Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 110: Biển Cả Và Tình Yêu
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Kẹo Mặn Chát
9. Con lai
Dorian từng nghĩ mình đã hiểu rõ quá trình nhân loại biến thành người cá trong trứng. Với anh, đó không chỉ là sự thay đổi về thể chất, mà còn là một lần tái định hình lại ý thức.
Trong khoảnh khắc ấy, anh như lạc mất bản ngã, kết nối với ý chí của thế giới, chứng kiến sự hình thành và phát triển của hành tinh như một kẻ đứng ngoài. Rồi anh cảm thấy mình như một vì sao rớt xuống, tan thành bụi cát, trước khi trở về với thể xác quen thuộc. Anh lại là Dorian. Nhưng trong tâm trí anh, một cánh cửa nào đó đã mở ra — cảm giác ấy khó tả, nhưng rõ ràng anh đã vượt khỏi gánh nặng của thể xác, đạt được một góc nhìn mới, một sự tự do, và một cuộc sống hoàn toàn khác.
Thế nhưng, sau khi tiếp xúc với những người cá lai khác, Dorian mới nhận ra mình là một ngoại lệ.
Hầu hết con lai đều đã quên sạch thân phận con người của họ. Nhận thức của họ được thiết lập lại như trẻ sơ sinh — thậm chí không biết “nhân loại” là gì. Chỉ một số rất ít còn giữ lại vài ký ức mơ hồ, thường là những ký ức sâu sắc và quý giá. Ví dụ, có một người cá cái vẫn ám ảnh bởi ký ức về “tìm kiếm”. Cô lang thang trên biển, liên tục gọi tên một ai đó, dù chính bản thân cô cũng chẳng nhớ nổi mình đang tìm ai.
Lúc ấy, Dorian lại thấy mình may mắn. Anh chưa từng đánh mất ký ức về kiếp người, chưa từng quên Silver, và trên hết, tình yêu giữa họ vẫn còn nguyên vẹn.
Silver thì chẳng bận tâm: “Đừng lo, Dorian. Dù có quên, anh vẫn sẽ tìm thấy em. Và em cũng sẽ yêu anh lại, như trước đây. Tình yêu không bắt nguồn từ ký ức, cũng chẳng tan biến vì ký ức.”
Dorian mỉm cười ngẩng lên, và ngay khoảnh khắc đó, Silver cúi xuống, hôn anh.
“Anh nói đúng,” Dorian thì thầm, nhớ lại những ngày tháng ở viện điều dưỡng Consby, nhớ lại rung động đầu đời. “Em đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, bác sĩ mắt xám của em ạ.”
10. Thời kỳ trưởng thành
Một dấu hiệu quan trọng của sự trưởng thành ở người cá là thời kỳ sinh dục — còn gọi là thời kỳ tán tỉnh đầu tiên. Trong giai đoạn này, họ tiết ra một lớp chất nhầy có mùi thơm đặc biệt để thu hút bạn tình.
Do tuổi thọ của người cá rất cao, chu kỳ tán tỉnh diễn ra rất thưa, thường cách nhau từ chín đến mười năm. Đây cũng là lý do khiến số lượng người cá ngày càng khan hiếm.
May mắn thay, mỗi thời kỳ tán tỉnh lại kéo dài suốt cả năm. Trong khoảng thời gian đó, người cá cần nạp lượng thức ăn khổng lồ để tăng kích thước và sức mạnh — nhằm giành lợi thế trước các đối thủ và thuyết phục được người mình yêu.
Silver không nhớ nổi mình đã trải qua bao nhiêu lần như thế. Với người cá, thời gian gần như vô nghĩa. Họ sống lâu, sống trong lòng biển cả, chẳng cần biết mặt trời mọc hay lặn.
Trước khi gặp Dorian, Silver chỉ là một sinh vật vô tư trôi nổi dưới đại dương — săn mồi khi đói, chơi đùa khi buồn, thỉnh thoảng ngoi lên mặt nước để trêu chọc những con tàu của nhân loại.
“Vậy các người giải quyết nhu cầu sinh dục thế nào?”
Dorian hỏi, dù miệng bảo “không ghen, chỉ tò mò thôi, bệnh nghề nghiệp của một cựu nhà nghiên cứu biển cả mà!”, nhưng ánh mắt thì đầy ẩn ý.
Thực ra, anh ghen. Không phải “chút chút”, mà là rất ghen. Nhất là khi nghĩ rằng trước khi yêu anh, Silver có thể đã từng tán tỉnh người khác trong những kỳ trước. Không thể chấp nhận được. Vây tai anh không tự chủ dựng đứng lên, tim đập thình thịch trong lo lắng chờ câu trả lời.
Silver ung dung bơi quanh Dorian, khoái chí trước sự quan tâm của người yêu. Hắn đắc ý đến mức tim như nổi đầy bong bóng — nhưng nếu ai chọc vỡ từng cái, sẽ thấy bên trong là những ý nghĩ “xấu xa” đến mức khó tưởng tượng.
