Lưới điện và định mệnh

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Lưới điện và định mệnh

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
"Cẩn thận chút đi." Dorian nắm tay Jerome, dẫn cậu rời khỏi khu sinh hoạt trung tâm đến khu F xa xôi.
Dorian và Jerome không phải cặp đôi duy nhất rời đi, nên chẳng ai để ý nhiều đến sự biến mất của họ — đúng như Dorian mong muốn.
"Nơi này tối quá." Jerome sát vào Dorian. Thực ra, cậu chẳng mấy hứng thú với người cá, nhưng nếu Dorian định cùng cậu trốn ra ngoài bể cá, đó sẽ là trải nghiệm thú vị nhất đời Jerome. Thế nên cậu nhanh chóng theo sát Dorian.
Do đã ngắt nguồn điện không cần thiết, hành lang chìm trong bóng tối. Chỉ những biển chỉ dẫn thoát hiểm hai bên đường le lói ánh xanh lục, khiến lối đi dài hun hút như miệng một con quái vật.
Dorian cảm giác mình như tên ác quỷ dẫn dụ người xuống địa ngục, lừa gạt một kẻ vô tội vào bẫy.
"Đừng sợ, sắp đến rồi." Dorian kéo Jerome lại, đặt tay lên eo cậu, thì thầm an ủi.
Hệ thống giám sát của viện nghiên cứu ghi lại mọi hoạt động của thành viên. Dorian phải hoàn thành kế hoạch trước khi bị phát hiện, nhưng không thể vội vã trước mặt Jerome.
Vài phút sau, Dorian dẫn Jerome đến khu vực quen thuộc của mình.
Cánh cửa phòng thí nghiệm đóng lại sau lưng họ, Dorian đột nhiên cảm thấy một định mệnh khó cưỡng.
Anh không còn đường lui nữa.
Dụ dỗ Jerome uống rượu mê dễ hơn tưởng tượng. Nhưng trên thực tế, mọi sự chú ý của cậu đều đổ vào Silver.
"Thật không thể tin được!" Jerome nhìn người cá, thốt lên đầy kinh ngạc, "Nó lớn hơn em tưởng tượng nhiều lần."
Silver đứng bên kia tấm kính, lặng lẽ quan sát Dorian và kẻ lạ mặt.
Trước đó, Dorian lo lắng Silver sẽ nổi giận như khi thấy Lival quấy rối mình. Hơn hai tuần qua, chỉ có hai người ở đây, Dorian gần như mỗi ngày đều mở lưới điện trò chuyện với Silver. Phòng thí nghiệm này đã trở thành nơi hẹn hò bí mật của họ.
Tuy nhiên, như thể có sự đồng cảm với Dorian hay đã cảm nhận trước điều chẳng lành, Silver không phản ứng thái quá trước hành động thân mật của Jerome. Hắn chỉ vẫy đuôi cáu kỉnh, đôi mắt trắng dã chằm chằm vào Dorian không chớp mắt.
Dorian không biết cảm giác khi nhìn thế giới bên ngoài từ trong bể nước ra sao. Anh hy vọng mình không quá xấu xa. Giá mà Silver quay lưng lại, để hắn không có ấn tượng xấu về mình trước khi quay về biển, để hắn mãi nhớ đến vẻ đường hoàng của anh.
Nhưng ngay lúc này, mối liên hệ giữa họ đã bị phá vỡ.
Silver đã chứng kiến toàn bộ quá trình Dorian làm Jerome ngất đi. Hắn nhìn thấy Dorian dụ dỗ chàng trai uống hết ly vang đỏ, âu yếm ôm cậu vào lòng thì thầm những lời ngọt ngào, như đang bỏ bùa mê gì đó.
Dorian ôm Jerome, đếm từng giây trong đầu. Đến giây thứ 132, Jerome ngất xỉu trong vòng tay anh. Dorian không kịp cảm nhận sự tội lỗi dâng lên, vội đặt Jerome xuống, cởi váy của cậu ra. Rồi anh đứng dậy, nhìn về phía Silver.
Trong khoảnh khắc hai đôi mắt chạm nhau, người ngoài bể và người cá trong bể cùng di chuyển, cùng lao về phía lưới điện. Dorian thuần thục ngắt nguồn, giật mạnh lưới lên.
Dây xích trên đuôi Silver là rắc rối, nhưng Dorian đã chuẩn bị sẵn cưa điện. Dù mất chút công sức, đó không phải vấn đề lớn.
Thế nhưng, khi Dorian định xuống nước giúp Silver cưa đứt dây xích, người cá đột nhiên vùng vẫy dữ dội.
