14. Chương 14: Sự trào phúng

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm

Chương 14: Sự trào phúng

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Doãn Vy
Beta: Doãn Uyển Du
Ánh mắt quá hung dữ khiến Hứa Niệm Hi run rẩy cả người. Người đàn ông nhiều năm không gặp lại bỗng xuất hiện trước mặt, cô không hiểu tại sao, từ tận đáy lòng lại cảm thấy chán ghét anh ta. Cô dùng sức gạt tay anh ra.
"Buông tôi ra!"
Nhưng Lạc Sanh sao có thể buông tay? Anh ta nắm chặt hơn nữa, móng tay đâm thẳng vào tay cô. Hứa Niệm Hi đau đớn nhíu mày, lại lần nữa dùng sức vung tay thoát khỏi hắn, cô nhanh lùi về sau vài bước để tạo khoảng cách.
Lấy lại bình tĩnh, cô nhận thấy xung quanh bầu không khí thoang thoảng mùi rượu, có lẽ anh ta đã uống rượu? Cô ngước nhìn anh, đôi mắt anh ta có chút đờ đẫn, không yên tĩnh, cô nhíu mày.
"Sao?" Lạc Sanh thản nhiên quan sát nét mặt người con gái trước mặt, không chút để ý mà cười:
"Thấy anh em không vui à?"
Hứa Niệm Hi sao có thể vui được? Cô không quay đầu lại, chỉ để lại tấm lưng mỏng manh nói chuyện với anh ta.
"Thật ra anh cũng không vui, vì anh biết em đã kết hôn, nhưng không phải với anh!" Lạc Sanh gầm nhẹ. Hứa Niệm Hi hoảng hốt, lập tức quay lại, bắt lấy góc áo anh ta.
"Tại sao em lại kết hôn?" Ánh mắt Lạc Sanh gắt gao nhìn chằm chằm cô, giống như nhìn con mồi nhỏ bé trước mặt, chỉ hận không thể nuốt chửng nó ngay lập tức! "Em là của anh, tại sao em dám kết hôn với người khác!?"
"Chúng ta đã chia tay rồi!" Giọng cô lạnh lùng phát ra, nhưng anh ta lại khịt mũi xem thường.
"Chia tay thì sao?" Lạc Sanh nhíu mày, "Chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại!"
Hứa Niệm Hi cảm thấy như gặp kẻ điên, không còn là Lạc Sanh ngày xưa. Cô không đổi sắc mặt, chỉ từ từ lùi về phía sau một bước: "Tôi đã kết hôn rồi."
Lạc Sanh khinh thường: "Ly hôn đi!"
"Tôi không ly hôn!" Cô hét to, đôi mắt căm phẫn nhìn hắn. Lạc Sanh không vui, giọng nói mang theo sự bức bội.
"Em nhất định phải ly hôn, anh sao có thể để em ở bên người khác được? Trước kia em thích nhất là đi sau lưng anh! Em đều quên hết rồi sao?"
Hứa Niệm Hi cười nhạt:
"Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ. Anh cứ coi như tôi ngày xưa bị mù, nhìn nhầm người đi! Bây giờ, tôi là chính tôi, tôi có gia đình, không dám làm phiền anh đến đây quấy rầy tôi!"
Nói xong, Hứa Niệm Hi liền bước đi. Lạc Sanh nhanh chóng bước đến bên cạnh cô, anh ta thực sự không chấp nhận được, duỗi hai cánh tay dài ngăn cô lại.
"Em không được đi!" Lạc Sanh tiến lên một bước, càng gần cô hơn, "Phải nói cho rõ ràng!"
"Tôi và anh vốn không có gì để nói cả!" Hứa Niệm Hi mất kiên nhẫn, lời nói cũng trở nên sắc lạnh,她又 lần nữa bước vòng qua anh ta, nào ngờ Lạc Sanh nhân cơ hội dùng sức kéo cánh tay cô, gắt gao kéo cô vào lòng ngực mình.