“Trước khi kết nối với bạn đời, người cá hầu như không có quan hệ thể xác với nhau,” Silver nói, cố tình dùng chiếc lưỡi chẻ trêu chọc vây tai Dorian, như một con bướm bị ngón tay chơi đùa, “nên kỳ tán tỉnh của anh không khó chịu như em nghĩ đâu. Mà lý do em cảm thấy khó chịu là vì đây là kỳ đầu tiên của em — và quan trọng hơn, em đã có bạn đời rồi.”
Đúng vậy. Đó là lý do thứ hai khiến Dorian lo lắng.
Sau một năm sống dưới biển, Dorian đã bước vào kỳ tán tỉnh đầu đời. Anh cảm thấy trạng thái của mình không ổn chút nào. Trong thời gian này, cơn nóng giận rất khó kiểm soát. Anh hay cáu gắt, lo lắng, và đôi lúc mất kiểm soát, đối xử thô bạo với Silver.
Dorian vô cùng hối hận vì đã làm tổn thương Silver. Anh luôn cẩn thận thu vây và móng lại để tránh gây thương tích. Nhưng ngay đêm hôm qua, anh phát hiện đã để lại sáu bảy vết cào trên cơ thể Silver, và vây đuôi anh còn làm trầy xước vài chiếc vảy của hắn.
Dù Silver dường như chẳng bận tâm, thậm chí còn có vẻ “chưa đủ”, nhưng với Dorian, anh chỉ muốn kết thúc kỳ tán tỉnh này càng sớm càng tốt. Một năm quá dài, và anh ghét cảm giác bị cảm xúc chi phối lý trí.
“Thực ra có cách để kết thúc nhanh kỳ tán tỉnh này,” Silver vui vẻ vẫy đuôi trong nước.
Dorian chăm chú chờ đợi.
“Mục đích cuối cùng của kỳ tán tỉnh là sinh sản. Khi chúng ta kết hợp với bạn đời, chúng ta sẽ tiếp tục giao phối cho đến khi bạn đời mang thai. Vậy nên Dorian à, em có hai lựa chọn.”
Dù Dorian vùng vẫy, Silver vẫn quấn chiếc đuôi dày như trăn biển quanh người anh, thì thầm dụ dỗ vào tai: “Một là giao phối với anh cả năm. Hai là đẻ trứng cho anh. Bé yêu ơi, chọn đi nào.”
Dorian biết Silver đang đùa, anh cảm nhận rõ ý đồ trêu chọc xấu xa. Thế là anh tặng hắn một tràng chửi rủa bằng ngôn ngữ người cá.
Nhưng đồng thời, anh cũng ngộ ra một điều: từ nay, anh chẳng cần thấy tội lỗi khi làm tổn thương cái “con quái vật biển gian ác” này nữa — bởi lẽ, đó là điều hắn xứng đáng nhận.
11. Bồn tắm
Sau cái chết của tỷ phú Magmendy trong “vụ nổ bất ngờ” tại Viện nghiên cứu Cosby, tài sản và nơi ở của ông trở thành tâm điểm tranh đoạt. Người ta biết Magmendy không con, và đứa con trai duy nhất — được cho là — cũng là người cá thí nghiệm, đã biến mất sau vụ nổ.
Trong đống đổ nát, chỉ tìm thấy xác người, không thấy xác người cá đuôi dài nào — dù có thể có, nhưng quân đội đã dập tắt mọi thông tin, đổ lỗi cho rò rỉ chất nổ hóa học.
Một số phóng viên phỏng vấn những nhân viên truyền thông sống sót — những người may mắn rời viện trước vụ nổ. Khi được hỏi về sự việc, tất cả đều nói giống nhau: “Tôi không thể nhớ nổi.”
Một người sống sót mô tả: “Như có ai đó dùng cục tẩy xóa ký ức tôi, nhưng xóa không sạch, để lại vết đen trên trang giấy. Tôi biết có chuyện khủng khiếp xảy ra, nhưng không nhớ gì cả.”
Thế là dư luận lo ngại: khối tài sản kếch xù của Magmendy có thể bị nhà nước tiếp quản.
Nhưng bất ngờ thay, một tháng sau, luật sư đại diện công bố toàn bộ tài sản sẽ được thừa kế bởi một người cháu họ xa — trùng hợp thay, cũng tên Dorian.
Tất nhiên, trên đời này chẳng có gì là trùng hợp.
Dorian ngồi trong văn phòng sang trọng, hai tay chống cằm, nhìn gã luật sư mắt vô hồn nhét bản xét nghiệm ADN giả và giấy tờ thừa kế đã ký vào túi hồ sơ. Anh chân thành nói: “Cảm ơn anh rất nhiều.”
“Không có gì, đây là công việc của tôi, thưa anh Dorian.” Luật sư đáp máy móc, hoàn thành nhiệm vụ, cúi chào và rời đi.
Từ giờ, toàn bộ tài sản của Magmendy — kể cả tòa nhà dưới chân Dorian — đều thuộc về Dorian dưới danh nghĩa mới. Tất nhiên, không chỉ nhờ luật sư. Thế lực ngầm của các người cá lai trong giới chính trị đã giúp anh rất nhiều. Số tài sản này sẽ được dùng để bảo vệ hệ sinh thái biển.
