Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm
Chương 5: Bao bọc
Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi bàn tay của Phó Ninh Xuyên chạm vào mình, Hứa Niệm Hi nghe thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Cô tưởng anh sẽ làm gì đó, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau sạch từng ngón tay cho cô.
"Anh..." Cô thốt lên.
"Ăn nhanh đi!" Phó Ninh Xuyên nói, thật sự chỉ lau tay cho cô, sau đó vứt khăn vào thùng rác mà không quên kèm theo một túi kẹo bông gòn: "Đừng dùng ngón tay ăn, ngón tay có vi khuẩn."
"...Ngươi!" Cô cứng đờ gật đầu, nhưng đôi vai bên cạnh anh tiếp tục tiến về phía trước.
Có vi khuẩn? Vừa rồi không phải chính anh đã ăn kẹo bông trên tay cô sao?
Kẹo bông không nhiều, Hứa Niệm Hi ăn xong liền vứt que vào thùng rác, cảm thấy khoảng thời gian đi dạo không tồi bèn theo anh về hướng tiểu khu.
"Người vừa rồi là ai vậy?" Giọng nói trầm tĩnh của anh đột nhiên vang lên khiến cô giật mình, ngẩng đầu lên. Người vừa rồi? Chính là mẹ kế tốt Lư Vân Tuệ của cô!
"Là mẹ kế của em." Hứa Niệm Hi nhắc đến người đáng ghét, cô liền cau mày không vui, đá đá hòn đá nhỏ dưới chân. Thật ra cô và Phó Ninh Xuyên kết hôn ai cũng biết, nhưng hai người đều không nói với cha mẹ. Cô không biết lý do của Phó Ninh Xuyên là gì, còn lý do của cô chính là người mẹ kế này. Đó là một phụ nữ suốt ngày tìm cách gả cô cho Lạc Sanh, nếu biết cô đã kết hôn, không chừng bà ấy sẽ dùng dao chém chết cô! Nhưng dù sao cô cũng đã kết hôn, bà ấy có thể làm gì cô chứ?
"Là vậy." Phó Ninh Xuyên gật đầu, trong lòng đã khắc sâu hình ảnh của người phụ nữ đó. Anh nhìn thấy cô không thích người mẹ kế, nhưng dù xấu hay tốt, trên pháp luật bà ấy vẫn là mẹ hợp pháp. Là con rể, lễ phép cơ bản nhất vẫn là phải ra mắt bà ấy. Phía trước, đèn giao thông chuyển từ đỏ sang xanh, vài người đi bộ vô ý đụng phải Hứa Niệm Hi, cô lảo đảo suýt ngã.
"Uy!" Cô cố gắng đứng vững, ngẩng đầu lên thì người va vào cô đã biến mất. Cô nhăn nhó mày, đúng lúc đó Phó Ninh Xuyên tiến đến gần.
"Đi thôi!" Anh nắm lấy bàn tay cô, Hứa Niệm Hi theo bản năng đi theo. Dù trên phố ồn ào như vậy, trong tai cô chỉ còn tiếng của anh. Đốt ngón tay của anh rất dài, đôi bàn tay thon dài nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, cảm giác thật ấm áp, thật bình yên, một đôi bàn tay to lớn dắt cô như vậy tuy tương lai mù mờ không rõ nhưng lại khiến cô an tâm vô cùng.
Sau khi tỉnh táo, cô mới nhận ra họ đã qua đường. Anh vẫn chưa buông tay cô, kỳ thật trước đây hai người yêu đương rất nhạt nhẽo, đừng nói hôn môi, ngay cả nắm tay cũng rất ít, nên giờ đây cô mới có nhiều suy nghĩ.
Đến tiểu khu, bầu trời như muốn đổ mưa. Quả nhiên, vừa bước vào hiên che, bên ngoài bất ngờ mưa to tầm tã. Cô đứng trong thang máy vẫn nghe thấy tiếng mưa vang dội, thầm cảm khái vận khí của hai người thật tốt.
Về đến nhà, chuyện đầu tiên là tắm rửa. Phòng khách của Hứa Niệm Hi không có phòng tắm riêng, cô phải đi sang phòng khác, nhưng Phó Ninh Xuyên lại có phòng tắm riêng. Cô thay áo xong liền bước vào bồn tắm, làn nước ấm áp khiến cô thư giãn, thở dài.
