Chương 3: Bái Sư

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lại qua một lúc lâu sau, Trần Tình tỉnh dậy. Trong đầu hắn lại có thêm một bộ bí quyết tu luyện.
Hắn vô cùng phấn khởi, suýt nữa thì nhảy cẫng lên, nhưng rất nhanh lại chán nản. Hắn không có linh căn thì làm sao tu luyện được? Bộ bí quyết này cần linh căn hệ Hỏa mới luyện được.
Linh căn là nền tảng tu luyện của võ giả. Nó quyết định tốc độ hấp thu linh khí, khả năng cảm nhận trời đất và giới hạn thành tựu trong tương lai. Người có linh căn càng tinh khiết thì tu luyện càng nhanh, đột phá càng dễ dàng. Linh căn thường được chia làm các loại như Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, và biến dị hiếm gặp. Kẻ không có linh căn như hắn đã mặc định cả đời chỉ là kẻ phàm tục.
Từ xa xưa, người ta đã phân linh căn của võ giả thành bốn cấp bậc: Thiên cấp là tinh khiết nhất, sau đó là Địa cấp, Huyền cấp và cuối cùng là Hoàng cấp.
Trần Tình thẫn thờ ngồi đó, vẻ mặt ủ rũ, bỗng nhiên ánh mắt hắn lóe lên tia sáng, nắm chặt tay.
"Không được, nhất định sẽ có cách. Thanh kiếm kia chọn ta làm chủ, ta phải có điều gì đó đặc biệt, không thể là người tầm thường được. Bây giờ phải tìm cách ra khỏi đây trước đã, rồi xem thân thể bên ngoài thế nào rồi tính sau.”
Từ lúc Thần kiếm chọn chủ, hắn đã biết đây là không gian do Thần kiếm tạo ra, nhưng cũng không biết làm cách nào để thoát ra ngoài.
Đang suy nghĩ miên man. Đột nhiên! Một ánh sáng trắng lóe lên ngay phía sau thanh kiếm. Một cánh cửa hiện ra.
Trần Tình vui mừng nhảy cẫng: “Chắc đây là lối ra rồi.” Hắn vội vàng chạy đến xem thử.
Khi đi ngang qua thanh kiếm, hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, đưa tay vuốt nhẹ lên thân kiếm, vẻ mặt kiên định:
"Chờ ta. Rồi sẽ có một ngày, Trần Tình ta sẽ cùng ngươi khuấy đảo trời đất, kiêu hãnh giữa quần hùng."
Thần kiếm như nghe được lời Trần Tình, không khỏi rung lên khe khẽ, phát ra tiếng ngân nhẹ như đáp lời.
Một lực hút kéo tới, cuốn lấy Trần Tình vào trong rồi biến mất, cánh cửa dần khép lại. Chỉ còn lại một thanh kiếm lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, như thể đang lặng lẽ canh giữ nơi đây, chờ đợi lần mở cửa tiếp theo.
Bên ngoài, một ngày một đêm đã trôi qua, giờ đây trời vừa sáng. Thân thể Trần Tình đã được chữa lành. Hào quang quanh người biến mất, nhưng hắn vẫn nằm bất động.
Hoàng lão quái vậy mà vẫn còn đợi ở đây, thấy vầng sáng biến mất, lão tiến lại gần kiểm tra.
Khi vừa cúi sát mặt xuống xem xét, Trần Tình đột nhiên mở mắt.
"A!"
"A!"
Hai tiếng thét cùng lúc vang lên. Trần Tình giật mình, lùi lại mấy bước.
Hoàng lão quái cũng bị dọa giật mình, kêu lên một tiếng.
"Ngươi là ai?" Trần Tình hoảng sợ hỏi.
Hoàng lão quái ho một tiếng ra vẻ ta đây: "Ngươi nói trước."
Trần Tình cảnh giác nhìn lão già luộm thuộm trước mặt. Vừa mở mắt tỉnh lại liền thấy lão, cũng bị dọa cho một phen.
"Ta tên Trần Tình, vào rừng săn bắt vô tình rơi xuống đây. Còn ngươi là ai?"
Hoàng lão quái ngửa mặt cười lớn: "Ta sao? Để ta nói cho ngươi biết. Ta là cường giả đỉnh cao trời đất, vô địch quần hùng! Một ý niệm thôi cũng khiến chín tầng trời run rẩy. Dưới chân ta, sông núi cúi đầu, mặt trời mặt trăng lu mờ. Thiên tài vạn đời, gặp ta đều phải lùi một bước. Một quyền ta tung ra, có thể phá trời đất, đoạn long mạch. Một ánh mắt ta quét qua, các anh hùng run rẩy, vạn vật quỳ phục….
…………
Lão nói một tràng dài, nước bọt bay tứ tung khiến Trần Tình ngơ ngác, cho rằng lão già này chắc có vấn đề thần kinh.
"Ngừng, ngừng.” Hắn vội vàng xua tay, vẻ mặt khinh bỉ nói.” Lão nhân gia, ta biết người lợi hại, nhưng nói nãy giờ ta vẫn chưa biết tên người là gì."
Hoàng lão hiếm khi có người nghe mình khoe khoang, nên đã thổi phồng quá mức. Nhận ra mình nói hơi quá, lão vội ho khan một tiếng: "Ngươi cứ gọi ta là Hoàng Lão là được."
Nói xong, lão dùng ánh mắt nóng rực nhìn Trần Tình, khiến hắn không khỏi rùng mình. "Ngươi vậy mà được Thần kiếm chọn chủ? Lại đây, ta xem một chút."
Hoàng lão ngồi xuống tảng đá bên hồ, ngoắc tay bảo Trần Tình lại gần.
