Thói Quen, Săn Mồi và Những Cuộc Tụ Tập

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Thói Quen, Săn Mồi và Những Cuộc Tụ Tập

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

6. Thói quen
Thay đổi thói quen là điều khó khăn, dù với con người hay người cá.
Dorian, cựu nhà nghiên cứu sinh học biển, vẫn giữ những nét nghề nghiệp cũ dù đã trở thành người cá. Lòng đam mê đại dương chưa bao giờ tắt, và mỗi khi bắt gặp sinh vật lạ dưới đáy biển, anh lại bừng lên khao khát ghi chép, khám phá.
Vì thế, dưới lòng đại dương, các sinh vật thường thấy một người cá đuôi trắng lao đến, phớt lờ mọi cảnh báo, rồi dùng tay sờ mó, bóp nắn da thịt hay vảy cá một cách thô bạo để “nghiên cứu”. Những sinh vật khổng lồ thì thờ ơ, còn cá nhỏ thì đành cam chịu, bị anh “tra tấn” một cách tàn nhẫn mà không dám phản kháng.
Lâu ngày, tiếng tăm của Dorian lan xa. Dân cư đáy biển truyền tai nhau phải cẩn thận với “người cá đuôi trắng”.
Ban đầu, Silver rất khoan dung. Bạn đời của hắn vừa chuyển đổi từ con người sang người cá, đang trong giai đoạn tò mò khám phá thế giới mới. Với tư cách là bạn đời và người dẫn dắt, Silver cho rằng mình cần đáp ứng sự tò mò ấy và giúp Dorian thích nghi.
Lý trí thì vậy, nhưng khi thấy Dorian bỏ rơi mình để lao đến xoa nắn một con cá voi khổng lồ, rồi quay về huyên thuyên về cấu trúc xương, cơ quan nội tạng và thậm chí là thói quen sinh hoạt của nó, Silver gần như phát điên vì ghen.
“Sao em không nghiên cứu anh tiếp đi?” – Silver phàn nàn, cố vặn đuôi thành hình chữ S để thu hút sự chú ý.
Dorian chỉ đáp lại bằng một nụ hôn nhẹ: “Em biết anh rõ rồi mà, cưng à. Để sau nhé. Em vừa thấy một con sứa đổi màu kìa, không biết ăn được không nhỉ? Có lẽ nó có độc…”
“Đừng nhìn nữa!”
Silver có thể chịu đựng, nếu không phải chuyện sau đó xảy ra.
Một con cá candy basslet lớn, với những vằn tím rực rỡ – từng bị Dorian “khảo sát” – bỗng dưng đem lòng yêu anh. Nó thường ngoạm một nhánh san hô phát sáng trong miệng, bơi đến trước mặt Dorian như thể dâng lễ vật.
Silver đuổi con cá đi, nhưng hắn biết rõ: miễn Dorian còn “trêu hoa ghẹo nguyệt”, chuyện này sẽ còn tiếp diễn.
Lần này, Silver không la hét, không làm nũng như mọi khi. Hắn bình tĩnh lạ thường, chậm rãi lượn quanh Dorian: “Có phải anh đã nuông chiều em quá rồi không?”
Hắn đang nghĩ cách dạy Dorian một bài học nhớ đời.
Dorian lo lắng nhìn Silver. Tư duy của anh vẫn còn vướng mắc trong lối suy nghĩ con người – việc bị một con cá nhỏ yêu thích đâu có gì sai? Nhưng vây lưng anh dựng đứng, những xúc tu tóc liên tục cảnh báo: Silver đang rất nguy hiểm.
Dù Dorian đã dài tới ba mét, nhưng so với Silver – người cá thuần chủng – anh vẫn chỉ là kẻ yếu thế. Dù vậy, anh vẫn chuẩn bị tư thế phòng thủ, sẵn sàng chiến đấu.
“Em có biết người cá làm gì với bạn đời ‘ngoại tình’ không?” – Silver thì thầm, mắt sáng rực như đang nhìn con mồi, lưỡi thè ra rồi rụt lại.
Trên thực tế, “ngoại tình” không tồn tại trong ngôn ngữ người cá. Silver học từ này từ loài người, và thấy nó quá hợp để dùng cho Dorian lúc này.
