Chương 4: Vạn Kiếm Thánh Thể

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 4: Vạn Kiếm Thánh Thể

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Trần Tình bái sư dứt khoát như vậy, Hoàng lão không khỏi mỉm cười hài lòng, bật cười ha hả: "Tốt, đồ nhi ngoan!"
Hoàng lão đỡ Trần Tình dậy, nghiêm túc nói: "Chuyện con sở hữu Thánh Thể, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả người thân nhất. Con hiểu chứ? Và thanh Thần Kiếm kia cũng vậy, chính vì nó mà ta mới bị truy sát đến tận nơi này."
Trần Tình nghe xong thầm toát mồ hôi lạnh. Sư phụ đã thâm sâu khó lường đến mức này, vậy mà kẻ thù của người còn có thể truy sát tới đây, hẳn phải mạnh đến nhường nào?
Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Hoàng lão, hắn vội gật đầu: “Đồ nhi ghi nhớ. Nhưng thưa sư phụ, Thánh Thể của con rốt cuộc là loại nào ạ?”
Hoàng lão nghiêm nghị đáp lời: "Thánh Thể của con chính là Vạn Kiếm Thánh Thể, một trong những Thánh Thể mạnh mẽ bậc nhất, chuyên dùng để hỗ trợ kiếm tu. Nó khiến kiếm của con trở nên sắc bén vượt trội. Dù chỉ cầm một thanh kiếm gỗ, nhưng nếu được Thánh Thể bồi dưỡng qua nhiều năm, nó cũng có thể chém đứt sắt thép. Ngoài ra, Thánh Thể này còn có khả năng khắc chế tất cả những kiếm tu khác khi họ tấn công con, khiến vạn kiếm phải quy phục."
Trần Tình chợt vỡ lẽ, nhớ lại trận chiến với con Đại Miêu lúc trước. Mặc dù chỉ cầm thanh kiếm rỉ sét, nhưng hắn vẫn có thể cắt nát lớp da thịt cứng rắn của nó, tất cả đều là nhờ sự cường hóa của Thánh Thể.
"Vậy còn Thần Kiếm kia thì sao?" Hắn hỏi, nhớ lại thanh Thần Kiếm đột nhiên chui vào đầu mình nhưng đến giờ hắn vẫn chưa thể liên hệ được.
Nhắc tới thanh Thần Kiếm, vẻ mặt Hoàng lão chợt sa sầm, gõ mạnh vào đầu hắn một cái khiến hắn kêu oai oái: "Thanh kiếm đó, ta suýt chút nữa bỏ mạng già này mới lấy được, vậy mà giờ lại tiện nghi cho tiểu tử ngươi! Nhưng nghĩ lại, có được một đồ đệ vừa mang Thánh Thể, vừa được Thần Kiếm nhận chủ như con, ta cũng coi như được an ủi phần nào. Dù sao, thanh phá kiếm đó cũng chẳng chịu nhận ta." Hoàng lão vừa nói vừa xoa nhẹ cái đầu đang sưng vù của Trần Tình.
"Sư phụ, người ra tay thật quá ác! Dù sao nó cũng tự tìm đến con, con có biết gì đâu!" Trần Tình nói với vẻ tủi thân, đau đến chảy nước mắt.
"Đến đây, ta sẽ giải cấm chế cho con."
Nói xong, lão túm lấy Trần Tình, bay vút đến một hang động ở phía xa. Hang động này vừa nãy lão đã phát hiện ra.
Trần Tình chưa kịp định thần đã bị kéo bay đi. Nhìn thấy cơ thể mình lơ lửng trên không trung, di chuyển với tốc độ cực nhanh, hắn không khỏi hưng phấn tột độ. Một ngày nào đó, hắn cũng sẽ có thể bay lượn như thế này, trở thành một cường giả tung hoành thiên địa! Hắn cười ha hả, nhưng chưa kịp cười được bao lâu, một cơn đau buốt truyền đến khiến khuôn mặt đang tươi cười của hắn lập tức méo mó, còn khó coi hơn cả đang khóc.
"Aaaaa!!!" Hắn thét lên một tiếng thảm thiết.
"Chịu đau một chút, rất nhanh sẽ hết thôi." Hoàng lão cười nói.
Hoàng lão đã đưa Trần Tình tới hang động. Vừa vào đến nơi, lão liền niệm pháp quyết, đả thông tất cả kinh mạch trên người hắn, phá bỏ cấm chế. Trần Tình đau đớn la lớn như heo bị chọc tiết, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp thâm uyên.
Không lâu sau, Trần Tình nằm vật trên nền đá, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả quần áo.
