Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 71: Ánh Sáng Dưới Đáy Vực
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dorian đã lục soát khắp hòn đảo hai lần nhưng vẫn không tài nào tìm thấy thiết bị đầu cuối cá nhân kia.
Mặt trời trên cao không quá chói chang, nhưng mồ hôi vẫn túa ra khắp người Dorian. Anh dừng lại trước cửa hang – nơi lẽ ra thiết bị phải nằm – và cố gắng sắp xếp lại đầu óc.
Dorian thề rằng anh không phải kẻ đa nghi, càng không muốn vô cớ nghi ngờ bạn đời của mình.
Nhưng mà…
Trên một hòn đảo hoang chỉ có hai người, ngoài Silver ra, thì còn ai có thể khiến món đồ nhỏ bé này biến mất khỏi chỗ cũ? Trừ phi nó tự mọc đuôi rồi nhảy xuống biển.
Dorian không muốn nổi giận vào buổi sáng, phổi và chân vẫn còn nhức buốt hành hạ thần kinh. Nhưng anh vẫn cố nén cơn bực bội, quay lại đối mặt với Silver: "Là anh làm phải không? Anh đã ném thiết bị đầu cuối đi phải không?"
Silver chớp mắt, ánh mắt ngơ ngác như thể không hiểu Dorian đang nói gì.
Dorian lại nhắc lại, lần này giọng trầm hơn, răng nghiến nhẹ: "Đừng làm bộ nữa, Silver. Em biết anh hiểu được. Nói cho em biết, tối qua sau khi em ngủ, anh có lén di chuyển nó không? Chính là cái thứ em đeo trên cổ tay hôm qua đó."
"Hử?" Silver phát ra tiếng kêu nhỏ như cá heo. Hắn hơi cúi cổ, co hai bàn tay có màng che ngực, lắc hông và nhấc vây đuôi lên – tư thế yếu đuối, mong manh, thể hiện nỗi sợ hãi và khao khát được Dorian che chở.
Dorian nhìn hắn một lúc rồi thở dài: "Thôi được rồi, chắc là bị một con chim biển nào đó tha đi mất rồi. Phù… chuyện đến đây là xong."
Lời nói ấy khiến Silver lập tức rạng rỡ trở lại – xem kìa, giờ hắn lại hiểu tiếng người rồi – hắn duỗi người, bám sát vào Dorian, nũng nịu khẽ rên.
Dorian bình tĩnh lại, thuận tay hôn nhẹ lên vây tai của người cá: "Cưng à, em đói rồi. Anh có thể đi kiếm chút gì cho em ăn được không?"
"Ưm..." Người cá reo vui, lập tức xoay người nhảy xuống biển, chẳng mấy chốc đã khuất bóng.
Dorian đứng lặng trên bờ một lúc, rồi cởi áo ngủ, bước về phía những con sóng vỗ nhẹ.
Chân chìm dần: mắt cá, đầu gối, đùi, vai, rồi cả cơ thể chìm vào nước.
Anh hít sâu – đây là lần đầu tiên anh lặn xuống biển xanh thẳm này mà không có Silver đi cùng.
Nước lạnh buốt – mùa đông Bắc bán cầu vẫn còn bám trụ yếu ớt tại vùng xích đạo – nhưng sau một lúc, cái lạnh ấy trở nên dễ chịu, gần như ấm áp. Cặp chân đau nhức dường như được hồi sinh, chỉ cần một cú đạp nước, anh có thể lao đi xa hàng chục mét.
Đúng vậy, Dorian chưa từng có ý định từ bỏ thiết bị đầu cuối. Anh đã nói dối Silver, cố ý đuổi hắn đi để có thể lặn xuống biển một mình tìm kiếm – bởi nếu Silver ở đây, hắn chắc chắn sẽ ngăn cản.
Trong lòng Dorian đã nghĩ ra hàng tá lý do tốt đẹp để biện minh cho hành động của Silver. Hợp lý nhất là: vì hắn từng trải qua ác mộng ở viện nghiên cứu. Hắn ghét mọi thứ gợi nhớ đến nơi ấy – như thiết bị đầu cuối, hay cánh cửa sập của xuồng cứu sinh in logo Viện Hải dương học Ferdinand. Cái thứ nhất từng được đeo trên tay các nhà nghiên cứu, cái thứ hai là biểu tượng của nơi giam cầm hắn.
