Chương 7

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Ly từ xa nhìn thấy người đó nhận tiền, rồi khẽ thì thầm bàn bạc điều gì đó với Lục Cảnh Sơn. Một lát sau, hắn quay về, nhấc xe đẩy rồi đi về phía ngoài thị trấn.
Quý Ly tò mò hỏi:
"Cảnh Sơn ca, huynh muốn đến nha phủ tìm công việc sao?"
Tiền thuế năm nay đã thu rồi, nhà họ Lục lại không kinh doanh, pháp lệnh do nha phủ ban bố không liên quan đến Lục Cảnh Sơn, hắn không nhất thiết phải đến đây xem công cáo làm gì.
Lục Cảnh Sơn khẽ ừ một tiếng, sau đó nói rõ hơn:
"Cũng không hẳn, chỉ là ta muốn đăng ký vào danh sách của nha phủ thôi, sau này còn có thể nhận được một số công việc thủ công."
Quý Ly không biết Lục Cảnh Sơn có tay nghề thủ công nào. Bình thường chỉ thấy hắn quanh năm làm ruộng, ai ngờ hắn còn có tài làm thủ công.
"Cảnh Sơn ca, huynh biết làm gì ạ? Thợ mổ? Hay thợ rèn?"
Quý Ly nghĩ rằng hai nghề này đều cần sức lực lớn, chỉ những người có sức vóc, thân hình vạm vỡ mới làm được, rất phù hợp với Lục Cảnh Sơn.
"Nghề mộc."
Lục Cảnh Sơn trả lời.
Mắt Quý Ly lập tức mở lớn, giọng điệu còn mang theo chút ngưỡng mộ:
"Cảnh Sơn ca vậy mà biết nghề mộc ư? Đây là nghề có giá đó, có được tay nghề này thì kiếm tiền nuôi gia đình sẽ dễ dàng hơn nhiều!"
Triều Kỷ sắp xếp địa vị từ trên xuống dưới như sau: sĩ, công, nông, thương. Địa vị xã hội của người đọc sách là cao nhất, nhưng công danh ở Triều Kỷ không dễ có được, việc thi cử vô cùng nghiêm ngặt. Cả trấn Cát Tường cũng chẳng có mấy người theo nghiệp đèn sách. Sau sĩ là công, những người thợ thủ công có tên trong danh sách của quan phủ cũng có địa vị không kém, có thể vào quan phủ làm việc cho quan gia, coi như là được ăn lộc nước.
Thợ thủ công được chia ra làm tám nghề chính: nghề mộc, nghề làm đá, nghề rèn, nghề xây, nghề kim hoàn, nghề làm ô, nghề sơn mài và nghề thuộc da, xếp từ cao đến thấp. Trong đó nghề mộc đứng đầu, từ xây nhà sửa tháp, chạm khắc tủ cho đến làm ghế, tất cả đều cần đến thợ mộc. Nhưng muốn trở thành thợ mộc thì không phải chuyện đơn giản, đầu tiên phải có một sư phụ có tay nghề cao đích thân chỉ dạy, sau đó phải chăm chỉ luyện tập. Nếu có thiên phú thông minh, thì chỉ vài năm là có thể học thành thạo.
Nhưng như vậy vẫn chưa được gọi là "thợ", chỉ đơn giản là một người biết làm nghề mộc mà thôi. Nếu thật sự muốn làm thợ mộc, cần phải thông qua kỳ thi của quan phủ, được quan phủ kiểm chứng tay nghề. Có như vậy mới thực sự là thợ mộc được quan phủ công nhận.
Quý Ly không khỏi ngưỡng mộ, y nhớ lại rằng:
"Hồi trước khi trong nhà mời người đến xây nhà, đệ cũng từng nhìn thấy thợ mộc một hai lần. Muốn mời bọn họ, gia chủ phải đích thân mang thiệp mời đến tận cửa, phải đối đãi tôn kính, cơm nước phải có đủ thịt cá, rượu chè, và thợ mộc phải được ngồi ở vị trí cao nhất."
Lục Cảnh Sơn giải thích cho y nghe:
"Việc cất nóc nhà phụ thuộc vào kinh nghiệm và tay nghề của thợ mộc. Nếu người đó thật sự nghĩ cho gia chủ, làm việc ắt sẽ chu đáo, tỉ mỉ, vậy ngôi nhà đó sẽ vững chãi trăm năm, không lo mối mọt. Vì ngôi nhà của mình, gia chủ tất nhiên sẽ đối đãi với thợ mộc một cách tôn trọng và xứng đáng."
