Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 104: Kết thúc phần chính
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Kẹo Mặn Chát
"Từ năm 2356 đến 2358, nhân loại và sinh vật biển dưới sự lãnh đạo của người cá bước vào cuộc xung đột kéo dài suốt ba năm. Trong suốt thời gian ấy, bạch tuộc khổng lồ Cthulhu phá hủy mọi công trình và cơ sở hạ tầng trên biển của nhân loại. Cá voi vây trắng Termen chuyên tấn công tàu thuyền và tàu ngầm. Còn người cá thì âm thầm xâm nhập vào các nhà máy ven biển, gây ra hàng loạt vụ nổ... Dần dần, nhân loại mất quyền kiểm soát đại dương."
"Để đảo ngược thế cờ và giành lại biển cả, ba liên minh lớn đã khởi động 'Kế hoạch làm sạch đại dương' – thả hải lôi, bom và các loại vũ khí hủy diệt hàng loạt xuống những khu vực thường xuyên xuất hiện người cá và sinh vật biển khổng lồ..."
"Dù kế hoạch này đã gây ra tổng cộng 31 trận sóng thần nhỏ trên toàn cầu trong vòng một năm, khiến vô số sinh vật biển thiệt mạng và xuất hiện hiện tượng 'biển máu' kéo dài nhiều tháng, nhưng nó cũng mang lại sự yên bình trên biển cho nhân loại – cho đến tận hôm nay. Từ năm 2359, mực nước biển ngừng dâng, con người phục hồi vận tải biển, tiếp tục mở rộng khai thác và nghiên cứu đại dương. Bốn năm trôi qua, biển cả đã trở lại trạng thái tĩnh lặng như những thế kỷ trước..."
Noah lặp đi lặp lại những dòng chữ trong cuốn *Nhật ký quan sát người cá*, miệng thì thầm không ngớt. Cậu nhai nghiền từ "người cá" giữa hai hàm răng, cố gắng dùng một kiểu tụng kinh tôn giáo nào đó để tìm cảm hứng cho bài luận kỳ nghỉ hè.
【Hãy đọc *Nhật ký quan sát người cá* và viết một bài luận hơn 2.000 từ về cảm xúc của bạn sau khi đọc.】
Đây là một trong những bài tập bắt buộc với sinh viên năm nhất Học viện Hải dương học Hoàng gia Western Union trong kỳ nghỉ hè.
Lúc tải sách về, Noah gần như sụp đổ. Cậu hiểu nỗi ám ảnh của nhân loại với việc viết lịch sử, nhưng phải biết rằng thời gian nhân loại thực sự nghiên cứu người cá chỉ đếm được trên đầu ngón tay – vậy mà *Nhật ký quan sát người cá* lại dày hơn bảy trăm trang?!
Viết cảm nghĩ ư?
Noah ném máy đọc sách xuống bàn, giơ hai ngón tay giữa về phía nó.
Đúng lúc đó—
"Này, tôi có thể ngồi đây không? Xung quanh chỉ còn bàn cậu là trống."
Noah định từ chối, nhưng khi ngước lên nhìn khuôn mặt người kia thì...
"À, được... ờ, ý tôi là, tất nhiên rồi! Tôi rất sẵn lòng!"
Đây là bãi biển Philland – một khu nghỉ dưỡng cao cấp ít người biết đến. Dù quỹ đất khan hiếm, các nhà đầu tư vẫn đào một hố sâu hình tròn giữa lục địa, bơm nước biển đã lọc sạch vào, tạo nên một "Địa Trung Hải" nhân tạo.
Nghe nói, chi phí xây dựng nơi này vượt xa khả năng chi trả của người bình thường. Ai đến đây cũng hoặc là giàu có, hoặc là quý tộc. Thực tế, Noah đã thấy không ít người nổi tiếng và chính trị gia quanh mình. Bản thân cậu cũng chỉ đến được nhờ bạn thân – cha bạn cậu chính là một trong những nhà đầu tư khu nghỉ dưỡng.
Để tránh lộ ra vẻ nghèo nàn, Noah chọn ở lại trên bờ, gọi một ly nước chanh rẻ nhất ở quán bar gần đó. Cậu từ chối lời mời chơi bời của bạn bè, viện cớ đang làm bài tập hè, suốt buổi chiều ngồi co ro dưới tán ô, lo lắng trôi theo từng con sóng.
Noah không muốn giao du với đám nhà giàu kiêu căng, nhưng người đàn ông trước mặt lại toát lên vẻ lịch lãm. Tóc dài màu nâu vàng, mắt xanh xám, gương mặt điển trai, ăn mặc giản dị – Noah dám cá anh là một nghệ sĩ.
Người đàn ông ngồi xuống đối diện, cử chỉ tao nhã, duyên dáng. Khi ánh mắt xanh xám ấy nhìn thẳng vào Noah, tim cậu tự nhiên đập thình thịch. Cậu cảm thấy cần nói gì đó, nhưng... nói gì đây?