Ngâm mình một lát, cô định xoa sữa tắm thì phát hiện mình không mang theo. Đỡ trán, cô cảm thấy chính mình thất bại. Cô nhìn quanh phòng tắm, ánh mắt lướt qua mấy chai trên giá. Nhãn hiệu sữa tắm quen mắt, đúng loại cô vẫn dùng. Cô đứng dậy, ngón tay vươn ra cầm lấy chai.
Chưa kịp mở niêm phong, quả nhiên là mới. Cô biết không phải mình mua mà là Phó Ninh Xuyên. Cô quên mất chuyện này, nhưng anh lại chú ý đến. Hứa Niệm Hi không biết mình đang cảm thấy gì, cô mơ mơ hồ hồ xoa sữa tắm nhưng tâm trí đã bay bổng. Tắm rửa xong, bên ngoài trời vẫn chưa ngớt mưa, cô thay áo ngủ xong liền trở về phòng khách. Phòng khách thật yên tĩnh, cô thở nhẹ, nhanh chóng trở về phòng của mình. Đứng trước cửa sổ lau tóc, chờ tóc gần khô, cô đặt khăn lên giá.
Không biết anh đang làm gì ở phòng bên cạnh?
Thật ra phòng khách và phòng ngủ chính rất gần, chỉ cách một bức tường. Mỗi lần tưởng tượng anh đang ở bên kia, cô không kìm được tim đập loạn nhịp. Không biết vì điều gì mà cô cảm thấy lo lắng, nhưng chỉ cần gần anh, cô lại như vậy. Hai người mới nhận thức nhau không lâu, nói thật Hứa Niệm Hi đối với Phó Ninh Xuyên vẫn chưa hiểu hết, tỷ như thói quen sinh hoạt của anh, tỷ như sở thích, thích ăn gì, ghét gì, cô đều không biết.
Nghĩ đến đây, cô cảm thấy mình thật thất bại. Đã lấy nhau rồi, nhưng hiện tại cô chẳng biết gì về anh. Cô đứng một lát, cảm thấy tóc đã gần khô liền dựa vào đầu giường, cô có vài bản thảo cần chỉnh sửa, vừa đúng lúc có thời gian rảnh. Trên giấy toàn là chữ khiến cô đau đầu, cô dùng bút đỏ đánh dấu những câu có vấn đề, thật sự không thể sai sót.
Cũng không biết ngồi bao lâu, cô nhận ra bên ngoài đã ngừng mưa, buông bản thảo trong tay, xoa xoa đôi mắt có chút nhức. Cô khát nước, xuống giường xỏ dép, vừa mở cửa liền nghe thấy âm thanh của ấm trà va chạm nhẹ nhàng. Cô ngẩng đầu, gặp phải đôi mắt nâu bình tĩnh mà thâm thúy của anh. Phó Ninh Xuyên cũng đang nhìn cô, ngón tay thon dài cầm chiếc cốc pha lê, xem ra anh cũng khát nước muốn uống. Hứa Niệm Hi sửng sốt một giây, sau đó khẽ mỉm cười, hướng anh đi đến.
Trong ấm trà là nước sôi để nguội, trong nhà cũng có trà nhưng cả hai đều thích nước sôi để nguội. Đổ một ly, cô uống từng ngụm, trong lúc uống cũng không nghe thấy anh phát ra âm thanh nào.
"Còn chưa ngủ?"
Cô vừa định trở về phòng ngủ liền nghe thấy giọng nói nhàn nhạt phía sau, cô giật mình đáp: "Vâng, vừa sửa xong bản thảo, giờ ngủ."
Phía sau không có tiếng trả lời, Hứa Niệm Hi thấy kỳ quái, vừa quay đầu lại liền thấy anh từ phòng ngủ đi ra, trong tay còn cầm một lọ thuốc nhỏ mắt.
"Lại đây!" Anh đứng trước sofa, ánh mắt trầm tĩnh. Hứa Niệm Hi ngẩn người, ngoan ngoãn đi qua, ngồi xuống chỗ anh chỉ. Cô không nghĩ anh sẽ tra thuốc nhỏ mắt cho cô, đôi mắt mở to, có chút sợ hãi nhìn mũi nhọn của lọ thuốc ngày càng tiến gần. Cô nắm lấy tay anh, cầm lấy lọ thuốc: "Để em tự làm." Cô cười cười, nghĩ đến điều gì liền vội vàng giải thích: "Cái kia, em không ghét anh, chỉ là mũi nhọn của lọ thuốc khiến em có chút sợ hãi..."
