4. Chương 4: Chuyển nhà mới

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm

Chương 4: Chuyển nhà mới

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tấm ảnh được giữ gìn rất cẩn thận, chắc hẳn là do chủ nhân trân trọng cất giữ hoặc đơn giản là không bao giờ xem đến. Phó Ninh Xuyên liếc nhìn tấm ảnh chụp một nam tử cao lớn, trên mặt không biểu lộ nhiều cảm xúc, khóe môi hơi cong lên mang theo vẻ tà tứ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần dài màu đen, dựa vào lan can phía sau nhìn thẳng vào ống kính. Tấm ảnh chỉ có duy nhất một mình anh, không hề có bóng người qua đường nào khác. Phó Ninh Xuyên liếc nhìn cô một chút, vẫn chưa lên tiếng.
"Để em giữ đi!" Khi tấm ảnh rơi xuống, Hứa Niệm Hi kinh ngạc một chút. Cô đã quên mất trong quyển sách này còn có kèm tấm ảnh, còn tưởng là ảnh của chính mình nhưng rõ ràng không phải. Nhìn người đàn ông trong tấm ảnh, Hứa Niệm Hi mặt không biểu tình bắt đầu xé toạc tấm ảnh. Tấm ảnh bị xé nhỏ xíu, cô thẳng tay ném toàn bộ vào thùng rác.
Đều là quá khứ, căn bản không cần lưu lại chút hoài niệm này.
Đồ đạc đã được thu dọn gọn gàng, Hứa Niệm Hi nhìn xung quanh, ở đây lâu như vậy giờ phải dọn đi vẫn có chút không nỡ.
"Đi thôi!" Sau một lúc trầm mặc, cô xách theo túi đồ dẫn đầu đi ra ngoài. Phó Ninh Xuyên đi theo phía sau, tay cầm giúp cô hai vali đồ nặng hơn.
Hai người khóa cửa xong, dì Lý vẫn còn ở ngoài chờ. Hứa Niệm Hi đi qua đưa chìa khóa cho chủ nhà.
"Nhanh như vậy sao?..." Dì Lý xoa xoa hai bàn tay, cười nói.
Hứa Niệm Hi gật đầu: "Cháu đã dọn phòng xong xuôi rồi, chìa khóa trả lại cho dì, chúc chú dì sống hạnh phúc, vui vẻ."
Dì Lý liên tục gật đầu. Hứa Niệm Hi nghĩ cũng không còn gì để nói liền cười cười tính toán rời đi. Chủ nhà nhìn theo hai người cho đến khi họ khuất hẳn ngoài cửa.
Vali lớn được xếp ngay ngắn trong cốp xe. Hứa Niệm Hi xách theo túi đồ ngồi vào ghế phụ lái. Anh cũng ổn định vị trí, nhìn vào gương chiếu hậu bắt đầu lái xe. Trước mắt thấy mình đang cách nhà trọ ngày càng xa cho đến khi khuất hẳn. Trong đầu cô thực sự hỗn loạn, không biết mình đang nghĩ gì. Lúc này trời chưa tối hẳn, ánh hoàng hôn chiếu lên cửa kính có chút mờ ảo lại ngọt ngào.
Xe dừng đèn đỏ một phút rồi tiếp tục chạy thẳng trên đường. Hứa Niệm Hi từ nãy đến giờ vẫn ngồi yên tại chỗ, đương nhiên là đang suy nghĩ về chuyện vừa rồi. Rõ ràng khi thấy tấm ảnh đó, cô có nhăn mày một chút nhưng tại sao không hỏi cô người trong ảnh là ai? Hứa Niệm Hi không biết tại sao trong đầu luôn rối rắm về chuyện này. Trong suy nghĩ của cô, hai người nếu đã kết hôn thì dù có tình cảm hay không đều phải trung thực với nhau.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đánh lừa người khác, tự nhiên cũng không muốn bị hiểu lầm.