"*Nhật ký quan sát người cá*? Trông khá thú vị." Người đàn ông lên tiếng trước, ánh mắt hướng về chiếc máy đọc sách trên bàn. "Lâu rồi tôi không đọc sách, nó nói về gì vậy?"
Lúc này, Noah mừng thầm vì cuốn sách dài hơn bảy trăm trang – ít nhất cậu cũng có thể trò chuyện với anh "nghệ sĩ" này suốt hai tiếng đồng hồ.
"À... ừm... Nó nói về lịch sử người cá, bắt đầu từ sự kiện Viện Hải dương học Ferdinand bắt được năm người cá vào năm 2355. Anh có hứng thú với phần nào không?" Noah vội vàng lục tìm mục lục, mắt sáng rực khi tìm thấy chương mình muốn nói. "Chắc anh đã nghe về vụ nổ Consby năm 2356 rồi chứ?"
Người đàn ông nhướng mày: "Tôi có nghe qua. Năm đó họ tuyên bố đã nắm giữ công nghệ gene giúp con người tiến hóa thành người cá, rồi còn phát sóng trực tiếp toàn cầu đúng không? Nhưng hình như có chuyện gì đó ngoài ý muốn xảy ra? Thế rồi sao nữa?"
Noah cười bí ẩn: "Đó là một trong mười bí ẩn chưa được giải đáp về người cá!"
Đây là chương Noah thuộc lòng nhất và hứng thú nhất. Cậu kể lại vụ nổ kinh hoàng với tất cả sự mãnh liệt – quân đội đã phong tỏa mọi thông tin, không ai biết chuyện gì thực sự xảy ra. Có người nói các nhà nghiên cứu bị người cá mê hoặc, kích hoạt chương trình tự hủy. Người khác thì tin rằng người cá đã cải trang thành con người để gây nổ.
"Còn đối tượng thí nghiệm OHM thì sao? Không ai biết. Công nghệ 'tiến hóa gen người' mà Consby có được là gì? Cũng không ai biết cả."
Má Noah đỏ ửng vì hưng phấn.
"Sau đó, các nhà khoa học mất bảy năm mà vẫn không thể khôi phục công nghệ đó. Hiện tại, họ nghi ngờ buổi phát sóng lúc ấy chỉ là một vở kịch – nhân loại vốn dĩ không thể mọc đuôi, hóa thành người cá..."
Noah nói xong, ngượng nghịu liếc nhìn biểu cảm của người đàn ông, lo lắng anh sẽ thấy mình ồn ào – bạn bè cậu thường trêu rằng mỗi khi nhắc đến người cá, cậu như con ếch kêu ồm ồm.
Nhưng anh "nghệ sĩ" tóc dài lại nghe rất chăm chú, thậm chí đặt ra những câu hỏi chuyên sâu. Noah càng thêm hào hứng, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt đối phương, chiếc ghế cứ thế dịch dần lại gần.
Đúng lúc Noah định mời anh uống một ly, người kia đột ngột đứng dậy: "Xin lỗi, người yêu tôi đang gọi ra biển. Hẹn gặp lại sau."
Noah ngỡ ngàng đứng lên theo, không biết phải làm gì.
Đây rõ ràng là cái cớ. Anh ta không đeo thiết bị đầu cuối, xung quanh cũng chẳng ai gọi tên. Đơn giản là anh đã nhìn thấu tâm tư Noah, nên muốn từ chối khéo.
Noah nuối tiếc gọi theo: "Này! Tôi có thể biết tên anh không?"
"Dorian." Người kia quay đầu, ánh mắt thản nhiên lướt qua cậu. "Về nhà đi, cậu bạn trẻ."
Nói xong, anh bước thẳng ra biển.
Dorian?
Noah cảm thấy cái tên này quen quen, chắc chắn đã từng thấy đâu đó, câu trả lời cứ lởn vởn trên đầu lưỡi, nhưng không chịu hiện ra.
Về nhà ư?
Không đời nào.
Noah không hiểu vì sao Dorian lại nói vậy, nhưng cả đời cậu có mấy lần được đến Philland? Cậu tuyệt đối không thể rời đi ngay lúc này.
Noah vội dọn đồ, định xuống biển. Cậu thề, cậu không phải đi rình xem Dorian có người yêu thật không – cậu chỉ muốn đi lặn thôi!
Khi nhảy xuống nước, Noah đã mất dấu Dorian. Xung quanh đâu đâu cũng thấy đầu người nổi lên, nhưng không có mái tóc dài nâu vàng chói mắt kia.
Trái tim đầy tiếc nuối, Noah lao mình xuống biển.
Từ nhỏ, Noah đã là tay bơi giỏi. Cậu dễ dàng luồn lách qua đám đông, lặn sâu xuống đáy.
Biển nhân tạo ở Philland thật tuyệt vời – mô phỏng hoàn hảo một hệ sinh thái biển trong lành với san hô rực rỡ và những đàn cá nhiệt đới sặc sỡ...