Vài ngày trước, Dorian sẵn sàng tin điều đó. Nhưng giờ đây, một cảm giác mơ hồ, mờ ảo như lớp sương biển bao phủ đại dương trong tâm trí, khiến anh không thể phớt lờ nữa.
Có thể Silver không cố ý ngăn anh trở về đất liền, nhưng chắc chắn hắn đang giấu anh điều gì đó.
Đến tận lúc này, Dorian mới thực sự tỉnh táo – như vừa thức dậy từ một giấc ngủ dài. Ánh sao trong mơ anh giờ là ngọn lửa ma trơi trên mộ, thảm cỏ là đầm lầy thối rữa, tiếng chim hót là tiếng khóc báo tử.
Không có xứ sở thần tiên, không có vườn địa đàng, chẳng có Atlantis nào cả.
Thế giới bỗng chốc chuyển sang đen trắng, vang vọng bởi những tiếng ồn từ những cái xác im lặng.
Anh cảm nhận lại được sự sống – chân thực, xấu xí, đau đớn.
Dorian không rõ liệu Silver có dùng thứ thôi miên nào hay không, hay đơn giản là anh đã bị tình yêu làm mờ mắt. Nhưng trước hôm nay, anh chưa từng nghi ngờ hắn.
Silver là người cá tội nghiệp, bị nhân loại bắt giữ cùng đồng loại. Hắn ngoan ngoãn, vô hại, ánh mắt ngập tràn sự ngây thơ – chỉ biết khóc lóc dưới lưỡi dao mổ của con người tàn ác. Hắn yêu Dorian sâu sắc, dù thoát về biển, vẫn lưu luyến quanh khu vực viện nghiên cứu. Rồi cứu Dorian khỏi tai nạn biển, hiến dâng lòng trung thành tuyệt đối.
Silver – một bạn đời người cá hoàn hảo.
Nhưng thực tế, giống loài "người cá" vẫn còn quá nhiều bí ẩn. Dorian chẳng biết gì về họ, về chính Silver, thậm chí không hiểu tại sao mình lại được chọn.
Giá mà Silver có thể nói tiếng người, Dorian đã chẳng phải rơi vào cái bẫy do chính mình dựng lên.
Nhưng vấn đề chính là đây.
Rõ ràng, hắn có thể nghe hiểu từng lời Dorian nói, nhưng vẫn cố tình giả ngây thơ như lúc mới gặp.
Phải.
Giả vờ.
Hắn làm bộ đáng thương mỗi khi gây rắc rối khiến Dorian tức giận, rồi lại vẫy đuôi nũng nịu để anh không nỡ trách mắng.
Dorian chưa quên dáng vẻ hắn phá hủy bể quan sát, đe dọa Lival… và cái chết của Lival cũng…
Một cảnh báo màu vàng vụt hiện trong tâm trí Dorian. Anh giật mình nhận ra mình đang đi quá xa – đang tưởng tượng về Silver quá xấu. Không nên như vậy. Dù sao đi nữa, Silver chưa từng làm hại ai.
Dorian gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn, tập trung tìm kiếm dưới vùng biển nông.
Trên đảo không có nhiều chỗ giấu đồ, nên anh càng tin rằng Silver đã ném thiết bị xuống biển.
Dù biết hành động này như mò kim đáy bể, anh vẫn không bỏ cuộc. Hơn nữa, anh còn hy vọng: nếu tấm kim loại và thiết bị đầu cuối kia trôi dạt đến đảo, thì có thể vẫn còn những mảnh vỡ khác. Biết đâu anh may mắn tìm được một thiết bị đầu cuối khác…
"Wooo ——"
Một tiếng kêu trầm vang vọng từ xa, như tiếng cá voi. Sức ép tự nhiên từ sinh vật khổng lồ khiến Dorian và cả bầy cá nhiệt đới xung quanh đều run sợ.
Anh không rõ có phải hoa mắt không, nhưng thoáng thấy một bóng đen dài lướt qua phía chân trời, tựa như vòi một quái vật biển. Dorian lập tức dừng bơi, bám vào tảng đá ngầm, quan sát xung quanh.
Không có Silver bên cạnh, dù Dorian bơi giỏi đến đâu, cũng chỉ là miếng mồi nhỏ giữa biển cả đầy kẻ săn mồi. Là một nhà nghiên cứu sinh vật biển, anh hiểu rõ hơn ai hết: đại dương bây giờ – đầy bất trắc.
