Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên
Chương 6: Cá nhỏ đừng sợ, ở đây không có người xấu đâu.
Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Alpha chưa bao giờ phải dùng đến thuốc ức chế để vượt qua kỳ mẫn cảm.
Kỳ mẫn cảm của hắn, đối với những kẻ cầm tù, lại là một chuyện cực kỳ tốt. Chẳng cần tốn nhiều tiền chuốc thuốc hay ép buộc hắn tiến vào kỳ động dục, bọn chúng vẫn có được món đồ chơi người cá xinh đẹp ngoan ngoãn.
Alpha lạnh lùng và ương ngạnh thường ngày bao nhiêu, thì lại mỏng manh yếu ớt bấy nhiêu khi rơi vào kỳ mẫn cảm.
Nhìn món đồ chơi luôn nổi loạn chống đối nhưng lại không cách nào khống chế được phản ứng sinh lý của bản thân, khỏi cần nói bọn chúng hưng phấn đến mức nào, làm sao có thể đưa thuốc ức chế giúp hắn bớt khó chịu được?
Vì vậy, việc Alpha sợ kim tiêm cũng không phải là không có lý do.
Nhưng Omega quá lo lắng cho hắn, nửa đêm cứ lén lút rời giường, đi vào phòng tắm kiểm tra tình trạng của hắn mấy lần, càng khiến anh thêm băn khoăn.
Mặc dù trong phòng tắm đã chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống, thuốc hạ sốt và thuốc khử trùng đầy đủ, nhưng Omega vẫn không yên lòng, chẳng thể ngủ yên.
Khi anh chuẩn bị rời giường lần thứ năm, cửa phòng tắm bỗng được đẩy ra.
Đầu tiên, Alpha đặt chiếc đèn cá nhỏ của mình lên chiếc bàn cạnh giường ngủ.
Rồi hắn quay lại phòng tắm, ôm một đống vỏ sò nhỏ và cây thủy sinh ra.
Có lẽ vì sợ làm ướt giường, hắn thậm chí còn quấn khăn tắm quanh đống bảo bối của mình.
Omega đang thắc mắc không biết hắn muốn làm gì mà để đồ đạc khắp giường như thế?
Thì giây tiếp theo, Alpha chui gọn vào trong chăn, đôi chân dài cuộn tròn lại, ôm chặt mấy món bảo vật nhỏ vào lòng.
Nhìn cảnh này, Omega lại thấy chua xót: Đúng như lời Alpha nói, hắn ngủ ở đâu cũng vậy thôi, luôn cuộn tròn lại như một đứa trẻ bất an.
Anh tưởng Alpha đã chìm vào cõi mộng, nào ngờ người nằm bên lại đột ngột đứng dậy, quay về phòng tắm. Khi hắn bước ra lần nữa, trên tay đang cầm một tuýp thuốc mỡ.
Vừa rồi đuôi cá của Alpha bị xước nên anh đã đưa cho hắn tuýp thuốc mỡ này, bảo hắn tự bôi.
Chẳng biết Alpha đã bôi hay chưa, nhưng cá nhỏ của anh lúc này đang lặng lẽ vén chăn anh lên, mò mẫm trong bóng tối, bôi thuốc lên phần bắp chân bị xước do mảnh vỡ từ chai dịch dinh dưỡng của anh.
Thật lòng mà nói, anh không khỏi xúc động: Oa, cá nhỏ ngoan quá!
Không thể giả vờ ngủ thêm được nữa, Omega thì thầm: “Ổn rồi, cá nhỏ ngủ đi.”
Alpha cứng người, lập tức ném tuýp thuốc mỡ đi, chui tọt vào trong chăn.
“Cá nhỏ đừng sợ, ở đây không có người xấu đâu.”
Omega cất tiếng hát ru bài hát mà mẹ anh thường hát trong trí nhớ của mình. Cuối cùng, chẳng biết anh hay Alpha mới là người ngủ trước nữa.
Sáng hôm sau, khi Omega thức dậy, việc đầu tiên anh làm là kiểm tra tình trạng của Alpha.
Alpha, người không chịu dùng thuốc ức chế, hiển nhiên chẳng thể ngủ yên giấc. Hai má hắn đỏ bừng vì sốt cao, cơ thể cuộn tròn không ngừng run rẩy.
Omega đứng dậy, lấy một chiếc chăn bông khác từ trong tủ ra, đắp lên người Alpha: “Lạnh lắm không cá nhỏ?”
Nếu là ngày thường, chắc chắn lúc này Alpha đã nhảy dựng lên. Nhưng bây giờ, hắn chỉ đủ sức mở mắt ra, thấy đó là Omega thì nhắm hai mắt lại, tiếp tục co rúm trong chăn.