Nhưng Dorian chẳng quan tâm mấy đến tiền bạc. Anh có việc quan trọng hơn cần làm.
Nửa giờ sau, xe bay đưa Dorian về trang viên trên núi — ngôi nhà xưa của anh.
Anh chạy băng qua nắng gió, xuyên qua vườn táo và thảm hoa tulip. Trước khi vào biệt thự, chó Blue Bay Shepherd và mèo Bengal đã chặn đường.
“Các quý cô ơi, nhường đường nhé?” Dorian cười, len qua chúng, bước về phía ngôi nhà cổ kính.
Anh đi thẳng lên phòng ngủ tầng ba, mở cửa phòng tắm và gọi lớn: “Silver, em về rồi cưng ơi!”
Nhưng rồi anh sững người. Bồn tắm vẫn đầy nước, còn người cá thì biến mất.
Chết tiệt!
Dorian biết sẽ có chuyện này mà.
Vì phải hoàn tất các thủ tục chuyển nhượng, anh buộc phải trở lại hình dạng người. Silver nhất quyết đòi đi theo, nhưng Dorian đã tận mắt thấy Thor tàn hại hắn. Dù Silver có năn nỉ thế nào, anh cũng không cho phép hắn hóa người để lên bờ.
“Ngồi ngoan trong phòng tắm đợi em. Em sẽ về sớm.” Dorian dặn trước khi đi.
Lúc ấy Silver miễn cưỡng đồng ý. Nhưng giờ đây, Dorian chỉ thấy một bồn tắm trống rỗng.
“Silver?”
Dorian đau đầu rời khỏi phòng tắm, bắt đầu nhớ đến những xúc tu tóc — trong hình dạng người cá, chúng là thiết bị thu tín hiệu nhạy cảm — sẽ ngay lập tức cho anh biết vị trí của Silver. Hắn hẳn đã cảm nhận được xe bay hạ cánh, nhưng vẫn cố tình trốn đi, bày tỏ sự bất mãn vì bị bỏ lại.
Chưa kịp bước tới bậc thang thứ hai, Dorian bỗng bị một thứ gì đó dày, ẩm ướt quấn lấy. Rồi như cảnh phim kinh dị, anh bị kéo mạnh về phía phòng tắm, cửa sập lại —
Anh bị đuôi Silver quấn quanh eo, treo lơ lửng giữa không trung. Dorian nghiến răng gằn từng chữ: “Sil - ver!”
Anh ngẩng lên, chẳng ngạc nhiên khi thấy Silver — phần lớn cơ thể bám vào trần nhà, chỉ có chóp đuôi cuốn lấy anh. Hắn trông như một con thằn lằn khổng lồ.
“Em bảo anh đợi trong phòng tắm,” Silver thè lưỡi, đắc ý, “nhưng em có nói anh phải ở trong bồn tắm đâu. Đáng lẽ em nên nhìn lên sớm hơn.”
“… Thả em xuống.”
Silver từ từ buông đuôi, để Dorian tiếp đất nhẹ nhàng. Rồi bất ngờ, hắn lao từ trần nhà xuống, rơi phịch vào bồn tắm đầy nước — nước bắn tung tóe, ướt sướt mướt cả người Dorian.
Thấy Dorian ướt như chuột lột, Silver cười toe toét, phát ra tiếng “kakaka” kỳ quái.
Dorian định dạy cho tên người cá khốn nạn một bài học, nhưng khi nhìn thấy thân hình khổng lồ của Silver co ro trong chiếc bồn nhỏ, anh bỗng nhớ ra một điều — tưởng tượng của anh ở viện nghiên cứu đã thành hiện thực.
Anh đã đưa Silver trở lại đất liền, về nhà. Và giờ, người cá ấy đang nằm trong bồn tắm của phòng ngủ anh.
“Dorian?” Silver cảm nhận được cảm xúc dâng trào, có phần lo lắng.
Dorian lắc đầu, ngồi xuống mép bồn, hôn nhẹ lên vành tai hoa lá của người yêu: “Không sao. Em chỉ nghĩ là mình cần đổi bồn tắm lớn hơn.”
“Nhưng anh thích cái này.” Silver lại quấn đuôi quanh eo anh.
Nụ hôn dần trở nên cuồng nhiệt. Dorian đắm chìm trong sự quyến rũ của con quái vật biển. Trong mơ hồ, anh nghe thấy lời thì thầm:
“Anh yêu cái bồn này, ngôi nhà này, cả mảnh đất này. Dorian, anh yêu tất cả những gì thuộc về em.”
Thời gian thay đổi nhiều thứ. Dorian từ con người đã trở thành người cá. Nhưng cũng có những điều thời gian không thể chạm tới — biển cả xanh thẳm vẫn ngân vang khúc ca ngợi hành tinh qua năm tháng.
Và Dorian – Silver vẫn yêu nhau. Họ sẽ mãi bên nhau, cho đến tận ngày tận thế.