Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 46: Bức Ảnh Dưới Đáy Biển
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi màn hình sáng dần, mảng đen mà Dorian tưởng là bóng tối trong cảnh nền bỗng hiện rõ những đường cong kỳ dị. Ban đầu, anh nhận ra hình dáng đầu và hai cánh tay con người, nhưng không có chân. Càng nhìn kỹ, anh càng thấy rõ những chiếc đuôi – đúng vậy, những bóng ma kia có thân trên giống người, nối liền với phần thân dưới là những chiếc đuôi cá dài ngoẵng.
Dorian không nhận ra ngay vì số lượng quá đông. Vô số bóng dáng chồng chéo, ẩn hiện trong bóng tối phía xa ngoài tầm chiếu sáng của tàu thăm dò, tạo thành một bức tường đen ngòm.
Mưa xối xả rơi từ những đám mây, trộn lẫn những hạt băng nhỏ, giội xuống mặt biển, giội xuống đảo Ferdinand và tháp canh, rồi cuối cùng đập thẳng vào trái tim đang đập thình thịch của Dorian.
Anh trợn mắt, lắc đầu không ngừng, ôm lấy nỗi kinh hoàng tột cùng, thốt lên: "Không… không thể nào! Cái này không thật! Chắc chắn là do hình ảnh mờ nên tạo thành ảo giác thôi!"
"Đảo rác và thủy triều đỏ đã biến mất," Ed bỗng nhiên chuyển đề.
"Hả?" Dorian hoàn toàn lạc nhịp, vội đáp: "Ừ thì, đúng vậy, tôi biết điều đó. Ai lên đất liền hóng gió cũng thấy được. Nhưng vấn đề tôi đang hỏi anh là tính chân thực của bức ảnh kia!"
"Tôi đang giải thích cho anh lý do," Ed nhìn thẳng vào mắt Dorian.
Thành thật mà nói, đôi mắt hơi lồi của Ed khiến Dorian luôn liên tưởng đến loài thằn lằn lạnh lùng. Nhưng ánh nhìn bình tĩnh ấy kỳ lạ thay lại làm dịu dòng máu sôi sục trong người anh. Dorian hít sâu một hơi, để cơn mưa lạnh mùa đông cùng mùi tanh mặn của biển tràn vào phổi, dập tắt nỗi hoang mang trong người.
Anh gạt mái tóc ướt ra sau, lấy lại sự tỉnh táo: "Ý anh là… người cá đã làm sạch biển?"
Ed gật đầu: "Đúng vậy. Bức ảnh anh vừa xem là từ đoạn video ghi lại một tháng sau khi viện nghiên cứu bắt được người cá. Dường như có một nhóm người cá hoạt động gần viện, nhưng lúc đó chẳng ai nghĩ đến việc liên hệ sự biến mất của chất ô nhiễm với bọn họ. Mọi người chỉ nghĩ —— cuối cùng cũng có thể bắt đầu thí nghiệm rồi."
Dorian gật đầu. Anh hiểu. Khi số lượng đối tượng thử nghiệm có hạn, người ta chỉ có thể tập trung quan sát. Và khi phát hiện người cá không phải loài quý hiếm, lại có thể bắt được dễ dàng, thì chẳng ai còn lo lắng gì nữa.
Vì thế, khi Ed kể về những thí nghiệm kháng virus tàn bạo trên người cá, Dorian cũng không ngạc nhiên. Anh biết Magmendy có thể làm điều đó. Những thí nghiệm virus này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong vô số hành vi vô nhân đạo khác.
Dorian run rẩy hỏi: "Nhưng… tại sao bầy người cá lại tụ tập ở đây? Chuyện chúng lao vào lưới điện… cũng là ngoài ý muốn sao?"
Ed nhún vai, tỏ vẻ không rõ, rồi quay lại chủ đề ô nhiễm biển.
"Khoảng nửa tháng sau khi đảo rác và thủy triều đỏ biến mất, cuối cùng cũng có người bắt đầu nghi ngờ về vai trò của người cá trong việc làm sạch biển."
"Làm sạch bằng cách nào?"
"Khi tiếp xúc với không khí, cơ thể người cá tiết ra một loại chất nhầy đặc biệt, có khả năng phân hủy chất gây ô nhiễm. Nhưng còn một cách hiệu quả hơn nữa…" Ed ngừng lại, rồi thốt ra từng chữ lạnh như băng: "Ăn chúng."
"Ăn?"
Dorian cảm giác như một sợi dây vô hình đang kéo tất cả các mảnh ghép lại. Câu trả lời nằm ngay trước mắt, nhưng anh cứ với tay là tóm trượt.
