha. Thay vào đó, anh dỗ dành hắn uống dịch dinh dưỡng.
“Ngoan nào, ngoan nào, không tiêm, chúng ta sẽ không tiêm nữa. Thay vào đó thì uống dịch dinh dưỡng nhé?”
Alpha vẫn như cũ, ngậm chặt miệng lại, chăm chú nhìn chằm chằm Omega.
“Cá nhỏ, uống một ít đi, đừng để bụng đói.” Omega đặc biệt chọn vị chocolate. “Ngửi thử xem, là vị chocolate cậu thích đó.”
Anh thậm chí còn mở nắp, uống vài ngụm trước mặt Alpha, chứng minh rằng không có độc hay thuốc mê gì cả, rồi mới đưa chai đến gần hắn.
Ngay giây tiếp theo, Alpha ném dịch dinh dưỡng xuống đất. Chai thủy tinh vỡ tan tành, mảnh vỡ đâm vào bắp chân phải của Omega khiến anh thở gấp, khẽ 'Ưm' một tiếng.
Che đi phần bắp chân đang rỉ máu, anh nhịn đau, nhíu mày hỏi: “Có uống không?”
Dù đang chịu áp lực căng thẳng, Alpha vẫn lắc đầu, sau đó tiếp tục gia tăng nồng độ pheromone, nhằm ép Omega tránh xa hắn.
Không còn biện pháp nào có thể áp dụng được nữa, Omega đành bỏ cuộc, xoay người rời đi.
Trong phòng tắm, cả người Alpha xụi lơ, ngã gục xuống mép bồn, th* d*c nặng nề.
Rõ ràng hắn biết Omega làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho hắn, nhưng hắn vẫn chẳng thể nào thoát khỏi những tiếng cười nhạo báng, nhục nhã vang vọng bên tai.
Khi nhìn Omega lo lắng cho mình, thứ lóe lên trong đầu hắn lại là những mảnh ký ức vụn vỡ mà hắn đã khóa chặt trong góc ký ức.
Có cảnh hắn bị còng tay, bị bóp chặt cằm để chuốc thuốc.
Có cảnh một người đàn ông sốt cao nóng hầm hập, nhưng vẫn bị tiêm thuốc k*ch d*c một cách dã man, thúc ép hắn bước vào kỳ đ*ng d*c.
Và cả những cảnh hắn bị đè chặt trên giường, cuối cùng để lại một thân thể nhớp nháp, bẩn thỉu.
Tuyến thể bỏng rát đã nhiều lần nhắc nhở hắn rằng mình chỉ là một món đồ chơi đã bị lợi dụng vô số lần, dơ bẩn và rẻ tiền.
Thứ họ coi trọng là gương mặt và thân thể hắn, vì vậy họ chẳng bao giờ tra tấn hắn, để không ảnh hưởng đến “trải nghiệm” của bản thân họ.
Biết hắn là Alpha nên họ tìm đủ mọi cách để hạ nhục, thứ thường làm nhất chính là đánh dấu hắn.
Đến mức rõ ràng hắn là một Alpha, nhưng tuyến thể lại chồng chất những vết sẹo.
Những ký ức xưa cũ nhưng vẫn còn ám ảnh, hắn tức giận lắc đầu: Omega không phải người như vậy, anh sẽ không đối xử với hắn như thế.
Alpha ôm đầu, co rúm người lại, buộc mình không được nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, rồi bỗng giật mình nhảy dựng lên như một chú cún con hoảng sợ khi Omega thò đầu vào lần nữa.
“Cá nhỏ?” Lần này Omega mang theo một thùng nước bước vào. “Cá nhỏ đừng buồn, tôi đã tìm cho cậu vỏ sò và cây thủy sinh mà cậu thích này!”
Anh nghe bảo rằng người cá rất thích ôm những chiếc vỏ sò thân quen vào những khoảng thời gian đặc biệt. Vì thế anh không ngại đường xá xa xôi, chạy vội đến bờ biển nhặt cho hắn vài cái vỏ sò, lại còn đi mò mấy cây thủy sinh, mong rằng sẽ mang lại chút cảm giác quen thuộc cho Alpha trong chiếc bồn tắm nho nhỏ này.
Alpha nhìn những chiếc vỏ sò và cây thủy sinh được Omega đặt bên mép bồn tắm, hốc mắt dần đỏ hoe, từng giọt nước mắt thi nhau lăn xuống.
Hắn đã chuẩn bị tâm lý rằng Omega sẽ bỏ rơi mình, nhưng không ngờ đối phương lại nhặt về cho hắn thật nhiều vỏ sò như vậy.
Thấy người nọ khóc, Omega lo lắng dỗ dành: “Sao vậy? Không thích sao? Không thích thì để tôi cất đi. Cậu đừng khóc mà, khó chịu lắm phải không? Cậu không chịu tiêm thuốc ức chế thì phải làm sao bây giờ?”
Omega đưa tay ra, định thu lại vỏ sò cùng cây thủy sinh có phần lố lăng đó, nhưng không ngờ Alpha lại nhanh tay hơn hẳn. Hắn vươn đôi tay dài ra, bao bọc tất cả vỏ sò và cây thủy sinh trong lòng, bảo vệ chúng kỹ càng.
Omega lo lắng những chiếc vỏ sò sần sùi có thể sẽ làm hắn bị thương, muốn nhắc nhở hắn. Alpha lại lầm tưởng rằng anh muốn cướp chúng đi, không hài lòng hét lên: “Của tôi.”
Chứng kiến vẻ trẻ con của Alpha, Omega lúc này mới bật cười: “Ừ, của cậu, cho cậu hết.”
Anh có giành đồ với ai thì giành, nhưng tuyệt đối sẽ không giành đồ với cá nhỏ nhà mình. Cá nhỏ của anh nên được hưởng mọi điều tốt đẹp nhất thế gian này.
Sau khi xác nhận Omega thật sự không có ý định cướp vỏ sò và cây thủy sinh, Alpha lúc này mới buông bỏ phòng bị, cẩn thận chơi đùa với báu vật mới của mình.
Omega bị Alpha ngó lơ, thấy hắn đã ổn định hơn rất nhiều nên cũng không ép hắn dùng thuốc ức chế nữa, ngược lại anh phải vào phòng ngủ tiêm một liều, tránh trường hợp Alpha không bị sao mà chính mình lại bị dẫn dắt tiến vào kỳ ph*t t*nh.
Khi anh trở lại phòng tắm, Alpha đang đặt những vỏ sò nhỏ và cây thủy sinh cả trên thành bồn lẫn trong bồn, chơi đùa cực kỳ vui vẻ.
Ừm, vậy là một khi đến kỳ mẫn cảm, chỉ số thông minh sẽ giảm đi mười mấy năm sao?
Omega nhớ lại những hành động của bạn trai cũ trong kỳ mẫn cảm, không khỏi lắc đầu mà bật cười: “Vẫn là cá nhỏ của mình tốt hơn.”
Chơi với vỏ sò thì có thể bị gì? Ít nhất hắn không hống hách đến mức khiến anh không xuống khỏi giường được.