“Em không ngoại tình! Em chỉ đang nghiên cứu thôi!” – Dorian phản bác, nhưng trong lòng đã bắt đầu hoang mang. Anh không rõ giới hạn giao phối của người cá. Nếu Silver có thể yêu con người, thì việc người cá yêu cá candy basslet có phải là điều quá lạ?
Silver không tranh cãi. Hắn đổi giọng: “Vậy em có biết người cá làm gì với bạn đời đi nghiên cứu sinh vật khác không?”
Dorian im lặng.
Silver áp sát, thì thầm bên vành tai run rẩy của anh vài từ.
Dorian trợn mắt: “Silver, anh không thể…”
Silver nhếch mép: “Anh có thể.”
Từ đêm đó, suốt một tháng trời, Dorian không thể rời tổ. Khi cuối cùng anh thoát ra được, lòng hiếu kỳ khám phá biển cả đã bay biến – bạn đời anh đã “nghiên cứu” lại toàn bộ cơ thể anh, từ đầu đến chân.
Đúng như ý Silver, bài học này Dorian sẽ không bao giờ quên.
7. Săn mồi
Người cá thường săn một mình. Thực đơn của họ đa dạng, chỉ tránh rùa và sinh vật cực độc. Vì thế, kiếm ăn chưa bao giờ là vấn đề.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng họ tổ chức săn theo nhóm. Đối tượng thường là kẻ xâm nhập vào lãnh thổ người cá, hoặc đơn giản là những ai muốn thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn.
Hôm đó, con mồi xui xẻo là một con cá mập Megalodon, lẻn vào vùng biển người cá khi san hô phát sáng dần tắt vào ban đêm.
Người cá đang nghỉ ngơi trong tổ, nhưng ngay khi phát hiện dấu vết kẻ lạ, họ truyền tin nhanh chóng qua hệ thống xúc tu phát âm. Những ai muốn tham gia tiệc cá mập lần lượt xuất hiện – trong đó có Silver và Dorian.
Họ trao đổi kế hoạch trong im lặng, rồi cuộc săn bắt lặng lẽ diễn ra.
Đây là lần đầu Dorian tham gia săn nhóm – lại còn là Megalodon, anh vừa háo hức vừa lo lắng. Anh bám sát Silver, lẻn vào rừng san hô.
Ban đầu, Megalodon chỉ thấy một người cá đơn độc. Người cá nằm trong thực đơn của cá mập, dù khó bắt nhưng là món ngon hiếm có. Thế là con mồi sập bẫy.
Người cá đóng vai mồi nhử, từ từ dẫn Megalodon vào khe đá hẹp. Khi con cá mập vừa lọt vào, những người cá ẩn nấp đồng loạt lao ra – vuốt, móng, răng sắc nhọn cào xé da dày của nó, để lại hàng loạt vết thương. Mùi máu nhanh chóng lan ra, nhưng người cá không chờ ai – họ sẽ là những kẻ ăn đầu tiên.
Với tốc độ nuốt chứ không nhai, họ xử lý con mồi nhanh chóng. Đây là một cuộc săn thành công: Megalodon không quá lớn, lại có đông người cá tham gia, nên không ai bị thương.
Nhưng cũng nảy sinh vấn đề – một con cá mập không đủ cho tất cả.
Dorian theo Silver chiếm một mảng thịt ở lưng cá mập. Mọi người chìm vào bữa ăn, nhưng vẫn còn vài người cá chưa tìm được chỗ. Một người cá cái mảnh mai lượn lờ gần Dorian.
Anh đang ngậm miếng thịt, quay lại nhìn cô ta. Lập tức, bản năng “ưu tiên phụ nữ” của con người trỗi dậy – anh do dự, định nhường chỗ.
Chính khoảnh khắc do dự đó khiến cô cá cái hiểu lầm Dorian đã ăn xong. Cô ta vung đuôi hất anh bay xa hàng chục mét. Khi Dorian quay lại, trước mặt anh chỉ còn là bộ xương loang lổ vài mảnh thịt.
Lần đầu đi săn theo nhóm, Dorian về tay trắng, bụng đói cồn cào. Anh bị sốc nặng – đây là lần đầu anh cảm nhận rõ rệt sự khác biệt văn hóa giữa người cá và nhân loại.