"Đồ nhi ngoan, còn một bước cuối cùng. Mau ngồi dậy, chúng ta tiếp tục." Hoàng lão cười tủm tỉm nói.
Lúc này, Trần Tình nhìn thấy nụ cười 'hiền lành' của sư phụ mà không khỏi rùng mình. Đây rõ ràng là một ác ma mà…
Bỗng một luồng lực lượng vô hình kéo hắn ngồi dậy. Còn chưa kịp phản ứng, bụng hắn lại quặn đau, lại lập tức hét thảm: "Aaaaa! Sư phụ, người nhẹ tay một chút! Aaaaa! "
Một lúc sau, một tiếng cười sảng khoái, pha chút điên dại vang vọng khắp hang động: "Ha ha! Cuối cùng cũng hoàn tất!"
Trong hang động, ánh sáng lờ mờ từ những viên dạ thạch trên vách đá chiếu rọi. Trần Tình ngồi xếp bằng, cơ thể vẫn còn chút run rẩy sau khi Hoàng lão phá bỏ cấm chế. Toàn thân hắn vẫn còn đau nhức không ngừng. Hoàng lão thì đứng đối diện, xoa đầu hắn rồi nói:
“Đồ nhi, ta có một bộ công pháp tên là Kiếm Nguyên Thánh Pháp, có thể dung hợp hoàn hảo với Vạn Kiếm Thánh Thể. Ta may mắn có được nó. Nó không kén linh căn hay thuộc tính. Nó không chú trọng công kích mà lấy sự hòa hợp làm nền tảng.
Công pháp này chia làm ba giai đoạn:
Đầu tiên là giai đoạn nhập môn, hướng dẫn cách tu luyện, hấp thu thiên địa linh khí. Nhưng nó sẽ hòa hợp với Thánh Thể của con, tạo thành một mạch luân chuyển hoàn hảo. Điều này sẽ đẩy nhanh tốc độ hấp thu linh khí, giúp con tu luyện một mà được mười, đặt nền móng vững chắc cho quá trình tu luyện về sau.”
“Tiếp đến là giai đoạn Tiểu Thành, đây là giai đoạn quan trọng nhất. Việc công pháp này có phát huy hết tác dụng hay không hoàn toàn phụ thuộc vào sự lĩnh ngộ của con. Lúc này, con không chỉ hấp thu linh khí mà còn có thể hấp thu Kiếm Khí vô hình trong trời đất để làm sức mạnh cho bản thân. Kiếm Khí này không chỉ giúp cường hóa cơ thể, tôi luyện gân cốt trở nên cứng như thép, mà còn tăng cường khả năng lĩnh ngộ kiếm đạo của con, giúp mỗi chiêu thức con thi triển đều mang theo ý chí và uy lực của đất trời.”
“Giai đoạn Đại Thành cũng là giai đoạn lợi hại nhất.
Tu luyện tới giai đoạn này, sức mạnh của con sẽ hoàn toàn hòa hợp với Thánh Thể. Con không chỉ đạt tới cảnh giới Vạn Kiếm Quy Tông mà còn có thể đạt đến cấp độ Kiếm Khống Quy Tắc.”
Trần Tình ngồi một bên lắng nghe, tuy chưa hiểu cặn kẽ nhưng qua lời diễn giải của sư phụ, máu huyết trong người hắn đã sôi sục, cảm thấy con đường tương lai phía trước rộng mở vô cùng.
“Bây giờ ta bắt đầu truyền thụ cho con.” Nói xong, một luồng sáng từ tay Hoàng lão bỗng xoay tròn, hóa thành một thanh kiếm ảo giữa không trung, phát ra tiếng ngân nhỏ rồi chui thẳng vào mi tâm Trần Tình.
Trần Tình đã chuẩn bị tinh thần để tiếp tục chịu đựng một trận 'tra tấn', nhưng điều làm hắn ngạc nhiên là công pháp mà sư phụ truyền cho lại như được in khắc sẵn vào trong trí nhớ. Từng dòng chữ tự động vận chuyển trong đầu, mang lại cảm giác vô cùng thoải mái.
Hắn cảm nhận trong cơ thể có một luồng khí nóng dâng lên từ đan điền của mình. Giờ đây hắn đã cảm nhận được linh căn của mình, nó đang không ngừng xoay tròn, hấp thu linh khí từ bên ngoài, dần dần tràn vào cơ thể, lấp đầy đan điền trống rỗng, bắt đầu cường hóa thân thể hắn.
"Đây là… linh khí sao?"