"Vừa rồi,..." Cô thanh giọng nói, cũng mặc kệ Phó Ninh Xuyên có nghe thấy hay không, muốn nói rõ ràng: "Là bạn trai cũ của em, nhưng cũng đã chia tay được mấy năm rồi." Hứa Niệm Hi nhấp môi, lại tiếp tục: "Đều là người ngoài."
Cái gọi là bạn trai cũ tự nhiên đã là quá khứ, hơn nữa những việc anh ta đã làm trong quá khứ khiến cô không tìm ra lý do chính đáng nào để quay lại. Dòng suy nghĩ qua đi, Hứa Niệm Hi nghe anh ừ một tiếng rồi sau đó lại nói: "Đều là người ngoài, tại sao em quan tâm?"
Cô hoàn toàn im lặng không nói.
***
Đến nhà mới, Hứa Niệm Hi vội vàng thu dọn đồ đạc, cũng không nghĩ đến việc phải ngủ chung một giường với anh nên cô tự giác vào phòng khách. Căn phòng đã có sẵn chăn nệm, chỉ cần sắp xếp đồ đạc là được. Hứa Niệm Hi ngồi mép giường, nhớ đến buổi tối vài ngày trước ở đây mà có chút ngượng ngùng. Nhưng chung quy vẫn là phải ngủ, cô thở dài một tiếng bắt đầu lấy quần áo từ vali hành lý.
Cửa chỉ khép hở, để lại một khe hở nhỏ.
Phó Ninh Xuyên đứng ở cửa. Anh không vào trong giúp cô cũng không về phòng làm việc của mình, cứ đứng trước cửa phòng khách, lén lút nhìn qua khe hở. Vợ anh chính thức đã dọn vào nhà, tuy rằng chưa cùng giường nhưng đã là một bước tiến lớn.
Cô thu dọn mọi thứ rất có trật tự. Từ góc nhìn Phó Ninh Xuyên đang đứng có thể vừa vặn thấy được dáng người phía sau của cô, dáng lưng duyên dáng hơi cong, vài sợi tóc rủ xuống bên thái dương. Thu dọn xong trời cũng đã tối, hai người đều đã ăn cơm liền tính toán ra ngoài dạo chơi một chút.
Nhà của Phó Ninh Xuyên có vị trí rất tốt, ngay trung tâm thành phố, giao thông cũng rất thuận tiện. Hai người đi chậm rãi bên cạnh nhau, không dựa gần, cũng không nắm tay. Phó Ninh Xuyên ăn mặc thoải mái, tay bỏ trong túi quần, ánh mắt cứ làm bộ không để ý nhưng thực sự luôn dừng trên người người phụ nữ yên tĩnh bên cạnh.
Anh thực sự không hứng thú chút nào sao? Tại sao cô ngay cả một câu cũng không chủ động mở lời? Chẳng lẽ là đối mặt với anh thì không nói nên lời?
Điều này làm Phó Ninh Xuyên cảm thấy là một vấn đề nghiêm trọng. Vợ chồng với nhau sao lại có thể suốt một đoạn đường đều không nói một lời? Vì vậy anh che miệng ho nhẹ, giống như vô tình chuẩn bị mở miệng.
"Em..." Lời nói chưa dứt đã thấy người không nên thấy. Phó Ninh Xuyên sắc mặt chợt lạnh lùng nhìn Chu Khả đang vui vẻ đi tới, trong lòng có vẻ không kiên nhẫn khi bị quấy rầy.
"Thật trùng hợp!" Chu Khả hôm nay đi dạo không nghĩ lại gặp được người mình thầm mến. Nàng cười tươi, tự nhiên lờ đi Hứa Niệm Hi bên cạnh. Chu Khả nói vậy là đang nói với Phó Ninh Xuyên, đáng tiếc anh cũng không muốn tiếp lời nên im lặng không nói gì.