Silver an ủi nhẹ nhàng, rồi đi bắt vài con cá nhỏ về cho anh. Nhưng từ đó, mỗi khi cãi nhau, Silver lại lấy chuyện này ra làm điểm yếu: “Bé yêu à, thừa nhận đi, em không thể sống thiếu anh được đâu~”
Câu nói này luôn khiến Dorian tức điên, khiến hai người đánh nhau một trận trước khi quay về tổ phân định thắng bại.
8. Tụ tập, tiệc tùng
Người cá không sống bầy đàn, nhưng thỉnh thoảng vẫn muốn quây quần. Ngoài săn mồi, cảm giác cô đơn và mong muốn giao tiếp là lý do họ tổ chức “tụ tập”. Đôi khi họ mời đồng loại đến để khoe bạn đời mới, hoặc thông báo con sắp nở.
Khi Dorian mới đến, Silver mời các tộc nhân gần đó. Gần tổ họ có một đàn cá nhỏ – vừa hay làm đồ ăn vặt cho buổi tiệc.
Hai mươi ba người cá đến dự. Mỗi người chạm vào xúc tu tóc Dorian – theo Silver, đó là dấu hiệu tình bạn và lời chúc phúc.
Họ nhảy múa suốt ngày, đến lúc mặt trời lặn thì ngoi lên mặt nước, cất tiếng hát vang.
Dorian từng nghĩ tính cách lạnh lùng của mình sẽ khó hòa nhập. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra lo lắng là thừa.
Người cá cộng hưởng cảm xúc. Tất cả đều cảm nhận được sự lo lắng của Dorian, nên ai nấy đều cố gắng làm anh vui. Ngược lại, anh cũng cảm nhận được niềm vui của họ – nỗi lo của anh như giọt mực tan vào biển cả.
Chẳng mấy chốc, anh buông bỏ sự dè dặt của kiếp người, quấn đuôi với Silver, cùng nhau lao lên mặt nước trong tiếng reo hò.
Từ hôm đó, Dorian yêu những cuộc tụ tập. Anh dần hòa nhập, thực sự sống như một người cá.
Nhưng biển cả không luôn yên bình. Khi nhân loại thực hiện “kế hoạch làm sạch đại dương”, những quả bom lần lượt chìm xuống, giết hại vô số sinh vật – trong đó có nhiều người cá.
Người cá buộc phải rút sâu xuống đáy biển, không còn ai xuất hiện ở vùng nước nông. Cả giống loài chìm trong tang tóc, không ai còn tâm trí tổ chức tiệc tùng.
Mấy tháng sau, một cặp vợ chồng trẻ chào đón đứa con đầu lòng. Họ cố gắng gửi lời mời đến những người sống gần. Đây là buổi tụ tập đầu tiên sau cơn bão.
Dorian và Silver là những người đầu tiên đến – vì họ sống gần đó.
Dorian chưa từng thấy bé người cá thật sự. Người cá đẻ trứng, vỏ trứng rất dày, cha mẹ thay nhau ấp ủ đến khi con nở.
Anh chăm chú nhìn bé trai trong vòng tay người mẹ – làn da nâu như cha, đôi mắt to tròn như mẹ, cuộn tròn như một quả bóng nhỏ.
Dù mới nở vài giờ, bé đã dũng cảm quẫy chiếc đuôi mũm mĩm, lao thẳng tới người lạ – và vui vẻ ôm chầm lấy Dorian.
Dorian ngỡ ngàng đón bé, còn Silver thì bơi vòng quanh, phun bong bóng biểu lộ sự ghen tuông – đến cả trẻ con mà hắn cũng ghen được.
Dorian không biết cách dỗ trẻ, đành trả bé lại cho cha mẹ.
“Bé tên gì vậy?” – anh vừa hỏi, vừa đau đầu dỗ dành Silver.
Người mẹ trẻ và bạn đời nhìn nhau, lúng túng: “Chúng tôi chưa đặt tên. Anh có gợi ý nào không?”
Dorian nhìn nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt bé, bỗng một cái tên lóe lên trong đầu:
“Jerome. Gọi bé là Jerome.”