"Anh sẽ không cho em đi!" Lạc Sanh hừ lạnh, kéo mạnh cô đem ôm vào lòng. Nhưng đâu biết lúc này, từ đâu lúc nào xuất hiện người thứ ba, một tay đẩy anh ta ra, khiến Lạc Sanh lùi về sau vài bước.
"Phó Ninh Xuyên?" Hứa Niệm Hi thấy anh xuất hiện có chút kinh ngạc, không nghĩ đến đã khuya thế này mà anh vẫn ở đây. Anh đứng ở đây cô cảm thấy quá may mắn, bằng không cô không biết làm thế nào để có thể lên lầu.
Phó Ninh Xuyên nghe thấy chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, kéo tay cô bước đến thang máy, không thèm nhìn Lạc Sanh một cái.
"Đứng lại!"
Lạc Sanh lại muốn xông tới, vừa lúc hai người đã vào thang máy, anh ta liền duỗi tay ra chặn cửa, nhưng lại bị một chân của Phó Ninh Xuyên đá ra ngoài.
Trơ mắt nhìn cửa thang máy đóng lại, Lạc Sanh kiềm chế cơn giận dữ, hai mắt âm trầm.
-------------
Về đến nhà, Hứa Niệm Hi còn có chút ngơ ngác, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Cô thấy anh dùng một chân đá thẳng vào Lạc Sanh, anh ta ngã quăng ra ngoài, hình như còn rất xa ấy!
Dù anh ta là bạn trai cũ, nhưng Hứa Niệm Hi đối với Lạc Sanh mà nói đã sớm không còn chút tình cảm nào. Đột nhiên bị chặn đường như thế làm cô mất kiên nhẫn, anh xuất hiện đã giải quyết nhanh gọn.
Đúng là... soái ca thật sự.
Suy nghĩ lung tung, Hứa Niệm Hi không để ý đến Phó Ninh Xuyên đã cầm hộp y tế từ trong phòng bước ra. Anh ngồi cạnh cô, một tay kéo cổ tay cô qua.
"Anh..." Cô theo bản năng rút tay về, cũng thấy anh chăm chú nhìn hành động vừa rồi. Vết thương ở cổ tay khi Lạc Sanh kéo mạnh tay cô giờ để lại một vết bầm tím, cô mím môi.
Anh không nói gì, chỉ cầm hộp y tế thoa cồn cho cô. Vết xước tuy nhỏ nhưng vẫn đau, cô khẽ giật giật cánh tay, chân mày nhíu chặt.
Anh thoa thuốc rất dịu dàng, cẩn thận. Thời tiết rất nóng, dễ bị nhiễm trùng, anh cắm băng xong rồi buông tay cô.
"Đừng đụng vào nước!" Phó Ninh Xuyên xếp lại hộp y tế, lấy bông gòn ném vào thùng rác, lời nói vẫn nhàn nhạt dặn dò.
Cô không trả lời, ánh mắt vẫn nhìn anh. Anh vẫn như cũ, không để lộ cảm xúc gì. Cô rất muốn biết rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ gì.
Cô với bạn trai cũ dây dưa như thế, anh không có cảm xúc gì sao?
Thấy anh chuẩn bị đi, cô níu lấy góc áo áo.
"Em..." Cô cắn môi, suy nghĩ nên nói thế nào: "Vừa rồi... là... Lạc Sanh"
Phó Ninh Xuyên gật đầu: "Anh biết."
Hứa Niệm Hi đột nhiên không biết nói gì, kỳ thật cô một chút cũng không muốn nhắc đến Lạc Sanh nhưng cô cảm thấy vẫn nên giải thích với anh.
"Vừa rồi... em gặp anh ta là ngoài ý muốn, em không biết anh ta sẽ tìm được chỗ này."
Phó Ninh Xuyên không nói, chỉ nhàn nhạt nhìn cô.
"Em với anh ta đã là quá khứ rồi, hơn nữa..." em kết hôn với anh rồi, nhưng ý nghĩ này cô sẽ không nói.
