16. Chương 16: Sự quan tâm

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm

Chương 16: Sự quan tâm

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Doãn Vân Hi
Beta: Doãn Uyển Du
Phó Ninh Xuyên từ trước đến nay lái xe luôn rất ổn định, nhưng lần này lại lái rất nhanh. Mỗi khi gặp đèn đỏ phải dừng lại, anh đều quay đầu nhìn tình hình của cô.
Nhìn thấy cô chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, trái tim đang thấp thỏm của anh cũng không vì vậy mà bình yên trở lại.
Rất may mới đến được tiểu khu. Từ chối yêu cầu muốn tự mình lên lầu của Hứa Niệm Hi, anh ôm cô và mang theo những đồ đã mua vào thang máy.
Cô thực sự rất không thoải mái, không chỉ mồ hôi lạnh túa ra trên trán mà cả cơ thể cũng đang run rẩy. Phó Ninh Xuyên ôm cô chặt hơn, lần đầu tiên trách móc thang máy sao lại chậm thế.
Vào trong nhà, Phó Ninh Xuyên trực tiếp bế cô vào phòng tắm, để lại một túi băng vệ sinh rồi trầm mặc đi ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại.
Hứa Niệm Hi thấy anh đã ra ngoài mới đứng dậy, chịu đựng đau đớn đi về phía túi lớn kia. Khi nhìn thấy bên trong túi đầy ắp băng vệ sinh, khuôn mặt tái nhợt của cô lại thêm chút hồng.
Khi cô định lấy ra dùng, lại phát hiện mình không có đồ để liền muốn ra ngoài lấy, thì thấy cửa phòng tắm đã mở một khe hở, đồ ngủ và nội y đều được chuyển vào.
Cô kịp thời nhận lấy, đóng chặt cửa và khóa lại.
Tại sao anh lại tự nhiên như vậy? Hứa Niệm Hi vừa thay đồ vừa nghĩ, khuôn mặt lại đỏ lên.
Đợi cô thay đồ xong bước ra ngoài, Phó Ninh Xuyên liền vào phòng, xốc chăn lên để cô nằm xuống, lại đưa cho cô một túi nước nóng vừa nạp đầy điện, sau đó mới đưa cho cô chén trà gừng đường đỏ vừa nấu xong.
"Uống đi!"
Cốc trà còn nóng, anh cẩn thận đặt một miếng lót dưới để cô không bị bỏng. Trà gừng đường đỏ bốc lên hơi ấm, cô uống một ngụm, vừa vặn.
Anh ngồi bên mép giường nhìn cô, đợi cô uống xong liền nhận lấy cốc, còn hỏi cô có muốn uống thêm không.
Cô lắc đầu, dựa vào đầu giường nghỉ ngơi.
"Ăn trưa chưa?" anh hỏi.
"Chưa."
"Muốn ăn gì?"
Hứa Niệm Hi nghĩ ngợi: "Không muốn ăn gì cả."
Cơn đau bụng kinh đang hành hạ khiến cô ăn uống không vào miệng, bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc.
Nhưng hiển nhiên Phó Ninh Xuyên không đồng ý với cách nghĩ đó của cô, không nói gì nhiều liền bước ra ngoài. Anh nghĩ đến táo đỏ bổ máu, quyết định nấu cháo táo đỏ.
Khi anh vào phòng, cô đang dựa vào đầu giường mơ màng sắp ngủ. Anh ngồi xuống mép giường, đỡ cô dậy, nhẹ nhàng đẩy cô.
Cô giật mình tỉnh giấc, vẻ mặt mông lung nhìn anh, thấy anh mang theo chén cháo táo đỏ, thổi nguội một chút rồi dùng thìa bón cho cô. Cô theo bản năng há miệng.
Cháo thật mềm, cùng với hương vị táo đỏ ngọt ngào, vào miệng tan ngay, cô nhấp miệng muốn bảo mình có thể tự ăn, nhưng chiếc thìa lại đưa qua, cô lại ngậm miệng.
Một bát cháo, rất nhanh là ăn hết. Hứa Niệm Hi nhìn anh ra ngoài, rồi lại tiếp tục nằm xuống.
Tại sao anh lại biết? Cô thấy rất kỳ lạ.
Nghĩ mãi, Hứa Niệm Hi mới nhớ lại cuộc gọi lần trước. Lúc đó cô rất tự nhiên nghĩ rằng số đầu tiên trong nhật ký cuộc gọi là của Ôn Lộ, không để ý kỹ liền gọi luôn.
Chắc là gọi cho anh?
Nghĩ vậy, cô vội vàng nghiêng người lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mở khóa và thấy đúng là gọi cho anh.
Che mặt lại, Hứa Niệm Hi lại nằm xuống. Lúc gọi điện cô đã nói gì nhỉ?
À, nhờ Ôn Lộ mua băng vệ sinh.