Noah không biết mình đã bơi được bao xa. Bỗng một khắc, cậu nhận ra mình đã mất dấu mọi người. Biển xanh thẳm trở nên tĩnh lặng và trống rỗng, ngay cả ánh sáng phía trên cũng biến mất.
Nỗi sợ vô hình bao trùm lấy Noah. Cậu cảm thấy tay chân tê dại, khó thở. Đúng lúc ấy, một thứ gì đó từ dưới biển sâu quẫy đuôi tiến về phía cậu. Cậu thấy một vệt màu xám bạc.
Không—!
Cứu tôi!
Noah liều mạng vung tay, đạp chân, bơi ngược lên mặt nước. Trong lòng cậu gào thét điên cuồng. Khoảnh khắc đó, cậu nghĩ đến bạch tuộc khổng lồ Cthulhu, đến cá voi Termen – hoặc có thể là một con trăn biển, thứ gì đó đang rượt đuổi phía sau, sắp cắn đứt chân cậu!
Cứu tôi!
Cho đến khi ngoi lên mặt biển, cho đến khi bơi lại gần đám đông, cho đến khi quỵ xuống trên tảng đá ven bờ, Noah vẫn chưa thể thoát khỏi cơn hoảng loạn.
Bỗng nhiên, một người dừng lại bên cậu: "Cậu ổn chứ?"
Noah ngẩng đầu – đôi mắt xanh xám kia! Là Dorian!
Cậu định kể về trải nghiệm kinh hoàng, nhưng chợt thấy Dorian chớp mắt. Không phải mí trên – mà là một lớp màng trắng mỏng như loài bò sát, mở ra rồi khép lại.
Cái gì vậy?!
Khi bị ánh mắt xanh xám ấy nhìn chằm chằm, nỗi sợ hãi bị quái vật biển nuốt chửng lại trào về. Mỗi tế bào trong cơ thể Noah đều gào thét: nguy hiểm!
Noah thở dốc, không thốt nên lời. Cậu định vùng ra khỏi Dorian, quay lại biển – nhưng chân vấp phải vật gì đó.
Cậu cuống quít quay lại – một người đàn ông khác. Gương mặt như tượng điêu khắc, tóc và mắt màu xám bạc, phần thân dưới chìm trong nước. Tỷ lệ thân trên lộ ra rất kỳ lạ. Noah không nói rõ được chỗ nào sai, nhưng trực giác mách bảo: người này không bình thường!
Dường như nhận ra sự căng thẳng của Noah, Dorian giới thiệu: "Đây là người yêu tôi, Silver. Chúng tôi thấy cậu không khỏe, mọi chuyện ổn chứ?"
"Tôi... tôi không sao." Noah cố lùi xa, nhưng chân mềm nhũn, không đứng vững.
Dorian đưa tay đỡ cậu – bàn tay trắng bệch, thon dài, lạnh lẽo đến mức không giống con người.
"Về nhà đi, Noah... Nhân lúc còn kịp."
Noah không hiểu "nhân lúc còn kịp" nghĩa là gì. Nhưng nỗi sợ và trực giác đang xé toạc tâm trí, đuổi cậu khỏi bãi biển.
Không biết từ lúc nào, trên bờ không còn ai. Mọi người đều đã ra biển, cười đùa, nô đùa giữa làn nước.
Rõ ràng là khung cảnh vui vẻ, náo nhiệt – vậy mà Noah run rẩy không ngừng.
Cậu không thể ở lại. Không tắm rửa, không thay đồ, không chào bạn bè.
Cậu vơ vội ba lô, nhảy lên chiếc xe cũ của mình, đạp ga lao vút khỏi bãi biển Philland.
Ánh nắng chói chang như thiêu như đốt. Noah đổ mồ hôi ướt đẫm nhưng răng vẫn lập cập vì lạnh.
Như có một con quái vật biển khổng lồ đang rượt theo sau. Cậu tăng tốc lên 180km/h, chiếc xe cũ do cha để lại gào rú trên con đường cao tốc vắng lặng.
Chưa đủ.
Vẫn chưa đủ.
Phải nhanh hơn.
Nhanh hơn nữa!
Thỉnh thoảng, một câu hỏi nhỏ vụt qua tâm trí cậu:
Tại sao cậu sợ đến thế?
Tại sao phải chạy trốn?
Rốt cuộc, thứ đó là gì?
Đột nhiên, ánh nắng biến mất. Một đám mây đen dày đặc như bóng đêm bao phủ chiếc xe lao vun vút. Noah liếc vào gương chiếu hậu – suýt nữa thì mất lái.
Đó không phải mây đen.
Đó là sóng biển.
Một con sóng khổng lồ màu xanh lam cao gần một ngàn mét, che khuất cả mặt trời, đang ập xuống từ bầu trời phía sau.
(Chính văn hoàn thành)