Cô nắm tóc, thần sắc có chút xấu hổ. Cô thấy tâm tình Phó Ninh Xuyên thật tốt, anh gật đầu ừ một tiếng, chờ cô tra thuốc xong liền nhắm mắt lại, nghĩ một chút, ngón tay liền nâng lên massage huyệt Thái Dương cho cô. Tay nghề của anh không tồi, massage thật thoải mái nhưng lúc đầu Hứa Niệm Hi có chút sợ hãi. Chỉ massage một phút, cô liền cảm thấy tinh thần sảng khoái, đôi mắt cũng không nhức mỏi, cô duỗi tay nắm lấy ngón tay anh.
"Tốt hơn rồi." Cô đứng dậy quay đầu cười cười, "Em không sao, đã trễ thế này cũng nhanh đi ngủ sớm, em vào trước."
Nói xong cô không đợi anh trả lời, Hứa Niệm Hi hướng phòng mình chạy tới, khi đóng cửa phòng, cô nghĩ nghĩ lại nói câu ngủ ngon. Phòng khách chỉ còn mình anh. Đầu ngón tay dường như còn lưu lại độ ấm trên da cô, Phó Ninh Xuyên nhìn một lát, trong mắt dần dần tụ lại ý cười. Cô đang chậm rãi tiếp thu anh, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt mà anh mong đợi. Cảm giác này thật tốt! Trước khi ngủ, tâm tình anh vẫn vui sướng. Phó Ninh Xuyên hướng phòng ngủ chính đi đến.
Một ngày nào đó, vợ chồng không cần phân phòng ngủ!
***
Ngày hôm sau, khi đến công ty, Hứa Niệm Hi đứng trước bàn làm việc ngây người vài phút liền lên lầu tìm biên tập viên thảo luận dự án. Cô đi xong, Ôn Lộ không có ai nói chuyện phiếm cùng, đành ngoan ngoãn làm việc. Đang xuất thần liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến giọng nói của Diệp Bảo Bảo, cô kinh ngạc quay lại, quả nhiên là Diệp Thành mang theo con trai tới đây.
Hắn hôm nay vội muốn đi ra ngoài, không yên tâm để con trai ở nhà, bèn nghĩ đem cậu bé tới công ty nhờ Ôn Lộ chăm sóc một chút, dặn dò vài câu liền rời đi trước. Diệp Bảo Bảo là một đứa bé đáng yêu, tiểu gia hỏa ngày thường ở nhà nhàm chán, lúc này thấy nhiều cô chú như vậy tự nhiên mừng rỡ vui vẻ. Đáng tiếc không có chuyện không yên, Chu Khả từ phòng trà trở về không cẩn thận đụng phải Diệp Bảo Bảo đang chơi đùa, nước sôi trong ly văng ra ngoài không chỉ dừng trên tay nàng mà cả Diệp Bảo Bảo cũng không xong. Không đợi Chu Khả kêu đau, bé con đã khóc trước tiên.
Nghe thấy tiếng khóc, Ôn Lộ liền chạy đến, thấy Chu Khả đứng đó liền hung hăng trừng mắt liếc một cái, gặp phải nữ nhân này liền không có chuyện gì tốt.
"Bảo Bảo làm sao vậy?" Ôn Lộ dỗ dỗ cậu bé, thấy Diệp Bảo Bảo che lại ngón tay, bỏ ra liền thấy bị đỏ. Nàng vô cùng đau lòng, bế Bảo Bảo trên tay liền mắng cái người kia:
"Cô sao lại thế này? Chỉ là một đứa bé thôi, cô cần gì phải đến nỗi dùng nước sôi đụng nó?"
Chu Khả không thể hiểu được, chính mình cũng bị bỏng, giọng nói không chút khách khí: "Cô có ý gì? Rõ ràng là nó đụng phải tôi, nước sôi mới văng ra ngoài, không phát hiện tay tôi cũng bị thương sao?"