Quý Ly gật đầu, y ngẩng mặt nhìn Lục Cảnh Sơn:
"Vậy huynh học từ khi nào thế? Ta nghe nói muốn học nghề mộc rất khó khăn, cần phải xem sư phụ có chịu nhận hay không nữa."
Lục Cảnh Sơn lau mồ hôi trên trán, khẽ cười, vết sẹo trên mặt cũng theo đó mà động đậy:
"Sau khi tòng quân ở biên giới trở về, để kiếm thêm tiền, ta đã từng làm tiêu sư hai năm. Trên đường gặp một kẻ ăn xin bị liệt nửa người, sợ y chết cóng trong ngôi miếu nát giữa trời đông giá rét, ta mới mang y về. Không ngờ y lại có tài làm thủ công, liền truyền dạy cho ta tất cả những gì y biết. Trước khi rời đi, y dặn ta hãy nhận y làm sư phụ. Chỉ là thời gian học hỏi ngắn ngủi, ta vẫn chưa thực sự thành thạo, cần phải luyện tập thêm."
Nghe xong, Quý Ly cảm thấy trải nghiệm này thật sự phong phú. So với những ngày tháng tẻ nhạt trong hậu viện của y, cuộc sống của Lục Cảnh Sơn quả thật phong phú. Y mỉm cười:
"Cảnh Sơn ca, ở hiền gặp lành. Ta tin chắc huynh sẽ sớm trở thành một thợ mộc giỏi."
Lục Cảnh Sơn nhìn vẻ mặt tin tưởng của y, không khỏi khẽ nở nụ cười, gật đầu đáp lại:
"Được, có lời này của đệ, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức."
Sau khi từ trấn trở về, hai người mới đến đầu thôn đã thấy mấy người phụ nữ tụ tập dưới gốc cây hòe làm đế giày, vừa làm vừa cười nói với nhau. Thấy Lục Cảnh Sơn đẩy xe trở về, ban đầu bọn họ cũng không mấy để ý, dù sao thì Lục Cảnh Sơn vốn cao to, trên mặt lại có vết sẹo đáng sợ, ngày thường hắn cũng ít nói, luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nên chẳng ai dám trêu chọc hắn.
Nhưng thấy trên xe đẩy của hắn còn có thêm một người, lòng tò mò của họ liền trỗi dậy. Người đó đội nón che mặt nên không nhìn rõ dung mạo, nhưng nhìn vóc dáng thì chắc hẳn là tiểu ca nhi, mà sao lại chưa từng nghe Lục Cảnh Sơn kết thân với ai nhỉ.
Mấy vị thẩm thẩm nhìn nhau, cuối cùng thẩm Lý lên tiếng hỏi:
"Chà, Cảnh Sơn, mới đi chợ về đấy à? Ai trên xe thế kia?"
Nhà họ Lý cũng được coi là một tộc lớn trong thôn Tú Thủy. Người đang nói là Vương thị, tức vợ của con trai thứ hai thuộc chi lớn nhà họ Lý. Xưa nay bà là một người lắm lời, thích buôn chuyện trong thôn.
Lục Cảnh Sơn liếc mắt cảnh cáo mấy người đó, trả lời:
"Đây là nghĩa tử mà nương ta mới nhận, nhà nó gặp nạn nên đến sống cùng nhà ta."
Một thẩm thẩm khác là người nhà họ Triệu ở phía đông thôn, nghe vậy liền tỏ vẻ hứng thú, đánh giá Quý Ly rồi nói:
"Ta nói thật, nương ngươi đúng là người lương thiện. Đầu năm nay nhà ai mà chẳng túng thiếu, thế mà lại nhận một đứa nghĩa tử về sống chung. Cơm nước trong nhà có cái nào không tốn tiền đâu, đến cuối năm còn phải nộp thêm một phần thuế nữa chứ."
Mấy người kia gật gù tán thành, cho là lời nói rất có lý. Một người phụ nữ gò má cao tên Tôn thị lại nói:
"Các ngươi đúng là không hiểu rồi. Nói là nghĩa tử, nhưng chẳng phải là tiểu ca nhi sao? Cảnh Sơn năm nay tuổi cũng không còn nhỏ, lại chưa cưới vợ. Ta nghĩ nương ngươi chắc hẳn có toan tính riêng rồi."
Những người phụ nữ trong thôn nói chuyện không biết chừng mực, những lời khó nghe nhất cũng thốt ra, khiến người nghe chỉ biết xấu hổ.