Giữa việc bí mật tiêm cho Alpha một mũi thuốc ức chế hoặc dán miếng dán hạ sốt, Omega đã chọn phương án an toàn hơn. Anh tìm cho Alpha một miếng dán hạ sốt. “Cá nhỏ, tôi giúp cậu dán miếng dán hạ sốt nhé? Dán thử đi, miếng dán mát lạnh thoải mái lắm.”
Anh đặt tay lên trán đối phương. Lần này, Alpha không trốn tránh, ngoan ngoãn để anh dán miếng hạ sốt lên.
Một lúc sau, Alpha đang nửa tỉnh nửa mơ, không hề báo trước mà mở to mắt, khàn giọng nói: “Đi… làm…”
Omega hơi ngẩn ra, sau đó trấn an hắn: “Hôm nay tôi không đi làm đâu, phải ở nhà chăm cá nhỏ chứ.”
Bỏ lại một chàng tiên cá hấp hối để đi làm á? Sợ rằng cá nhỏ của anh sẽ ngỏm trước khi anh tan làm mất.
“Cậu còn sức để quan tâm tôi luôn à? Lo cho bản thân trước đi.” Omega nói đùa.
Alpha thẹn quá hóa giận, chộp lấy một vỏ sò, vờ như muốn ném vào người anh.
Thấy tâm trạng Alpha tốt hơn, Omega thử thương lượng. “Cá nhỏ có muốn uống chút dịch dinh dưỡng không? Đã một ngày cậu chưa ăn gì rồi.”
Alpha còn chưa kịp đồng ý, Omega đã đổ dịch dinh dưỡng ra bát, dùng thìa múc một miếng nhỏ đưa đến bên miệng Alpha.
Anh tưởng Alpha sẽ xoay người làm lơ như mọi khi, nào ngờ đối phương lại hợp tác, há miệng nuốt dịch xuống.
Omega: Rồi rồi, hiểu rồi, ra là cá nhỏ muốn được đút ăn.
Một thìa rồi lại một thìa, cuối cùng cũng uống hết một bình dịch dinh dưỡng. Omega dò hỏi Alpha: “Cậu có muốn quay lại bồn tắm nghỉ ngơi không? Ở trong nước chắc dễ chịu hơn nhỉ?”
Alpha lắc đầu.
“Cậu không cần lo cho tôi đâu. Ban ngày tôi vẫn thức, sẽ thường xuyên vào phòng tắm kiểm tra.”
Alpha vẫn lắc đầu.
“Cậu chắc không? Đừng cậy mạnh…”
Omega định khuyên nhủ hắn lần nữa, lại thấy hốc mắt ai đó đột nhiên đỏ bừng, nước mắt trực chờ trào ra.
“Chẳng phải cậu cho phép tôi ngủ trên giường sao…? Giờ lại muốn đuổi tôi đi…” Alpha tủi thân, nghẹn ngào từng chữ. “Tôi còn dọn hết đèn cá và vỏ sò nhỏ vào đây đấy…”
“Không không không, tôi có đuổi cậu đâu, cậu chịu ngủ trên giường tôi mừng còn chả kịp! Tôi chỉ lo rằng cậu duy trì hình dạng con người trong kỳ mẫn cảm sẽ khó chịu thôi! Ngủ trên giường thì ngủ trên giường, tôi không dọn, không dọn đâu, đèn cá với vỏ sò cũng cùng ngủ trên giường nhé. Cá nhỏ ngoan nhất!”
Cục cưng cá nhỏ vừa khóc, Omega liền luống cuống, hết dỗ dành lại khen ngợi hắn.
Alpha trong kỳ mẫn cảm yếu ớt nằm lì trên giường cả ngày.
Omega chỉ cho rằng cơ thể hắn không thoải mái, mãi đến khi ra khỏi phòng bếp sau khi cắt trái cây, thấy Alpha đang ngủ trưa vô thức dụi mũi vào chăn, đầu óc mới nảy ra suy nghĩ:
Chẳng lẽ Alpha muốn ngủ trên giường không phải vì tránh nước sẽ thoải mái hơn, mà là bởi pheromone của anh?
Tạm gác chuyện Alpha là người cá sang một bên, việc AO thu hút nhau là điều hiển nhiên, huống chi hai người họ đã ở bên nhau đã lâu. Ừm, cũng lâu phết đấy.
Nghĩ thế, Omega bỗng đỏ mặt một cách khó hiểu: Tệ thật, sao anh có thể mang suy nghĩ đó với cá nhỏ chứ?
Omega tuy còn ngượng ngùng và lo lắng, nhưng vẫn lặng lẽ phóng thích pheromone của mình. Anh nhận ra hàng lông mày vốn nhíu chặt của Alpha đang say giấc dần dần giãn ra.
Thôi kệ vậy, miễn là cá nhỏ của anh thích, cho hắn chút pheromone cũng có sao đâu?