"Cho nên em sẽ không quay lại với anh ta, cũng không có khả năng quay lại."
Hứa Niệm Hi chợt phát hiện, chuyện đã xảy ra, mặc dù đã giải thích, vẫn cảm thấy vô lực. Khuôn mặt cô tái nhợm... cô vẫn luôn muốn giải thích, hơn nữa đảm bảo về sau sẽ không cùng Lạc Sanh gặp mặt, cũng không để Phó Ninh Xuyên bắt gặp tình huống thế này.
Cô bắt đầu có chút thấp thỏm, có phải hay không cùng anh mà nói nàng chỉ là người xa lạ. Nhưng khi đang suy nghĩ lung tung, thân thể bỗng nhiên bị một thân thể ấm áp khác ôm lấy, lại sợ đụng tới vết thương của cô, cô ngẩn ngơ, thậm chí có chút không tin tưởng.
"Anh đã biết."
Anh ôm lấy cô, tựa cằm vào đầu cô, nhẹ nhàng mà cọ xát, nói không nên lời ôn nhu lưu luyến.
Hứa Niệm Hi nghẹn lại, sau một lúc lâu mới giơ tay đặt lên eo anh.
"Anh tin tưởng là tốt rồi." Cô mỉm cười, mi mắt cong cong.
Nhìn Hứa Niệm Hi đi vào phòng tắm, Phó Ninh Xuyên ngồi ở phòng khách chờ đợi. Anh cúi đầu nhìn lòng bàn tay, ánh mắt tuy lãnh đạm nhưng lại chất chứa ôn nhu.
Nghĩ đến ban nãy Niệm Hi còn ôm anh, Phó Ninh Xuyên vui mừng, còn ai để ý Lạc Sanh là nhân vật như thế nào?
Bất quá... Phó Ninh Xuyên lại nhìn xuống chân, nghĩ đến vết thương trên tay cô, đột nhiên cảm thấy cú đá ban nãy còn quá nhẹ.
******
Lạc Sanh trở về nhà lại bắt đầu uống rượu, một ngụm lại một ngụm hoàn toàn không có ý dừng lại. Anh ta nằm liệt ngồi dưới đất, càng nghĩ càng không cam lòng.
Đó là người phụ nữ của anh ta, sao có thể để cho người khác?
Lại uống thêm mấy ngụm, Lạc Sanh đem bình rỗng vung mạnh xuống đất, tức khắc mảnh vỡ đầy đất.
"Niệm Hi..."
******
Thời gian không còn sớm, Phó Nhất Phong lại còn vội công tác, anh ta có chút khốn đốn, đơn giản xuống lầu pha một ly cà phê.
Vừa lúc đụng phải Cúc Thanh Bình, Phó Nhất Phong kêu một tiếng mẹ, rồi định lên lầu.
"Nhất Phong," Cúc Thanh Bình đột nhiên mở miệng gọi anh ta lại, "Anh trai con đã kết hôn, còn con định khi nào đây?"
Tính hai đứa con trai tuổi cũng không nhỏ, một đứa đã lập gia đình, một đứa ngay cả bạn gái còn không có, làm bà không thể không nhọc lòng.
Phó Nhất Phong trầm mặc một lát, bỗng nhiên nở nụ cười:
"Con đang đợi một người, sẽ có nhanh thôi."
Cúc Thanh Bình vừa nghe đôi mắt sáng lên:
"Thật vậy chăng? Tiểu tử con tin tức tích thủy bất lậu*, mẹ cũng không biết, con bé tên là gì, bao nhiêu tuổi, làm công việc gì..."
*ý là giấu diếm kỹ quá
Không đợi Cúc Thanh Bình lải nhải, Phó Nhất Phong trực tiếp cắt lời: "Mẹ đến lúc đó sẽ biết." Dứt lời anh ta liền trực tiếp lên lầu, căn bản không cho Cúc Thanh Bình phản ứng.
Vào cửa khóa trái, Phó Nhất Phong đặt ly cà phê xuống, cầm lấy điện thoại trực tiếp gọi đến số điện thoại nhớ kỹ trong lòng.