Một hồi lâu trôi qua, mọi thứ trở lại yên tĩnh. Dorian từ từ thả lỏng.
Có lẽ chỉ là một con cá hố thôi.
Anh nổi lên mặt nước hít thở, rồi lại lao đi.
Phải nhanh lên – Silver sắp quay lại. Anh không dám tưởng tượng vẻ mặt người cá khi phát hiện anh biến mất – có khi hắn sẽ hoảng loạn, khóc ra cả đống ngọc trai nhỏ?
Dorian tự an ủi bằng những hình ảnh hài hước, rồi tăng tốc, bơi về hướng Tây Bắc hòn đảo.
Anh chưa từng đến vùng biển này – vì phía sau hang động là một vách đá dựng đứng, không thể vượt qua. Dorian thường chỉ hoạt động quanh bãi biển phía Đông Nam, và Silver chưa từng dẫn anh vòng ra phía bên kia.
Anh bơi dọc theo rìa đảo, mắt dò tìm những mảnh vỡ nhân tạo giữa các rạn san hô. Và quả thật, anh tìm thấy rất nhiều mảnh kim loại vương vãi – chắc hẳn cũng trôi dạt theo dòng hải lưu từ viện nghiên cứu bị sập, giống như cánh cửa và thiết bị đầu cuối.
Nếu lúc này Dorian đang đứng trên đất liền, phổi đầy không khí, hoặc có thời gian suy ngẫm thong thả như một con chuột không bị mèo rượt, anh hẳn đã nhận ra điều kỳ lạ: những mảnh kim loại này chỉ tập trung quanh khu vực nhỏ bé này.
Nhưng lúc này, oxy đã cạn, hy vọng cũng gần tắt. Trong đống đổ nát, anh không tìm thấy thiết bị thông minh nào còn dùng được.
Có lẽ tất cả chỉ là phí công.
Dorian chán nản nghĩ.
Anh do dự vài giây, nổi lên hít một hơi sâu, rồi lại lặn xuống – thử lần cuối.
Vừa rồi anh thấy một tia sáng chớp ở phía sau. Có thể là sinh vật phát quang như sứa. Nhưng trước khi xác nhận, Dorian vẫn níu giữ chút ảo tưởng – anh định bơi tới đó xem cho ra lẽ. Nếu chỉ là sứa, anh sẽ bỏ cuộc, quay về.
Nghĩ vậy, anh vội vã bơi về phía điểm sáng.
Lần cuối cùng.
Thử nốt lần cuối.
Dorian cảm giác mình như một con cá lao về mồi ảo – có thể chỉ là bóng ma, là cái bẫy, để rồi bị kéo lên khỏi mặt nước trong giây lát. Nhưng nếu không phải thì sao?
Anh không biết mình bơi nhanh đến mức nào, chỉ muốn trở về đảo sớm nhất có thể – ít nhất là về bãi cát phía đông nam trước khi Silver phát hiện điều gì bất thường.
Chính vì thế, khi vách đá sâu thăm thẳm bỗng hiện ra phía dưới, Dorian không kịp dừng lại.
Vách đá dưới biển như một hẻm vực đứt gãy, đen kịt, sâu không đáy. Nó là con quái vật há miệng khổng lồ giữa đáy đại dương, nuốt chửng mọi thứ – kể cả sức nổi. Và Dorian bắt đầu rơi.
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc anh trống rỗng. Anh cảm giác như vô số bàn tay từ cõi âm thò ra, túm chặt cơ thể, kéo anh xuống sâu hơn.
Silver!
Silver!
Dorian gào thét trong tâm trí.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ chết theo cách này. Liều mạng vùng vẫy, anh cố ngoi lên, nhưng vô vọng – ánh sáng đang ngày càng rời xa.
Và ngay khi anh rơi vào vực thẳm của cái chết, anh cuối cùng cũng nhìn thấy rõ nguồn sáng mà mình tìm kiếm bấy lâu –
Cách anh hai ba mét trên vách đá, một chiếc xuồng cứu sinh nhỏ in logo Viện Hải dương học Ferdinand đang cắm thẳng đứng vào rạn san hô. Nó bị mắc kẹt giữa những nhánh san hô vươn ra, và ngọn đèn tín hiệu trên nóc vẫn nhấp nháy – một tia sáng yếu ớt, nhưng chói lòa trong bóng tối vĩnh hằng.