Nghe vậy, sắc mặt Trần Tình thay đổi hẳn. Lão già này sao lại biết chuyện Thần kiếm chọn chủ? Hắn thầm nghi ngờ lão già này đến cướp đoạt Thần kiếm của mình. Không khỏi lùi lại vài bước, chuẩn bị bỏ chạy.
Thấy Trần Tình như vậy, Hoàng lão bĩu môi: "Nhanh một chút, ta cũng không ăn thịt ngươi đâu. Sợ cái gì?"
Trần Tình hít sâu một hơi bình tĩnh lại. Nhìn chằm chằm ông lão trước mặt này, trong lòng cảnh giác tột độ.
Thấy tiểu tử này không chịu tiến lại, Hoàng lão cũng không tức giận mà chỉ đưa tay ra, một lực hút cực lớn kéo Trần Tình bay lại, khiến hắn kêu toáng lên cầu cứu.
Hắn lúc này hoảng sợ cực kỳ nhưng lại không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn lão già trước mặt muốn làm gì thì làm.
Hoàng lão truyền thần lực dò xét khắp cơ thể hắn. Lúc đầu, thấy Trần Tình, lão cũng hơi ngạc nhiên, tiểu quỷ này vậy mà lão không nhìn thấu. Sau khi dò xét lại càng hoảng sợ hơn, không khỏi thầm than:
"Tiểu tử này... vậy mà có Thiên linh căn, còn có Vạn Kiếm Thánh Thể! Một tia kiếm hồn đang ngủ say nằm trong cốt cách. Nhưng kỳ lạ, có Thiên linh căn ở tuổi này, đáng lẽ phải rất lợi hại mới đúng, vậy mà giờ vẫn là một phàm nhân chưa hề tu luyện."
Hắn lại dò xét một lượt, không khỏi giật mình:
"Có người đã đặt cấm chế trên người tiểu tử này. Trông rất lợi hại, ta vậy mà dò xét mãi mới phát hiện. Không biết tiểu quỷ này có lai lịch gì. Người đặt cấm chế cũng quá cao thâm, hạn chế Thánh Thể không để lộ khí tức, còn giấu luôn cả linh căn của hắn."
Thấy Hoàng lão nắm lấy tay mình ngồi trầm ngâm, Trần Tình không khỏi lo lắng. Lão già này lúc thì nhăn mày, lúc thì giãn ra, khi thì ngạc nhiên, khi lại khó hiểu khiến Trần Tình thật sự không biết nói gì.
Một lúc sau, lão buông tay Trần Tình ra, đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi: "Ngươi có lai lịch gì? Sao trên người ngươi lại có cấm chế lợi hại như vậy? Còn Thần kiếm kia, ở đâu?"
Lúc nãy lão dò xét rất lâu mà không tìm thấy thanh Thần kiếm kia.
Trần Tình ngơ ngác. Cấm chế? Còn Thần kiếm... hắn cũng không biết đang ở đâu. Từ khi thoát khỏi nơi tăm tối kia đã mất liên lạc với Thần kiếm này rồi.
"Hoàng lão, người nói trên người ta có cấm chế? Cấm chế gì?"
Thấy vẻ mặt Trần Tình ngơ ngác, Hoàng lão giải thích: "Thể chất ngươi rất mạnh, là một Thánh Thể, còn có Thiên linh căn. Có một nhân vật lợi hại đã đặt cấm chế, phong tỏa khí tức thoát ra từ cơ thể ngươi, ngay cả linh căn cũng bị giấu đi. Mặc dù không ảnh hưởng sức khỏe, nhưng cũng hạn chế ngươi tu luyện, không thể khai thông hấp thu linh khí trời đất."
Lão không nói ra việc Trần Tình có kiếm hồn, bởi ở thế giới của lão kiếm hồn là một trong những tài nguyên mà người ta tranh giành đến vỡ đầu, bây giờ nói ra cũng chẳng có lợi ích gì cho hắn mà còn rước họa vào thân.
Nghe Hoàng lão nói, Trần Tình cũng hiểu vì sao mình không thể tu luyện. Đây là điều hắn băn khoăn bấy lâu nay. Bây giờ hắn biết mình có linh căn không khỏi vui sướng, còn cái Thánh Thể gì kia nghe thì lợi hại nhưng hắn không biết đó là gì nên cũng không quan tâm lắm.
Nhưng rất nhanh Trần Tình nhận ra một điều, hắn bị người ta đặt cấm chế, linh căn lại bị giấu đi. Mặc dù không biết là ai nhưng nghe Hoàng lão nói người kia rất lợi hại. Hắn lập tức đưa ánh mắt cầu cứu về phía lão già này.
"Hoàng lão, người có cách nào giúp ta không?"
"Cách thì có, nhưng vì sao ta phải giúp ngươi?" Hoàng lão cười nói.
"Chuyện này..." Trần Tình gãi đầu.
"Ta có một điều kiện nếu ngươi đồng ý ta sẽ giúp." Lúc này Hoàng Lão lại nói.
"Điều kiện gì? Ta nhưng là một kẻ vô dụng nha. Nếu có gì ta làm được, trừ giết người cướp của ra, ta quyết không từ chối." Trần Tình mừng rỡ nói.
Hoàng lão mỉm cười, nhìn hắn nói:
"Gì mà cướp của giết người, ta lười làm mấy chuyện đó lắm. Ngươi bái ta làm sư phụ là được."
Trần Tình sửng sốt một chút. Lại có chuyện tốt như vậy sao? Đây là một cao nhân, vừa được bái một người lợi hại làm sư phụ, lại vừa được khai mở linh căn để tu luyện. Hắn không chút do dự, lập tức quỳ xuống dập đầu và hô to:
"Đồ nhi bái kiến sư phụ!"