Mấy năm nay anh ta mỗi ngày đều sẽ gọi cho cô, lại nghĩ đến cô thường xuyên đổi số điện thoại, anh ta vẫn như cũ sẽ là người đầu tiên biết.
Đầu dây bên kia nửa ngày mới có người nghe, Phó Nhất Phong cười nói: "Gia Lam."
"Có chuyện gì?" giọng nói lạnh nhạt, Vệ Gia Lam căn bản không nghĩ sẽ nghe máy của Phó Nhất Phong. Cố tình không nghe nhưng anh ta sẽ lại gọi không ngừng, nhớ rõ trước kia có một lần cô tắt máy, anh ta dứt khoát gọi thẳng bạn thân vào máy cô ta, thật bất đắc dĩ.
Tuy không chút kiên nhẫn, cô vẫn sẽ nghe điện thoại.
"Tự nhiên nhớ em!" Phó Nhất Phong mỉm cười, "Thuận tiện nói cho em một tin tốt."
Vệ Gia Lam đột nhiên có dự cảm chẳng lành: "Tin gì?"
"Phó Ninh Xuyên kết hôn, đã sớm lãnh chứng, em hoàn toàn không còn cơ hội!"
Ác ý mà nhắc nhở cô, Phó Nhất Phong cười tươi, chờ đợi đầu điện thoại bên kia phản ứng.
Quả nhiên.
"Anh nói cái gì?"
"Anh nói Phó Ninh Xuyên kết hôn, nhìn dáng vẻ anh ta thật sự yêu, không có khả năng ly hôn," Phó Nhất Phong nói, "Em hoàn toàn không còn cơ hội, anh còn đang đợi em, ngoan ngoãn trở lại bên cạnh anh, cùng anh kết hôn, mọi chuyện anh sẽ không truy cứu nữa."
Vệ Gia Lam không để ý tới anh: "Kết hôn khi nào?"
"Rất quan trọng sao? Em nên suy xét lại chính mình, khi nào về nước cùng anh kết hôn?"
"Không có khả năng!"
Điện thoại trực tiếp bị cắt đứt, Phó Nhất Phong nghe thấy âm thanh tít tít, cũng không tức giận, cười lạnh chờ xem.
Cúp điện thoại, Vệ Gia Lam tức giận đến mức ngực phập phồng, bạn thân thò qua tới hỏi cô ta làm sao vậy, cũng lâu mới có phản ứng lại.
Lấy lại bình tĩnh, Vệ Gia Lam cắn môi đứng dậy: "Tớ phải về nước!"
******
Hứa Niệm Hi hôm nay đi làm lại cảm thấy bụng bị đau, nhưng ở nhà có thể chịu đựng, cũng không quá để ý.
Đến tòa soạn tạp chí xã, Phó Ninh Xuyên dừng xe, nghiêng người mở dây an toàn cho cô.
"Em đi đây." Hứa Niệm Hi xuống xe, khom lưng nói, "Gặp lại..."
Phó Ninh Xuyên nhìn cô gật đầu: "Tan làm, anh đến rước em."
Hứa Niệm Hi bỗng dưng cảm thấy cảm động, cô rũ rũ mắt.
"Được!" Hứa Niệm Hi nói, nhìn theo chiếc xe từ từ biến mất, mới xoay người đi vào.
Lái xe đến trường học, Phó Ninh Xuyên dừng xe lên lầu. Hôm nay có bốn tiết, thời gian tương đối nhiều.
Còn chưa đến gần văn phòng, di động đổ chuông, anh nhíu mày vừa thấy số lạ, dừng một chút vẫn nghe điện thoại.
"Alo"
Trong điện thoại cũng không có âm thanh, Phó Ninh Xuyên chỉ nghe thấy tiếng hít thở thật nhẹ. Anh đợi trong chốc lát chuẩn bị trực tiếp tắt máy, đầu kia lại lên tiếng:
"Em muốn gặp anh, em đã trở về."