Ác Mộng Và Lời Xin Lỗi

Nhặt Được Người Cá Alpha - Triệu Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù đang trên giường, đuôi cá của Alpha vẫn hiện ra, quấn quanh người như thể để tự vệ khỏi những xâm chiếm từ bên ngoài.
Cả người hắn run rẩy dữ dội, cổ họng phát ra những tiếng rên đứt quãng, vừa như tiếng rên đau đớn, vừa như lời cầu cứu.
Nhìn tình trạng này, Omega hiểu rằng Alpha đang mơ thấy những ký ức ám ảnh từ quá khứ. Anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Cá nhỏ đừng sợ, chỉ là một cơn ác mộng thôi…”
Nhưng Alpha chìm sâu trong giấc mộng, mãi không tỉnh lại. Omega bật đèn ngủ lên mới phát hiện sắc mặt Alpha tái nhợt đáng sợ, hơi thở yếu ớt, dường như đang bị ai đó bóp cổ.
Chần chừ một lúc, Omega vươn tay, khẽ lay bả vai Alpha: “Cá nhỏ, đừng sợ, chỉ là mơ thôi. Mau tỉnh lại đi, tôi đang ở đây mà…”
Lời còn chưa dứt, Alpha bất ngờ choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, quay người đè Omega xuống giường: “Cút đi! Đừng có động vào tao!”
Omega đã đoán trước mình sẽ bị bóp cổ lần nữa nên không hề sợ hãi: “Khụ khụ! Cá nhỏ, là tôi, tỉnh lại đi…”
“Đừng chạm vào tao, tao không làm gì hết…” Alpha vẫn đang tự lẩm bẩm với chính mình. Hắn đã nhận ra Omega, nhưng đôi tay đang bóp chặt cổ anh lại không thể buông lỏng.
Omega thở hổn hển, cố gắng hớp từng ngụm không khí: “Cá nhỏ, ngoan nào… khụ khụ, ở đây không, không ai có thể tổn thương cậu đâu…”
Alpha nhíu mày, bàn tay đang ghì chặt Omega run rẩy mãnh liệt.
“Đừng sợ… Đây, đèn cá của cậu nè…” Mặt Omega tái nhợt vì thiếu oxy, nhưng anh vẫn cố gắng với tay đẩy chiếc đèn cá nhỏ yêu thích của Alpha đến trước mặt hắn.
Như chợt bừng tỉnh, Alpha chớp mắt rồi đột nhiên buông tay, bật dậy, lùi xa khỏi Omega, tạo ra một khoảng cách giữa hai người: “Xin… xin lỗi!”
“Không sao đâu cá nhỏ, chỉ là ác mộng thôi.”
Nhìn Omega, người suýt nữa đã bị mình giết chết, đang phải vỗ ngực thở dốc nhưng vẫn không quên an ủi hắn, Alpha cắn chặt môi, nước mắt không thể kìm nén được, lăn dài trên má.
Hắn thật tệ hại! Rõ ràng Omega đã đối xử với hắn tốt như vậy, thế mà hắn lại luôn làm tổn thương anh.
Alpha lặng lẽ rơi nước mắt, Omega tìm cho hắn một miếng dán hạ sốt: “Dán nhé?”
Thấy Alpha không né tránh, Omega ngầm hiểu đó là sự đồng ý. Anh bước tới, nhẹ nhàng vén tóc mái Alpha lên, dán miếng hạ sốt, rồi giải phóng một ít pheromone.
Omega không hỏi Alpha đã mơ thấy gì, và Alpha cũng không hỏi cổ anh bị hắn bóp có đau lắm không.
“Nếu gặp được cậu sớm hơn thì tốt biết mấy.” Omega nghĩ thầm, như vậy Alpha sẽ bớt đau khổ hơn chút.
Alpha tự trách, lặng lẽ lấy từ dưới gối ra một chiếc vỏ sò nhỏ, đặt vào lòng bàn tay Omega: “Xin lỗi cậu nhiều.”
Lời xin lỗi ngây ngô của Alpha càng khiến Omega đau lòng hơn. Hai mắt anh dần đỏ hoe. “Sao họ có thể nhẫn tâm làm tổn thương cậu như vậy…”
Anh thuận miệng cảm thán, Alpha lại trầm mặc hồi lâu, sau đó nhỏ giọng đáp: “Đuôi tôi có màu sắc khác với đuôi họ.”
Omega sửng sốt, thậm chí còn nghi ngờ liệu Alpha có đang trả lời câu hỏi của mình không. Bởi từ lúc gặp nhau cho đến giờ, Alpha chưa từng đề cập đến quá khứ của bản thân.