Điều này làm Chu Khả vô cùng ngượng ngùng nhưng nàng là một người phụ nữ khôn khéo, biết tiến biết lùi, không hề tức giận mà chào hỏi lần nữa: "Đi dạo sao? Hôm nay thời tiết đẹp, thích hợp ra ngoài giải tỏa."
Vẫn không ai nói chuyện.
Chu Khả cũng là một người phụ nữ có sức hấp dẫn, thường ngày đi trên đường đều có đàn ông quay lại nhìn vài lần, chỉ có người đàn ông trước mắt chưa từng để ý đến nàng, ngay cả một câu cũng không muốn cho nàng thể diện. Chu Khả cảm thấy thật mất mặt. Đầu óc nàng xoay chuyển tính toán vài chủ đề nam giới thường hứng thú, nhưng rõ ràng Phó Ninh Xuyên thực sự không cho mặt mũi, dắt tay Hứa Niệm Hi vòng qua người nàng rời đi.
"Nếu Chu tiểu thư không có gì thì chúng em đi trước."
Phó Ninh Xuyên không muốn tiếp tục đứng đó nghe Chu Khả nói chuyện. Hắn khó lắm mới có cơ hội cùng vợ mình cùng ăn tối rồi dạo chơi, không thể để kẻ không biết điều quấy rầy. Cầm lấy tay Hứa Niệm Hi, hắn nhấc chân chuẩn bị vòng qua người kia nhưng Chu Khả sao để hai người rời đi? Nàng mặt mỉm cười nhưng ánh mắt lóe lên sự ghen ghét, duỗi tay ngăn người dừng lại. Nàng cuốn cuốn đuôi tóc, tầm mắt dừng trên người Hứa Niệm Hi:
"Tôi có việc muốn nói với Niệm Hi, có thể mượn cô ấy nói vài lời được không?"
Phó Ninh Xuyên tất nhiên không muốn, giọng lạnh lùng nói: "Chu tiểu thư nếu có việc gì cứ nói thẳng, tôi là chồng của cô ấy, nghe một chút chuyện vẫn có tư cách mà!"
Chu Khả sắc mặt xấu hổ, một bụng lời nói chưa kịp nói đã bị một tiếng "chồng" chặn ngang, nàng hung hăng liếc Hứa Niệm Hi một cái.
"Nếu Phó tiên sinh không chịu nhượng bộ vậy ta cũng nói thẳng." Sau một lúc lâu nàng mỉm cười, tay miết miết son đỏ tươi trên môi, tầm mắt lại lần nữa dừng trên người Hứa Niệm Hi: "Ta là muốn nói mình đang làm rất tốt Mỗ Thanh thư cùng Thiêm Thủ Hội lại bị chủ biên cố tình để lại cơ hội tốt này cho cô. Hắn đều không cho người khác, lại cho cô. Cô xem, chủ biên đối với cô xem ra thực tốt!"
Lời này ngoài mặt thì khích lệ nhưng thực chất là muốn đá tung người xuống giếng. Chu Khả nói xong cười đắc ý: "Tôi đã xong, lần sau gặp lại!"
Nàng xoay người rời đi. Phó Ninh Xuyên nắm tay Hứa Niệm Hi chuẩn tục tiếp tục dạo chơi thì nghe người bên cạnh vẫn luôn trầm mặc cất tiếng nói nhàn nhạt đáp lễ người sau lưng: "Tôi đương nhiên sẽ quý trọng cơ hội chủ biên cho tôi, không giống người nào làm rối tinh rối mù khiến chủ biên đối với khách hàng thực sự ngượng ngùng."
Nói xong cô cũng không đợi Chu Khả phản ứng mà chủ động nắm tay Phó Ninh Xuyên đi về hướng bên trái. Hai người đi một hồi lâu mới nghe phía sau có tiếng dậm chân đầy bực bội. Hứa Niệm Hi không nhịn được mà bật cười.
Thỉnh thoảng đáp trả lại cũng thật thú vị!