Quý Ly trốn dưới nón lá, mặt đỏ bừng, ngón tay y siết chặt tay áo, mím môi, cảm thấy có chút đuối lý. Đúng là y có chút tình cảm với Lục Cảnh Sơn, nhưng y là một ca nhi, da mặt mỏng, bị mấy người này nói những lời như vậy khiến toàn thân đều không thoải mái.
Lục Cảnh Sơn lại chẳng phải là người hiền lành gì. Cha mất, những năm hắn tòng binh ở ngoài, một mình mẫu thân hắn đơn độc ở chốn này, những người này nào có ai không bắt nạt bà, thêu dệt sau lưng rằng nương hắn có mệnh sát phu, còn xúi giục con cái mình lên núi làm thổ phỉ đạo tặc. Có lời nào dễ nghe đâu. Nếu không phải có nhà đại bá nương giúp đỡ, e rằng nương hắn đã không chống đỡ nổi rồi. Nay hắn đã quay về, mấy người này mới không dám trêu chọc, khiêu khích nữa.
Lục Cảnh Sơn lạnh lùng nhìn qua, mặt hắn đen lại như sắt, sắc bén cảnh cáo:
"Các vị thẩm thẩm tốt nhất nên lo tốt chuyện nhà mình đi, đừng phí công thăm dò chuyện nhà ta làm gì. Nếu còn tùy ý bịa chuyện về nhà ta, e rằng ta sẽ chẳng màng tình cảm cùng thôn mà trở mặt với mấy vị thẩm thẩm đây. Đến lúc đó đừng nói nhà ta bắt nạt mấy người."
Hắn nói vậy, mấy người này đều sợ hãi, người này đúng là một Diêm Vương sống mà!
Vương thị cười cười, giải thích rằng:
"Kìa, mấy chị em chúng ta cứ thế này, gặp Cảnh Sơn vui quá nên ăn nói không chừng mực. Tự vả miệng cái nè, Cảnh Sơn đừng trách mấy thẩm nhé."
Những người khác cũng cười hùa theo. Lục Cảnh Sơn mặt lạnh lùng thu ánh mắt về, đẩy xe đi về phía thôn Tú Thủy.
Thấy hắn đi xa, đám người này mới thở phào một hơi, vỗ vỗ ngực nói:
"Trời ạ, đúng là sợ chết khiếp."
"Sau này tránh được thì tránh đi, ai mà biết những năm qua hắn làm gì ở bên ngoài. Nhìn vết sẹo trên mặt là biết ngay hắn là hung thần rồi!"
"Tiểu ca nhi trên xe không biết từ đâu ra, nhìn nhỏ con như vậy, nói không chừng bị hắn bắt cóc về nhà."
"Thôi, đừng nói nữa, quan tâm chuyện nhà hắn làm gì. Mẹ góa con côi, trong nhà nghèo khó, đừng phí công nữa. Không ăn vạ nhà ngươi đã là may lắm rồi."
Mấy người phụ nữ tán gẫu thêm vài câu rồi thôi, nhưng chuyện nhà Lục Cảnh Sơn có thêm nghĩa tử đã lan rộng khắp thôn Tú Thủy.
Khi Lục Cảnh Sơn và Quý Ly về đến nhà, Vân Xuân Lệ đã ở nhà. Bà đang đứng trong sân cho gà ăn. Thấy hai người quay về liền cười tươi chào đón:
"Về rồi à!"
Quý Ly xuống khỏi xe đẩy, muốn lấy máng ăn trong tay Vân Xuân Lệ:
"Nghĩa nương, để con giúp người ạ."
"Sắp xong rồi, con cứ nghỉ ngơi đi."
Vân Xuân Lệ rắc nốt chút cám cuối cùng cho lũ gà đang mổ trên đất, rồi lau tay vào tạp dề:
"Trời cũng không còn sớm nữa, ta đi nấu cơm."
"Để con làm cho ạ."
Quý Ly giành lấy việc nấu cơm, mỉm cười nói:
"Hay là, nghĩa nương chê con nấu ăn không ngon sao?"
Vân Xuân Lệ cười bảo:
"Con nấu ăn còn ngon hơn ta nhiều, sao ta lại chê không ngon được chứ. Thôi được rồi, con đã muốn thì sau này chuyện bếp núc cứ để con lo vậy."