“Màu xanh lam không đẹp sao? Vậy bọn chúng có màu gì?” Omega nhíu mày, nhìn chiếc đuôi cá mà anh đã cẩn thận chăm sóc cho Alpha, thật đẹp làm sao.
“Xanh ngọc.” Alpha khẽ lắc đuôi, hờ hững nói.
“Chỉ vì cái đuôi khác màu mà chúng bắt nạt cậu sao?!” Omega cảm thấy thật buồn cười. “Thật nực cười! Con người cũng đa dạng chủng tộc, cũng có nhiều màu da khác nhau thôi.”
“Vậy nên loài người các cậu mới đánh nhau, mới dùng súng, dùng bom.”
Omega nghẹn lời, không thể phản bác lại: Không sai, con người cũng chẳng khá hơn là bao, có tư cách gì mà chỉ trích người cá chứ? Cũng tệ hại như nhau thôi.
Xoa xoa đôi mắt cay xè, anh khẽ lặp lại: “Ước gì tôi có thể gặp được cậu sớm hơn.”
“Nhờ mẹ tôi cho phép, tôi mới có thể gặp được cậu đó.”
Chỉ là một phi tần không được sủng ái, lại mang thai một hoàng tử, cuối cùng lại sinh ra một quái vật dị dạng.
Từ lúc mẹ hắn gặp gỡ cha hắn, bi kịch này đã được định sẵn rồi.
Hậu cung ba ngàn giai lệ, bậc đế vương cao cao tại thượng làm sao có thể nhớ tới người phi tần mà ông chỉ tùy tiện thị tẩm? Một đứa con trai dị dạng thì sao chứ? Ông ta vốn dĩ không thiếu con nối dõi, có hay không cũng chẳng sao.
Nhưng Alpha lớn lên lại rất xinh đẹp.
Chính vì thế, họ không nỡ giết hắn, chỉ muốn giam giữ hắn cả đời, biến hắn thành công cụ để phát tiết, một món đồ chơi.
Dù có mạnh mẽ hay xuất sắc đến đâu, một khi điểm yếu bị uy hiếp, bất cứ ai cũng đều trở nên yếu đuối.
Alpha cứ sống cuộc đời đau khổ như thế qua từng ấy năm tháng. Cho đến một ngày, mẹ hắn không chịu nổi nữa, không muốn liên lụy con mình, bèn chọn cách tự sát.
Mất đi lý do để tiếp tục chịu đựng, Alpha nổi trận lôi đình, tự tay giết sạch những kẻ đã làm nhục hắn, cuối cùng kiệt sức, bị thương nặng, nằm gục trên bờ cát, rồi được Omega nhặt về.
Lần đầu tiên nghe Alpha kể về gia đình, nét mặt Omega ôn hòa như nước: “Mẹ cậu chắc chắn là một người mẹ rất tốt, mới có thể nuôi dạy được một đứa trẻ tuyệt vời như cậu. Chắc bà cũng là một mỹ nữ nhỉ!”
Alpha nheo mắt đánh giá Omega: “Đôi mắt của cậu rất giống mẹ tôi, khi cười cong cong như vầng trăng khuyết vậy.”
Bất ngờ nhận được lời khen, Omega có chút kinh ngạc: “Thật hả? Ôi… ngại quá… Thôi, đi ngủ đi. Đêm nay không bật đèn nhé.”
Alpha không phản đối, ngoan ngoãn chui vào trong chăn, dáng vẻ do dự như muốn nói điều gì đó.
“Sao thế? Pheromone ảnh hưởng đến cậu sao?” Omega hơi xấu hổ, lo lắng sự giúp đỡ của mình lại gây phản tác dụng.
Alpha lắc đầu, rồi dè dặt đưa tay trái ra.
Hành động của Alpha khiến Omega cũng hồi hộp theo.
Cuối cùng, Alpha khẽ nắm lấy một góc chăn bông của anh.
Động tác ấy giống như một đứa trẻ sợ lạc đường, nắm lấy góc áo của cha mẹ hay anh chị, tràn đầy sự ỷ lại và tin tưởng.
Omega khẽ cười, không trêu chọc hắn, chỉ dịu dàng trấn an: “Nắm chặt vào, nằm sát bên nhau sẽ không còn gặp ác mộng nữa. Chúng ta cùng đánh bay hết đám quái vật trong mơ nhé.”
Nói rồi, anh nhắm mắt lại, vô tình bỏ qua biểu cảm của Alpha lúc bấy giờ: bối rối, ảo não, và có chút thẹn thùng.
Đã bị đối xử như một món đồ suốt nhiều năm, đây là lần đầu tiên cơ thể Alpha dần xóa bỏ những bóng ma của quá khứ, lắng nghe cảm giác thật sự của bản thân.
Muốn được gần gũi hơn với Omega thấm đẫm hương mật ong ngọt ngào này.