Chương 38: Bài Học Đầu Tiên

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Chương 38: Bài Học Đầu Tiên

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Để giúp người cá dễ nổi lên mặt nước hơn, Dorian đã dùng cách không mấy đúng quy định để thu gom hàng chục khối đá ngầm vụn, xếp chồng lên nhau tạo thành một nền cao vừa phải. Như vậy, chỉ cần người cá dùng đuôi chống xuống, đầu họ có thể thò lên khỏi mặt nước một cách dễ dàng.
Còn bản thân Dorian thì lại chẳng thoải mái chút nào. Muốn giao tiếp với người cá, anh phải ngồi xổm, ngồi bệt, cúi gằm mặt xuống bể nước. Thậm chí lúc cần thiết, anh còn nằm sấp hẳn xuống sàn —— Tóm lại, hình tượng bề ngoài hoàn toàn không nằm trong danh sách ưu tiên của nhà nghiên cứu này.
Ban đầu, Dorian vẫn giữ thái độ dè dặt. Sau khi dặn dò Owen và Lival qua tai nghe, anh mở một mảnh lưới điện nhỏ, đưa bàn tay phải – tay không bị thương – từ từ chìm xuống nước.
"Bé cưng Silver, lại đây nào."
Vài giây sau, Silver từ từ quẫy đuôi bơi lại gần. Hắn dừng lại cách tay Dorian khoảng một mét, ánh mắt chăm chú nhìn bàn tay kia, không chịu tiến thêm.
"Lại đây, nhanh lên." Dorian vốc một ít nước, hất nhẹ lên mặt Silver.
"Huh!" Silver không kịp đề phòng, trúng đòn "tấn công bất ngờ", lập tức chìm tuột xuống nước. Dorian cúi gằm nhìn xuống, cố tìm bóng dáng hắn. Nhưng chỉ một giây sau, tên quỷ tinh nghịch đã bất ngờ xuất hiện ngay dưới chân anh, ngửa mặt phun một cột nước lên.
Lưới điện tạo thành hàng rào, nhưng những khe hở vẫn để nước bắn tung tóe. Dorian liên tục lùi lại, cuối cùng ngồi phệt xuống sàn.
"Phụt —— ha ha ha, thằng nhóc chết tiệt này!"
Không khí lập tức sôi động. Cuối cùng, Silver cũng chịu tiến gần, áp sát vào tay Dorian, dùng những âm thanh ư ơ ngắt quãng để trả lời câu hỏi.
Giờ là lúc bắt đầu dạy học.
Dorian chạm đầu ngón tay lên mặt Silver rồi nhanh chóng rút tay lại: "'Chạm', cái này gọi là 'chạm'." Đồng thời, trên màn hình điện tử bên ngoài lưới điện lập tức hiện lên chữ "chạm".
Nhưng Silver chẳng mấy muốn hợp tác. Hắn chỉ muốn chơi. Ngay khi Dorian rút tay về, hắn liền bơi theo, dụi má, liếm nhẹ bằng đầu lưỡi, hào hứng không biết mệt.
Dorian hiểu rõ ý đồ của hắn, bèn lạnh lùng rút tay lại, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Silver.
Silver chỉ thò nửa khuôn mặt lên mặt nước, mở lớp mí thứ ba, ngước đôi mắt bạc lấp lánh huỳnh quang nhìn Dorian. Qua hàng rào như nhà giam này, ánh mắt hắn vừa ngây thơ, vừa đáng thương khiến Dorian không khỏi mềm lòng.
"Được rồi, chỉ cần nói 'Chạm' với tôi, tôi sẽ thưởng cho anh một con cá mòi, anh thấy thế nào?" Dorian nhấc đuôi một con cá mòi từ hộp đồ ăn bên cạnh, lắc lắc trước mặt lưới điện. "Tôi biết anh làm được mà, Silver. Nói 'Chạm' đi."
"Ch... chạm..."
"Giỏi lắm." Dorian ném con cá mòi qua khe lưới vào trong bể.
Phản xạ của Silver nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp. Trong khoảnh khắc con cá mòi vừa xuyên qua lưới, chỉ 0,1 giây sau, người cá đã há miệng nuốt chửng miếng ăn nhỏ bé ấy. Dorian thậm chí không kịp nhìn rõ động tác của hắn.
Một khởi đầu tuyệt vời. Những ngày tiếp theo, mọi tương tác giữa Dorian và người cá diễn ra suôn sẻ đến khó tin. Silver tiến bộ nhanh chóng, thậm chí học được cách chủ động đưa ra yêu cầu — mỗi khi muốn ăn cá mòi, hắn đều nói "Please" với Dorian.
Tiếp xúc gần đúng là điều thiết yếu, điều này một lần nữa khẳng định phỏng đoán của Dorian: dù là sinh vật biển nguy hiểm như người cá, thì sự tiếp xúc thể chất vẫn mang lại cảm giác an toàn, từ đó xây dựng tình cảm. Chỉ cần nhìn cách hắn dính chặt vào lòng bàn tay Dorian là đủ hiểu.
Dorian lại một lần nữa chìm đắm vào cơn say mê người cá. Ngoài ăn và ngủ, anh dành trọn từng giây từng phút còn lại bên cạnh Silver.
Anh chẳng còn thời gian để quan tâm đồng nghiệp đang làm thí nghiệm gì đáng sợ, cũng chẳng để tâm câu nói ẩn ý nào của Magmendy trong hội nghị. Hay cả việc xử lý những tranh cãi nhỏ nhặt giữa hai trợ lý, hay lời lảm nhảm thần kinh của Lival...
Dorian cảm giác như mình đã bước vào một trạng thái chảy dài vô tận. Cảm giác hưng phấn và thỏa mãn khiến thế giới anh thu nhỏ lại bằng đúng kích cỡ chiếc bể quan sát, trong mắt anh giờ chỉ còn hình bóng người cá gần 4 mét kia.
