Chương 5: Hiểm Nguy Nơi Rừng Sâu

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 5: Hiểm Nguy Nơi Rừng Sâu

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng hôn dần buông xuống, nấp sau những tán cây cao to. Ánh chiều tà xuyên qua khe lá, rọi lên khuôn mặt của một thiếu niên non nớt. Khuôn mặt ấy thanh tú, nước da hơi ngăm, ánh mắt sáng ngời đầy cảnh giác. Sau lưng hắn vắt một thanh kiếm gỗ thô sơ, người này không ai khác ngoài Trần Tình.
Trên đường trở về, hắn tiện tay vớ lấy một nhánh cây cứng cáp, lấy đá gọt thành kiếm để tự vệ. Thanh kiếm rỉ sét lúc trước đã cùng hắn rơi xuống vực sâu, giờ chẳng còn tăm tích. Vừa đi, hắn vừa tỏa ra khí tức Thánh Thể, dần bồi dưỡng thanh kiếm gỗ trở nên cứng cáp, sắc bén hơn.
“Haiz... quên xin lão sư phụ một thanh kiếm tốt rồi.” Hắn lẩm bẩm. “Nhìn lão già đó chắc chắn có nhiều đồ tốt lắm a...”
Nếu Hoàng lão mà nghe thấy, chắc chắn sẽ hừ lạnh khinh bỉ mà rằng: “Tiểu tử vô lương tâm! Thần kiếm của ta bị ngươi đoạt đi còn chưa đủ, giờ còn dám nhòm ngó của cải của ta nữa à?”
Thật ra với cấp bậc hiện tại của lão, đồ đạc mà Trần Tình có thể sử dụng được thì không có món nào, nên lão chỉ còn cách đưa hắn một tấm ngọc bài phòng thân.
Trần Tình lướt nhanh trong rừng. Bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng vững chãi. Thân hình cũng trở nên linh hoạt hơn hẳn sau khi đột phá lên Luyện Khí tầng ba.
Trời dần sập tối. Sương bắt đầu giăng xuống dày đặc, từng đám mây mờ len lỏi giữa tán cây. Hắn hít sâu một hơi.
“Phải nhanh lên, tới được bìa rừng trước khi đêm xuống.”
Bởi lẽ, khi màn đêm phủ xuống, hung thú mới thực sự bắt đầu đi săn. Chúng ẩn mình cả ngày, chỉ khi trời tối mới ra ngoài cướp bóc, ăn thịt những sinh linh xui xẻo lọt vào lãnh địa của chúng.
Trần Tình đã chạy liền hai canh giờ, nhưng vẫn chưa thoát khỏi khu rừng.
“Cũng tại con hổ chết tiệt kia... cứ dẫn ta chạy vòng vòng, giờ thì lạc sâu đến mức này!” Hắn nghiến răng.
Lúc trước, vì truy đuổi con hổ, hắn bị nó dẫn đi vòng quanh trong rừng. Giờ muốn quay lại đường cũ cũng không biết đi lối nào, sương mù lại càng lúc càng dày đặc. Rời khỏi rừng trước khi trời tối là điều không thể.
Bầu trời đã nhuộm một màu tím sẫm, ánh sáng cũng dần tắt hẳn. Tiếng dã thú bắt đầu vọng lên từng hồi từ xa đến gần, khiến người ta rợn tóc gáy.
“Tối nay e rằng không thoát khỏi rừng được rồi...” Hắn thở dài.
Hắn đảo mắt nhìn bốn phía, nhanh chóng chọn một cây đại thụ thân to, tán lá um tùm dễ ẩn nấp.
Trần Tình leo nhanh lên thân cây, tìm một nhánh cây đủ lớn để ngồi. Hắn ngồi xếp bằng, tựa lưng vào thân cây, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm gỗ, đề phòng bất trắc.
Gió đêm lạnh buốt luồn qua từng kẽ lá. Xa xa, tiếng thú đêm rợn người văng vẳng.
Trần Tình nhắm mắt, khẽ vận chuyển Kiếm Nguyên Thánh Pháp. Linh khí quanh người lưu chuyển nhẹ nhàng, giúp hắn giữ ấm và khôi phục thể lực. Lúc này hắn cũng hơi đói bụng, từ khi trở về đến giờ hắn chỉ ăn chút ít quả dại mà thôi.
Trời đã khuya. Gió đêm lành lạnh thổi qua, tiếng lá cây xào xạc như tiếng thì thầm ma quái.
Bỗng Trần Tình mở mắt. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Tiếng côn trùng, tiếng chim đêm đều biến mất tăm. Một cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng hắn.
“Không ổn... có thứ gì đó đang tới.”
Hắn khẽ cúi người, nín thở lắng nghe. Từ trong bóng tối phía xa, từng tiếng “grừ... grừ...” trầm đục vang lên. Hai đốm sáng đỏ lóe lên giữa bụi rậm, rồi ba, rồi bốn... dần dần hiện rõ.