Quý Ly cong mắt cười, rồi đi vào bếp nấu cơm. Bữa cơm của người nông dân chỉ cần đơn giản là được. Quý Ly lấy hai củ khoai tây từ trong giỏ, gọt vỏ rồi thái thành từng sợi đều tăm tắp. Cắt xong, y cho vào chậu nước rửa sạch tinh bột thừa, rồi hái thêm một nắm hẹ, cho thêm chút dấm thơm, xào trên lửa lớn. Thế là đã có một đĩa khoai tây xào ngon miệng.
Sau đó, y lấy một bó cải thảo, chọn phần ngọn, rửa sạch. Múc một vá mỡ lợn từ trong hũ ra, xào với lửa lớn, rồi cho thêm hai trái ớt khô, một nắm tỏi băm vào, đảo đều chảo một lần nữa là xong.
Khi Lục Cảnh Lê đến, Quý Ly đang phết bánh đường. Y dùng bột ngô làm bánh, chiên nhỏ lửa bằng dầu thừa trong chảo. Đợi vỏ bánh vàng giòn, dùng vá sắt gõ nhẹ vào sẽ nghe thấy tiếng giòn tan, y liền dùng vá xúc ra đĩa. Sau đó, y rắc chút đường vào chảo, đun sôi thành nước đường, cuối cùng rưới lên bánh.
"Chao ôi, mới bước vào cửa ta đã ngửi thấy mùi thơm rồi!"
Lục Cảnh Lê thốt lên, nhảy chân sáo vào bếp, mũi không ngừng hít hà hương thơm của đồ ăn.
Quý Ly đổ một muỗng nước vào chảo, dùng bàn chải gỗ rửa chảo. Nhìn tiểu ca nhi đột nhiên xuất hiện, y sững sờ:
"Ngươi là?"
Lục Cảnh Lê vui vẻ cười hì hì, khóe miệng có một lúm đồng tiền, tự giới thiệu:
"Đệ biết huynh mà, huynh là nghĩa tử của nhị bá nương, chuyện này cả thôn đã truyền tai nhau rồi. Đệ là con trai út của đại bá Cảnh Sơn ca ca, tên là Lục Cảnh Lê!"
Quý Ly mỉm cười:
"Chào đệ, ta là Quý Ly."
Lục Cảnh Lê là tiểu ca nhi duy nhất nhà đại bá, từ nhỏ đã được yêu thương chiều chuộng, tính tình vui vẻ sôi nổi. Hai mắt cậu nhìn chăm chăm Quý Ly, cảm thấy người này đến cả nói chuyện thôi cũng thật dễ nghe.
"Tên của huynh nghe hay quá! À đúng rồi, huynh lớn lên đẹp quá chừng! Cứ như trong mấy cuốn thoại bản tả vậy!"
Quý Ly nghe thấy lời cậu nói, không khỏi mím môi cười:
"Tên của đệ cũng dễ nghe mà."
Lục Cảnh Lê trợn mắt:
"Hừm, đừng dỗ đệ. Năm đó lúc nương mang thai đệ thèm ăn lê dữ lắm. Sau khi sinh ra đệ lại có lúm đồng tiền, nên mới đặt tên là Lục Cảnh Lê. Đâu có hay như tên của huynh đâu chứ."
Quý Ly nhìn vẻ đáng yêu của cậu, không khỏi cong mắt cười, rồi dùng đũa gắp một cái bánh đường đưa qua:
"Đệ có muốn thử không?"
"Được ạ, được ạ."
Lục Cảnh Lê nhận bánh, vừa thổi bánh vừa ăn, miệng không ngừng nói:
"Ngon quá, ngon quá! Quý Ly ơi, huynh giỏi quá đi mất!"
Lục Cảnh Lê liền ở lại nhà Lục Cảnh Sơn ăn bữa tối. Tiện thể, cậu rủ Quý Ly ngày mai lên núi hái rau dại, nói rằng hai ngày nay rau dại mọc nhiều, có thể hái được cả một mớ về ăn dần.
Quý Ly rất thích cậu bé này, đây là người bạn đầu tiên của y sau khi đến thôn Tú Thủy. Nhưng y lo ngày mai Vân Xuân Lệ sẽ có việc khác giao cho mình, nên nhất thời chưa thể đồng ý ngay.
Vân Xuân Lệ nhìn ra ý tứ của y, bà cười nói:
"Đi đi con. Trong nhà một mình ta là đủ rồi, con cứ đi cùng Cảnh Lê đi."
Quý Ly cười rạng rỡ, vui vẻ đồng ý lời mời của Lục Cảnh Lê.