Cảm xúc của Dorian truyền sang cả Silver. Chỉ cần ánh mắt hai người chạm nhau, Silver liền bắt đầu "nhảy múa": uốn éo thắt lưng và đuôi theo những đường cong mềm mại, rồi dùng tay chạm vào đuôi, cuộn người thành vòng tròn với tư thế khó đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Lúc này, vảy của Silver lấp lánh ánh hồng dịu nhẹ, giống như màu vỏ xà cừ dưới một góc độ nhất định. Dorian phỏng đoán đuôi người cá sẽ thay đổi sắc độ tùy theo cảm xúc. Gần đây, anh đang xem lại các video giám sát cũ để thu thập dữ liệu chứng minh giả thuyết này.
Sau một tuần, Silver gần như đã thuần thục gần một trăm động từ. Dù nghe có vẻ không chuyên nghiệp, nhưng Dorian buộc phải thừa nhận, anh đã dùng cả kỹ thuật huấn luyện chó con để dạy học. Ví dụ, anh bắt Silver xoay vòng, nhảy múa hay đứng yên khi nghe các động từ mệnh lệnh.
Nhân tiện, Silver cuối cùng cũng phân biệt được "môi" và "ăn" – nhờ vào chính Dorian trong một buổi dạy học thực hành.
Tuy nhiên, sự phấn khích của người cá lại là tai họa với những cư dân khác trong bể. Mỗi lần hắn quẫy đuôi mạnh, vài sinh vật xui xẻo lại bị thương. Tất nhiên, chú rùa biển mà Silver yêu thích nhất luôn là nạn nhân chịu nhiều đòn nhất.
Sau một hồi thương lượng, Silver đồng ý gọi chú rùa đó là "Pat". Và hôm nay, Pat lại tiếp tục bị "tra tấn" như thường lệ.
Vì được Dorian xoa đầu và khen "Good boy", Silver hưng phấn đến mức dùng đuôi quăng quật Pat khắp bể. Cuối cùng, hắn vô tình ném Pat bay ra khỏi khe lưới, đáp ngay xuống chân Dorian.
Dorian lật chú rùa nhỏ đáng thương lại khi nó bị hất ngửa. Xác nhận vẫn sống, anh cúi đầu quở trách Silver: "Làm vậy là sai rồi, Silver. Anh cứ thế này sẽ làm nó bị thương."
Silver giả vờ không hiểu, đưa tay qua khe lưới, hướng về Dorian, nói rõ từng từ: "Please." Hắn muốn lấy lại thú cưng của mình.
"Không." Dorian lắc đầu. Đôi khi anh không thể nuông chiều tên người cá này quá đà. Hắn cần hiểu rằng Dorian sẽ không đáp ứng mọi yêu cầu của hắn.
"Pleaseeee..." Silver kéo dài âm cuối, thêm vào giọng mũi đặc trưng, nghe như tiếng nức nở tủi thân.
Người cá đẹp trai, giọng nói mê hoặc, giờ lại đang làm nũng qua tấm lưới sắt.
Cảnh tượng ấy khiến Dorian hoàn toàn không thể kháng cự.
Anh xoa xoa thái dương, đấu tranh nội tâm vài giây: "Được rồi, nếu anh nói 'help me', tôi sẽ trả Pat lại cho anh."
"Help, me."
Nhưng đúng lúc đó, một sự cố bất ngờ xảy ra. Khi Silver rút tay về, một sợi gai sắt nhô ra từ hàng rào lưới điện đâm trúng cổ tay hắn. Càng giãy, gai sắt càng đâm sâu. Hắn rên lên đau đớn, giọng kêu giống hệt cá heo con bị thương.
"Đừng cử động, giữ nguyên tư thế!" Dorian lập tức cúi xuống, nắm chặt cổ tay Silver, ngăn hắn làm vết thương nặng thêm.
Silver vẫn lẩm bẩm "help me" không ngừng — và lần này, lại vô tình dùng đúng ngữ cảnh. Dorian bật cười: "Được rồi, tôi sẽ cứu anh. Ngoan nào, đừng vùng vẫy nữa."
Anh kiểm tra vết thương, thấy sợi gai sắt đâm lên trên một góc, may là không chảy nhiều máu. Da người cá rất dày, nếu không phải Silver vùng vẫy liên tục thì gai sắt chẳng thể đâm sâu đến thế.
Lưới điện giam giữ người cá được làm từ chất liệu cực kỳ chắc chắn. Dorian thử nhiều cách nhưng không tìm được cách gỡ tay Silver ra mà không làm vết thương nghiêm trọng hơn.
"Này, hai người có nghe thấy không? Tôi cần công cụ cắt lưới điện, cưa điện cầm tay hay gì đó tương tự." Dorian nói qua tai nghe.
"Vâng, tiến sĩ." Owen trả lời, nhưng người bước vào phòng thí nghiệm lại là Lival.
Ngay khi cửa mở, người cá lập tức trở nên kích động. Hắn thở khò khè về phía cửa, khi Lival tiến gần thì hét chói tai.
"Ôi Chúa ơi." Dorian cố chịu đựng tiếng kêu tra tấn tinh thần của Silver. Một tay giữ chặt cổ tay hắn, một tay nhận cưa điện, anh nói với Lival: "Anh ta không thích cậu. Mau đi ra ngoài."
Lival đứng lại một lúc, để lại lời dặn "cẩn thận" rồi rời đi.
Dorian không để ý. Anh cẩn thận dùng cưa điện cắt đứt một đoạn lưới nhỏ, cuối cùng cũng gỡ được mảnh gai sắt ra khỏi cổ tay Silver.