Một bầy sói.
Số lượng ít nhất cũng phải hơn mười con, thân hình to lớn, lông xám đen, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ đói khát. Tuy nói bọn hung thú này trí tuệ rất thấp, nhưng thực lực lại vô cùng mạnh. Đa số chúng đều có cấp bậc ngang với tu sĩ Luyện Khí tầng ba, thậm chí tầng bốn, khiến Trần Tình không khỏi cảm thấy áp lực.
Chúng lặng lẽ tiến lại gần, bao vây gốc cây nơi Trần Tình đang ẩn nấp.
Chúng không tấn công, chỉ đi vòng quanh thân cây, gầm gừ khẽ khàng. Mùi tanh nồng nặc trong gió.
“Phiền phức rồi đây... sao bọn chúng lại phát hiện ra ta?” Hắn khẽ nhíu mày, siết chặt thanh kiếm gỗ.
Trần Tình hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Đúng là xui xẻo... vừa ra ngoài đã gặp phải thứ khó nhằn này.”
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt. Hắn nhìn xuống, thấy vài khúc xương thú vương vãi gần đó, rõ ràng đây là khu vực săn mồi thường xuyên của bầy sói.
“Chết tiệt, mình chui đúng vào ổ của chúng rồi…”
Một con sói to bằng nửa con trâu ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đỏ như máu. Nó là thủ lĩnh của đàn sói này.
Trần Tình khẽ cử động, thử ném một cành khô xuống.
“Bộp!”
Cành cây vừa chạm đất, lập tức bị một con sói lao tới cắn nát.
“Nhanh thật...”
Hắn siết chặt thanh kiếm gỗ, trong đầu nhanh chóng tính toán cách đối phó.
Trên cây tuy tạm an toàn, nhưng bị đàn sói bao vây cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Sói là loài săn mồi kiên nhẫn, chúng có thể chờ ngày này qua ngày khác. Mà hắn thì không thể. Cứ ở mãi trên cây, không nước không thức ăn, hắn sẽ sớm kiệt sức.
Tiếng gầm gừ vang lên, bầy sói bắt đầu mất kiên nhẫn. Ba con sói bắt đầu nhảy lên thử, móng vuốt cào mạnh vào thân cây, phát ra tiếng sột soạt. Nhưng thân cây quá to, lại thẳng đứng nên chúng không thể leo lên được, chỉ có thể cào rách phần vỏ dưới gốc.
Trần Tình cau mày. Nếu cứ thế này, đến sáng hắn cũng chẳng thể thoát được. Không thể ngồi chờ chết, hắn phải tìm cách thoát thân.
Hắn bẻ một cành khô trên cây, nhịn đau cắn vào cổ tay, lấy ra một lượng máu lớn, thoa đều vào cành cây rồi ném ra phía xa. Mùi máu khiến bầy sói tru lên, lao đến cắn xé cành cây. Nhưng con sói đầu đàn vẫn không động đậy, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
Ánh mắt đỏ au kia khiến Trần Tình âm thầm đổ mồ hôi lạnh. Hắn đang nhanh chóng nghĩ cách khác thì mặt đất chợt khẽ rung chuyển. Vài con sói lập tức dựng lông, quay đầu gầm gừ về một hướng. Từ trong màn đêm, một đàn lợn rừng to lớn xông ra, ước chừng khoảng chục con.
Con đầu đàn thân cao gần bằng người, ngà cong sáng loáng, đôi mắt đỏ rực như lửa.
Chúng rõ ràng bị mùi máu của Trần Tình lúc nãy hấp dẫn, nhao nhao lao đến.
Dù sao, máu của võ giả mang linh lực nồng đậm, có sức hấp dẫn cực lớn với các loài hung thú. Mà máu của Trần Tình lại là máu của Thánh Thể, khiến đàn lợn rừng bất chấp nguy hiểm mà xông đến địa bàn của đàn sói để tranh đoạt.
Bầy sói lập tức chuyển hướng. Cả hai đàn giằng co với nhau, tiếng gầm gừ, tiếng móng vuốt vang vọng khắp khu rừng.
“Ha ha, trời cũng giúp ta!” Trần Tình nhân cơ hội bầy sói không để ý, trượt nhanh xuống thân cây. Hai chân vừa chạm đất, hắn không hề do dự, lập tức lao đi theo hướng ngược lại. Rất may là không con nào để ý đến hắn, tất cả chỉ chăm chú nhìn địch thủ đối diện.
Hắn vừa chạy được một lúc thì phía sau, hai đàn thú đã lao vào cắn xé nhau dữ dội.
Tiếng tru thảm thiết vang lên liên tiếp. Vài con sói đã bị hạ gục, đàn lợn rừng cũng chẳng khá hơn là bao.
Hai con đầu đàn chiến đấu với nhau càng kịch liệt. Đất đá tung bay, cây cối đổ rạp. Con sói đầu đàn bị con lợn lớn kia húc bay. Trước khi văng ra, nó đã kịp cắn vào cổ đối phương, kéo đi một miếng thịt lớn.