Tâm trạng Hứa Niệm Hi rất tốt, trong miệng ngâm một điệu nhạc. Phó Ninh Xuyên một mặt lạnh đi theo nhưng thực ra đang lén nhìn người phụ nữ vui vẻ trước mắt.
Vợ anh thực sự uy vũ!
Hai người đi một đoạn, Hứa Niệm Hi thấy bên đường có người bán kẹo bông gòn. Cô vẫn rất thích loại kẹo ngọt này, ánh mắt lộ rõ khao khát tính toán đi qua mua nhưng đoạn đường này hơi đông, Hứa Niệm Hi bị anh giữ lại ở đó chờ, còn anh thì xuyên qua dòng người hối hả đi tới đối diện.
Nhìn anh xếp hàng, nhìn anh mua đồ ăn cho cô, trong ngực cô hiện lên một cảm giác ấm áp khó tả. Kỳ thật bên cạnh có thêm một người cũng không tệ gì.
Đang lúc miên man suy nghĩ, bên cạnh xuất hiện thêm một người, giọng nói sắc bén làm cô giật mình: "Người đàn ông kia là ai?"
Cô hoàn hồn, người trước mắt chính là người mẹ kế chán ghét của cô. Hứa Niệm Hi nhăn mày lại, giọng có chút không tốt: "Dì nói ai?"
Lư Vân Tuệ đi dạo phố không ngờ lại thấy một người gọi là con gái cùng một người đàn ông khác nắm tay đi dạo. Trong lòng nàng chỉ có một người con rể là Lạc Sanh, tất nhiên không vui vẻ.
"Nói ai?" Lư Vân Tuệ chỉ vào đường cái đối diện, cất tiếng cười châm chọc: "Hứa Niệm Hi, dì nói cho con biết, dì đã sớm nói qua con muốn làm gì ta cũng không quản nhưng nhất định phải cùng Lạc Sanh kết hôn, có nghe thấy không!"
Bốn chữ cuối cùng cố tình nhấn mạnh, đáng lẽ Hứa Niệm Hi thực sự chưa để vào lòng. Bản thân ngày trước đã bị Lư Vân Tuệ làm phiền, lúc này cô tâm trạng vui vẻ muốn đi dạo lại bị người mẹ kế này phá hỏng.
"Dì nói cho con biết, dù là mẹ kế nhưng trên pháp luật ta cũng là mẹ con!" Lư Vân Tuệ cười lạnh, liếc mắt sang bên đường một cái rồi đi khỏi.
Hứa Niệm Hi đứng tại chỗ, đến cả Phó Ninh Xuyên đứng trước mặt cô cũng không chú ý.
"Ăn đi!" Nhìn kẹo bông gòn xuất hiện trước mắt, Hứa Niệm Hi giật mình, ngước mắt thấy sắc mặt anh nhàn nhạt, buồn bực trong lòng cô tan hơn nửa. Đến cùng cô để cho đám người râu ría phá hỏng tâm trạng làm gì?
Hít một hơi, cô tiếp nhận kẹo bông gòn ăn một chút, còn hỏi anh có muốn không. Cô biết anh không thích ngọt nên chỉ hỏi cho có lệ nhưng anh thực sự cúi đầu, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô.
Hứa Niệm Hi có chút ngượng ngùng, tự giác dùng tay lấy kẹo đưa đến miệng anh. Kẹo bông mềm mại nhanh chóng tan trong miệng, ngón tay cô ngay lập tức cảm nhận được độ ấm trong miệng anh, còn có chút ướt.
Tay cô run lên, giây tiếp theo liền bị anh nắm lấy vững vàng.
***
chauuquangg: Edit xong liền đăng nên mình vẫn chưa soát lại câu cú hay lỗi chính tả, nếu muốn lưu loát hơn chắc phải chờ mình edit hoàn tất mới ngồi down beta lại tử tế. Nếu các bạn thấy có gì chưa ổn thì bình luận góp ý cho mình nha! À đừng quên vote để mình có động lực ra chương mới mỗi ngày nhé. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!