Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 11: Phòng Tư Vấn Tâm Lý
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dorian định đi tìm Magmendy để tranh luận cho ra lẽ, nhưng rồi anh đứng yên tại chỗ, chỉ biết nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang rời đi của ông ta. Sau vài giây suy nghĩ, anh quyết định rẽ sang một hướng khác.
Giáo sư Wisdom và nhóm của ông đã khuất dạng khỏi tầm mắt, nhưng Dorian biết rõ họ đang đi đâu.
Toàn bộ Viện nghiên cứu sinh vật biển dưới đại dương có hình dạng gần giống khối cầu, với khu sinh hoạt trung tâm nằm ở giữa, bao quanh là sáu khu thí nghiệm được đánh ký hiệu từ A đến F. Viện nghiên cứu chiếm một diện tích rộng lớn đến mức nó tựa như một sinh vật biển khổng lồ đang ẩn mình dưới đáy đại dương, lặng lẽ rình rập những kẻ liều lĩnh dám xâm nhập.
Ở đây, mọi nhu cầu sống đều được đáp ứng đầy đủ. Không chỉ có vậy, các tiện ích giải trí và thư giãn còn phong phú hơn cả một số thị trấn nhỏ trên đất liền. Dù vậy, cho dù được bài trí giống đời sống trên cạn đến đâu, nơi này vẫn chỉ là một công trình khép kín — một chiếc lồng sắt giữa lòng đại dương.
Thiếu vắng ánh nắng mặt trời trong thời gian dài dễ khiến nhiều người mắc chứng trầm cảm theo mùa. Việc vài ngày lại lên tháp quan sát ngoài trời để hít gió cũng không thể nào thỏa mãn khao khát được hít thở không khí trong lành và đắm mình dưới nắng ấm của cơ thể con người. Cộng thêm áp lực nghiên cứu kéo dài, những vấn đề tâm lý xuất hiện là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Vì vậy, bên cạnh phòng y tế, viện nghiên cứu còn có một phòng tư vấn tâm lý được trang bị đầy đủ, cùng đội ngũ bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp.
Dorian đút tay vào túi áo blouse, bước đi quen thuộc về phía phòng tư vấn.
Khác hẳn mọi khi, nơi này giờ đây im lặng đến đáng sợ. Trước kia, cửa luôn mở, nhạc du dương vang nhẹ, và một nữ y tá với nụ cười dịu dàng sẽ chào đón khách. Không gian ấy từng được ví như một thánh đường nhỏ, luôn sẵn sàng tiếp nhận những tâm hồn mang nỗi niềm cần giãi bày. Nhưng hôm nay, cửa đóng chặt, không có ai ra đón, cũng chẳng có tiếng nhạc. Thay vào đó là những tiếng gào thét kinh hoàng vọng ra từ bên trong.
Âm thanh ấy không thể đến từ một người.
Lòng Dorian bỗng dâng lên nỗi tò mò pha lẫn lo lắng, thôi thúc anh tiến lại gần ô cửa kính vuông trên cửa phòng và lén nhìn vào.
Phòng tiếp khách bên ngoài trống trơn. Chắc hẳn bác sĩ tâm lý và y tá đã vào phòng trị liệu phía trong. Có lẽ do đèn cũ, ánh sáng trong phòng tiếp khách mờ hơn hẳn so với bên ngoài.
Dorian gần như chắc chắn giáo sư Wisdom đang ở trong đó. Nhưng ngoài ông ra, còn ai nữa?
Chỉ có người đang chịu đựng cực kỳ nghiêm trọng mới phát ra được những tiếng kêu như vậy. Thế nhưng, nếu trong viện có ai mắc bệnh tâm thần nặng đến thế, tin tức hẳn đã lan nhanh như cháy, và Dorian không thể không biết.
Một bầu không khí bất an bao trùm khắp nơi. Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng anh. Dorian chợt nhớ lại cuộc thảo luận cách đây không lâu — ngoài Magmendy, mọi người đều mang vẻ mặt tiều tụy, xám xịt, như thể đang chịu đựng một thứ tra tấn khủng khiếp nào đó...
Đúng lúc Dorian đang chìm trong suy nghĩ, cửa phòng trị liệu bật mở. Một người bước ra. Dorian vội lùi lại, giả vờ đi ngang qua định rời đi.
"Dorian?"
Anh chưa kịp đi được mấy bước đã bị gọi lại. Dorian quay người, có chút lúng túng: "Phu nhân Aceso..."
Đứng trước cửa phòng lúc này là một người phụ nữ lớn tuổi, ánh mắt và mái tóc màu nâu ấm như mật ong, như sô cô la nóng, như chiếc chăn lông mềm mại giữa trời đông.
Bà mỉm cười, hai nếp nhăn nơi khóe miệng cong nhẹ thành một đường dịu dàng.
Phu nhân Aceso — một trong những bác sĩ tâm lý xuất sắc nhất của Western Union, cũng là người mà Magmendy đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để mời về viện nghiên cứu. Dorian từng nghĩ, đây là điều duy nhất Magmendy làm đúng trong đời.
"Con của ta, vào đi, không sao đâu."
Không ai có thể từ chối phu nhân Aceso, kể cả Dorian. Dưới ánh mắt dịu dàng nhưng đầy uy lực của bà, những lời bao biện vừa định tuôn ra đã tan biến, anh nuốt chúng vào bụng.
