Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm
Chương 15: Duyên phận trớ trêu
Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Doãn Y Y
Beta: Doãn Uyển Du
Mấy năm qua chưa từng nghe lại giọng nói này, giờ nghe thấy bỗng cảm giác như chuyện đã qua từ lâu lắm, Phó Ninh Xuyên trầm ngâm, không chờ anh trả lời, bên kia đã tiếp tục nói:
“Anh nhất định biết em là ai, Ninh Xuyên, em về rồi, chúng ta có thể gặp mặt không?”
Phó Ninh Xuyên ngẩn người một lúc, mới hoàn hồn, nhìn dãy số hiển thị trên màn hình, lạnh nhạt hỏi:
“Cô là ai?”
Vệ Gia Lam sững người.
“Ngượng ngùng tiểu thư, xem ra cô gọi nhầm số rồi.”
Nói xong, Phó Ninh Xuyên trực tiếp cúp máy, tiếp tục đi về văn phòng.
Cùng lúc đó, tại sân bay.
Giọng máy lạnh lùng thông báo không ngừng vang lên, Vệ Gia Lam ngồi trên ghế nghỉ, nhìn màn hình điện thoại tối đen, cười khổ.
Anh cố ý, cô ta biết, anh vẫn còn nhớ chuyện đó.
Trầm ngâm cất điện thoại, cô đặt tay lên hành lý trước mặt, nhìn chằm chằm đầu gối mình.
Sao lại có thể hỏi cô là ai? Sao lại không biết cô là ai?
Khóe môi nhếch nụ cười khô, Vệ Gia Lam hít một hơi thật sâu.
Nhớ đến lời Phó Nhất Phong nói, toàn thân cô đều khó chịu, người đàn ông từng muốn kết hôn với cô, giờ lại cưới người khác, trở thành chồng của người khác.
Dù đã chia tay nhau nhiều năm, cô vẫn không thể quên anh, không muốn dễ dàng như vậy nhường anh cho người khác.
Khẽ thở dài, Vệ Gia Lam đứng dậy, từ từ rời khỏi sân bay.
Mọi thứ thuộc về cô, cô sẽ không nhường cho ai dù chỉ một chút! (Beta: * Khẹt * * Khịt nước mũi * * Chép chép miệng *)
******
Ngồi trên xe taxi, khi tài xế hỏi địa chỉ, Vệ Gia Lam mới nhớ mình không định về nhà.
Cô quyết định đến thẳng nhà Phó Ninh Xuyên.
Báo tên tiểu khu, cô muốn thử vận may, nhiều năm như vậy cô không rõ liệu anh còn ở đây không.
Khi đến nơi, cô khẳng định anh vẫn còn ở đây, sinh hoạt của anh rõ ràng như vậy, quần áo treo bên ngoài đều là phong cách của anh, không phải của người khác.
Háo hức thuê nhà, nhưng thông báo cho cô rằng những căn gần đó đã có người ở hết, cô thất vọng, đành chọn căn đối diện nhà Phó Ninh Xuyên.
Phòng hơi xa nhưng nhìn cũng có thể mơ hồ thấy phòng khách, cô tạm bằng lòng.
Phòng trống từ lâu, bụi phủ khắp nơi, hơi bẩn. Cô không còn cách nào, đành phải tự mình quét dọn, mất rất lâu mới sạch sẽ.
Sau đó đi siêu thị, mua đồ dùng sinh hoạt, đặc biệt là chăn nệm, cô tùy ý chọn vài món bỏ vào xe, rồi đến khu rau quả chọn nguyên liệu nấu bữa tối.
Đến khi mua sắm xong đã muộn, Vệ Gia Lam về nhà trải giường, sắp xếp đồ đạc, mới có thể nghỉ ngơi.
Ở nước ngoài mấy năm, cô đã tự học được những việc này, tưởng rằng mình sẽ ở đó mãi, không ngờ tin anh kết hôn khiến cô gấp trở về.
Thực ra anh vẫn ảnh hưởng rất lớn đến cô.
Khóe môi nhếch cười, cô cầm ly trà uống vài hớp, lại xoa xoa eo đau nhức, đổi tư thế nghỉ ngơi.
