Chương 75: Sự Trừng Phạt

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Chương 75: Sự Trừng Phạt

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Dorian vẫn còn run bần bật khi bị lôi vào cabin trực thăng, quấn chặt mình trong chiếc áo ngủ cũ và chiếc áo blouse trắng đã thấm ướt bởi nước biển. Răng anh rung lên cầm cập vì lạnh, toàn thân không thể ngừng run rẩy.
"Anh có sao không?" Có người đưa cho Dorian một tấm chăn. "Tôi là đội trưởng cứu hộ, Daniel."
Dorian ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt. Qua bộ quân phục chỉnh tề, anh đoán đây là một quân nhân. Ngoài phi công ra, trong cabin chỉ còn bốn người: hai người đeo kính râm mặc đồng phục giống Daniel, và một cô gái trông như nhân viên y tế.
Dorian cố hít thở sâu để trấn tĩnh, tự nhủ mình đã an toàn. "Tôi... tôi ổn, cảm ơn anh, Daniel."
Anh nhận tấm chăn nhưng vì tay run quá mạnh, tấm chăn rơi ngay xuống sàn. Cô gái y tế cúi xuống nhặt lên, phủ lên người anh và nói: "Quần áo anh ướt hết rồi, phải cởi ra kẻo bị bệnh. Anh có bị thương không? Có cần tôi giúp không?"
Tiếng ồn của cánh quạt át đi lời cô. Dorian ngây người nhìn cô, vô thức gật đầu. Đến khi cô định kéo cổ áo ngủ của anh xuống, anh mới giật mình hiểu ra ý định của cô.
Giống như bị ai đó giẫm phải đuôi, Dorian hoảng sợ hất tay cô ra, quấn chặt lấy chiếc áo ngủ ướt sũng và thu mình vào góc cabin. Nhưng đã muộn.
Chỉ trong chốc lát, cô y tế đã kéo mở cổ áo ngủ của anh đủ để mọi người nhìn thấy những vết tích trên người anh — những dấu vết mà anh và Silver để lại sau một đêm cuồng nhiệt.
Dorian quay sang nhìn mọi người với vẻ xấu hổ và tức giận, nhưng không biết ai đã huýt sáo. Daniel nghiêng đầu nhìn cấp dưới, rồi quay sang Dorian: "Xin lỗi, chúng tôi không có ý xúc phạm. Chúng tôi chỉ muốn kiểm tra anh có bị thương không. Nếu cần, chúng tôi có thể sơ cứu."
Dorian không nói gì. Giọng của Daniel có gì đó kỳ lạ, khiến anh cảnh giác. Anh quan sát bốn người đối diện, nhất là Daniel và hai cấp dưới đeo kính râm. Anh cảm thấy dưới cặp kính ấy, họ đang nhìn anh với ánh mắt vừa tò mò, vừa kinh tởm.
Họ đã chứng kiến cảnh anh và người cá quấn lấy nhau trên đảo, giờ lại phát hiện ra dấu vết trên người anh. Dorian không muốn nghĩ xem mình sẽ bị họ nhìn như thế nào. Nhưng thôi, cứ để họ nghĩ gì thì nghĩ. Dù sao họ cũng đã cứu mình.
Tin tốt là cơn run của Dorian cuối cùng cũng dừng lại. Anh vẫn không chịu cởi quần áo ướt, chỉ quấn mình trong chăn, che kín mọi ngóc ngách, cố gắng giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng. "Cảm ơn, tôi không cần."
Vì sự phòng bị của Dorian, suốt ba giờ bay tiếp theo, không có thêm cuộc đối thoại nào giữa anh và đội cứu hộ. Họ đưa cho anh thức ăn và nước uống. Sau hai mươi ngày ăn cá sống, Dorian nghĩ mình sẽ thích thú với thức ăn của con người. Nhưng khi đưa chiếc bánh quy cứng vào miệng, vị của nó khiến anh nôn nao. Dù vậy, anh vẫn cố nuốt trôi và tự thuyết phục bản thân rằng đã lâu không ăn thức ăn của con người nên cơ thể không quen.
Sau khi ăn no, Dorian lại quấn chặt mình trong chăn, thu mình vào góc cabin. Sự mệt mỏi khiến anh muốn chìm vào giấc ngủ, nhưng mỗi lần chợp mắt, hình ảnh Silver máu me đầy mặt lại hiện ra, cùng với nỗi tội lỗi dày vò. Anh trằn trọc cho đến khi máy bay hạ cánh.