Trong tự nhiên thật sự tồn tại những sinh vật có thể tiêu hóa nhựa — như ấu trùng bướm sáp. Từ thế kỷ trước, một nhà khoa học Ý đã phát hiện chúng không chỉ ăn nhựa, mà còn phân hủy nó thành ethylene glycol — hợp chất có thể phân hủy trong đất và nước chỉ trong vài tuần. Một công cụ hoàn hảo xử lý rác thải trắng.
Tiếc thay, trước khi được công nhận giá trị, những sinh vật ấy đã trải qua những thí nghiệm tàn khốc. Để xác định enzyme phân hủy polyethylene đến từ đâu, các nhà nghiên cứu đã nghiền ấu trùng thành hỗn hợp, bôi lên màng ni lông — và kết luận: enzyme nằm trong dạ dày chúng.
Tất nhiên, người cá khổng lồ không thể bị bỏ vào máy trộn bê tông. Vì thế, họ nghĩ ra một ý tưởng "tuyệt vời".
"Họ bỏ đói người cá, rồi khi đói đến cùng cực, mới ném nhựa vào cho chúng ăn. Kết quả như mong đợi — người cá tiêu hóa được nhựa. Nhưng điều đó cũng gây tổn hại nghiêm trọng đến hệ tiêu hóa của chúng."
Lời Ed như tia lửa châm ngòi ký ức. Dù trong lòng như có sấm sét nổ vang, Dorian vẫn cố giữ giọng điềm tĩnh: "Người cá đó… là Cain, đúng không?"
"Đúng."
Thì ra là vậy. Nhóm nghiên cứu của Kayden bỏ đói Cain. Trong cơn khát đói tột cùng, hắn dụ trợ lý của Kayden vào bể nước và ăn thịt người đó. Để trả thù, Kayden cố tình gây tai nạn trong thí nghiệm tiếp theo, nhằm giết hắn.
Dorian không biết mình đã nói to những suy nghĩ ấy, cho đến khi Ed gật đầu xác nhận.
"Đúng. Nhưng thực ra, cái chết của người cá là do chính thí nghiệm gây ra. Bây giờ, hãy quay lại vấn đề ban đầu —— chiếc đuôi của người cá."
Dorian ngẩng phắt đầu.
"Nếu con người bị cắt cụt nửa thân dưới, vẫn có thể sống sót tạm thời. Vậy nếu người cá mất đuôi, liệu chúng có sống được không? Nếu được, cắt bao nhiêu thì chết?"
"Một lũ khốn nạn!" Dorian phẫn nộ thét lên. "Đừng bảo tôi là chúng thật sự cắt đuôi người cá từng chút một?"
"Chính xác. Kết quả từ nhiều thí nghiệm cho thấy người cá có sức sống mãnh liệt, không dễ chết. Chúng muốn tìm ra giới hạn sống của loài này bằng cách đó."
"Chúa ơi…"
Nỗi đau và căm phẫn trào dâng, siết chặt tim anh. Dorian tựa lưng vào vách phòng điều khiển, vùi mặt vào lòng bàn tay. Anh căm ghét sự vô tri của bản thân, và cảm thấy tội lỗi vì mình cũng là một phần của đám người gây tội ác. Linh hồn anh như vỡ vụn trong cơn dày vò.
"Từ tháng Mười, mỗi thứ Hai hàng tuần, họ cắt đi một phần đuôi của Cain. Sau đó, do người cá có khả năng phục hồi, họ điều chỉnh tần suất thí nghiệm. Ban đầu cắt mất vây đuôi, rồi thêm mười centimet, hai mươi centimet… Cho đến cuối cùng, họ ước lượng sai kích thước khoang nội tạng trong đuôi và vô tình cắt đứt ruột hắn."
Thứ Hai.
Dorian chợt hiểu vì sao Silver luôn lo lắng bất thường vào mỗi thứ Hai.
Anh nhớ ra điều gì đó, vội hỏi: "Cain chết vào ngày nào?"
"Ngày 12."
"Ngày 12… đúng rồi, ngày 12…" Dorian gật gù, ánh mắt lướt qua Ed, lướt ra cửa sổ, rơi vào màn đêm mưa gió.
Ngày 12 — chính là ngày Silver kéo Dorian xuống bể nước.
Dorian không biết người cá có kết nối ý thức hay không. Cũng có thể chẳng có gì thần bí — chỉ là sóng hạ âm trong tiếng kêu, cùng thính lực siêu việt của chúng.
Khoảnh khắc đuôi Cain bị cắt đứt, tiếng gào thét tuyệt vọng, sợ hãi và phẫn nộ của hắn đã xuyên qua từng lớp kim loại, truyền đến tai những người bạn đồng loại.