Con lợn lớn kia kêu rống một tiếng, máu từ cổ văng tung tóe, khuỵu xuống hai chân trước.
Nó cố gắng đứng lên, gào thêm một tiếng, rồi cùng vài con lợn rừng còn lại lập tức rút lui vào màn đêm.
Con sói đầu đàn cũng tru dài một tiếng. Mặc dù bị húc bay, nhưng vết thương không quá nặng. Nó quay đầu nhìn về hướng Trần Tình đã trốn đi, ánh mắt hung tợn, rồi nhanh chóng dẫn cả bầy đuổi theo.
Nghe phía xa không còn tiếng đánh nhau, Trần Tình cũng không quay đầu lại mà chỉ cắm đầu chạy đi. Một lúc sau, hắn nghe thấy tiếng sột soạt phía sau, rõ ràng là có thứ gì đó đang đuổi theo.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, quay đầu nhìn lại. Lúc này, vài con sói đang lao nhanh, trên thân vẫn còn mang vết thương rỉ máu, đã sắp đuổi kịp hắn.
“Chết tiệt... vẫn không thoát được khỏi bọn chúng!”
Sói có tốc độ cực nhanh, lại quen thuộc địa hình rừng rậm. Chẳng bao lâu, chúng đã áp sát Trần Tình.
Hắn dứt khoát dừng lại, nắm chặt thanh kiếm gỗ trong tay, cảnh giác nhìn đàn sói đang tiến đến.
Vài con đi đầu cũng không lập tức tấn công, chỉ gầm gừ khẽ khàng, răng nanh lóe sáng trong ánh trăng. Có lẽ, chúng đang đợi con đầu đàn đến.
Một lát sau, cả đàn đã tụ tập đông đủ, chỉ còn lại chín con, số lượng đã giảm bớt vài con. Con đầu đàn to lớn nhất lao ra trước. Trên thân nó vẫn còn hai lỗ máu chưa khép miệng, rõ ràng là vết thương khi giao chiến với bầy lợn rừng.
Nó ngẩng đầu tru dài, âm thanh vang vọng, khiến toàn thân Trần Tình nổi da gà. Ngay sau đó, cả đàn đồng loạt tru lên đáp lại.
“Liều mạng!” Trần Tình nghiến răng, khẽ quát.
Nhân lúc bầy sói không để ý, hắn chủ động xông lên. Tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt một con sói đứng ngoài cùng. Kiếm trong tay hắn vung lên, chém mạnh vào cổ nó.
“Phập!”
Con sói tru thảm một tiếng, bị đánh văng ra xa, nằm co giật trên đất.
“Này thì tru!” Hắn cười thầm một tiếng, nhanh chóng lùi lại, định lợi dụng khoảng trống để thoát thân.
Nhưng vài con khác giận dữ lao theo. Trần Tình cắn răng, mượn thân cây làm điểm bật, lao vút lên. Hai chân hắn đạp mạnh sang bên rồi nhảy qua một tảng đá lớn.
Phía sau, ba con sói đầu tiên đã phóng tới.
Nanh chúng sáng loáng, cắn thẳng vào chỗ thân cây hắn vừa đặt chân, kéo ra cả mảng lớn gỗ vụn.
Hắn xoay người, rút nhanh thanh kiếm gỗ, quét ngang một đường.
“Bốp!”
Một kiếm tinh chuẩn đánh trúng đầu một con, khiến nó văng ra xa. Đầu lâu bị nứt toác, nằm trên đất rên rỉ.
Hắn tiếp tục vung kiếm. Nhờ các bài rèn luyện của gia gia, kỹ năng chiến đấu của hắn cũng khá tốt. Chỉ vài hơi thở, hắn đã đánh gục thêm hai con sói.
Vài con còn lại cũng đã đuổi kịp.
Gào!
Lại một con sói khác thừa dịp lao lên.
Tốc độ của nó quá nhanh, Trần Tình không kịp phản ứng, liền bị vồ trúng. Một vết máu dài xuất hiện trên cánh tay, máu tươi lập tức tuôn ra.
Mặc dù hắn đã bước vào Luyện Khí tầng ba, nhưng những con sói này là hung thú rừng sâu, sức mạnh ngang ngửa với tu sĩ tầng ba, thậm chí tầng bốn. Răng nanh và móng vuốt vô cùng sắc bén, dễ dàng xé rách da thịt.
Trần Tình đau đớn lùi lại. Vừa lùi, hắn liền bị một con khác nhào tới cắn ngay yết hầu, hắn cố gắng nghiêng đầu né tránh.
Con sói kia cắn hụt, nhưng thân thể to lớn của nó vẫn mạnh mẽ tông vào ngực Trần Tình khiến hắn ngã lăn ra đất. Hai con sói còn lại lập tức áp sát, răng nanh lóe sáng nhìn chằm chằm vào hắn.
Tình cảnh cực kỳ nguy hiểm.