Một tiếng kêu đau đớn vang lên, Silver kéo rách đuôi mình. Vây đuôi khổng lồ và chóp đuôi hắn bị xé đôi hoàn toàn. Dorian trơ mắt nhìn, hoàn toàn không kịp ngăn cản.
Dòng máu tím đỏ nhanh chóng tan vào nước. Dorian đau lòng, vươn tay giúp Silver vịn lên thành bể trơn trượt.
Việc đầu tiên Silver làm sau khi lên bờ là ôm chầm lấy Dorian, khiến anh ngã ngửa ra đất. Đuôi hắn giật lên vì đau.
Dorian ôm chặt Silver, lòng tràn ngập áy náy và tự trách. Anh vuốt vây lưng và lớp vảy đuôi hắn, hôn lên vành tai hắn: "Không sao đâu, sẽ hết đau thôi." Người cá đáp lời bằng tiếng hừ hừ.
Dorian không có thời gian cảm nhận ôm chân chính đầu tiên giữa họ. Anh vội vàng lấy chiếc khăn lông đã chuẩn bị từ trước, lau khô nước trên người Silver, rồi mặc váy của Jerome cho hắn.
Dorian nghĩ mình đang bình tĩnh, nhưng khi phát hiện bàn tay run đến mức không thể kéo khóa váy, anh mới nhận ra sự thật.
Trong suốt quá trình đó, Silver hết sức phối hợp. Hắn dùng xương sống đuôi chống đỡ cơ thể, thậm chí chủ động đưa tay vào lớp vải bó sát không thoải mái.
Và sự thật chứng minh Dorian đúng.
Silver hợp với chiếc váy hoàn hảo, như thể hắn vốn là chủ nhân của nó.
Jerome đã nhịn ăn cả ngày để khoe vòng eo, nhưng Silver vốn có eo thon thả, đuôi tròn đầy hơn mông người, và chiếc váy đuôi cá vừa vặn che giấu đuôi.
Dorian tham lam ngắm nhìn Silver trước mặt mình, như muốn khắc sâu hình dáng này vào mắt.
Dù khoác vỏ bọc con người, Silver vẫn tỏa hơi thở động vật khác biệt hoàn toàn.
Hắn mở lớp màng bảo vệ mắt, Dorian nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt xám bạc thuần khiết, cũng như sự ngây thơ, trong sáng và chân thành mà đồng loại hắn đã vứt bỏ từ lâu.
Hắn tin tưởng Dorian. Dù không biết Dorian dẫn hắn đi làm gì, hắn chỉ dựa vào cảm giác thuần túy nhất mà quyết định xé rách đuôi mình.
Dorian nhắm mắt, xua đuổi những suy nghĩ đen tối, cố giữ lý trí. Họ không còn nhiều thời gian.
"Bé cưng, cúi thấp hơn đi."
Dorian vuốt xúc tu tóc Silver, bảo hắn cúi xuống bắt chước chiều cao Jerome.
Tóc người cá cực kỳ nhạy cảm. Chưa kịp chạm, những xúc tu mềm mại đã quấn lấy Dorian. Silver khẽ kêu, lập tức lao vào vòng tay anh, đuôi lớn dưới váy vỗ xuống đất.
Nhưng Dorian đẩy hắn ra: "Chúng ta phải nhanh lên."
Để đến phòng quan sát kính cần ít nhất ba phút. Dưới camera giám sát, họ không thể quá lộ liễu. Nếu có ai theo dõi màn hình, Dorian phải khiến họ nghĩ đây chỉ là hành động điên cuồng của đôi tình nhân say rượu.
Điều này sẽ thử thách diễn xuất của Dorian, cũng như mức độ thuần hóa anh đối với Silver.
Khi sắp rời khỏi phòng thí nghiệm, Dorian dặn Silver lần nữa: "Giấu kỹ đuôi vào, nhớ chưa?"
"Ưm..." Silver khịt mũi nhỏ, Dorian coi như hắn đã hiểu.
Dorian nắm bàn tay màng trơn của Silver, hít sâu, rồi ngoắc ngón tay bảo hắn cúi đầu. Silver ngoan ngoãn nhích lại gần, chóp mũi cách Dorian một tấc, đôi mắt chằm chằm không rời.
"Tiếp theo đây, có lẽ tôi sẽ phải làm chút chuyện mạo phạm đến anh."
Dorian nhìn vào môi Silver, lông mi rung rung.
"Làm chuyện đó tôi sẽ chết ư, công chúa tiên cá của tôi?"
Dorian bật cười, nghiêng đầu hôn lên môi nhợt nhạt lấp lánh nước của Silver.
_______________________