Dorian không thể hình dung Silver đã sống sót qua tháng ngày dài ấy bằng cách nào.
Chính vì anh quan sát Silver từng giây từng phút, nên anh càng không thể hiểu được nội tâm hắn.
Hắn có sợ không? Có bất lực không? Mỗi lần nghe tiếng bạn mình gào thét, hắn có từng nghĩ đến việc giết hết nhân loại?
Dorian không biết.
Bởi vì Silver chưa bao giờ thể hiện những cảm xúc ấy với anh.
Hắn nhẫn nhịn, gom tất cả nỗi sợ và lo lắng về đêm. Không ai hiểu rõ hơn Dorian: ban ngày, anh và vật thí nghiệm của mình hòa hợp đến mức nào.
Dorian như một con ma cà rồng tham lam, hút cạn niềm vui từ Silver. Anh yêu vật thí nghiệm của mình, yêu nghiên cứu của mình, và tự hào về điều đó. Vì thế, anh càng giống một kẻ sát nhân ngu dại, đáng ghê tởm.
Nhưng Silver không oán hận Dorian.
Người cá ấy đáng lẽ phải điên cuồng trả thù nhân loại, vậy mà lại không căm ghét nhà nghiên cứu của mình.
Hắn để lộ chiếc cổ mảnh mai, để Dorian tùy ý vặn vẹo vây tai mình. Hắn tặng anh ngọc trai, hát cho anh nghe, nhảy cho anh xem. Hắn hợp tác với mọi thử nghiệm nhàm chán, không một lời phàn nàn.
Hắn có vô số cơ hội để giết Dorian. Hắn đã không còn sợ điện giật hay gây mê. Hắn có thể xé xác anh thành từng mảnh ngay khi anh đứng gần lưới điện, không chút đề phòng.
Nhưng hành động phản kháng duy nhất của hắn là âm thầm cắt lưới và kéo Dorian xuống nước — và thậm chí, còn không làm hại anh.
Dorian nghi ngờ rằng lúc ấy, Silver kéo anh xuống không phải vì tức giận, mà vì… sợ hãi.
Bây giờ, mọi nguyên nhân và kết quả như những mảnh ghép đồ chơi trẻ em được xếp ngay ngắn trước mắt anh — rõ ràng, đến mức khiến người ta sởn da gà.
Tiếng gào thét của người cá trong phòng thí nghiệm Payson. Các nhà nghiên cứu và trợ lý lần lượt đến phòng y tế chữa tai. Khi nhắc đến người cá, tất cả đều tái mặt.
"Là sinh vật đáng sợ và xảo quyệt…"
"Người cá cực kỳ ác độc, nguy hiểm…"
"Hắn là quái vật, là ác quỷ…"
Mọi người đều nói như vậy với Dorian. Ngay cả anh cũng từng tin.
Vậy anh đã làm gì khi người cá đuôi bạc tội nghiệp ấy đang cầu cứu anh?
À đúng rồi. Anh đã nói "Không" và quay người bỏ đi.
Thiết bị đầu cuối rung lên, báo hiệu thời gian hóng gió kết thúc, Dorian nên trở về căn cứ dưới nước. Nhưng anh phớt lờ. Trong viện nghiên cứu đầy camera, chỉ ở trên đất liền, họ mới có thể nói về những chủ đề cấm kỵ trong góc chết của máy quay.
Với tư cách quản lý thí nghiệm, Ed có quyền truy cập video nghiên cứu cũ. Y mở ra, để Dorian tận mắt chứng kiến: Cain — người cá đực — đã bị cắt đuôi từng đoạn như thế nào.
Cain từng có chiếc đuôi xanh lam đẹp đẽ. Nhưng trong video, lớp vảy gần như rụng sạch. Cơ thể hắn đầy những nốt đỏ lồi lên do virus, trông như một con cóc dị dạng mọc đuôi ghê rợn.
Hắn gào khóc trên bàn mổ, van xin lòng thương từ bất kỳ ai hắn thấy. Nhưng các nhà nghiên cứu bịt tai, lạnh lùng tiếp tục cắt đuôi hắn bằng cưa điện. Sau đó, ném hắn trở lại bể quan sát, để một tuần sau lại lặp lại quy trình đó.
Trong khoảnh khắc, Dorian thấy khuôn mặt Silver hiện ra trên bàn mổ. Hắn bị trói chặt hai tay và nửa thân trên, bao quanh là vô số "sát thủ áo trắng". Silver nhìn họ trong hoảng loạn, vùng vẫy, cố gào gọi tên Dorian — nhưng chẳng bao lâu, tiếng gọi ấy sẽ biến thành thét thê lương vì đau đớn.
【Dorian——】
【help me please——】