Cô bây giờ đã hiểu tại sao có một túi băng vệ sinh to như vậy. Nhiều thế này, đủ cô dùng nửa năm rồi.
Lúc này, Hứa Niệm Hi ngượng ngùng kéo chăn che hết mặt, cô ôm chặt túi chườm nóng, nhắm mắt lại.
******
Rất nhanh rửa bát xong, Phó Ninh Xuyên định vào xem cô thế nào, nhưng nghĩ đến quần áo cô thay ra ở phòng tắm, anh dừng bước và đi thẳng đến đó.
Quần áo cô bỏ trong bồn, còn chưa kịp giặt. Anh nhìn rồi rất tự nhiên mở nước giặt đồ.
Lần đầu tiên giặt đồ phụ nữ, sắc mặt Phó Ninh Xuyên tuy rất trấn định nhưng nội tâm đã loạn thành mớ bòng bong. Anh giặt rất nhanh và sạch, phơi đồ xong lại dùng nước nóng rửa tay, đảm bảo chạm vào tay cô không bị lạnh.
Khi vào phòng, cô đã ngủ. Phó Ninh Xuyên nhẹ nhàng ngồi xuống, có thể nghe thấy hơi thở đều đều của cô. Anh nhìn một lát rồi đưa tay sờ vào, túi chườm đã hơi lạnh.
Mang ra nạp điện, anh sờ tay mình thấy không lạnh mới nhẹ nhàng nhấc chăn nằm vào.
Dù trong chăn rất ấm nhưng cơ thể cô vẫn đang run rẩy. Phó Ninh Xuyên nhíu mày, không ôm ngay mà đợi quần áo ấm lên mới đưa tay ôm cô vào lòng.
Thân thể đàn ông luôn rất ấm, quả thực là một chiếc túi chườm nóng tự nhiên. Rất hiển nhiên Hứa Niệm Hi đang say giấc đã coi anh là túi chườm nóng, không ngừng tiến lại gần nguồn hơi ấm, giống như con bạch tuộc tám chân mà ôm chặt anh.
Và anh không hề chối từ, thậm chí rất vui vẻ. Anh đỡ lưng cô để cô ngủ yên hơn.
Cô tuy ngủ nhưng không yên phận, luôn muốn động đậy. Phó Ninh Xuyên ôm cô để cô không lộn xộn, đồng thời để cô tự do cọ xát trên người mình.
Thật may một lúc sau cô không động đậy nữa, nghiêng khuôn mặt nhỏ như chú mèo ngoan dựa vào anh. Ôm được một lúc, dù không nỡ nhưng vẫn phải rời đi.
Lần nữa đặt túi chườm ấm lên bụng cô, Phó Ninh Xuyên thấy cô thiếu hơi ấm bên cạnh nên nheo mắt. Anh mặc áo khoác rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.
Cái trán cô đầy đặn và trơn bóng, anh chỉ chạm một cái rồi rời đi, sợ cô tỉnh dậy không thấy anh lại đoán mò lung tung. Anh để lại một tờ giấy rồi mới đi làm.
Đến trường, cách giờ lên lớp còn hơn mười phút. Phó Ninh Xuyên ngồi im trong phòng làm việc, trên người còn phảng phất hơi ấm của cô, anh nhắm mắt cảm nhận.
Đến giờ lên lớp, anh bắt đầu giảng bài, nhưng luôn không thể kiểm soát mà mất tập trung, lúc thì lo lắng cô có lộn xộn không, lúc thì lo chăn có rơi ra không, lúc thì nghĩ cô đã tỉnh chưa.
Trong đầu đầy ắp những suy nghĩ hỗn độn, hơn nữa bảng chữ viết rất cẩn thận, ngay ngắn hôm nay lại vô tình viết lộn xộn. Học sinh bên dưới thấy Phó Ninh Xuyên có chút khác thường, tuy thấy lạ nhưng không dám hỏi gì.
Rất may đợi đến khi tan học, học sinh đi rất nhanh. Phó Ninh Xuyên gọi một nữ học sinh trước nay đều học rất tốt, một mình vào phòng làm việc.
Nữ học sinh kinh ngạc, hoàn toàn không biết Phó Ninh Xuyên muốn làm gì. Khi ngồi xuống ghế, ngón tay vẫn căng thẳng.
Đợi một lúc lâu không thấy Phó Ninh Xuyên nói gì, nữ học sinh thấy kỳ lạ, đành hỏi: "Thầy Phó, gọi em có việc gì không?"
Phó Ninh Xuyên lúc này mới phản ứng lại nhìn nữ học sinh, lại trầm mặc một lúc mới mở miệng:
"Nữ sinh trong kỳ kinh nguyệt cần lưu ý những gì?"