"Thật ra con... chỉ muốn đến xem giáo sư Wisdom có khỏe không. Lúc nãy trong cuộc họp, con thấy ông ấy có vẻ không ổn lắm..." Dorian không nói dối. Đó thực sự là lý do anh đến đây.
"À, tình trạng của ông ấy quả thật rất tệ. Ta e rằng hiện tại con chưa thể gặp ông ấy được. Nhưng nếu con muốn, hãy vào uống cùng ta một tách trà nóng rồi hãy đi nhé?" Phu nhân Aceso nghiêng người, ra hiệu mời.
Không do dự, Dorian lập tức đi theo bà vào bên trong.
Tiếng gào thét kinh hoàng đã biến mất. Ánh đèn trên trần cũng dường như đã trở lại mức sáng bình thường.
Có lẽ vì có phu nhân Aceso bên cạnh, Dorian cảm thấy bình tĩnh hơn hẳn, nỗi lo sợ trong lòng cũng dịu đi.
"Ngồi đi." Như mọi lần, bà đưa Dorian vào văn phòng riêng — một căn phòng ấm áp như chính con người bà.
Anh đặc biệt yêu thích chiếc ghế sofa màu đỏ lá phong trong phòng. Nó trông ấm áp như ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi đêm đông.
Năm năm trước, Dorian 22 tuổi, vừa tốt nghiệp, lòng đầy hoang mang. Anh ghét cha dượng mình, nhưng để tiếp tục nghiên cứu sinh vật biển sâu, anh buộc phải vào viện nghiên cứu của ông ta. Mọi thứ xung quanh đều xa lạ — môi trường, đồng nghiệp, tất cả. Dorian nghi ngờ về chính con đường mình đang đi. Rồi anh tìm đến phu nhân Aceso.
So với từ "bác sĩ", bà thích được gọi là "phu nhân" hơn, vì nghe thân thiết, gần gũi.
Và đúng là như vậy. Trên người bà toát lên một thứ ánh hào quang thiêng liêng của tình mẫu tử. Khi đôi mắt nâu ấm áp ấy nghiêm túc nhìn bạn, bạn sẽ có cảm giác như trở về tuổi thơ, được ngồi trong lòng mẹ, được mẹ dịu dàng hỏi han về những vết thương nhỏ trên cơ thể. Có thể những vết thương ấy chẳng đau lắm, nhưng khi mẹ phát hiện và ân cần quan tâm, bạn sẽ không nhịn được mà bật khóc. Bởi vì từ khi sinh ra, cả thể xác lẫn tinh thần bạn đã phải chịu biết bao tổn thương. Người đời gọi đó là "trưởng thành", là "con đường tất yếu để thành công". Nhưng chỉ có mẹ mới là người tìm ra những vết thương ấy, và nghiêm túc chữa lành chúng.
Vì vậy, trong viện nghiên cứu lưu truyền một câu nói: "Dù đàn ông có mạnh mẽ, uy nghiêm đến đâu, chỉ cần trò chuyện với phu nhân Aceso mười phút, cũng sẽ khóc như trẻ con."
Khi mới đến lần đầu, các nghiên cứu viên trẻ thường không được đưa vào phòng trị liệu, mà vào văn phòng riêng của bà. Thực tế, Dorian chưa từng bước chân vào phòng điều trị — vì phu nhân Aceso nói anh không cần điều trị, chỉ cần được lắng nghe.
Và đúng như lời đồn. Ngồi trên ghế sofa đỏ lá phong, tay cầm tách trà mật ong ngọt lịm, Dorian bắt đầu kể cho bà nghe về gia đình tồi tệ, công việc tồi tệ, cuộc sống tồi tệ của mình. Chưa đầy năm phút, anh đã khóc như một đứa trẻ sơ sinh.
Anh chưa từng nói với ai về nỗi căm ghét dành cho Magmendy. Đây là lần đầu tiên. Dorian hồi hộp chờ đợi phản ứng của bà. Nhưng phu nhân Aceso chỉ nhìn anh với ánh mắt xót xa, khuôn mặt hiện rõ vẻ tức giận của một người mẹ khi thấy con trai mình bị ức hiếp.
"Cho nên mới nói, có những người đàn ông hoàn toàn không xứng làm cha!"
Dorian sững lại, đôi mắt xanh xám long lanh nước mắt, ánh lên như ánh sáng lấp lánh trên mặt biển. Trông anh lúc ấy nhỏ bé đến lạ, như một thiếu niên mười mấy tuổi.
"Nhưng không sao đâu, con của ta. Giờ đây con đã trưởng thành, ưu tú, trở thành một người đàn ông xuất sắc hơn cha dượng con rất nhiều. Con đã có sức mạnh để phản kháng. Nếu cảm thấy bị tổn thương, hãy mạnh mẽ đứng lên bảo vệ chính mình. Con làm được mà."
Từ đó, tuần nào Dorian cũng đến gặp phu nhân Aceso. Ngồi trên ghế sofa, trò chuyện vài câu, uống một tách trà mật ong.
Hai năm sau, công việc anh trở nên bận rộn, không còn đến thường xuyên nữa. Anh đã thăng chức từ trợ lý lên thành nhà nghiên cứu trẻ tuổi nhất viện.
Anh vẫn lạnh lùng, kiêu hãnh như xưa, nhưng nay là sự xa cách tự nhiên, không còn là lớp vỏ bọc che giấu sự yếu đuối. Bởi giờ đây, anh đã sở hữu một nội tâm vững vàng, và niềm tin tuyệt đối vào năng lực của chính mình.