Ngồi một lát cuối cùng cũng đỡ hơn, cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ, từ góc này nhìn sang nhà Phó Ninh Xuyên, chỉ có thể thấy chút phòng khách, nhưng rèm cửa đã kéo, không nhìn thấy gì.
Lúc này, chắc anh đang đi làm.
Nhìn suốt buổi chiều, cô thu hồi ánh mắt, ngồi sofa một lúc, tính toán xuống lầu đi dạo.
Tiểu khu này vẫn như xưa, từng con đường cô đều quen thuộc, năm ấy anh nắm tay cô đi dạo khắp ngóc ngách.
Những hồi ức tươi đẹp ùa về, nếu năm ấy không xảy ra chuyện, có lẽ hai người đã kết hôn, giờ có thể đã có con.
Đáng tiếc…… Cô dừng bước, rũ mắt thở dài. Năm ấy chuyện đã xảy ra, cho dù giờ hối hận thế nào, thời gian cũng không quay lại, cô chỉ hy vọng giờ đây quay đầu, mọi chuyện vẫn chưa muộn.
Tiếp tục đi, bất giác cô đến dưới lầu nhà Phó Ninh Xuyên, đứng nhìn tầng trên, khóe môi dần hé nụ cười thỏa mãn.
Căn phòng kia……
Năm ấy cô ra vào biết bao lần, dù chưa ngủ lại, nhưng kỷ niệm không ít. Như anh ôm cô xem TV, như nấu cơm cho cô, như làm bánh kem sinh nhật cho cô……
Dù qua nhiều năm, trong lòng cô vẫn như mới hôm qua, từng chi tiết nhớ rõ.
Đứng dưới lầu một lúc, cô lưu luyến rời đi, bước vào thang máy, rũ mắt.
Trước đây là của cô, chỉ cần cô muốn quay đầu, sau này nhất định sẽ là của cô!
******
Hứa Niệm Hi đang làm việc, bụng chỉ đau nhẹ nhưng không hiểu sao càng ngày càng đau, cô nhíu mày, đứng dậy định đi giao tài liệu.
Đưa đồ cho chủ biên xong, cô định rời đi, sắc mặt cô quá xấu khiến Tiêu Hà nhận ra.
“Em sao thế? Sắc mặt tệ quá.”
Hứa Niệm Hi dừng chân, đứng lâu nên bụng càng đau, cô quay đầu cố gắng nở nụ cười, lắc đầu:
“Không sao đâu chủ biên, em về trước tiếp tục làm việc.”
Nói xong cô lập tức rời đi, không để Tiêu Hà có cơ hội quan tâm thêm.
Khi ngồi vào bàn làm việc, cô mới nhận ra tại sao bụng lại đau như vậy, cảm giác quen thuộc, cô đúng là vô ý không để ý.
Ôm bụng nằm trên bàn, sắc mặt trắng bệch, tìm trong ngăn tủ băng vệ sinh tháng trước, nhưng không còn chiếc nào, cô cắn môi.
Bụng càng ngày càng đau, như chảy máu, cô muốn tự đi mua nhưng không dám động thân thể, nằm im không nói nổi.
“Kêu cái gì mà kêu?”
Chu Khả vừa đi qua, thấy cô nằm không nhúc nhích, đoán ngay ra chuyện, không mấy thiện cảm cười nhạo.
Hứa Niệm Hi đau bụng, không sức trả lời, làm lơ cô ta, nhẹ nhàng ấn bụng, chờ đỡ hơn chút, lấy điện thoại ra.
Mở danh bạ, cô không rõ nhìn liền gọi, Ôn Lộ hôm nay đi công tác ngoài, cô định nhờ cô ấy mua đồ về.
Điện thoại nhanh chóng được bắt, Hứa Niệm Hi mồ hôi lạnh, chưa đợi đối phương nói, thẳng thắn yêu cầu đồ vật, giọng cô yếu ớt như gió thổi.
“Hãng em dùng cô cũng biết, em chờ cô, nhanh lên nha!”
Nói xong cô cúp điện thoại, ngẩng đầu tiếp tục làm việc.
******
Tiết học kết thúc, Phó Ninh Xuyên vẫn ở văn phòng, nhiều học sinh có thắc mắc muốn hỏi, anh kiên nhẫn giải đáp.