Hắn tập trung vận chuyển khẩu quyết mà Hoàng lão vừa truyền thụ. Linh khí bốn phía điên cuồng hội tụ, tạo thành một vòng xoáy dữ dội. Toàn thân hắn như biến thành tâm điểm của cơn lốc, linh khí từ bốn phương bị kéo đến ồ ạt, xoáy tròn rồi tràn vào thân thể như vòi rồng hút nước, khiến khí huyết sôi trào, kinh mạch căng giãn. Tu vi của hắn điên cuồng tăng lên.
Hoàng lão nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên: "Không tệ! Tốc độ tu luyện lại nhanh đến thế!" Lão vuốt chòm râu hơi rối, hài lòng mỉm cười.
Sau một lát, Trần Tình tỉnh lại. Bên trong cơ thể hắn vang lên những tiếng nổ 'bùm bùm'. Hắn cảm thấy thân thể mình cường tráng lên không ít, ít nhất phải gấp mười lần so với trước kia.
"Ha ha, ta có thể tu luyện rồi!"
Đây là lần đầu tiên hắn hấp thụ được linh khí, cảm thấy vô cùng cao hứng.
Nhìn cơ bắp trở nên rắn chắc hơn, hắn nắm tay đánh ra vài quyền, quyền kình xé toạc không khí, vang lên tiếng nổ tí tách. Cảm nhận được sức mạnh bộc phát mãnh liệt, hắn không khỏi cười lớn.
Hoàng lão buông tay khỏi đầu hắn, mỉm cười: "Tốt, con đã bước vào giai đoạn nhập môn. Bây giờ con hẳn đã đạt đến Luyện Khí tầng ba rồi."
"Luyện Khí tầng ba?" Trần Tình trợn tròn mắt.
Cảnh giới Luyện Khí chia làm chín tầng: ba tầng đầu luyện huyết nhục, từ tầng bốn đến tầng sáu luyện cốt cách, ba tầng còn lại luyện lục phủ ngũ tạng. Khi tu luyện tới tầng chín viên mãn, có thể bước vào Trúc Cơ, khi đó mới chính thức bước lên con đường tu đạo.
Hoàng lão vuốt râu, mỉm cười giải thích: "Con ngạc nhiên cũng phải thôi. Người bình thường, dù có tư chất tốt, muốn đạt đến Luyện Khí tầng ba ít nhất cũng phải mất ba bốn tháng khổ luyện, thậm chí còn lâu hơn. Nhưng con thì khác. Thứ nhất, Vạn Kiếm Thánh Thể của con trời sinh đã là một lò luyện, có khả năng hấp thu và tinh lọc linh khí với tốc độ kinh người. Thứ hai, Kiếm Nguyên Thánh Pháp là công pháp căn nguyên được tạo ra để dung hợp hoàn hảo với Thánh Thể, giúp con tu luyện một mà được mười."
"Quan trọng nhất," Hoàng lão nhấn giọng, "là chính bản thân con. Mặc dù không thể tu luyện, nhưng bao năm qua, con vẫn miệt mài rèn luyện thân thể. Những bài tập đó đã tôi luyện huyết nhục, mở rộng và cường hóa kinh mạch của con vượt xa một phàm nhân bình thường. Khi ta phá cấm chế, linh khí không hề bị tắc nghẽn mà lập tức chảy vào những kinh mạch đã được chuẩn bị sẵn, tích tụ lại một cách tự nhiên. Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa tiềm năng, công pháp và sự khổ luyện của chính con. Nếu không có nền tảng thể chất vững chắc kia, dù có Thánh Thể và Kiếm Nguyên Thánh Pháp, con cũng không thể đột phá nhanh chóng đến vậy."
Trần Tình nghe sư phụ nói, sự kinh ngạc dần biến thành sự phấn khích tột độ và niềm tự hào. Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn. Công sức hắn bỏ ra bấy lâu nay, cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng!
Hắn không ngờ công pháp sư phụ truyền thụ lại lợi hại đến vậy. Đây mới chỉ là công pháp cấp Thánh, vậy Thần Quyết kia sẽ ra sao? Nhớ đến Thần Quyết, hắn cũng không giấu giếm mà hỏi Hoàng lão: "Sư phụ, lúc con nhận chủ Thần Kiếm, nó có truyền cho con một bộ Thần Quyết, con bây giờ có thể tu luyện được không ạ? "
Nghe hắn nói, Hoàng lão không hề bất ngờ mà hỏi lại:
"Có phải là Cửu Dương Diệt Thiên Thần Quyết không? Môn thần quyết này cũng rất lợi hại, lại phù hợp với thiên linh căn hỏa thuộc tính của con, hãy cố gắng mà tu luyện."
Hoàng lão nhìn hắn, rồi nói tiếp:
"Ta có một bộ công pháp giúp con che giấu khí tức Thánh Thể, hãy cố gắng luyện cho tốt. Trừ khi con cố tình tiết lộ khí tức, nếu không, từ Thánh cảnh trở xuống sẽ không ai biết con mang Thánh Thể."