"A?" Nữ học sinh kinh ngạc trừng to mắt, không ngờ Phó Ninh Xuyên lại hỏi vấn đề này. Cô biết Phó Ninh Xuyên đã kết hôn, lập tức nghĩ đến chính là Phó phu nhân.
"Cái này..." nữ học sinh ngượng ngùng gãi đầu, lại phát hiện vẻ mặt không cảm xúc của Phó Ninh Xuyên hoàn toàn không chút ngượng ngùng, đơn giản là bất chấp tất cả.
"Không được tiếp xúc nước lạnh, không ăn đồ cay hoặc lạnh, không được..."
Nữ học sinh nói rất nhiều, đều là những điều cần lưu ý trong kỳ kinh nguyệt. Đợi cô nói xong mới phát hiện Phó Ninh Xuyên đã gõ tất cả vào phần ghi chú trên máy tính.
"Ừm!" anh gật đầu, nhàn nhạt nói: "Cảm ơn!"
Nữ học sinh kéo môi, vội vàng xua tay nói không có gì. Sau khi biết Phó Ninh Xuyên không còn việc gì liền kéo ghế chạy mất.
Đóng cửa phòng làm việc, nữ học sinh như một cơn gió biến mất ở góc hành lang.
Nói những chuyện này với một thầy giáo, quả thật quá ngượng ngùng.
Trong phòng làm việc, Phó Ninh Xuyên lấy một tờ giấy, ghi lại những thứ vừa đánh trên máy tính, dùng tâm ghi nhớ.
Hóa ra mấy ngày tới đều phải dùng nước nóng, đồ ăn cũng phải chú ý hơn!
******
Hứa Niệm Hi ngủ được một nửa thấy lạnh mà thức dậy. Cô mở mắt, sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng lại đây là nhà mình.
Trong phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, cô ngồi dậy, sau khi đi vệ sinh xong lại ôm chăn ngồi trên giường.
Túi chườm ấm trên bụng cô lúc này đã lạnh, cô cắm điện, lấy điện thoại xem giờ.
Vẫn sớm, không biết anh có ở nhà không.
Nghĩ vậy, cô xuống giường ra ngoài nhìn một chút, đáng tiếc cả nhà đều im lìm, hiển nhiên anh không ở nhà.
Trong lòng có chút thất vọng, Hứa Niệm Hi cắn cắn môi, rót cho mình một cốc nước ấm rồi uống hết, quay người định về phòng tiếp tục ngủ.
Nhưng khóe mắt chợt lóe lên, chân không tự chủ bước về phía trước. Khi nhìn thấy quần áo cô thay ra trước đó, còn dính máu của cô đã được giặt sạch phơi bên ngoài, nghĩ đến người đàn ông duy nhất có thể làm việc này, sắc mặt cô đỏ bừng.
Xoa xoa mặt, Hứa Niệm Hi không dám nhìn nữa, quay người rời đi. Cô nằm trên giường, mắt nhìn thẳng trần nhà, sắc mặt ửng đỏ vẫn không có dấu hiệu hạ xuống.
Việc giặt quần áo cho cô, có cần thiết phải chu đáo đến vậy không?
******
Lúc đó
Vệ Gia Lam ngồi nhà buồn chán, nghĩ đến gần có một chợ rau, quyết định đi mua đồ. Khi cô trở về, phát hiện dưới lầu đỗ một chiếc xe quen thuộc, sắc mặt cô cứng đờ.
Anh đã về rồi, hiện đang ở nhà!
Nhận thức này khiến cô ta nhanh chóng chạy lên lầu, thậm chí quên cả thang máy. Cô chạy nhanh đến tủ đồ chọn quần áo, chọn một bộ mình thấy đẹp nhất rồi mặc lên, lại đến trước bàn trang điểm trang điểm nhẹ rồi mới đi ra.
Đến lầu dưới, vào thang máy, Vệ Gia Lam nhìn con số đang nhảy lên, khóe môi nở một nụ cười vui sướng.
******
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Hứa Niệm Hi đã ngủ rất lâu. Ban đầu cô tưởng đó là mơ, nhưng nghe tiếng chuông ngừng lại thay vào đó là tiếng gõ cửa, cô bừng tỉnh.
Ai đến thế?
Cô chống tay ngồi dậy, không thoải mái nhíu mày, bụng vẫn còn đau, cô cũng không muốn bước ra khỏi ổ chăn ấm áp này.
Nhưng không được, tiếng gõ cửa không ngừng nghỉ, thực sự làm Hứa Niệm Hi có chút phiền lòng. Cô sửa lại tóc, mặc đồ ngủ xuống giường đi mở cửa.
Cũng không nhìn qua mắt mèo, Hứa Niệm Hi trực tiếp mở cửa, nhìn thấy một cô gái xa lạ ăn mặc gợi cảm đứng trước cửa, vẻ mặt cứng đờ nhìn mình. Cô chớp mắt, kỳ lạ hỏi:
"Cô là?"