Buổi sáng trôi qua, Phó Ninh Xuyên nhìn thời gian, đến giờ đi ăn trưa, nhưng vừa đứng dậy, học sinh tò mò hỏi:
“Phó lão sư, lần trước chị ở trong văn phòng, là vợ của thầy sao?”
Phó Ninh Xuyên lạnh mặt nhưng dạy học rất tận tâm, dung mạo không tồi, nhiều học sinh thích anh, từ lần trước biết anh kết hôn, tin đồn lan truyền, nhưng vẫn có người chưa thấy Hứa Niệm Hi nên không tin, giờ đánh bạo hỏi.
Phó Ninh Xuyên dừng một chút, gật đầu, nói ừ.
Học sinh không khỏi ngạc nhiên, chỉ có thể cảm thán rời khỏi văn phòng. Phó Ninh Xuyên chuẩn bị ra cửa, điện thoại đổ chuông.
Thấy màn hình hiện tên cô, mắt anh sáng lên, nhanh chóng tiếp nhận, nhưng chưa kịp mở miệng, giọng cô yếu ớt truyền tới.
Cô gọi nhầm số, gọi anh là Ôn Lộ, đọc một loạt đồ vật muốn mua, nói anh mua hãng cô thường dùng.
Phó Ninh Xuyên định hỏi hãng nào, điện thoại đã bị cô cúp, mắt anh trầm xuống, lập tức cầm chìa khóa ra ngoài.
Đến cửa hàng tiện lợi, Phó Ninh Xuyên vừa vào liền có nhân viên nhiệt tình hỏi mua gì, anh tưởng phải tự chọn, ngẫm lại chẳng biết mua hãng gì, đành hỏi.
Nghe muốn mua băng vệ sinh, nhân viên ngạc nhiên, đầu năm nay ít thấy đàn ông tự mua loại này, nhất là đàn ông có dung mạo đẹp.
Nhanh chóng dẫn anh đến kệ hàng, hỏi:
“Tiên sinh, bạn gái ngài dùng loại chiều dài nào?”
Phó Ninh Xuyên ngẩn người, nhìn các loại băng đóng gói sặc sỡ không hiểu, nắm tay khụ một tiếng:
“Không biết.”
Nghe vậy, nhân viên hiểu đây là lần đầu tiên anh làm việc này, nhanh chóng giới thiệu vài hãng phổ biến, Phó Ninh Xuyên vẫn không hiểu, cuối cùng quyết định mỗi loại mua một bao.
Cuối cùng xách theo một bao lớn băng vệ sinh ra cửa, khi ra ngoài vẫn nghe nhân viên bàn tán, anh lên xe, bỏ ngoài tai, lái đến tiệm thuốc.
Theo mạng, anh mua đường đỏ trà gừng xong, lập tức đến công ty.
******
Đến công ty, Hứa Niệm Hi đau đến không thể cử động, sắc mặt tái nhợt như giấy, anh đi qua, phát hiện Tiêu Hà cũng ở bên cạnh.
Nhìn Tiêu Hà, Phó Ninh Xuyên nhàn nhạt gật đầu, cởi áo khoác.
Cô đang nhắm mắt nghỉ, cảm giác có người chạm vào, đấu tranh lâu mới mở mắt, thấy không phải Ôn Lộ mà là anh, mắt lóe kinh ngạc.
“Anh……”
“Đừng nói chuyện.” Anh cởi áo khoác phủ lên cô, bế cô lên, nghiêng đầu nhìn Tiêu Hà.
“Tôi nghỉ nửa ngày cho cô ấy.”
Tiêu Hà hiểu, lập tức đồng ý, lo lắng nhìn Hứa Niệm Hi.
Thật tiếc, Phó Ninh Xuyên không để cô có cơ hội, nghiêng người che chắn, mặt không biểu cảm che cô lại.
Bỏ qua ánh mắt mọi người, anh sắc mặt nhàn nhạt bế cô xuống lầu, mở cửa sau xe nhẹ nhàng đặt cô nằm, lót áo khoác dưới người cô, che chỗ máu đỏ tươi.
Đi nửa vòng ghế lái, khởi động xe, nhìn cô trong kính chiếu hậu, nhẹ giọng nói:
“Về nhà.”
}