Ôn Lộ không quan tâm, ngày thường nàng luôn chán ghét Chu Khả, chỉ cần liên quan đến nữ nhân này Ôn Lộ liền mất kiên nhẫn. Chu Khả tính tình không tốt, nói hai lời liền muốn động thủ, chưa kịp ra tay liền nghe tiếng chủ biên, nàng hoảng sợ thu tay lại.
"Sao lại thế này?" Tiêu Hà lại đây, Diệp Bảo Bảo lập tức ngoan ngoãn kêu muốn chú ôm, hắn cũng thích người bạn nhỏ này, tiếp nhận người từ trong tay Ôn Lộ. Thấy Tiêu Hà thích thằng bé như vậy, Chu Khả liền kêu không tốt muốn cáo trạng trước liền bị Ôn Lộ đoán được ý đồ, không cho nàng cơ hội mở lời đã liên thanh kể hết mọi chuyện vừa xảy ra.
Chu Khả muốn giải thích nhưng đông nghiệp xung quanh lại không ai giúp nàng, lúc này Hứa Niệm Hi từ trên lầu đi xuống, thấy Diệp Bảo Bảo liền chạy lại hỏi sự tình. Ôn Lộ không ngại nhiều kể thêm một lần nữa, lúc này Tiêu Hà đã đem Diệp Bảo Bảo trao cho Hứa Niệm Hi lại đi vào văn phòng lấy kẹo dỗ cậu bé. Vết thương chỉ ngoài da, vết thương Diệp Bảo Bảo đã không có việc gì.
"Tốt rồi, mọi người trở lại làm việc đi!"
Đồng nghiệp vây xem dần tản đi, còn lại Chu Khả một mình đứng đó sắc mắt đỏ lên. Hiện tại Niệm Hi cũng không gấp nên bồi Diệp Bảo Bảo chơi, Ôn Lộ bị Tiêu Hà kêu tới văn phòng.
Trong văn phòng, Tiêu Hà ở trên ghế ngồi xuống lại nhắc Ôn Lộ cũng ngồi đi, rối rắm thật lâu mới mở miệng: "Niệm Hi rất thích trẻ con?"
Ôn Lộ gật đầu.
"Kia..." Tiêu Hà có chút khẩn trương, ho nhẹ hỏi: "Cô ấy ngày thường đều thích cái gì?"
Ôn Lộ liền minh bạch đây là thông qua nàng tìm hiểu, lập tức nghĩ ngợi, người đều đã kết hôn rồi không bằng hỗ trợ chặt đứt niệm tưởng? Để nàng thay Hứa Niệm Hi làm người xấu vậy.
"Cô ấy thích rất nhiều thứ, tôi trước kia còn tưởng rằng cô ấy sẽ không uống rượu", nàng châm chước từ ngữ, "mấy ngày trước cô ấy kết hôn có mời khách, tôi mới phát hiện cô ấy uống rất được."
Những lời này Tiêu Hà chỉ bắt được hai chữ, hắn không dám tin tưởng mà trợn to mắt: "Cô ấy đã kết hôn?"
"Đúng vậy, chủ biên không biết sao? Đã vài ngày."
Thời điểm Ôn Lộ từ văn phòng đi ra vẫn thấy Hứa Niệm Hi đang bồi Diệp Bảo Bảo chơi, nàng thở ra một hơi. Kỳ thật như vậy cũng tốt, kết hôn rồi không nên nghĩ nhiều, cũng tránh tiếp xúc quá gần với người khác giới quá nhiều. Tiếp tục công việc, thực mau liền đến thời gian tan sở, Hứa Niệm Hi biết Phó Ninh Xuyên sẽ tới đón cô nên thời gian vừa đúng liền thu thập tốt xuống sảnh chờ hắn.
Tiêu Hà cùng lúc xuống sảnh, thấy Hứa Niệm Hi một mình đứng ở phía trước liền nhớ tới lời Ôn Lộ đã nói trong văn phòng, hắn vẫn là không thể tin được cô đã kết hôn, rõ ràng trước đây vẫn còn độc thân. Hắn tính toán tiến lên hỏi rõ ràng, mới vừa bước một bước liền thấy một chiếc xe dừng lại trước mặt cô.
"Niệm..."
Một nam nhân cao lớn bước xuống xe, Tiêu Hà sửng sốt.
***
chauuquangg: Vẫn là lời cũ cầu vote, cầu bình luận và tất nhiên vẫn còn nhiều sai sót. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!