Nói xong, Hoàng lão lại bắn một vệt sáng khác vào mi tâm Trần Tình.
Trần Tình chăm chú nghiên cứu công pháp mới này, có tên là Hư Vô Ẩn Tức. Chỉ một lúc sau, hắn đã có thể vận chuyển công pháp này. Khí tức quanh người hắn lập tức thu liễm lại, trở nên mờ ảo như hư vô. Nhìn hắn bây giờ, chẳng khác gì một phàm nhân bình thường, mặc dù hắn chỉ mới tu luyện, còn chưa nhập môn.
Hoàng lão tiếp tục dặn dò thêm vài điều về vấn đề tu luyện, truyền thụ những tâm đắc về Kiếm Nguyên Thánh Pháp, và cả cách vận dụng Thánh Thể.
"Những gì ta có thể dạy con chỉ đến đây thôi. Con đường phía trước phải do con tự bước đi. Vạn Kiếm Thánh Thể của con cực kỳ hiếm có, nhưng cũng là tai họa lớn nếu bị người khác phát hiện. Hãy nhớ kỹ, chỉ khi nào cảm thấy an toàn tuyệt đối mới được sử dụng Thánh Thể."
Trần Tình nắm chặt tay, giọng nói kiên định: "Đồ nhi ghi nhớ trong lòng."
Hoàng lão nhìn gương mặt non nớt nhưng đầy kiên nghị kia, càng nhìn càng hài lòng. Lão lấy ra một ngọc bài màu tím, đặt vào tay Trần Tình:
"Khi nào con gặp nguy hiểm đến tính mạng, hãy bóp nát nó. Có lẽ nó sẽ giúp ích cho con. Bây giờ ta phải đi rồi."
Trần Tình nhìn ngắm miếng ngọc bội, sau đó cất cẩn thận vào trong ngực, vội vàng hỏi:
"Sư phụ, người đi đâu vậy ạ?"
Hoàng lão không trả lời ngay. Lão bước ra cửa hang, ngẩng nhìn bầu trời phía xa. Trần Tình cũng nhanh chóng đi theo sau.
Một lát sau, Hoàng lão khẽ thở dài:
"Ta ở nơi đó đã gây ra không ít chuyện. Bây giờ, mấy lão già kia chắc đang lùng sục khắp nơi để tìm ta. Ta phải nhanh chóng tìm một nơi ẩn nấp thôi, không thể ở lại đây."
Với cấp bậc hiện giờ của lão, nếu chiến đấu tại đây nhất định sẽ gây hại cho thế giới này.
“À, đúng rồi, sau này nếu con hành tẩu giang hồ, đừng nói là đồ đệ của ta, kẻo rước họa vào thân đấy."
Hoàng lão quay lại, cười rồi dặn dò.
Khóe môi Trần Tình khẽ giật giật. Hắn thật sự không biết nhận vị sư phụ này là phúc hay là họa nữa.
Thấy vẻ mặt khổ sở của Trần Tình, Hoàng lão bật cười: "Tiểu quỷ, bây giờ ta đưa con lên. Con tự đi về đi. Ta phải đi nơi khác trốn một thời gian đã. Sau này mọi chuyện yên ổn rồi ta sẽ đến tìm con."
Trần Tình vui vẻ hẳn lên vì sắp được trở về. Chắc bây giờ mọi người trong làng đang lo lắng tìm kiếm hắn. Đang suy nghĩ miên man, hắn bỗng cảm thấy bờ mông đau điếng.
Trần Tình bị đá bay vút lên trời, kèm theo tiếng cười điên dại của lão sư phụ vang vọng từ phía dưới:
"Đồ nhi ngoan, sống thật tốt nhé! Sư phụ đi đây!"
Một vết nứt không gian hiện ra, lão đã bước vào trong đó và biến mất.
Trần Tình bị đá bay lên, trong lòng thầm mắng lão sư phụ một tiếng. Hắn rơi xuống một mảnh đất trống bên vách đá, bụi bay mù mịt.
Trần Tình rên rỉ đứng dậy, vỗ vỗ bờ mông còn đau rát, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía chân trời xa xăm, mỉm cười:
"Sư phụ, người chờ đó! Có ngày ta sẽ tìm tới, đá vào bờ mông của người! "
Nói rồi, hắn quay người chạy vào khu rừng phía sau, bóng dáng dần khuất giữa những tán cây rậm rạp.
Hắn, Trần Tình, người được Thần Kiếm chọn, mang trong mình Vạn Kiếm Thánh Thể đã bắt đầu con đường nghịch thiên của mình.