Lúc tỉnh dậy, Dorian cảm thấy toàn thân nóng bừng, đầu như bị nung nóng, cổ họng đau rát, phổi và đôi chân như bị dao cắt. Có lẽ do không chịu cởi quần áo ướt, anh đã bị sốt. Nhưng anh không muốn ai biết, nên lảo đảo theo đội cứu hộ xuống máy bay.
Anh được đưa lên một chiếc xe bay gia cố chắc chắn, đến một tòa nhà xa lạ, tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo khô. Rồi anh lại được đưa đến nơi khác. Sốt cao khiến anh mê man, không thể nhận thức rõ ràng. Anh không biết mấy người đàn ông mặc vest bên cạnh mình là ai, chỉ nghe theo lời họ, lên máy bay, hạ cánh, lại lên máy bay.
Dorian cố gắng cầu cứu họ: "Tôi nghĩ mình cần đi khám bác sĩ, sốt cao quá..." Nhưng không ai trả lời.
"Chúng ta đang đi đâu? Nếu không vội quá, có thể dừng lại mười phút ở hiệu thuốc mua thuốc hạ sốt không?"
Vẫn không ai đáp.
Lúc này, nếu không sốt cao, Dorian sẽ nhận ra mình đang ngồi trong một chiếc xe bay kín mít không cửa sổ, bị hai gã đàn ông cường tráng mặc vest, đeo kính râm kẹp chặt. Mọi người đều im lặng.
Sau nhiều lần thất bại, Dorian buộc phải nhắc đến Magmendy, dù anh rất ghét phải làm vậy. "Chắc các anh đã biết Magmendy rồi? Ông ấy là cha tôi. Dù các anh muốn đưa tôi đi đâu, tôi cũng muốn gặp ông ấy trước!"
Cách này quả nhiên hiệu quả. Người đàn ông ngồi ghế phụ ngẩng đầu lên, liếc qua gương chiếu hậu: "Anh sẽ được gặp ông ấy."
Dorian im lặng.
Câu nói ấy tiết lộ hai điều: Magmendy còn sống, và ông ta có liên quan đến hành trình này. Dù điều gì xảy ra, tâm trạng Dorian càng trở nên tồi tệ.
Anh cảm thấy có điều gì đó bất thường, nhưng những suy nghĩ ấy như cát trôi qua kẽ tay, để lại trong anh sự lo lắng, khó chịu.
Mãi đến khi Dorian bị áp giải vào Tòa án Quân sự của Western Union, ngồi trong một căn phòng thẩm vấn tối tăm, anh mới hiểu ra. Khi ánh sáng chói lóa bắt đầu soi chiếu, loa phóng thanh vang dội, không khí nóng lạnh thất thường, ngay cả một con ruồi cũng biết mình đang bị tra tấn.
Dù vậy, đến phút cuối trước khi bất tỉnh, Dorian vẫn không biết mình bị buộc tội gì. Loa phóng thanh không ngừng hỏi: "Mưu đồ của người cá là gì?"
"Tôi không biết, thật sự không biết..." Dorian lẩm bẩm, nhưng không ai tin.
Vì sự "không hợp tác", Dorian phải chịu thêm hình phạt, bị tiêm một loại thuốc nào đó.
"Tôi hỏi lần cuối, âm mưu của người cá là gì?"
"Tôi không biết..."
"Dối trá! Anh hợp tác với người cá phá hủy Viện Hải dương học Ferdinand và sống cùng họ suốt hai mươi ngày. Sao lại nói không biết?"
Tiếng ồn hỗn tạp như vũ khí tra tấn vang lên trên đầu Dorian. Trần nhà quay cuồng.
Tại sao?
Dorian tuyệt vọng tự hỏi. Tại sao anh lại rơi vào tình cảnh này lần nữa?
Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, rời xa Silver quay về với loài người. Nhưng đồng bào của mình đã đối xử với anh như thế này?
Anh tự nguyện bước vào địa ngục vì khao khát tương lai tốt đẹp. Chắc chắn mình đã phạm sai lầm ở bước nào đó.
Cơn sốt đã tước đi khả năng suy nghĩ của Dorian. Tư duy anh rời rạc, mò mẫm trong vực thẳm tuyệt vọng.
"Cấp cứu..."
"Thuốc quá liều..."
"Nhiễm virus không xác định..."
Từ loa phóng thanh vang lên những lời cuối cùng trước khi Dorian bất tỉnh.